Trang chủ/Dưới Lớp Da Người/Chương 8: Trận Đấu Trong Bóng Gương
Dưới Lớp Da Người

Chương 8: Trận Đấu Trong Bóng Gương

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Lạc Thư kéo Mộc Lam và Tiểu Tinh lao xuống lối đi bí mật phía sau giá sách, Trịnh Dạ bám sát phía sau, gương mặt lạnh như thép. Mỗi bước chân vang lên trong hành lang tối hẹp đều chất đầy căng thẳng. Tiếng hỗn loạn phía trên mỗi lúc một gần hơn – tiếng la hét, kim loại va chạm, và âm thanh đặc trưng của dị năng bùng nổ như vỡ mặt sàn phòng thí nghiệm.

Dưới ánh đèn vàng vọt, nhóm bốn người lặng lẽ lướt qua các bức tường bê tông cũ kỹ. Tiểu Tinh bám chặt váy Lạc Thư, mắt liên tục đảo quanh, còn Mộc Lam thì vừa chạy vừa lẩm bẩm chú ngữ, nắm chặt trong tay một lá bùa màu lam nhạt.

“Đi nhanh lên! Đám đó không dễ bỏ qua đâu!” Trịnh Dạ gằn giọng, mắt đảo quanh như con thú săn mồi, luồng sát khí lờ mờ toát ra từ người anh.

Lạc Thư nín thở, dồn hết cảm giác về phía trước. Dấu ấn đỏ trên cổ vẫn âm ỉ nóng rát, như nhắc nhở cậu rằng từng giây trôi qua đều là bước tiến gần hơn tới vực thẳm.

Cánh cửa cuối hành lang bật mở, trước mặt là khoảng sân xi măng ngổn ngang rác thải, nơi một nhà kho bỏ hoang loang lổ bóng tối. Lạc Thư liếc nhìn Trịnh Dạ, ý hỏi: “Có nên đi tiếp không?”

Trịnh Dạ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. “Chỉ còn cách này. Nhà kho có nhiều lối thoát hiểm, nếu bị truy đuổi cũng dễ ẩn náu.”

Chưa kịp bước vào trong, một bóng người lao vụt tới, chắn ngang lối đi. Gió lạnh lùa qua, mái tóc đỏ rực của Trần Vũ bay tung, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Trịnh Dạ.

“Ồ, cuối cùng cũng chui ra khỏi hang. Anh Dạ, lâu rồi không gặp. Lần này, anh không thoát được đâu.”

Trịnh Dạ nheo mắt. “Trần Vũ. Vẫn ưa khoe khoang như xưa.”

Trần Vũ bật cười, nụ cười ngạo nghễ. “Không phải khoe khoang. Chỉ là muốn xem, anh có còn bản lĩnh như khi phản bội Hội Kính Ảnh không thôi.”

Phía sau Trần Vũ, bóng hai người nữa xuất hiện – Lữ Ngọc với dáng vẻ lạnh lẽo, mắt nâu sẫm cụp xuống, và một dị nhân lạ mặt, khuôn mặt nửa sáng nửa tối như tan vào bóng đêm. Không khí đặc quánh sát khí.

“Cô Lữ, đừng làm họ sợ quá. Để tôi lo phần này.” Trần Vũ búng tay, dị năng bùng lên – không khí rung chuyển, mặt đất rạn nứt. Anh ta nhấc bổng lên một mảng bê tông, ném thẳng về phía nhóm Lạc Thư.

Trịnh Dạ đẩy Lạc Thư và Mộc Lam né sang một bên, thân hình anh hóa thành một làn bóng tối, len lỏi qua khe hở, rồi bất ngờ hiện hình phía sau Trần Vũ. Cú đấm của Trịnh Dạ nhắm thẳng vào gáy đối phương, nhưng Trần Vũ như đã chờ sẵn, lật tay chặn lại, sức mạnh hai bên va chạm khiến mặt đất lún xuống, bụi mù bốc lên nghi ngút.

“Khá lắm!” Trần Vũ gầm lên, mắt đỏ rực. Dị năng “Vạn Lực Đột Biến” phát tác, toàn thân anh ta căng phồng cơ bắp, khí thế bùng nổ. Trịnh Dạ lùi lại, hai mắt ánh lên vẻ thận trọng.

Lữ Ngọc lặng lẽ tiến về phía Lạc Thư. Dưới chân bà, mặt đất hóa thành sương mù nhàn nhạt. Lạc Thư cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, đầu óc như bị kéo vào một cơn mê sâu không đáy. Tiểu Tinh hoảng sợ kêu lên, “Chị Thư! Đừng ngủ! Bà ta… bà ta nguy hiểm lắm!”

Bàn tay lạnh buốt của Lữ Ngọc chạm vào trán Lạc Thư. Hình ảnh vỡ vụn ùa về – ký ức đau thương, tiếng gào thét, máu nhuộm đỏ hành lang, bóng người quỳ gối giữa ngọn lửa. Dị năng “Hóa Giấc Mộng” đã khởi động.

Mộc Lam vội vàng rút ra một tấm bùa, hét lên: “Bùa phá mộng – khai!” Ánh sáng xanh lam lóe lên, xé rách tầng sương mù, kéo Lạc Thư về thực tại. Lữ Ngọc lùi lại, ánh mắt thoáng ngạc nhiên.

“Pháp sư nhỏ cũng biết trò này à?” Giọng bà ta trầm đục, nhưng sâu trong đó là nỗi đau âm ỉ.

Mộc Lam che chắn trước mặt Lạc Thư, miệng run run: “Muốn hại Thư thì bước qua xác tôi trước!”

Trịnh Dạ và Trần Vũ vẫn quần thảo, mỗi cú va chạm như muốn xé toạc không gian. Bụi bay mù mịt, bê tông vỡ vụn, cả nhà kho rung lên bần bật.

Bất ngờ, bóng người thứ ba – dị nhân lạ mặt – nhảy xổ vào Mộc Lam. Từ hai bàn tay hắn, bóng tối chảy ra như nhựa đường, trườn bò trên mặt đất, toan nuốt chửng cậu. Tiểu Tinh hét lên, nhảy bổ vào làn bóng tối, hóa thành dải lụa bạc quấn quanh chân đối phương, khiến hắn loạng choạng ngã ngửa.

“Đừng chạm vào Mộc Lam!” Tiếng Tiểu Tinh vang vọng, đôi mắt trẻ thơ lấp lánh ánh giận dữ.

Lạc Thư lách ra khỏi vòng vây, ôm lấy Mộc Lam và Tiểu Tinh, kéo cả hai lùi về sát tường nhà kho. Dấu ấn đỏ trên cổ nóng rực, cảm xúc hỗn loạn dội về – sợ hãi, giận dữ, tuyệt vọng, khát vọng sống sót.

Trong chớp mắt, một tràng cười lạnh vang lên từ sâu trong bóng tối. Cố Thanh Đằng xuất hiện trên lối đi cao, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua từng người.

“Ta cứ tưởng các ngươi sẽ trốn kỹ hơn cơ đấy. Nhưng hóa ra, bản năng sinh tồn của vật tế cũng chỉ đến thế này.”

Lạc Thư cảm giác toàn thân như bị hàng ngàn mũi kim châm. “Phản Chiếu Ý Chí” của Cố Thanh Đằng khởi động. Trong không khí, hàng loạt mảnh gương vỡ xoáy quanh, phản chiếu những ký ức đau thương nhất của mỗi người. Trịnh Dạ khựng lại giữa trận đấu, ánh mắt đột ngột trống rỗng, như bị rút cạn ý chí chiến đấu.

“Anh Dạ!” Lạc Thư hét lên, nhưng tiếng cậu vang lên vô vọng giữa những mảnh gương lấp lánh.

Cố Thanh Đằng chậm rãi bước xuống, giọng lạnh buốt: “Dị năng của các ngươi đều bắt nguồn từ nỗi đau. Ta chỉ cần bóp nát nó là mọi thứ sẽ sụp đổ.”

Bóng Trần Vũ vụt tới, tay siết cổ Trịnh Dạ, sức mạnh khuếch đại lên cực điểm. Trịnh Dạ vùng vẫy, nhưng từng ngón tay Trần Vũ như gọng kìm sắt, dần xiết chặt đến nghẹt thở.

Bên ngoài, tiếng còi hụ của cảnh sát vang lên xa xa. Vương Quý cùng đội đặc nhiệm dị năng đã tiếp cận, nhưng bị một lớp kết giới vô hình chặn lại. Trong nhà kho, cuộc truy sát tiếp tục.

Lữ Ngọc nhìn về phía Cố Thanh Đằng, ánh mắt thấp thoáng vẻ giằng xé. “Cố tiên sinh, để tôi xử lý vật tế.”

Cố Thanh Đằng lạnh lùng gật đầu. “Đừng để lại dấu vết.”

Lữ Ngọc tiến lại gần Lạc Thư. Mộc Lam run rẩy, giơ cao tấm bùa cuối cùng. “Đừng tới gần! Tớ… tớ sẽ liều mạng đấy!”

Lữ Ngọc không nói, chỉ vươn tay, một làn sương mờ ảo tràn ra, kéo cả ba vào một thế giới ảo mộng. Trong chớp mắt, Lạc Thư thấy mình đứng giữa biển máu, xung quanh là những gương mặt thân quen – cha mẹ, anh chị, tất cả đều đẫm lệ, chìa tay về phía cậu. Tiếng gào khóc, lời trách móc dội vào tâm trí như sóng dữ.

“Lạc Thư, tại sao con sống mà chúng ta phải chết?”“Em ích kỷ quá, em đã bỏ mặc mọi người…”

Dị năng “Đồng Cảm Thấu Thị” của Lạc Thư cộng hưởng với “Hóa Giấc Mộng”, nỗi đau nhân lên gấp bội. Cậu quỵ xuống, hai tay ôm đầu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Mộc Lam hét lên, “Thư! Thư tỉnh lại đi! Đó không phải sự thật! Chúng ta còn ở đây với cậu mà!”

Tiểu Tinh ôm lấy vai Lạc Thư, nước mắt trào ra: “Chị Thư, đừng bỏ em! Em sợ lắm…”

Giữa cơn mê, một tia sáng tím nhạt lóe lên. Bạch Hy xuất hiện, tóc trắng buông xõa, đôi mắt tím sáng rực trong bóng tối. Trên tay cô là viên ngọc nhỏ, ánh lên những linh hồn lơ lửng, vặn vẹo quanh cơ thể.

“Lữ Ngọc, bà đã quá lạm dụng giấc mộng rồi.” Giọng Bạch Hy vang lên lạnh lẽo.

Lữ Ngọc sững lại, đôi mắt nâu sẫm chợt lay động. “Bạch Hy… Ngươi cũng là yêu quái, tại sao lại bảo vệ bọn người này?”

“Vì tôi hiểu, ranh giới người – yêu quái chỉ là trò đùa của số phận.” Bạch Hy lạnh lùng đáp, rồi nâng viên ngọc lên cao. “Thâu Hồn Lệ, triệu hồi các nạn nhân của Hội Kính Ảnh!”

Không gian vỡ òa. Từng linh hồn quằn quại hiện hình, gào thét giữa nhà kho, lao về phía Cố Thanh Đằng và Trần Vũ. Không khí lạnh đi, tiếng khóc than, oán hận vang vọng, làm mọi dị năng chùng xuống, từng mảnh gương vỡ vỡ tan, ký ức đau thương loãng dần như khói sương.

Trần Vũ lảo đảo, hai tay buông khỏi cổ Trịnh Dạ, mắt đỏ quạch nhìn những bóng người lao vào mình. “Không! Các ngươi là ảo giác! Đừng lại gần tao!”

Cố Thanh Đằng lùi lại, sắc mặt tối sầm. “Bán nhân… Ngươi dám triệu hồi linh hồn trước mặt ta?”

“Chính những linh hồn này sẽ phán xét ông.” Bạch Hy nhấn mạnh từng tiếng, mặt không cảm xúc.

Linh hồn vây kín Cố Thanh Đằng và đồng bọn, từng khuôn mặt méo mó hiện lên, khóc than, oán hận, gào thét. Lữ Ngọc sững người, bàn tay run rẩy, môi lẩm bẩm tên con gái đã mất.

Trong hỗn loạn, Trịnh Dạ kéo Lạc Thư và Mộc Lam chạy về phía cửa sau nhà kho. Tiểu Tinh hóa thành làn khói bạc, quấn lấy cổ tay Mộc Lam, kéo cậu chạy theo.

Tiếng còi cảnh sát dội vào trong kho, kết giới bắt đầu rạn nứt. Ngoài cửa, Vương Quý cùng đội đặc nhiệm đã phá vỡ vòng vây, lao vào như cơn lốc.

“Dừng lại! Tất cả buông vũ khí!” Vương Quý hét lớn, đồng thời giơ cao khẩu súng dị năng.

Cố Thanh Đằng nhếch môi, mắt lóe tia hiểm độc. “Các ngươi sẽ không bao giờ hiểu được bản chất của dị năng. Ngày này chỉ là khởi đầu.”

Một mảnh gương vỡ cắm sâu vào cổ tay ông ta, máu chảy ròng ròng nhưng sắc mặt vẫn lạnh tanh. Ông lùi về phía bóng tối, kéo theo Trần Vũ và Lữ Ngọc, biến mất vào ngõ hẹp phía sau nhà kho, linh hồn tan theo trong không khí.

Trong phút chốc, nhà kho chỉ còn lại nhóm Lạc Thư, Bạch Hy và Vương Quý cùng đội đặc nhiệm. Không gian nặng nề, mùi máu, mùi khói và dư âm của nỗi đau chưa tan hết.

Bạch Hy thu lại viên ngọc, đôi mắt tím u ám. “Chúng ta phải đi ngay. Lũ đó sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.”

Vương Quý tiến lại gần, mắt sắc như dao. “Mấy đứa có bị thương không? Kể hết cho tôi nghe chuyện vừa rồi, từng chi tiết một.”

Trịnh Dạ che chắn trước Lạc Thư, giọng khàn đặc. “Chúng tôi không còn thời gian. Hội Kính Ảnh sẽ quay lại bất cứ lúc nào.”

Vương Quý gằn giọng: “Tôi không để ai đi đâu hết khi chưa làm rõ mọi chuyện.”

Bạch Hy liếc nhìn ông, bình thản: “Nếu ông muốn bắt chúng tôi, hãy chuẩn bị tinh thần đối đầu với cả một thế giới bên dưới lớp da người.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu và oán hận. Lạc Thư siết chặt tay Mộc Lam, mắt nhìn viên ngọc tím trong tay Bạch Hy – bên trong, những linh hồn vẫn lơ lửng, ánh mắt vĩnh viễn u uất, không thể tan biến.

Tiểu Tinh run rẩy chui vào lòng Mộc Lam, khẽ thì thầm: “Chị Thư… Em sợ… Chị Hy… là người hay yêu quái vậy?”

Bạch Hy quay đi, mái tóc trắng phất nhẹ trong gió. “Tôi cũng không biết mình là gì nữa, Tiểu Tinh à. Thế giới này… mọi ranh giới đều có thể bị xóa nhòa.”

Bên ngoài, tiếng còi xe hú vang, ánh đèn đỏ xanh loang lổ trên nền trời đêm. Lạc Thư ngước nhìn lên, trong mắt cậu là bóng tối đang dâng lên như thủy triều, nuốt chửng mọi hy vọng mong manh.

Mộc Lam níu chặt tay Lạc Thư, giọng run run: “Tớ không muốn vào giấc mộng đó lần nữa… Ở đó lạnh lắm… Đau lắm…”

Lạc Thư vuốt tóc bạn, cố mỉm cười. “Chúng ta còn sống. Chỉ cần còn sống, mọi thứ đều có thể thay đổi.”

Trịnh Dạ đặt tay lên vai Lạc Thư, ánh mắt vẫn chưa thôi cảnh giác. “Phải rời khỏi đây ngay. Dù thế nào, tôi cũng không để ai đụng vào em.”

Vương Quý nhìn theo bóng họ khuất dần vào màn mưa, gương mặt đăm chiêu. Ông biết, vụ này đã vượt quá tầm kiểm soát của cảnh sát. Phía sau, những linh hồn vừa được giải thoát lặng lẽ tan vào đêm tối, để lại dư âm lạnh lẽo khó gọi thành tên.

Trong nhà kho trống, những mảnh gương vỡ lấp lánh dưới ánh đèn đường, phản chiếu hình bóng méo mó của mỗi người. Không ai biết, trong sâu thẳm, ranh giới người và yêu quái đã bắt đầu lung lay.

Đâu đó phía cuối con hẻm, ánh mắt bạc lạnh của Cố Thanh Đằng lóe lên trong bóng tối. Ông vuốt máu trên cổ tay, mỉm cười nhạt nhẽo.

“Vật tế vẫn chưa sụp đổ. Cuộc chơi chỉ vừa mới bắt đầu.”

Trên trời, mưa vẫn rơi, cuốn trôi mọi dấu vết máu. Nhưng trong lòng mỗi người, vết thương ấy không bao giờ liền miệng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử