Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Nhưng trước đây.

Hoặc là không có thời gian.

Hoặc là tiếc tiền.

Còn bây giờ.

Tôi muốn bù đắp lại từng chút một cho bản thân của những năm tháng đã mất.

Hôm đó.

Tôi vừa tan học từ lớp làm bánh.

Trên tay xách chiếc tiramisu đầu tiên do chính mình làm.

Vừa đi đến trước cửa nhà.

Tôi đã nhìn thấy người mà mình không muốn gặp nhất.

Trần Hạo.

Anh ta ngồi xổm trong góc hành lang trước cửa nhà tôi.

Mái tóc bết dầu.

Râu ria lởm chởm.

Trên người là chiếc áo thun nhăn nhúm.

Cả người trông tiều tụy và chật vật.

Nào còn dáng vẻ của vị “giám đốc thiết kế” đầy tự tin ngày nào.

Nhìn thấy tôi.

Đôi mắt anh ta lập tức sáng lên.

Giống như người sắp chết đuối nhìn thấy cọc cứu sinh.

Anh ta vội vàng lao về phía tôi.

“Tình Tình!”

“Em về rồi!”

Tôi lùi lại một bước.

Tránh khỏi bàn tay đang đưa tới.

Lạnh lùng nhìn anh ta.

“Anh đến đây làm gì?”

“Tình Tình.”

“Anh sai rồi.”

“Rầm!”

Trần Hạo quỳ xuống trước mặt tôi.

Ngay giữa hành lang.

Trước ánh mắt của những người hàng xóm đi qua đi lại.

Không còn chút thể diện nào.

“Anh thật sự biết sai rồi.”

“Em tha thứ cho anh lần này được không?”

“Anh đã cắt đứt hoàn toàn với Thẩm Nhược Dao rồi.”

“Anh xóa hết tất cả thông tin liên lạc của cô ta.”

“Em nhìn đi.”

“Đây là bản cam kết anh viết.”

Anh ta lấy từ trong túi ra một tờ giấy nhàu nhĩ.

Đưa tới trước mặt tôi.

Tôi không nhận.

“Trần Hạo.”

“Đứng lên đi.”

“Đừng tiếp tục mất mặt ở đây nữa.”

“Nếu em không tha thứ cho anh.”

“Anh sẽ không đứng lên.”

Anh ta ôm lấy chân tôi.

Bắt đầu khóc lóc.

Một người đàn ông cao hơn mét tám.

Khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem.

“Tình Tình.”

“Anh không thể sống thiếu em.”

“Mấy ngày nay anh ăn không ngon.”

“Ngủ cũng không được.”

“Anh sắp phát điên rồi.”

“Chúng ta bắt đầu lại được không?”

“Anh thề.”

“Sau này nhất định sẽ đối xử tốt với em.”

“Anh giao hết thẻ lương cho em.”

“Mọi chuyện đều nghe em.”

Xung quanh bắt đầu có người dừng lại xem.

“Ơ? Đây chẳng phải Tiểu Trần ở tầng ba sao?”

“Sao lại quỳ dưới đất khóc thế?”

“Vợ cậu ấy trước giờ tốt lắm mà.”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Mặt tôi nóng ran.

Không phải vì xấu hổ.

Mà vì tức giận.

Anh ta muốn dùng cách này ép tôi nhượng bộ.

Anh ta nghĩ tôi vẫn là Ôn Tình của ngày trước.

Người vì thể diện.

Vì cái gọi là gia đình.

Mà cam chịu nuốt hết mọi tủi nhục.

Đáng tiếc.

Anh ta sai rồi.

“Trần Hạo.”

Tôi hít sâu một hơi.

Đặt chiếc bánh tiramisu xuống đất.

Sau đó.

Tôi lấy từ trong túi ra cuốn sổ ghi chép dày cộp.

Chính là cuốn sổ tôi đã ghi lại suốt năm năm qua.

“Chẳng phải anh muốn tôi tha thứ sao?”

Tôi ngồi xổm xuống.

Nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Được.”

“Tôi cho anh một cơ hội.”

“Ngay tại đây.”

“Trước mặt mọi người.”

“Anh đọc to từng khoản tiền anh đã lấy từ tôi trong suốt năm năm qua.”

“Đọc hết.”

“Tôi sẽ tha thứ cho anh.”

Tôi mở cuốn sổ ra.

Đặt trước mặt anh ta.

Trang đầu tiên.

“Tiền mừng cưới 36.000 tệ.”

“Anh lấy 20.000 tệ đóng học phí cho em trai.”

“Tiền đổi máy tính.”

“12.000 tệ.”

“Sinh nhật bố anh.”

“Mua vòng tay vàng.”

“6.000 tệ.”

Tôi nhìn Trần Hạo.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

“Đọc đi.”

“Hôm nay.”

“Chúng ta tính từng khoản một.”

Trần Hạo lập tức im bặt.

Tiếng khóc vừa rồi như bị ai đó bóp nghẹt.

Anh ta nhìn những dòng chữ quen thuộc trong cuốn sổ.

Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.

“Đây… đây là cái gì?”

“Đây là sổ ghi chép của chúng ta.”

Tôi bình thản đáp.

“Là cuốn sổ tôi dùng để ghi lại từng khoản tiền cho anh.”

“Chẳng phải anh nói anh yêu tôi sao?”

“Nói rằng không thể sống thiếu tôi sao?”

“Vậy chắc hẳn anh vẫn nhớ.”

“Những năm qua anh đã yêu tôi như thế nào.”

“Nào.”

“Đọc đi.”

“Đọc thật to.”

“Để hàng xóm láng giềng đều nghe thấy.”

“Nghe xem anh là một người đàn ông yêu gia đình đến mức nào.”

Tôi đẩy cuốn sổ về phía trước thêm một chút.

“Đọc đi.”

“Sao không đọc nữa?”

“Là quên rồi.”

“Hay là không dám đọc?”

Cơ thể Trần Hạo bắt đầu run lên.

Anh ta nhìn cuốn sổ.

Lại nhìn tôi.

Trong mắt đầy vẻ sợ hãi.

Có lẽ đến tận hôm nay.

Anh ta mới biết.

Mỗi việc mình làm.

Mỗi câu mình nói.

Đều đã được tôi ghi lại rõ ràng.

Cuốn sổ này.

Không phải nhật ký của tôi.

Mà là bản án dành cho anh ta.

“Anh… anh…”

Môi Trần Hạo run rẩy.

Một chữ cũng không thốt nổi.

Đám đông xung quanh ngày một đông hơn.

Các hàng xóm đứng kín hành lang.

Ai cũng tò mò nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất.

Rồi lại nhìn cuốn sổ trong tay tôi.

Ánh mắt đầy hiếu kỳ.

“Không đọc được à?”

Tôi bật cười lạnh.

“Vậy để tôi đọc giúp anh.”

“Năm đầu tiên.”

“Anh lấy từ tôi tổng cộng 38.000 tệ.”

“Năm thứ hai.”

“45.000 tệ.”

“Năm thứ ba.”

“50.000 tệ.”

“Năm thứ tư.”

“60.000 tệ.”

“Còn chưa tính hơn 300.000 tệ mà anh âm thầm mang đi nuôi nhân tình suốt hai năm qua.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử