Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

01.

Ngày ra tzù, không nằm ngoài dự đoán, chẳng có ai đến đón tôi cả.

Quản ngục đưa cho tôi một chiếc túi nilon.

Bên trong đựng hai bộ quần áo cũ, một thẻ căn cước và một chiếc điện thoại đã tắt nguồn từ lâu.

“Người nhà của cô đâu?”

“Không có.”

“Bạn bè thì sao?”

Tôi suy nghĩ một chút, trong đầu lướt qua vài gương mặt rồi nhanh chóng vụt tắt: “Cũng không có.”

Tay viên quản ngục khựng lại một nhịp, rồi chỉ đẩy cái túi vào lòng tôi: “Ra ngoài rồi thì sống cho tốt nhé.”

Tôi mỉm cười: “Tôi sẽ như vậy.”

Thật ra tôi chẳng biết phải sống tốt thế nào.

Thẻ ngân hàng không có tiền, điện thoại hết sạch tiền cước, ở nhà chỉ còn lại một căn hộ cũ do mẹ tôi để lại trước khi mất.

Tôi đứng trước cổng nhà tzù, nhìn con đường màu xám trắng hun hút dẫn về phía xa.

Trước khi vào tzù tôi đã tra cứu qua, đi bộ từ đây về nhà mất hai tiếng bốn mươi ba phút.

Không tính là quá dài, ít nhất là ngắn hơn một năm tám tháng rất nhiều.

Đi trên con đường vừa quen thuộc vừa xa lạ, thành phố này dường như không hề chờ đợi tôi.

Trung tâm thương mại mới đã mọc lên, cây hòe già bị chặt bỏ, con đường vốn hay tắc nghẽn giờ đã thành đường cao tốc trên cao.

Tiếng xe cộ chạy rầm rập trên đầu, tiếng gió rít như lưỡi dao cùn cứa từng nhát vào màng nhĩ.

Đèn đỏ bật sáng, tôi dừng bước.

Bên cạnh có một người mẹ trẻ đang đẩy xe nôi.

Đứa trẻ trong xe ngủ rất say, đôi tay nhỏ nhắn cuộn lại, thỉnh thoảng mím môi như đang bú sữa trong mơ.

Nếu như…

Người mẹ trẻ dường như nhận ra tôi đã nhìn hồi lâu, cô ấy mỉm cười với tôi.

Tôi luống cuống thu hồi tầm mắt ngay lập tức.

May mà đèn xanh đã sáng, tôi vội vã hòa vào dòng người tiến về phía trước.

Khi về đến nhà, trời đã tối mịt. Trên bàn khách đặt di ảnh của mẹ, tôi dùng ống tay áo lau đi từng chút bụi bám bên trên.

“Mẹ, con về rồi đây.”

Tôi đã quen với việc sẽ không có ai hồi đáp.

*Đinh đinh đinh*, màn hình điện thoại sáng lên.

Hàng chục tin nhắn quá hạn chen chúc nhau hiện ra:

Thông báo nợ cước, thông báo của tòa án, số lạ, và một tin nhắn báo xét duyệt đăng ký tài khoản giao hàng thành công.

[Phần thưởng cho người mới đặt đơn đầu tiên là hai mươi tệ.]

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó. Tốt lắm, thành phố này không để lại cho tôi người bạn nào, nhưng vẫn chừa cho tôi một con đường sống.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử