Chương 17: Đối Đầu Trong Vực Sâu
Bàn tay Lam lạnh như băng, run rẩy trong tay Duy. Họ nằm sóng soài bên mép vực, hơi thở hòa vào nhau, chỉ còn nghe tiếng máu nhỏ giọt và tiếng gió gào thét bên ngoài. Vực ký ức mở ra thành một hố đen khổng lồ, hút sạch ánh sáng, nuốt chửng mọi tiếng động. Duy cảm giác từng mảnh linh hồn mình bị xé vụn, mỗi mảnh là một ký ức, một lỗi lầm, một lời nguyền. Anh muốn vùng dậy, nhưng thân thể rã rời, ý chí bị xiết chặt như sợi dây thép ẩn trong bóng tối.
Một bóng đen lững thững nổi lên từ tâm vực, mờ nhòe như sương độc, dần hiện thành hình người. Hắc Quỷ đứng giữa xoáy nước máu, làn da lở loét, rễ cây và bùn suối quấn quanh tứ chi. Mắt hắn đỏ rực, không chớp, chiếu thẳng vào Duy. Một làn hơi lạnh ập tới, mùi tanh nồng xộc vào óc. Tiếng cười vang lên, không qua môi lưỡi mà chui thẳng vào đầu, như mũi khoan xoáy nát mọi phòng tuyến cuối cùng.
– Đã đến lúc các ngươi phải trả hết nợ nần. – Giọng hắn vọng thẳng vào não, rền rĩ như tiếng sóng cuộn dưới lòng đất. – Một kẻ mang hận, một kẻ mang tội. Tất cả đều chỉ là mồi ngon cho vực sâu này.
Duy lảo đảo, mắt hoa lên vì đau đớn. Những ký ức bị chôn vùi bỗng trào dâng: đêm mẹ anh chết, tiếng thét của bà vọng mãi trong cơn ác mộng; em gái nằm co quắp, đôi mắt đẫm nước, Duy bất lực quay lưng bỏ đi. Những lần anh oán cha, nguyền rủa dòng máu của mình, từng nỗi hận nhỏ xíu như mảnh thủy tinh cứa rách tâm trí.
Lam cắn chặt môi, máu rỉ ra nơi khóe miệng. Một dòng nước lạnh buốt bò lên chân cô, từng đợt như ngàn bàn tay nhỏ xíu lôi kéo, muốn nhấn chìm tất cả xuống đáy vực. Cô nhìn Duy, cố gắng gọi tên anh, nhưng tiếng nói chỉ như hơi gió, lập tức bị nuốt chửng trong màn sương đặc quánh. Hắc Quỷ trườn tới, mỗi bước đi để lại vệt máu đen đặc sệt, những gương mặt người méo mó hiện lấp ló trong lớp da rữa nát.
– Các ngươi nghĩ mình khác biệt sao? – Hắn rít lên, hơi thở tanh lợm phả thẳng vào mặt Lam. – Linh tuyền là máu, là nước mắt, là oán hận của các ngươi. Tất cả đều nợ ta. Đến lúc phải trả giá.
Duy quỵ xuống, tay ôm đầu, móng tay cào rách cả da thịt. Một luồng khí lạnh xuyên qua xương sống, kéo theo hàng loạt ký ức xấu xa: anh đã từng bỏ mặc em gái khóc lả bên bờ suối cấm; từng mong cha chết đi để không phải chịu nỗi đau mất mẹ; từng uống nước suối quỷ, mặc kệ tiếng cảnh báo của tộc trưởng. Lỗi lầm dồn dập, đâm xuyên óc như kim châm.
– Tao không muốn nhớ nữa… – Duy thì thào, giọng khản đặc, nước mắt trào ra hòa lẫn máu.
Hắc Quỷ cúi sát, môi nở nụ cười ngoác rộng, mặt hắn biến dạng như bùn đang sôi.
– Không muốn nhớ? Để ta giúp ngươi quên tất cả.
Một cơn đau nhói như xé toạc hộp sọ. Duy gào lên, hai tay ôm chặt đầu, máu nhỏ tong tỏng xuống nền đá lạnh. Lam lao đến, ôm lấy vai anh, bàn tay lạnh giá truyền chút hơi ấm cuối cùng. Ánh mắt Duy gặp ánh mắt Lam, trong khoảnh khắc ấy, bóng tối ngưng tụ lại thành một đường chỉ mỏng, chực chờ đứt đoạn.
Lam cắn răng, cố kéo Duy về phía mình, thì thầm run rẩy:
– Đừng để nó lấy đi ký ức của anh… Đừng để nó nuốt hết…
Nhưng Hắc Quỷ đã quăng Lam ngã bật vào vách đá. Lưng cô va mạnh, xương sống nhói buốt. Máu rỉ ra ở mép môi, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng quắc, không chịu khuất phục. Cô gắng đứng lên, run rẩy đối diện quỷ dữ.
– Ngươi sẽ không thắng… – Lam nói, giọng cô yếu ớt nhưng đầy căm phẫn. – Linh tuyền không thuộc về ngươi. Oán hận này, ta sẽ không để nó kéo dài thêm nữa.
Hắc Quỷ bật cười, tiếng cười vang vọng như bầy ruồi vỡ tổ. Hắn trườn tới, rễ cây quấn chặt quanh cổ Lam. Đầu ngón tay lạnh buốt xiết vào da thịt, để lại vết tím bầm. Duy bật dậy, lao tới, tay nắm lấy cổ tay Hắc Quỷ. Ngay khoảnh khắc ấy, đôi mắt anh đối diện mắt quỷ, toàn thân như bị kéo tụt vào hố đen không đáy.
Một cơn lốc ký ức nổ tung trong óc Duy: anh thấy mình đứng giữa nghĩa địa, xác người nổi lềnh bềnh, máu loang đỏ mặt nước; anh thấy bản thân biến thành quỷ, hút lấy hơi ấm cuối cùng của những người thân yêu; anh thấy Lam bị xé nát trong dòng suối máu, tiếng thét của cô hòa vào tiếng kêu cứu của mẹ, tất cả tan biến vào bóng đêm.
“Ngươi cũng là ta.” – Giọng Hắc Quỷ vang vọng trong đầu, mềm mại như tiếng ru nhưng lạnh lẽo tận xương. – “Ta là nỗi sợ, là oán hận, là khát vọng trả thù không bao giờ nguôi. Ngươi trốn đâu cho thoát?”
Duy quằn quại, cố vùng vẫy nhưng đôi mắt đỏ kia cứ kéo anh lún sâu vào vực ký ức. Anh rơi tự do, xung quanh chỉ còn tiếng gào khóc, tiếng nước rì rào, và mùi máu tanh nồng trộn bùn.
Bất ngờ, một tia sáng yếu ớt lóe lên. Duy nhìn thấy Lam – không phải Lam ngoài thực tại, mà là bóng hình trong ký ức: cô bé nhỏ nhắn, đứng bên suối, đôi mắt xám tro ánh lên vẻ kiên định. Cô đưa tay ra, nắm lấy tay anh. Hơi ấm từ bàn tay ấy kéo anh về thực tại.
– Đủ rồi, Duy! Đừng để hắn cướp mất chính mình! – Giọng Lam vang lên, không rõ từ đâu vọng lại.
Duy nghiến răng, dồn hết sức lực còn lại, giật mạnh cổ tay Hắc Quỷ. Hắn rít lên, buông Lam ra. Cô ngã vật xuống, ho sặc sụa, mắt nhòe nước. Duy kéo Lam đứng dậy, cả hai lùi về phía vách đá lạnh buốt, lưng chạm vào đá, hơi thở quyện vào nhau như sợi dây cuối cùng nối với thực tại.
Hắc Quỷ biến đổi, lớp da người bong ra từng mảng, để lộ bên dưới là thịt bầy nhầy, rễ cây quấn quanh, máu đen sùi bọt. Đôi mắt hắn đỏ lòm, nước mắt hòa máu chảy dài trên khuôn mặt vặn vẹo.
– Vực ký ức đã mở. Linh hồn các ngươi sẽ mãi mãi ở lại đây… – Giọng hắn vang lên từ mọi phía, không thể xác định được nguồn.
Từng dòng nước đen phun trào từ đáy suối, cuốn lấy chân Duy và Lam. Chúng lạnh buốt, như hàng ngàn con rắn nhỏ luồn vào xương tủy. Duy cảm giác máu trong cơ thể mình đông lại, tim đập chậm dần, mắt tối sầm.
Lam lắc đầu, cố vận ma pháp, nhưng linh lực trong người như bị hút cạn. Cô chỉ còn cảm nhận những ký ức rời rạc: ngày đầu học phong ấn, lần bị tộc trưởng phạt, ánh mắt khinh ghét của cha khi cô để quỷ khí xâm nhập. Mọi thứ quay cuồng, đâm xuyên vào ý chí, đầu óc đặc quánh nỗi đau.
– Không… tôi không thể… – Lam thì thào, nước mắt trào ra, từng giọt nóng hổi rơi trên bàn tay lạnh giá.
Duy gồng người, nhắm mắt, kéo lấy sợi ý thức cuối cùng. Anh nghe tiếng mẹ gọi tên, tiếng em gái khóc, tiếng cha r*n r* trong mơ. Tất cả trộn lẫn, xé nát lòng anh. Nhưng đâu đó, sâu trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng thở yếu ớt của Lam, tiếng tim cô đập gấp gáp, hơi thở phả trên cổ tay anh.
Anh mở mắt, nhìn Lam. Đôi mắt cô mờ đục, nhưng vẫn ánh lên tia sáng yếu ớt. Duy thì thầm, giọng run rẩy:
– Đừng để hắn lấy đi ký ức đẹp nhất của em. Nếu phải quên, hãy giữ lại thứ quan trọng nhất.
Lam ngơ ngác nhìn anh, đôi môi tím bầm mấp máy:
– Thứ gì là quan trọng nhất… khi mọi ký ức đều đau đớn?
Duy siết chặt tay cô, truyền chút hơi ấm cuối cùng. Anh gắng đứng dậy, chắn trước mặt Lam, đối mặt Hắc Quỷ. Đôi mắt anh không còn ánh căm hận, chỉ còn sự kiên quyết lạnh lẽo.
– Mày muốn linh hồn tao? Lấy đi, nhưng đừng động đến cô ấy.
Hắc Quỷ bật cười, tiếng cười vang động, chấn động cả hang động. Hắn nhào tới, rễ cây b*n r*, trói chặt tay chân Duy, nhấc bổng anh lên, máu từ miệng trào ra, nhỏ tong tỏng xuống đất.– Ngươi tưởng có thể đổi mạng mình lấy mạng kẻ khác sao? – Mặt hắn phình to, miệng ngoác rộng đến tận mang tai. – Tất cả đều phải trả giá. Không ai thoát được.
Duy cảm thấy linh hồn bị kéo căng, ký ức bị xé toạc như gương vỡ. Anh thấy mình đứng giữa ngã ba đường: một bên là bóng tối vĩnh hằng, một bên là vũng máu loang lổ; phía sau là Lam, quỳ gục, mắt trống rỗng.
– Đừng bỏ tôi lại! – Lam gào lên, giọng cô vỡ vụn. – Đừng…!
Duy cố xoay người, nhưng thân thể đã tê liệt. Trong khoảnh khắc cuối cùng, anh thấy Lam nhắm mắt, hai tay ôm chặt đầu như muốn tự bẻ gãy ký ức. Một luồng sáng bùng lên quanh cô, nước dưới chân bắt đầu rung động.
– Tao sẽ không để mày lấy đi thứ quan trọng nhất! – Lam hét lên, giọng cô vang vọng như chuông bạc giữa đêm tối.
Bất ngờ, dòng nước quanh Lam dâng lên, xoáy thành vòng tròn, đẩy lùi rễ cây đang bò tới. Luồng khí lạnh bốc lên, những ký hiệu phong ấn hiện rõ dưới chân, phát sáng lờ mờ. Hắc Quỷ gào rú, lùi lại, rễ cây co rúm như bị đốt cháy.
– Ngươi dám… – Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ nổ tung thành vệt máu.
Lam đứng dậy, thân hình run rẩy nhưng ánh mắt sáng rực. Cô đưa tay về phía Duy, môi mím chặt, giọng khàn đặc:
– Nếu phải trả giá, hãy để tôi trả thay cho anh.
Duy lắc đầu, nước mắt trào ra. Anh cố hét lên, nhưng cổ họng chỉ phát ra tiếng r*n r* vô lực. Lam nhắm mắt, thì thầm chú cấm, máu từ mũi và tai nhỏ xuống cổ áo. Ký hiệu phong ấn đỏ rực dưới chân hòa vào dòng nước, tạo thành màn chắn mỏng manh giữa họ và Hắc Quỷ.
Hắc Quỷ gào thét, thân thể co giật, gương mặt dưới lớp da nhăn nhúm, méo mó. Hắn tung rễ cây về phía Lam, nhưng tất cả bị màn nước đẩy lùi. Duy cảm giác dây trói lỏng dần, hơi lạnh tan biến, máu bắt đầu chảy lại trong huyết quản.
Lam ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Hắc Quỷ, giọng cô yếu nhưng rõ ràng:
– Mày đã có đủ máu, đủ ký ức, đủ oán hận. Nhưng mày không thể lấy đi tự do của chúng tao.
Hắc Quỷ rú lên, thân hình co lại rồi lại phình to, như đám mây đen sắp nổ tung. Hắn vươn móng vuốt sắc lẹm, nhắm thẳng vào tim Lam. Duy lao tới, chắn trước mặt cô, hai tay dang rộng.
Khoảnh khắc ấy, mắt Duy lại chạm mắt Hắc Quỷ. Nhưng lần này, anh không trốn chạy. Anh mở to mắt, để ký ức xấu xa tràn vào: từng lỗi lầm, từng đêm dài mất ngủ. Anh để tất cả cuốn qua mình, không né tránh.
– Tao biết mày là gì… – Duy thì thào, giọng lạnh băng. – Mày chỉ là phần bóng tối trong mỗi người. Nhưng tao không còn sợ mày nữa.
Hắc Quỷ sững lại, mắt đỏ dao động. Rễ cây chùng xuống, hơi nước tan loãng trong không khí.
– Không ai có thể diệt được tao… – Hắn thì thầm, giọng yếu hẳn. – Chỉ cần còn ký ức, còn oán hận, tao sẽ mãi sống…
Duy gật đầu, mắt không rời hắn:
– Có thể. Nhưng tao sẽ không để mày kiểm soát tao nữa.
Lam đứng bên, nước mắt lăn dài. Cô ngã khuỵu, hơi thở yếu dần. Duy quỳ xuống ôm lấy cô, thì thầm bên tai:
– Chúng ta sẽ cùng bước qua bóng tối này. Không ai bị bỏ lại.
Lam mỉm cười yếu ớt, môi mấp máy không thành tiếng. Duy nắm tay cô, truyền chút hơi ấm còn lại.
Phía sau, Hắc Quỷ gào lên lần cuối, thân thể vỡ vụn, tan thành mảng nước đen, rút xuống vực sâu. Hang động rung chuyển, vách đá nứt toác, ký hiệu máu nhạt dần rồi biến mất.
Duy và Lam nằm bên nhau, th* d*c. Quanh họ không còn tiếng khóc, chỉ còn tiếng nước rỉ rả và bóng tối đặc quánh bủa vây.
Nhưng đâu đó dưới đáy vực, một vệt sáng đỏ nhạt vẫn le lói, như mắt ai đó chưa chịu nhắm lại.
Duy nhắm mắt, hơi thở chậm dần. Lam siết tay anh, môi run run, thì thầm:
– Anh… còn nhớ em là ai không…?
Duy không trả lời. Trong đầu, ký ức vỡ vụn, hòa lẫn vào nhau. Anh chỉ biết, mình không còn sợ bóng tối. Và bên cạnh, hơi ấm của Lam vẫn chưa tắt.
Một tiếng rạn nứt vang lên, vách đá phía bên kia hang động sụp xuống, để lộ lối đi tối om, sâu hun hút. Từ lối ấy, một làn gió lạnh thổi tới, mang theo mùi tanh máu và tiếng thì thầm xa xăm.
Duy mở mắt, nhìn vào bóng tối. Đôi mắt anh không còn ánh sáng, chỉ còn quyết tâm lạnh lẽo. Lam dựa vào vai anh, cả hai nhìn nhau, không nói gì.
Phía sau, xoáy nước đỏ vẫn cuộn trào. Ở đâu đó, một tiếng cười khô khốc vang lên, rồi im bặt.
Họ đứng dậy, lần theo lối đi mới mở, từng bước chìm vào bóng tối, không biết phía trước là vực sâu nào, hay chỉ là một vòng lặp khác của ký ức và oán hận.
Nhưng bàn tay họ vẫn nắm chặt, hơi ấm còn sót lại trong bóng đêm lạnh lẽo. Dưới đáy suối quỷ, đôi mắt đỏ vẫn dõi theo, chờ đợi thời khắc bóng tối lại tràn lên mặt đất.











