Trang chủ/Dưới Đáy Suối Quỷ/Chương 10: Giao Ước Máu
Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 10: Giao Ước Máu

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Không khí trong hang động chìm sâu vào sự tĩnh lặng chết chóc. Mùi tanh của máu và bùn thối hòa lẫn, len lỏi vào từng kẽ đá, ám vào da thịt, dính chặt lấy tâm trí. Lê Khánh Duy lặng lẽ đứng dậy, đôi chân lảo đảo, bàn tay bám chặt vào vách đá rêu trơn trượt để giữ thăng bằng. Mỗi hơi thở như nuốt trọn băng giá, thấm lạnh tới tận tủy sống. Sau lưng anh, Vũ Thanh Lam tựa sát, vai run lên từng chặp, đôi mắt xám tro ánh lên nỗi khiếp đảm pha lẫn quyết liệt. Trịnh Nhã Linh đứng tách biệt, bóng hình dài loang lổ trên nền đá, gương mặt trắng bệch bất động, khó đoán là lạnh lùng hay tuyệt vọng.

Trong bóng tối, tiếng động khô khốc vang lên. Thầy Uẩn, dáng người còng gập, lặng lẽ bước ra từ góc sâu nhất, áo choàng ướt đẫm dán sát thân hình khô quắt. Một bên mắt trắng đục ánh lên tia sáng mờ, tay phải nắm chặt tràng hạt như bấu víu lấy chút bình yên cuối cùng. Ông không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm về phía vực ký ức vừa mở, như thể đang đối mặt với quỷ dữ tận cùng.

Giọng ông vang lên, khàn khàn, đục ngầu như tiếng nước thấm qua nền đất mục:

“Muốn tiến sâu vào vực, không ai được giữ trọn ký ức. Đây là giao ước máu – luật duy nhất của nơi này. Không có đường lui.”

Sự thật lạnh lẽo ấy khiến cả bốn người lặng đi. Duy liếc nhìn từng người, ánh mắt tối lại. Nỗi nghi ngờ, bất an len lỏi, như những dây rễ ẩm mốc bám riết lấy tim gan. Anh không còn tin bất cứ ai – kể cả chính mình.

Thầy Uẩn lục trong áo, rút ra một con dao nhỏ, lưỡi thép ngả xám, cán gỗ mục nát, hoa văn vặn vẹo phủ đầy bụi thời gian. Ông đặt nó lên phiến đá phủ rêu xanh, rồi lấy tràng hạt ra, lẩm bẩm những câu chú khó nghe. Không khí quanh họ dần đặc lại, lạnh buốt như nước băng. Dưới chân, mặt đất rục rịch, như có hàng trăm sinh vật mù lòa đang bò sát trong lòng đất.

Lam rùng mình, ánh mắt tìm kiếm nơi Duy, như cầu xin một chút an ủi mong manh. Nhưng Duy chỉ lặng im, bàn tay nắm chặt đến bật gân xanh. Linh vẫn đứng bất động, môi nhếch lên một nét cười mỏng tang, lạnh lẽo như lưỡi dao.

Không ai nói gì. Linh là người đầu tiên cúi xuống, cầm lấy dao, rạch một đường ngắn lên cổ tay. Máu cô nhỏ từng giọt xuống phiến đá, lan ra thành vòng xoắn đỏ thẫm như sợi chỉ định mệnh.

“Tôi hiến tế ký ức đầu tiên – ngày cha bế tôi trên tay, trước khi lửa hóa cả nhà thành tro bụi,” Linh thì thào, mắt nhắm nghiền.

Khi mở mắt, ánh nhìn cô trống rỗng, như thể phần người cuối cùng trong Linh vừa bị xé toạc, để lại một khoảng lặng mênh mông. Duy bất giác rùng mình.

Đến lượt Lam. Bàn tay cô run rẩy, nhưng vẫn cầm chắc lấy dao, rạch lên mu bàn tay trái. Máu nhỏ thành từng hạt trong suốt, hòa vào vòng xoắn của Linh. Giọng cô khàn đặc, chất chứa nghẹn ngào:

“Tôi hiến tế ký ức về mẹ – bàn tay bà dắt tôi qua rặng liễu buổi sớm, thứ dịu dàng cuối cùng tôi còn giữ được.”

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa lẫn vào máu. Lam quay mặt đi, đôi vai nhỏ co lại, để lại trong không khí tiếng nấc nghẹn thắt ruột.

Duy hít sâu, cầm lấy dao. Lưỡi thép áp lạnh lên cổ tay, rạch mạnh một đường. Máu trào ra, đỏ thẫm như nước suối bị nguyền rủa. Anh nhìn thẳng vào vực ký ức, giọng trầm khàn:

“Tôi hiến tế ký ức về em gái – ngày nó sinh ra, lần đầu tôi bế nó, cảm nhận được mình còn có lý do để tồn tại.”

Từng giọt máu nhỏ xuống, hòa vào vòng xoắn, tạo thành một vũng máu lớn, tỏa mùi tanh ngọt gắt. Không khí đặc quánh, mọi tiếng động như bị hút sạch.

Thầy Uẩn chậm rãi tiến tới, rút một chiếc kim gỗ nhỏ, châm vào đầu ngón tay. Máu già nua, đen sẫm, nhỏ xuống trung tâm vòng xoắn.

“Ta hiến tế ký ức về thầy tổ – người dạy ta phong ấn, rồi chết trong tay ta bởi một lần lầm lỡ.”

Ông nhắm mắt, môi mím chặt, bàn tay nắm tràng hạt siết đến bật gân xanh.

Mặt đất dưới chân bắt đầu rung lên, những đường nứt đen sì xé toạc lớp rêu đá, kéo máu loang xuống. Dưới đáy, linh tuyền rùng mình, hơi nước lạnh bốc lên, mùi bùn tanh nồng nặc. Một tiếng r*n r* vọng lên, quằn quại giữa ranh giới người – quỷ.

Duy cảm nhận một phần ký ức bị kéo khỏi tâm trí, không tan biến mà như bị xé nát, văng xuống nơi tối tăm, để lại một lỗ hổng lạnh lẽo. Anh nhìn Lam, thấy ánh mắt cô lạc thần, hai vai run bần bật. Linh đứng lặng, nét cười trên môi đã vỡ vụn, chỉ còn lại vết máu rỉ nơi vết cắt.

“Chúng ta không còn nguyên vẹn nữa,” Linh cất tiếng, giọng khàn đặc. “Từ giờ, mỗi người chỉ là một mảnh vỡ.”

Một cơn gió lạnh thốc qua, mang theo mùi xác chết phân hủy. Trong bóng tối, tiếng xì xào nổi lên, những bàn tay xương xẩu lôi từ khe nứt, quờ quạng kéo chân người sống. Lam bật khóc, tiếng nấc xé lòng, nhưng không ai dỗ dành. Duy kéo cô sát lại, cả ba lần lượt bước xuống lối đi vừa hé, Thầy Uẩn lững thững theo sau, tràng hạt phát ra tiếng lách cách khô khốc.

Càng xuống sâu, không khí càng ngột ngạt, đặc quánh như lớp bùn già. Tiếng tim đập của Duy vang lên trong đầu, mỗi nhịp như gõ lên nắp quan tài. Ký ức về em gái đã nhòe đi, chỉ còn lại cảm giác mơ hồ về một nỗi đau không gọi thành tên.

Lam đi bên, mắt dại đi. Cô thì thầm, giọng lạc hẳn:

“Tôi không nhớ mặt mẹ nữa… Chỉ còn một bàn tay… không biết là của ai…”

Duy siết chặt tay cô, cảm nhận hơi ấm mong manh giữa hai bàn tay lạnh ngắt. Linh lặng lẽ đi sau cùng, ánh mắt trống rỗng, chỉ còn một tia sáng leo lét.

Lối đi dẫn tới một căn phòng đá rộng, trần thấp, vách phủ đầy rong rêu và vệt máu khô. Ở giữa phòng, một bát đá lớn đặt trên bệ, bên trong nước đen óng ánh, mặt nước phản chiếu những gương mặt vặn vẹo méo mó. Bên trên, một cành liễu khô treo dây thừng đỏ, đầu dây cắm sâu vào nước.

Thầy Uẩn lẩm bẩm:

“Đây là nơi giao ước. Ai phản bội, ai giữ lại ký ức cho riêng mình, vực sẽ nuốt trọn.”

Linh rút từ tay áo một bình nhỏ, đổ thêm máu vào bát đá. Mặt nước sủi bọt, nổi váng xám, mùi tanh nồng nặc.

Duy nhìn vào bát nước. Bóng mẹ anh chập chờn, rồi tan thành hình em gái, rồi chính anh – mỗi lần biến đổi, khuôn mặt lại nhòe đi, rạn nứt. Anh cảm thấy linh hồn mình bị kéo căng, chực rơi khỏi thực tại.

Lam gào lên, ôm đầu:

“Không! Đừng lấy nữa! Tôi… tôi không còn gì để mất…”

Nước trong bát chao động, một bàn tay đen sì ngoi lên, bấu lấy mép bát. Duy lập tức kéo Lam ra sau, mắt ánh lên dữ dội. Linh không tránh, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay quỷ, thì thào:

“Cái giá chưa đủ. Vực muốn nhiều hơn.”

Thầy Uẩn rút bùa giấy, quệt máu lên, dán quanh miệng bát. Một luồng hơi lạnh tràn ra, ai cũng rùng mình. Ông nói, giọng rắn rỏi:

“Chúng ta đã dâng những gì quý giá nhất. Nếu vực còn đòi hỏi, nó phải đối mặt với máu ta.”

Ông niệm chú, vết máu trên bát cháy đỏ rực rồi tắt. Bàn tay quỷ tan vào nước đen, không khí lại đặc quánh máu và tuyệt vọng.

Duy nhìn quanh, thấy ánh mắt Lam nguội lạnh, Linh trơ lì. Một vết nứt đã xuất hiện giữa họ – niềm tin rạn vỡ, ai cũng thấy động cơ của người bên cạnh mờ ám. Trong đầu Duy vang lên tiếng thì thầm lạ lùng, không biết của Hắc Quỷ hay chính phần bóng tối của mình:

“Máu đã chảy, ký ức đã hiến tế. Nhưng mỗi kẻ còn giữ lại phần đen tối nhất cho riêng mình.”

Anh chạm mắt Linh, đọc tâm thuật tức thì khởi động. Một luồng ý nghĩ hỗn loạn dội vào tâm trí anh: “Nếu họ biết mình muốn gì, sẽ giết mình trước khi vực kịp nuốt…”

Duy rùng mình, rời mắt đi. Anh không chắc mình còn kiểm soát nổi sức mạnh này bao lâu. Đầu óc choáng váng, ký ức về em gái chỉ còn là vết nhòe u ám. Nỗi sợ lớn dần: liệu anh có đang biến thành quỷ như những kẻ từng bị vực nuốt?Lam lùi lại, áp lưng vào tường, tay run rẩy vẽ vòng tròn trong không khí. Cô thì thào:

“Tôi không muốn tiếp tục… Tôi sợ… Không ai ở đây còn là chính mình…”

Thầy Uẩn đặt tay lên vai Lam, ánh mắt già nua lóe lên tia sáng kỳ dị:

“Cô còn ký ức đau đớn, tức là còn là người. Khi vực lấy sạch, cô mới là xác rỗng.”

Linh bật cười khô khốc, tiếng cười vang vọng:

“Có gì quan trọng đâu, niềm tin, tình thân, ký ức… cuối cùng đều bị vực nuốt sạch. Chúng ta khác gì lũ quỷ mình từng ghê tởm?”

Duy siết chặt nắm tay, máu rỉ ra nhỏ giọt. Anh nhìn vào bát nước đen, thì thầm:

“Nếu không có ký ức, không còn lý do để chiến đấu. Vậy chúng ta còn gì ngoài cái xác này?”

Trong bóng tối, một tiếng thì thầm vọng lên, lẫn trong tiếng nước nhỏ giọt: “Còn lại nỗi sợ và cơn đói khát không bao giờ nguôi…”

Căn phòng đặc quánh hơi lạnh, những vệt máu trên bát nước loang ra vẽ thành khuôn mặt méo mó, gào thét không lời. Tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực từng người.

Thầy Uẩn thu tràng hạt lại, mắt nhắm nghiền, giọng trầm mặc:

“Đây mới là khởi đầu. Vực ký ức còn sâu hơn mọi nỗi đau chúng ta từng biết. Đi tiếp hay dừng lại, mỗi người tự chọn. Nhưng ai phản bội giao ước máu này, vực sẽ kéo cả nhóm xuống đáy.”

Duy nhìn từng người. Lam tránh ánh mắt anh, Linh mỉm cười như chờ đợi bi kịch. Không khí giữa họ đặc quánh nghi ngờ. Từ giờ, không ai còn có thể tin tưởng tuyệt đối vào ai nữa.

Một âm thanh vọng lên từ lối đi phía trước – tiếng nước nhỏ giọt xen lẫn tiếng thở khò khè của sinh vật không thuộc về thế giới này. Linh khẽ chạm vai Duy, thì thầm:

“Anh có nghe thấy không? Vực đang gọi tên từng người. Đừng mơ trốn thoát.”

Duy gạt tay cô ra, bước về phía cửa đá vừa mở. Dòng nước lạnh lẽo chảy dưới nền như hàng trăm ngón tay bùn quấn quanh cổ chân. Lam theo sát, ánh mắt dại đi, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa.

Thầy Uẩn đi sau, tay không rời tràng hạt, mắt nhìn thẳng vào bóng tối. Đôi chân già nua run rẩy, nhưng không chậm lại.

Lối đi mới dẫn xuống sâu hơn, không khí đặc quánh khó thở. Mỗi bước chân vọng lên như tiếng trống tang. Trên vách đá, những ký tự cổ loang máu khô, ai nhìn vào cũng rùng mình như bị bẻ gãy từng đốt xương.

Duy bỗng dừng lại, choáng váng. Tiếng cười của Hắc Quỷ vang lên ngay trong đầu:

“Mày nghĩ giao ước máu sẽ cứu được bọn chúng? Tất cả chỉ là trò chơi của vực. Kẻ mạnh sống, kẻ yếu thành mồi. Không ai giữ được mình trọn vẹn.”

Anh cắn răng, cố xua đi tiếng thì thầm. Lam bám lấy tay anh, hơi thở dồn dập, mắt xám tro không còn ánh sáng. Linh đi lặng lẽ, nhưng Duy biết cô đang quan sát từng phản ứng của họ, chờ một kẽ hở nhỏ nhất.

Một tiếng thét vang lên phía trước – tiếng gào của linh hồn bị xé nát. Cả nhóm khựng lại. Dưới chân, mặt đất rung chuyển, nước bùn sủi lên, kéo dài như xúc tu. Một khuôn mặt méo mó nổi lên giữa vũng nước, mắt đỏ rực, miệng ngoác rộng đến tận mang tai.

Lam hét lên, ngã quỵ. Duy kéo cô đứng dậy, hai người lùi sát vách. Linh vẽ một vòng máu trước ngực, thì thầm chú ngữ. Thầy Uẩn ném bùa vào mặt nước:

“Linh hồn phiêu dạt, ngươi không còn quyền ở lại nơi này!”

Khuôn mặt trong nước rú lên, rễ bùn quấn quanh, rồi tan vào đất. Không khí vẫn đặc mùi tử khí. Cả nhóm lặng lẽ bước tiếp, ai cũng hiểu: đó chỉ là linh hồn đầu tiên trong hàng trăm bóng ma dưới vực.

Bước chân nặng trĩu. Càng tiến sâu, ký ức bị hiến tế càng rời xa, thay bằng những hình ảnh xa lạ, tiếng thì thầm không thuộc về ai. Duy cảm thấy mình dần biến thành cái xác biết đi, ký ức rỉ máu từng chút.

Lam dựa vào vai anh, mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài không dứt. Linh lặng lẽ đi cạnh, vẻ mặt dửng dưng, nhưng Duy đọc được trong tâm trí cô một nỗi sợ không tên – sợ vực sẽ l*t s*ch mọi thứ, kể cả chút nhân tính cuối cùng.

Tiếng thì thầm vang lên rõ dần. Duy nghe tên mình, nghe tiếng mẹ gọi trong mơ, tiếng em gái khóc, tiếng cười của Hắc Quỷ. Anh nghiến răng, giữ cho mình không phát điên.

Một cánh cửa đá hiện ra cuối hành lang. Trên mặt cửa, vệt máu ngoằn ngoèo vẽ thành hình một con mắt đỏ lòm, dõi theo từng cử động. Thầy Uẩn dừng lại, lục túi lấy viên đá nhỏ, đập vào cửa. Tiếng vang lạnh lẽo dội lại.

“Đây là cánh cửa cuối cùng trước vực ký ức thật sự,” ông nói, giọng trầm mặc. “Ai không đủ ý chí, bước qua sẽ mất hết.”

Linh liếc nhìn Duy, nụ cười méo mó trên môi:

“Anh đã dâng ký ức, liệu còn gì để mất nữa không?”

Duy không trả lời. Anh biết, phía sau cánh cửa này, mình có thể không còn là mình nữa. Nhưng nếu lùi lại, mọi thứ sẽ kết thúc ngay – em gái anh sẽ chết, mẹ anh không bao giờ yên nghỉ, còn anh mãi là kẻ thất bại.

Lam chạm tay anh, mắt ngấn lệ:

“Nếu tôi quên hết… anh hãy nhắc tôi rằng mình từng là ai.”

Duy gật đầu, không dám hứa gì. Trong khoảnh khắc, mọi cảm xúc vỡ vụn, chỉ còn nỗi sợ và khát vọng cứu chuộc.

Thầy Uẩn đặt tay lên cửa đá, thì thầm chú ngữ. Cửa từ từ mở ra, để lộ bóng tối đặc quánh, sâu hút không điểm dừng. Gió lạnh phả ra, mang theo tiếng khóc than, tiếng gào thét, mùi máu tanh.

Duy hít sâu, bước qua đầu tiên. Lam theo sát, đôi chân run rẩy nhưng không lùi. Linh bước sau, ánh mắt ánh lên tia sáng kỳ dị – giữa tuyệt vọng, vẫn còn chút hy vọng vặn vẹo.

Cánh cửa khép lại, tiếng vọng thế giới bên ngoài tắt ngấm. Bên trong, chỉ còn tiếng th* d*c, tiếng máu nhỏ giọt, tiếng thì thầm của những linh hồn chưa siêu thoát.

Vực ký ức mở miệng, đón những kẻ dám thách thức nó. Niềm tin giữa họ đã rạn vỡ, mọi ký ức còn lại đều có thể bị nuốt sạch bất cứ lúc nào.

Trong bóng tối, đôi mắt đỏ của Hắc Quỷ lại thấp thoáng. Nó không cần hiện hình, chỉ gieo rắc nỗi sợ và hoài nghi là đủ.

Bên tai Duy, tiếng thì thầm vọng lại: “Đã đến lúc lựa chọn. Hoặc vực nuốt ngươi, hoặc ngươi nuốt vực.”

Bóng tối đặc quánh, nghẹt thở. Máu, vẫn chảy không ngừng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử