Trang chủ/Dưới Đáy Suối Quỷ/Chương 18: Sự Hy Sinh Của Thầy Uẩn
Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 18: Sự Hy Sinh Của Thầy Uẩn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bóng tối dưới đáy hang nuốt trọn mọi âm thanh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt như kim châm vào da thịt. Duy dìu Lam từng bước dọc hành lang đá lạnh ngắt, mỗi bước chân in xuống lớp bùn đen dẻo quánh, mùi tanh của xác chết lâu ngày lẫn vào mùi rong rêu mục ruỗng. Không khí đặc quánh, mỗi nhịp thở như kéo theo một mảng u uất từ tận đáy phổi. Hơi lạnh len lỏi qua từng kẽ ngón tay, ngấm vào tận tủy sống.

Lam run rẩy dựa vào vai Duy, sắc mặt nhợt nhạt như sứ vỡ, mắt xám tro lấp lánh lệ. Viên đá phát sáng trong tay cô chỉ còn le lói, ánh sáng yếu ớt bị nuốt chửng bởi màn sương mù đặc quánh. Hai bên vách đá phủ đầy rêu nhớp nháp, lấm tấm những vệt máu khô kéo dài như dấu móng tay tuyệt vọng. Đôi khi, một làn hơi lạnh phả qua, mang theo tiếng r*n r* không rõ từ đâu vọng lại.

Chân Duy giẫm phải một vật mềm oặt. Nhìn xuống, anh nhận ra một mẩu xương người, còn dính vết thịt nâu bầy nhầy. Mắt anh không chớp, chỉ siết chặt Lam hơn, bước tiếp. Đầu óc anh lộn xộn, ký ức cũ chập chờn trồi lên như bọt khí đen dưới đáy bùn. Tiếng khóc của mẹ, tiếng cười điên dại của Hắc Quỷ, tiếng thở gấp gáp của em gái ngày hấp hối—mọi thứ hòa vào nhau, xé rách từng sợi thần kinh.

Lam đột ngột khuỵu xuống, hai tay ôm ngực, môi bật ra tiếng rên đau đớn. Duy quỳ xuống, áp trán vào trán cô, hơi thở dồn dập:

– Lam, tỉnh lại. Nghe thấy anh không?

Cô mở mắt, đồng tử co rút lại thành một chấm xám. Giọng cô mỏng như sương:

– Nước… nó gọi em… nó muốn cuốn trôi hết ký ức của em…

Duy run rẩy nắm tay cô, lòng bàn tay lạnh buốt. Anh gắng giữ cho mình không gục ngã, dù cơn tuyệt vọng đã dâng ngập tới mi mắt. Nhưng trong đáy mắt anh, thứ còn lại chỉ là quyết tâm khô cứng như rễ cây cắm sâu vào vách đá mục.

Một tiếng động khẽ vang lên phía trước. Từ trong sương mù, một bóng người thấp lùn hiện ra, lưng còng, tóc bạc lưa thưa, một bên mắt trắng dã. Tràng hạt gỗ mun lủng lẳng trên cổ tay phải, mỗi hạt đều thấm đẫm màu máu cũ. Thầy Uẩn đứng đó, dáng vẻ không còn là người sống, nhưng cũng chẳng thuộc về cõi chết. Ánh mắt ông nhìn Duy và Lam, sâu thẳm một nỗi thương xót trộn lẫn tuyệt vọng.

Duy chôn chân nhìn ông, giọng khàn đặc:

– Thầy… vẫn còn ở đây?

Thầy Uẩn mỉm cười, môi nứt nẻ, giọng vang vọng như tiếng nước rỉ rả từ lòng đất:

– Ở nơi này, sống hay chết đâu còn nghĩa lý gì, Duy à.

Lam rướn người, giọng khẩn thiết pha sợ hãi:

– Thầy… Phong ấn đâu rồi? Tại sao thầy không rời đi?

Ông chậm rãi ngồi bệt xuống, lưng dựa vào vách đá ướt lạnh, mắt nhắm hờ như lắng nghe tiếng gì đó chỉ mình ông nghe thấy. Một lúc lâu, ông mới nói, giọng trầm như tiếng tụng kinh bên mộ cũ:

– Phong ấn đã mục nát từ lâu rồi. Ta chỉ còn chút linh hồn sót lại, giữ được một lớp mỏng giữa các con và vực sâu. Nhưng… muốn vào linh tuyền, phải có một kẻ canh giữ tự nguyện hòa thân vào phong ấn. Đó là cái giá duy nhất để mở lối.

Không khí trong hang động chùng xuống, lạnh hơn cả băng giá. Duy cảm giác máu trong người đông đặc lại, từng mạch máu như bị bóp nghẹt. Lam lặng người, đôi mắt tràn đầy kinh hoàng:

– Không! Thầy làm thế, thầy sẽ không còn gì nữa!

Thầy Uẩn cười nhạt, ánh mắt không còn chút ánh sáng, chỉ còn bóng tối dày đặc. Ông nói, giọng nhẹ như gió thoảng qua mộ phần:

– Đã từ lâu ta đâu còn là người sống, Lam ạ. Chỉ còn ý chí với chút hối hận chưa chịu rời đi. Nếu không trả giá, suối này sẽ thành mồ chôn cho tất cả. Duy, con đã đi được đến đây, nhưng linh tuyền chỉ mở cho kẻ không còn nợ máu.

Duy cắn môi, máu rỉ ra, bàn tay nắm chặt đến bật máu. Anh gằn giọng:

– Sao phải là thầy? Sao không để con…?

Thầy Uẩn lắc đầu, giọng rền vang như tiếng trống tang:

– Con chưa đủ tội để chuộc. Linh tuyền chỉ nhận linh hồn từng trấn giữ nơi này, từng nếm đủ đắng cay, từng để máu mình vấy bẩn lòng suối. Ta là kẻ cuối cùng còn khả năng ấy. Con còn sống, còn người thân để giữ. Ta thì không.

Duy ngẩng lên, mắt đỏ quạch. Anh gằn từng chữ:

– Thầy từng lấy đi linh hồn của mẹ con… Để đổi lấy phong ấn này… Thầy có hối hận không?

Thầy Uẩn không né tránh, ánh mắt đục ngầu như mặt nước bùn:

– Có. Đêm nào ta cũng nghe tiếng bà ấy gọi tên con. Tiếng đứa trẻ khóc trong bóng tối, tiếng người mẹ bị xé nát linh hồn. Ta không xứng được tha thứ. Nhưng nếu lần này không dám trả nợ, mọi thứ sẽ bị cuốn trôi bởi oán hận vĩnh cửu.

Lam bật khóc, nước mắt lăn dài trên má trắng bệch. Duy sụp xuống, hai tay ôm đầu, hơi thở dồn dập như sắp chết đuối.

Khoảnh khắc ấy, mọi oán hận, mọi đau đớn dồn tụ trong lồng ngực Duy, bóp nghẹt trái tim anh. Trong đầu anh, tiếng vọng của mẹ, tiếng khóc của em gái, tiếng cười điên loạn của Hắc Quỷ, tất cả xé toạc ý chí. Anh nhìn thẳng vào mắt thầy Uẩn, nơi chất chứa sự khẩn thiết của kẻ đã mất tất cả.

Thầy Uẩn tháo tràng hạt, từng hạt gỗ sẫm màu rơi xuống nền đá, chạm vào nước kêu lách tách như tiếng xương gãy. Ông đứng dậy, bước về phía dòng nước đen đặc chảy lặng lẽ từ khe đá. Mỗi bước chân lún sâu vào bùn lầy, tiếng nước réo rắt như tiếng ai rên xiết.

Lam òa khóc, lao tới định giữ lại, nhưng Duy níu cô lại. Thầy Uẩn ngoái đầu, giọng trầm như tiếng chuông đưa đám:

– Đừng cản ta, Lam. Đừng phí nước mắt cho một kẻ như ta. Các con còn đường sống, còn hy vọng. Ta chỉ còn lại món nợ cần trả.

Duy gào lên, tuyệt vọng:

– Thầy! Nếu làm vậy, linh hồn thầy sẽ tan rã, vĩnh viễn không siêu thoát! Thầy biết không?

Thầy Uẩn cười, nụ cười nhợt nhạt trên gương mặt già nua:

– Ta biết. Linh hồn ta đã mục ruỗng từ lâu. Đã đến lúc trả lại tất cả cho suối quỷ này.

Ông nhắm mắt, dấn bước vào dòng nước đen. Nước sôi lên từng đợt, bọt khí xám trào lên như xác chết nổi lềnh bềnh. Thầy Uẩn tụng niệm, tiếng ông hòa vào tiếng nước, từng câu từng chữ vỡ vụn, tan vào bóng tối.

Từ mặt nước, những hình bóng vặn vẹo trồi lên: linh hồn bị hiến tế, khuôn mặt méo mó gào khóc không thành tiếng. Chúng bấu vào thầy Uẩn, xé rách da thịt, lôi ông xuống. Ông không kháng cự, chỉ tiếp tục tụng niệm, cho đến khi thân thể ông tan vào nước.

– Duy… nhớ lấy… Sức mạnh lớn nhất… là dám đối mặt với bóng tối trong mình… Đừng để oán hận dẫn lối…

Âm thanh tan biến, thân thể thầy Uẩn hòa vào dòng nước đen. Tràng hạt gỗ mun nổi bập bềnh rồi cũng chìm xuống đáy, để lại mặt nước phẳng lặng như gương.Duy chết lặng, hai tay nắm chặt, máu chảy ròng ròng. Lam gục đầu khóc, tiếng nấc vang vọng trong lòng hang như tiếng chuông đưa tiễn linh hồn người chết.

Ngay lúc ấy, vách đá rung chuyển, những ký hiệu cổ xưa trên tường sáng rực lên như máu. Dòng nước đen chảy ngược, xoáy thành vòng tròn đỏ giữa lòng hang. Tại tâm xoáy nước, một cánh cửa mờ mịt hiện ra—lối vào linh tuyền.

Duy đứng dậy, ánh mắt tối sầm, giọng khàn khàn:

– Lam, đi thôi. Đây là cơ hội cuối cùng chúng ta có.

Lam lau nước mắt, gượng đứng, bám chặt lấy áo Duy. Cả hai lảo đảo bước về phía cánh cửa, hơi lạnh thấm tận xương tủy, nỗi sợ, nỗi đau, hối hận hóa thành khối nặng trĩu trong ngực.

Khi đặt chân vào vòng xoáy, Duy cảm giác thân thể mình bị xé toạc. Tiếng thì thầm vang lên từ khắp nơi: tiếng cười của Hắc Quỷ, tiếng khóc của mẹ, tiếng r*n r* của thầy Uẩn. Mọi ký ức đau đớn tràn về, xé nát từng mảnh tâm trí.

Lam khuỵu xuống, máu trào ra từ miệng, bàn tay cố bám vào tay Duy, môi mấp máy không thành tiếng. Duy kéo cô sát vào ngực, hét lớn:

– Đừng buông! Chúng ta đã mất quá nhiều rồi!

Một sức mạnh lạ lùng dâng lên trong anh, không phải ma pháp, không phải oán hận, mà là ký ức về hy sinh, về mẹ, về thầy Uẩn. Mọi thứ hòa vào nhau, thành ngọn lửa cháy âm ỉ trong bóng tối.

Duy nhắm mắt, mở rộng tâm trí, để mọi đau đớn tràn qua. Anh không còn sợ. Anh siết lấy Lam, kéo cô qua khỏi vòng xoáy.

Bên kia cánh cửa, một không gian mở ra: linh tuyền hiện lên giữa lòng đá đen, dòng nước trong vắt lặng lẽ chảy. Ánh sáng bạc lờ mờ như ánh trăng chết, phản chiếu lên những bóng người lờ mờ, mặt trắng bệch, mắt rỗng tuếch. Họ là những kẻ đã đánh đổi ký ức, chỉ còn vỏ xác không hồn.

Duy tiến đến mép suối, nước lạnh thấu xương. Anh nhìn xuống, bóng mình tan vỡ trong nước, mỗi mảnh mang theo một phần ký ức đau đớn. Lam run rẩy đặt tay lên vai anh, giọng nghẹn ngào:

– Duy… Anh có chắc không? Nếu lấy nước này, anh sẽ mất hết ký ức hạnh phúc…

Duy cười nhạt, mắt ráo hoảnh:

– Hạnh phúc của anh là em gái được sống. Phần còn lại… không còn ý nghĩa gì nữa.

Lam bật khóc, ôm chặt lấy anh từ phía sau, nước mắt hòa vào dòng suối.

Duy cúi xuống, vốc một ngụm nước linh tuyền. Nước lạnh buốt như băng, bàn tay tê cóng. Trong khoảnh khắc, tiếng mẹ, tiếng thầy Uẩn, tiếng Lam vang lên cùng lúc, đau đớn đến muốn phát điên. Nhưng anh không gục ngã.

Từ đáy suối, bóng đen nổi lên—Hắc Quỷ. Thân thể hắn vặn vẹo, mắt đỏ rực, dây leo quấn quanh thân thể rỉ máu. Hắn cười khan, giọng gằn:

– Ngươi nghĩ có thể lấy linh tuyền mà không trả giá sao? Ký ức của ngươi… sẽ thuộc về ta!

Duy nhìn thẳng vào mắt hắn, đọc thấy trong đó là nỗi đói khát, tuyệt vọng, cô độc. Anh nói, giọng bình thản:

– Hãy lấy ký ức của ta, nhưng để em gái ta và Lam yên.

Hắc Quỷ gào lên, lao tới. Lam đứng chắn trước Duy, hai tay dang rộng, ma pháp nước dâng lên thành màn chắn mỏng manh. Nhưng sức mạnh của hắn quá lớn, màn nước rạn nứt, Lam bị hất văng, máu trào ra từ miệng.

Duy gào lên, lao vào Hắc Quỷ. Đọc tâm thuật phát tác, ký ức của Hắc Quỷ ập vào: hàng trăm linh hồn bị hiến tế, tiếng gào thét, nỗi oán hận không cùng. Đầu anh như nổ tung, máu chảy ra từ mũi, mắt đỏ quạch.

Giữa cơn cuồng loạn, anh nghe rõ tiếng thầy Uẩn vọng lên:

– Đừng để bóng tối nuốt chửng con… Hãy giữ lại một tia sáng… cho chính mình…

Duy cắn lưỡi, vị tanh tràn miệng. Anh gầm lên, ép mình tỉnh táo, không để bị cuốn đi.

Hắc Quỷ vung vuốt định xé toạc ngực anh. Nhưng đúng lúc ấy, một luồng sáng đỏ bùng lên—linh hồn thầy Uẩn. Hình hài ông nhòe mờ, nhưng ánh mắt sáng rực. Ông ôm chặt Hắc Quỷ, kéo hắn vào xoáy nước đỏ.

– Duy, nhanh lên! – Giọng ông vang lên, vang vọng trong đá.

Hắc Quỷ gào thét, thân thể bị ánh sáng đỏ xé nát, hòa vào dòng nước đen, tan biến vào bóng tối.

Duy ôm lấy Lam, vốc nước linh tuyền, hòa máu mình vào đó. Nước chuyển thành màu đỏ nhạt, ánh sáng bạc mờ đi.

– Lam, xin em… hãy sống…

Lam gượng dậy, áp tay lên vết thương của Duy, truyền chút ma pháp nước còn sót lại vào cơ thể anh. Cả hai cùng ngã xuống mép suối, hơi thở yếu ớt, máu hòa vào nước.

Bên dưới, linh tuyền sôi lên lần cuối. Một dòng nước đỏ cuộn trào, nhấn chìm mọi ký ức, mọi oán hận, mọi đau đớn.

Cánh cửa phía sau khép lại, không gian rung chuyển, vách đá sụp đổ, nước tràn ngập hang động. Tiếng gào của linh hồn, tiếng tụng niệm của thầy Uẩn, tiếng khóc của Duy và Lam hòa vào nhau, vang vọng khắp lòng đất tối tăm.

Khi mọi thứ lắng xuống, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và bóng tối đặc quánh. Duy nằm bất động, mắt mở trừng trừng, hơi thở thoi thóp. Lam bên cạnh, mắt nhắm nghiền, bàn tay vẫn siết lấy tay anh.

Một làn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi máu tanh và tiếng thì thầm xa xăm. Dưới đáy suối, tràng hạt gỗ mun nổi lên, ánh sáng đỏ lập lòe như ngọn lửa sắp tắt.

Đâu đó, tiếng cười khô khốc vang lên rồi tắt lịm. Nhưng trong bóng tối, một vệt sáng mờ le lói, như linh hồn ai đó chưa chịu buông xuôi.

Trên rìa cánh cửa đã khép, một bàn tay trắng bệch chạm vào mặt nước, móng tay dài cào rách đá. Đôi mắt xám tro mở ra, ánh lên tia sáng cuối cùng giữa màn đêm vĩnh cửu.

Linh tuyền đã đổi màu. Ký ức bị cuốn đi, nhưng nỗi đau và hy sinh còn vương lại, chờ ngày trỗi dậy lần nữa.

Duy và Lam vẫn nằm đó, giữa ranh giới của sống và chết, của quên lãng và hồi sinh, không ai biết phía trước là vực sâu nào, hay chỉ là một vòng lặp khác của tội lỗi và chuộc tội.

Tiếng nước vẫn rỉ rả không dứt. Trong bóng tối, đôi mắt ai đó lặng lẽ dõi theo, chờ đợi thời khắc bóng tối lại tràn lên mặt đất.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử