Đứa Con Anh Từng Chối Bỏ
Chương 4
TrướcSau
Dùng phím ← → hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦
Tôi từng nghĩ đời mình đã bị một cuộc điện thoại năm ấy đẩy vào bóng tối.
Nhưng hóa ra, chỉ cần còn có người để yêu thương, chỉ cần còn đủ can đảm bước tiếp, con người ta vẫn có thể tự tay thắp lên ánh sáng cho chính mình.
Tần Dịch là vết thương cũ.
Tống Uyển là cơn ác mộng đã khép lại.
Còn Thẩm Diệp là lời hứa mà tôi đã giữ được bằng cả sinh mệnh của mình.
Từ nay về sau, tôi không còn chờ ai quay đầu, cũng không còn cần ai bù đắp.
Con đường phía trước, tôi sẽ nắm tay con đi tiếp.
Bình thản.
Tự do.
Và không bao giờ quay lại.











