Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Vì sao em không nói cho tôi? Vì sao…

Tôi cúi xuống, đứng ngang tầm mắt với anh, giọng lạnh nhạt.

Nói gì? Nói rằng tôi chưa từng phản bội anh sao? Tần Dịch, năm đó là anh không cho tôi cơ hội mở miệng. Là anh tự kết án tôi. Là anh dùng hai chữ đó cắt đứt mọi đường lui.

Môi anh run lên, nhưng không nói được lời nào.

Tôi đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống anh.

Trò chơi bắt đầu rồi, Anh Tần. Cuộc sống anh có hôm nay được xây trên một lời nói dối. Bây giờ, tôi sẽ tự tay phá hủy nó. Bước đầu tiên là để anh hiểu, anh đã sai đến mức nào.

Tôi xoay người rời đi, không nhìn anh nữa.

Nhưng tôi biết tiếp theo anh sẽ làm gì.

Một người đàn ông bị lừa suốt sáu năm, bỏ lỡ sáu năm tuổi thơ của con trai. Nỗi đau ấy sẽ biến thành cơn giận dữ đủ thiêu rụi tất cả.

Và mục tiêu duy nhất chính là người đã tạo ra lời nói dối này.

Phía sau có tiếng động vang lên.

Tần Dịch bật dậy.

Anh không đuổi theo tôi, mà lao thẳng về phía thang máy.

Trên gương mặt anh không còn nước mắt, chỉ còn sự lạnh lẽo và điên cuồng.

Anh chuẩn bị trở về.

Tự tay đốt cháy mái nhà mình đã xây suốt sáu năm.

Còn tôi sẽ đứng ngoài nhìn ngọn lửa ấy bùng lên.

Biệt thự nhà họ Tần nằm ở phía đông thành phố.

Khi tôi lái xe tới nơi, từ xa đã nhìn thấy chiếc Bentley màu đen quen thuộc.

Nó đỗ xiêu vẹo ngay trước cổng. Đầu xe đâm lệch tượng đá trang trí bên cạnh, cánh cổng sắt bị húc bật sang một bên, giống như chủ nhân của nó đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Tôi dừng xe ở khoảng cách đủ xa.

Không xuống xe.

Cũng không tắt máy.

Vở kịch này mới chỉ bắt đầu.

Ngay sau đó, cửa biệt thự bị đạp bật.

Tần Dịch xông vào.

Giây tiếp theo, bên trong truyền ra tiếng đồ vật rơi vỡ liên tiếp.

Tiếng thét của Tống Uyển vang lên.

Tần Dịch! Anh làm gì vậy? Anh điên rồi à?

Tiếng gào của Tần Dịch lập tức đè xuống, khàn đặc, đầy giận dữ.

Điên? Tống Uyển, cô nhìn cho rõ đây là cái gì!

Tôi đoán tờ giám định ADN đã bị anh ném thẳng vào mặt cô ta.

Cô đọc đi! Đọc cho tôi nghe! Trên đó viết gì?

Giọng Tống Uyển lập tức trở nên hoảng loạn.

Giả! Nhất định là giả! Là Thẩm Chiêu giở trò!

Giả?

Tần Dịch bật cười.

Tiếng cười ấy lạnh đến đáng sợ.

Tôi tận mắt nhìn người ta lấy mẫu. Cô còn định nói dối đến bao giờ? Bản báo cáo năm đó rốt cuộc là chuyện gì?

Không gian bên trong im bặt.

Một lúc sau, tiếng khóc của Tống Uyển bỗng bật ra, hoàn toàn sụp đổ.

Đúng! Là em đổi! Em tìm người sửa báo cáo! Thì sao chứ? Em yêu anh! A Dịch, em yêu anh! Em không thể nhìn anh cưới người khác! Thẩm Chiêu là gì chứ? Gia cảnh bình thường, không có gì cả, cô ta không xứng với anh! Em mới là người phù hợp! Em giúp được sự nghiệp của anh! Em cho anh gia đình! Vì sao anh không nhìn thấy!

Tôi ngồi trong xe, lặng im nghe hết.

Hóa ra trong mắt họ, tôi chỉ là người không đủ tư cách.

Nên có thể bị tính kế.

Bị thay đổi số phận.

Bị cướp mất mọi thứ.

Im miệng!

Tiếng quát của Tần Dịch cắt ngang cô ta.

Gia đình? Cô gọi đó là gia đình? Cô khiến tôi sống sáu năm trong lời nói dối! Cô khiến tôi tin mình không thể có con! Cô khiến tôi…

Giọng anh nghẹn lại, không thể nói tiếp.

Nhưng tôi biết đoạn sau là gì.

Anh khiến bản thân tự tay tổn thương con mình.

Tự tay chối bỏ đứa trẻ ấy.

Tống Uyển…

Giọng anh bỗng bình tĩnh đến đáng sợ.

Cô hủy hoại tôi. Cô cướp mất cơ hội duy nhất để tôi làm một người cha.

A Dịch…

Em sai rồi… em thật sự biết sai rồi… anh tha thứ cho em lần này được không? Chúng ta còn Tiểu Du… anh muốn con không có bố sao?

Cô ta bắt đầu lấy con gái ra níu kéo.

Bên trong yên lặng vài giây.

Sau đó, tiếng Tần Dịch vang lên.

Rất nhẹ.

Nhưng lạnh đến tận xương.

Đúng. Chúng ta còn Tiểu Du. Tôi cho cô một cơ hội. Thu dọn đồ, rời khỏi đây, ngay bây giờ. Quyền nuôi con thuộc về tôi. Từ hôm nay, giữa cô và nhà họ Tần không còn quan hệ.

Không!

Tiếng hét của Tống Uyển gần như vỡ vụn.

Em không đồng ý! Anh không thể đối xử với em như vậy!

Không đồng ý?

Giọng Tần Dịch lạnh băng.

Vậy gặp nhau ở tòa. Tôi sẽ dùng đội luật sư tốt nhất để cô hiểu cái giá của việc lừa dối là gì. Tôi sẽ khiến cô không được gặp Tiểu Du. Còn nhà họ Tống, hợp tác với Tần thị dừng toàn bộ. Từ hôm nay, tôi sẽ khiến cô trả đủ, từng chút một.

Tống Uyển, không phải cô nói Thẩm Chiêu chẳng có gì sao? Vậy giờ tôi sẽ để cô nếm thử cảm giác mất sạch mọi thứ.

Tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn căn biệt thự sáng đèn trước mặt.

Ngọn lửa đã cháy rồi.

Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng tôi không có vui vẻ.

Chỉ còn lại một khoảng trống rất lớn.

Bởi sáu năm đã mất, dù ai trả giá, cũng không đổi lại được nữa.

Tôi không phải đợi quá lâu.

Ngay ngày hôm sau, luật sư tôi thuê đã gửi tin nhắn tới.

Tần Dịch đã nộp đơn ly hôn.

Lý do rất rõ ràng.

Lừa dối nghiêm trọng trong hôn nhân.

Đồng thời, anh yêu cầu phân chia tài sản và giành quyền nuôi con.

Đội luật sư anh thuê đều là những người giỏi nhất. Mục tiêu cũng hết sức dứt khoát.

Thứ nhất, Tống Uyển phải rời đi mà không mang theo bất cứ thứ gì.

Thứ hai, quyền nuôi Tiểu Du thuộc về anh.

Nhà họ Tống hoàn toàn rối loạn.

Tần thị cắt đứt toàn bộ hợp tác, rút vốn, đình chỉ dự án. Chỉ sau một đêm, vài công ty dưới danh nghĩa nhà họ Tống đã đứng trước nguy cơ sụp đổ. Giá cổ phiếu lao dốc, dòng tiền đứt gãy.

Nghe nói bố Tống Uyển còn đích thân đến gặp, nhưng bị chặn ngoài cửa.

Tần Dịch không gặp.

Cuộc trả giá này đến nhanh hơn tôi nghĩ, cũng quyết liệt hơn tôi tưởng.

Anh đang phá hủy mọi thứ, giống như muốn dùng đống tro tàn ấy để chôn cất sáu năm sai lầm của chính mình.

Một tuần sau, Tần Dịch hẹn tôi gặp mặt.

Là một quán trà gần công ty anh.

Phòng riêng rất yên tĩnh.

Anh gầy đi thấy rõ. Hốc mắt sâu, sắc mặt tái nhợt. Áo sơ mi vẫn phẳng phiu như cũ, nhưng người đàn ông trước mặt đã không còn khí thế năm xưa nữa, giống như toàn bộ sức lực trong cơ thể đều bị rút sạch.

Anh rót trà cho tôi.

Động tác rất ổn.

Quá ổn.

Đó là sự bình tĩnh ngay trước khi sụp đổ.

Tôi và cô ta đang ly hôn.

Anh mở lời trước.

Tôi sẽ không để cô ấy xuất hiện trong cuộc sống của…

Anh dừng lại.

…tôi và Diệp Diệp nữa.

Tôi không nói gì.

Anh tiếp tục.

Tôi đã chuyển hai mươi phần trăm cổ phần sang tên Diệp Diệp, dùng quỹ tín thác quản lý. Đủ mười tám tuổi, con có thể nhận. Biệt thự phía tây thành phố cũng đã sang tên. Sau này toàn bộ tài sản dưới danh nghĩa tôi đều để lại cho con.

Anh nói từng việc một, giống như đang sắp xếp hậu sự.

Tôi im lặng nghe hết.

Cuối cùng, anh ngẩng đầu.

Trong đôi mắt từng kiêu ngạo ấy, giờ chỉ còn lại sự cầu xin.

Thẩm Chiêu, tôi biết những thứ này không bù đắp được gì. Tôi sai rồi. Là lỗi của tôi. Tôi ngu xuẩn. Tôi mù quáng. Tôi là kẻ tệ bạc.

Anh tự mắng mình, không chừa lại chút thể diện nào.

Nhưng Diệp Diệp vô tội. Con cần một người cha. Tôi muốn bù đắp, dùng cả đời còn lại để bù đắp.

Anh nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng mới khó khăn nói ra.

Chúng ta… có thể bắt đầu lại không? Vì con, cho tôi thêm một cơ hội được không?

Tôi nhìn anh, rồi nâng tách trà lên, khẽ thổi làn hơi nóng.

Sau đó, tôi hỏi một câu hoàn toàn khác.

Tần Dịch, anh biết sáu năm qua tôi sống thế nào không?

Anh khựng lại.

Tôi không chờ câu trả lời.

Tôi đổi ba công việc, chuyển nhà năm lần. Có lúc trong thẻ còn chưa đến một trăm tệ. Diệp Diệp từ nhỏ thể trạng yếu, tôi tự học kiến thức chăm sóc trẻ, có thể nhận ra hàng chục loại bệnh thường gặp. Bóng đèn hỏng, tôi tự thay. Ống nước nghẽn, tôi tự sửa. Họp phụ huynh là tôi. Hội thao là tôi. Ngày gia đình cũng là tôi. Trong thế giới của con, phụ huynh chỉ có một người.

Tôi nhìn anh, giọng bình thản như đang kể chuyện của một người khác.

Rất khổ.

Nhưng cũng khiến tôi hiểu một điều.

Tôi không cần dựa vào ai, vẫn có thể cho con một mái nhà. Một mái nhà đầy đủ. Trong mái nhà đó, có tôi là đủ rồi.

Tách trà được đặt xuống.

Âm thanh rất khẽ.

Nhưng lại giống như đập vỡ tất cả hy vọng còn sót lại của anh.

Cho nên tiền của anh, nhà của anh, cổ phần của anh, chúng tôi không nhận. Tiền cấp dưỡng sẽ xử lý theo pháp luật. Anh trả đúng phần trách nhiệm của một người cha, không thiếu, cũng không cần nhiều hơn.

Anh ngồi bất động.

Sắc mặt trắng bệch.

Tôi nhìn anh lần cuối.

Còn chuyện quay lại…

Tôi khẽ cười, rồi lắc đầu.

Không thể nữa. Cuộc đời tôi đã bắt đầu lại từ rất lâu rồi. Từ ngày quyết định sinh con. Trong câu chuyện của tôi, nam chính không còn là anh nữa. Đối với Diệp Diệp, anh chỉ là người có quan hệ huyết thống.

Tôi đứng dậy.

Tần Dịch, chúc anh sống thật lâu. Sống đủ lâu để nhớ hết những gì mình đã đánh mất.

Tôi rời khỏi quán trà.

Bên ngoài, nắng chiều rất đẹp.

Điện thoại đúng lúc đổ chuông.

Là cô giáo của Thẩm Diệp.

Mẹ Diệp Diệp ơi! Hôm nay em ấy được giải nhất cuộc thi thủ công đó! Còn dặn cô nhất định phải báo cho mẹ biết.

Tôi bật cười.

Khóe mắt hơi nóng lên.

Vâng. Cảm ơn cô giáo. Tôi đến đón con ngay đây.

Tôi cúp máy, bắt taxi.

Hoàng hôn phủ vàng cả thành phố.

Tôi tựa đầu bên cửa kính, nhìn dòng người lướt qua.

Người tên Tần Dịch ấy, cùng quá khứ kéo dài sáu năm, cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau.

Còn tương lai của tôi ở phía trước.

Nằm trong bàn tay nhỏ đang cầm giấy khen.

Và trong nụ cười của đứa trẻ gọi tôi một tiếng:

Mẹ.

*****

Sau ngày rời khỏi quán trà ấy, tôi không còn gặp riêng Tần Dịch thêm lần nào nữa.

Mọi chuyện về sau đều được giải quyết thông qua luật sư. Tiền cấp dưỡng, quyền thăm nom, trách nhiệm pháp lý, tất cả đều được đặt lên giấy trắng mực đen, rõ ràng đến lạnh lùng. Tôi không từ chối phần trách nhiệm anh nên gánh, cũng không nhận thêm bất kỳ thứ gì vượt ngoài giới hạn cần thiết. Đối với tôi, tiền bạc có thể giúp cuộc sống nhẹ nhõm hơn, nhưng không thể lấp đầy sáu năm đã qua, càng không thể mua lại những đêm tôi ôm con ngồi trong hành lang bệnh viện, vừa sợ hãi vừa tự ép mình phải kiên cường.

Tần Dịch từng nhiều lần thông qua luật sư bày tỏ mong muốn gặp Thẩm Diệp.

Lần đầu tiên nghe chuyện ấy, tôi im lặng rất lâu.

Tôi không muốn dùng hận thù của người lớn để bịt kín mọi lựa chọn của con. Nhưng tôi càng không muốn để một người từng dễ dàng phủ nhận sự tồn tại của con, đột ngột bước vào thế giới nhỏ bé mà tôi đã vất vả bảo vệ suốt bao năm.

Cuối cùng, tôi chỉ nói với luật sư rằng mọi chuyện phải chờ Thẩm Diệp lớn hơn một chút, chờ con đủ khả năng hiểu những quan hệ phức tạp ấy bằng cách ít tổn thương nhất. Trước thời điểm đó, Tần Dịch chỉ cần làm đúng trách nhiệm của mình là đủ.

Luật sư truyền đạt lại nguyên văn.

Tần Dịch không phản đối.

Nghe nói sau khi ly hôn, anh giành được quyền nuôi Tiểu Du, nhưng cũng vì cuộc tranh chấp với nhà họ Tống mà Tần thị chịu ảnh hưởng không nhỏ. Một thời gian dài, tin tức về anh xuất hiện trên các trang tài chính, lúc thì là dự án bị đình trệ, lúc lại là biến động nhân sự cấp cao. Tôi không cố ý xem, nhưng đôi khi vẫn vô tình nhìn thấy vài dòng tiêu đề lướt qua.

Người đàn ông từng đứng trên cao, quen dùng sự lạnh lùng để phán xét người khác, cuối cùng cũng bị chính lựa chọn của mình kéo xuống khỏi vị trí ấy.

Tôi không thấy vui.

Cũng không còn đau.

Giống như nhìn một cơn mưa đã tạnh từ lâu, mặt đường vẫn còn ướt, nhưng bầu trời phía trước đã dần sáng lên.

Cuộc sống của tôi và Thẩm Diệp vẫn tiếp tục như trước.

Mỗi sáng, tôi đánh thức con dậy, chuẩn bị bữa sáng, kiểm tra cặp sách, nhắc con mang bình nước. Con vẫn hay vừa ăn vừa kể chuyện lớp học, nói hôm nay bạn này bị cô phê bình, ngày mai bạn kia mang một con bọ nhỏ vào lớp làm cả phòng học náo loạn. Những chuyện vụn vặt ấy từng là tất cả thế giới của tôi, bây giờ vẫn vậy.

Chỉ khác là tôi không còn thấy mình đang gồng lên một mình trong bóng tối nữa.

Tôi bắt đầu học cách sống chậm lại. Cuối tuần, nếu không phải tăng ca, tôi sẽ đưa Thẩm Diệp đến công viên, để con chạy trên bãi cỏ đến khi mồ hôi ướt đẫm trán. Tôi ngồi dưới bóng cây nhìn con cười, trong lòng bình yên đến lạ.

Có một lần, con đột nhiên chạy về phía tôi, trong tay cầm một chiếc lá vàng.

Mẹ ơi, cô giáo nói lá rụng rồi mùa xuân vẫn sẽ mọc lại lá mới đúng không?

Tôi nhận lấy chiếc lá trong tay con, khẽ gật đầu.

Đúng vậy.

Con nghiêng đầu suy nghĩ rất nghiêm túc.

Vậy những chuyện buồn cũng giống lá rụng hả mẹ?

Tôi sững lại.

Ánh nắng xuyên qua tán cây, rơi xuống gương mặt non nớt của con. Đôi mắt ấy trong veo, giống như chưa từng bị những xô lệch của người lớn làm vẩn đục.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng ôm con vào lòng.

Ừ. Chuyện buồn cũng giống lá rụng. Lúc rơi xuống có thể khiến người ta thấy trống trải, nhưng rồi sẽ có ngày trên cành mọc ra lá mới.

Thẩm Diệp tựa cằm lên vai tôi, nhỏ giọng hỏi:

Vậy mẹ có lá mới chưa?

Tôi bật cười, khóe mắt lại hơi cay.

Có rồi.

Là con hả?

Ừ. Là con.

Con lập tức vui vẻ ôm lấy cổ tôi, cười đến mức đôi mắt cong lại.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra, những năm tháng từng khiến tôi tưởng mình không thể vượt qua, hóa ra đã âm thầm trở thành con đường đưa tôi đến hiện tại. Tôi từng mất đi tình yêu, mất đi sự tin tưởng, mất đi cả một tương lai mà mình từng ngây thơ tưởng tượng. Nhưng tôi cũng có Thẩm Diệp, có một mái nhà do chính tay mình dựng lên, có khả năng bảo vệ người mình yêu thương, có dũng khí đứng trước quá khứ mà không còn run rẩy.

Vài tháng sau, vào ngày họp phụ huynh cuối học kỳ, cô giáo gọi tôi ở lại thêm một lát.

Cô đưa cho tôi một bài tập làm văn của Thẩm Diệp.

Đề bài là: Người con yêu nhất.

Nét chữ của con còn non, có chữ viết chưa đều, nhưng từng câu đều nghiêm túc đến mức khiến lòng tôi mềm xuống.

Con viết rằng, người con yêu nhất là mẹ. Vì mẹ biết nấu cơm, biết sửa đèn, biết kể chuyện trước khi ngủ, cũng biết ôm con thật chặt mỗi khi con sợ. Con viết rằng, mẹ không phải siêu nhân, nhưng mẹ lợi hại hơn siêu nhân, bởi siêu nhân chỉ xuất hiện trên tivi, còn mẹ thì luôn ở bên con.

Tôi đọc đến cuối, mắt đã nhòe đi.

Dòng cuối cùng con viết:

Con muốn lớn thật nhanh để bảo vệ mẹ, nhưng mẹ nói con chỉ cần lớn lên vui vẻ là được.

Tôi gấp tờ giấy lại, đặt vào túi như cất giữ một báu vật.

Chiều hôm ấy, tôi đón Thẩm Diệp tan học. Con vừa nhìn thấy tôi đã chạy thật nhanh tới, chiếc cặp nhỏ sau lưng lắc lư theo từng bước chân.

Mẹ ơi!

Tôi dang tay đón lấy con.

Thẩm Diệp lao vào lòng tôi, mùi nắng, mùi giấy vở và mùi sữa trẻ con quen thuộc vương trên người con. Tôi ôm con thật chặt, như ôm lấy toàn bộ phần đời đã từng vỡ vụn rồi được chắp vá lại bằng hy vọng.

Ở phía bên kia đường, tôi thoáng nhìn thấy một chiếc xe màu đen dừng rất lâu.

Cửa kính hạ xuống một nửa.

Tần Dịch ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn về phía chúng tôi.

Khoảng cách không xa, nhưng anh không bước tới.

Tôi cũng không đi về phía anh.

Giữa chúng tôi đã không còn những lời phải nói. Có những sai lầm một khi đã xảy ra, dù dùng cả đời để hối hận cũng không thể khiến thời gian quay ngược. Anh có thể đứng đó, có thể nhìn thấy con lớn lên từ xa, có thể mang theo sự tiếc nuối mà sống tiếp. Đó là phần bản án anh phải tự mình gánh chịu.

Thẩm Diệp không nhận ra điều gì, chỉ kéo tay tôi, ríu rít kể hôm nay con được cô khen vì làm bài toán nhanh nhất lớp.

Tôi cúi đầu nhìn con, mỉm cười.

Giỏi quá. Tối nay mẹ làm món con thích nhé?

Thật ạ?

Thật.

Con vui đến mức nhảy lên một cái, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi không quay đầu nhìn lại nữa.

Hoàng hôn trải dài trên con đường trước mặt, ánh sáng dịu dàng phủ lên vai hai mẹ con. Gió thổi qua, mang theo hương cây cỏ đầu mùa, nhẹ nhàng như một lời tạm biệt cuối cùng dành cho quá khứ.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 3 - Đứa Con Anh Từng Chối Bỏ | uTruyện