Chương 3
02.
Quá trình tìm việc của tôi diễn ra thuận lợi hơn tôi tưởng. Thuận lợi đi đến thất bại.
Nhân sự của công ty đầu tiên xem xong sơ yếu lý lịch, đầu ngón tay dừng lại ở dòng cuối cùng: “Cô có tiền án?”
“Vâng.”
“Gây tai nạn rồi bỏ chạy?”
“Ừm.”
Cô ấy không cần suy nghĩ mà đẩy tờ đơn lại: “Xin lỗi, vị trí này tạm thời không phù hợp, có cơ hội chúng tôi sẽ liên lạc sau.”
Công ty thứ hai thậm chí còn chẳng cho tôi ngồi xuống ghế.
Công ty thứ ba hỏi kỹ hơn: “Cô không có bằng lái xe?”
Tôi gật đầu, đối phương nhìn tôi như đang nhìn một trò đùa đầy lỗ hổng: “Không có bằng lái, sao cô lại gây tai nạn rồi bỏ chạy được?”
“Trong bản án viết như vậy.”
Anh ta im lặng, tôi cũng không nói gì, không khí tĩnh lặng đến mức ngột ngạt.
Cuối cùng, anh ta đóng nắp bút lại: “Để chúng tôi cân nhắc thêm.”
Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, gót chân tôi đã bị mài rách.
Về nhà cởi tất, lớp vải dính chặt vào vết thương, tôi phải bóc ra từng chút một, đau đến mức mồ hôi vã ra trên trán.
Thứ đầu tiên học được trong tù chính là nhẫn nhịn.
Khóc lóc không có ích gì, giải thích không có ích gì, và hận thù cũng chẳng để làm gì.
Ngày thứ hai, tôi bắt đầu đi giao đồ ăn.
Mũ bảo hiểm thuê của nền tảng, xe điện mua ở chợ đồ cũ, phanh xe thỉnh thoảng lại rít lên chói tai, pin cũng không bền.
Nhưng may là nó vẫn chạy được, và tôi cũng còn chạy được.
Chạy được bảy ngày, tôi tích cóp được năm trăm ba mươi sáu tệ.
Tối ngày thứ tám, hệ thống hiện lên một đơn hàng giá cao.
Địa chỉ ở câu lạc bộ tư nhân đắt đỏ nhất phía Bắc thành phố. Phần ghi chú viết: Bắt buộc phải giao tận phòng Vân Lam tầng 3, không được để ở quầy lễ tân.
Tôi liếc nhìn dung lượng pin, còn 24%. Nhìn thấy phí giao hàng cao ngất ngưởng, tôi vẫn nhấn nhận đơn.
Trước cửa câu lạc bộ vô cùng lộng lẫy.
Nhân viên chào cửa đeo găng tay trắng, ánh mắt quét từ mũ bảo hiểm xuống thùng hàng của tôi, mất kiên nhẫn giục tôi vào nhanh ra nhanh.
Tôi ôm hộp thức ăn lên tầng ba, phòng Vân Lam. Cửa vừa đẩy ra, mùi sâm panh và nước hoa ùa tới.
Trong phòng có mười mấy nam thanh nữ tú, chính giữa đặt chiếc bánh kem ba tầng, bên cạnh chất đầy hộp quà.
Ánh đèn lấp loáng làm người ta đau mắt.
Tôi cúi đầu đặt đồ ăn vào góc phòng, chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã.”
Giọng một người phụ nữ vang lên từ phía sau. Ngón tay tôi cứng đờ.
Dưới ánh đèn, người phụ nữ mặc váy trắng, eo thon.
Khi cười, đuôi mắt hơi rũ xuống, trông như lúc nào cũng chịu uất ức nhưng lúc nào cũng sẵn lòng tha thứ cho người khác.
Cô ấy đưa cho tôi một miếng bánh kem.
“Hôm nay là sinh nhật tôi, cô vất vả đi một chuyến rồi, mời cô ăn.”
Qua lớp mũ bảo hiểm, tôi nhìn cô ấy. Chắc cô ấy không nhận ra tôi.
Một năm tám tháng trôi qua, cô ấy chẳng thay đổi chút nào.
Tôi đưa tay nhận lấy, hạ thấp giọng: “Cảm ơn.”
Trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Chạy mau.
Vội vàng xoay người, miếng bánh kem không cẩn thận va vào lồng ngực người vừa đi tới.
Kem tươi loang ra trên chiếc áo sơ mi đen. Tiếng cười nói trong phòng bao bỗng khựng lại.
“Xin lỗi, tôi xin lỗi…”
Tôi vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu lên nhìn rõ người trước mặt.
Lục Trầm Chu đang đứng trước mặt tôi.
Anh nhìn chiếc áo sơ mi trước, rồi mới nhìn tôi. Ánh mắt dừng lại trên chiếc mũ bảo hiểm một giây, hai giây.
Có ai đó huýt sáo: “Áo sơ mi này Lục thiếu vừa mới lấy về đúng không? Cả trăm nghìn tệ đấy.”
“Người giao hàng đền nổi không?”
Tô Thính Vãn lập tức lấy khăn giấy lau cho anh.
Ngón tay cô ấy chạm vào ngực anh, đôi mắt lại nhìn về phía tôi: “Thôi bỏ đi, cô ấy cũng không cố ý, đừng làm người ta sợ.”
Sau đó cô ấy mỉm cười với tôi: “Cô đi đi, không cần đền đâu.”
Tôi gật đầu: “Cảm ơn.”
Tôi quay người, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Nhưng Lục Trầm Chu bỗng nhiên đưa tay ra. Ngón tay anh móc vào vành mũ bảo hiểm.
Tôi không kìm được mà lùi lại nửa bước.
Giây tiếp theo, mũ bảo hiểm bị tháo ra, một luồng ánh sáng vừa vặn hắt lên mặt tôi.
Tóc tôi bị đè rối tung, sắc mặt chắc cũng rất tệ hại.
Phòng bao im bặt trong giây lát, có người ngập ngừng:
“Thẩm… Niệm Chi?”
Tờ khăn giấy trong tay Tô Thính Vãn rơi xuống đất. “Niệm Chi, cậu ra rồi sao?” Cô ấy đỏ hoe mắt, giọng còn nghẹn ngào như sắp khóc.
Tôi chìa tay ra: “Trả mũ bảo hiểm cho tôi.”
Lục Trầm Chu không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt như phủ một lớp sương mù.
“Lục tiên sinh, làm ơn trả mũ bảo hiểm cho tôi. Tôi còn phải đi giao đơn tiếp theo.”
Trong góc có người cười khẩy: “Không phải chứ, đi giao đồ ăn thật à?”
“Năm đó chẳng phải thanh cao lắm sao? Đến cả Lục thiếu mà cũng dám tính kế.”
“Cô ấy không phải đi tzù rồi sao? Vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy ấy?”
Từng câu từng chữ nhẹ bẫng nhưng đâm vào người rất đau.
Tô Thính Vãn nói khẽ: “Mọi người đừng nói nữa, Niệm Chi đã rất khó khăn rồi. Năm đó cậu ấy cũng chỉ là nhất thời hồ đồ.”
Tôi nhìn cô ấy, không muốn giải thích. Tôi giật lại chiếc mũ bảo hiểm từ tay Lục Trầm Chu, đội lại lên đầu.
“Nếu thuận tiện, phiền cô cho tôi đánh giá năm sao.”
Tô Thính Vãn ngẩn ra một lúc, sau đó cong mắt cười:
“Tất nhiên rồi.”











