Chương 1: Thiết lập
Sớm mai, khi ánh sáng còn mờ nhòe trên sườn đồi, một làn gió lạnh phả qua vạt rừng thẳm, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm, lá mục và những bí mật lâu đời. Trong lòng rừng, tiếng chim non ríu rít trên ngọn cây cao, tiếng suối nhỏ róc rách dưới chân núi, tất cả hòa lẫn thành một khúc nhạc quen thuộc. Đây là vùng biên viễn của bộ lạc Hắc Mộc, nơi cuộc sống vận hành trong chu kỳ bốn mùa, nơi tiếng gió cũng có thể là lời nhắn nhủ của tổ tiên.
Tần Nguyệt Dao ngồi bên hiên nhà, bàn tay thoăn thoắt nhặt từng chiếc lá khô, phân loại các vị thuốc sáng nay vừa hái. Trước mặt nàng là chiếc rổ tre, bên trong lẫn lộn những cọng cây, mẩu rễ, nụ hoa nhỏ xíu như hạt gạo. Đôi mắt phượng lặng lẽ lướt qua từng loại, lướt qua những vết xước nhỏ nơi ngón tay, không biểu lộ cảm xúc gì. Gương mặt nàng hầu như không thay đổi, chỉ có mỗi lần gió lạnh thổi qua, khóe môi mới run lên nhè nhẹ, như sót lại một vết thương cũ chưa kịp lành.
Sau lưng, tiếng động nhẹ vang lên. Phùng Lệ Hoa – em gái nuôi nhỏ nhắn, tay ôm bó củi, mắt sáng long lanh – bước về phía hiên nhà. Cô bé th* d*c, đôi má đỏ ửng vì lạnh.
“Chị Dao, sáng nay em tìm được ít lá bạc hà ở bãi đất ven suối. Có nên phơi cùng mấy vị này không?”
Tần Nguyệt Dao ngước lên, giọng nói của nàng nhẹ như hơi sương.
“Của Lệ Hoa hái thì để riêng. Chị dùng làm thuốc xông, không trộn với lá thảo mộc. Em nhớ rửa sạch, phơi nơi có nắng, kẻo ẩm thì dễ mốc lắm.”
Phùng Lệ Hoa gật đầu, vui vẻ ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận trải từng chiếc lá lên mảnh vải sạch. Không khí buổi sớm yên bình, chỉ nghe tiếng gió lùa qua những tấm phên tre, tiếng thở đều đều của hai chị em, và tiếng kêu xa vắng của ai đó gọi bầy trâu ngoài đồng.
“Chị Dao, hôm qua em nghe dân làng nói sắp tới sẽ có nghi lễ Gió Chứng.” Lệ Hoa ngập ngừng. “Bộ lạc Sơn Lang lại muốn tranh địa phận bên suối. Họ nói lần này sẽ không dễ dàng đâu.”
Tần Nguyệt Dao không trả lời ngay. Bàn tay nàng dừng lại trên cành địa liền, mắt nhìn xa về phía bìa rừng. Nơi ấy, những cây cổ thụ già cỗi vươn mình che chở mảnh đất, rễ bám sâu như không muốn buông. Giọng nàng trầm xuống.
“Luật Giao Ước Gió là truyền thống của tổ tiên. Nếu họ muốn thử, ta sẽ tiếp. Nhưng lần này, chị sẽ không để ai lợi dụng sự yếu thế của Hắc Mộc nữa.”
Phùng Lệ Hoa bặm môi, xếp gọn những chiếc lá, nhìn chị bằng ánh mắt lo lắng. “Chị có mệt không? Cả đêm qua chị lại thức khuya, cha dặn phải giữ sức mà…”
Tần Nguyệt Dao khẽ cười, nụ cười nhẹ thoảng qua như bóng mây. “Chị ổn. Em đừng lo.”
Bên ngoài, ánh mặt trời bắt đầu len lỏi qua những tán lá, soi rọi vào gian nhà nhỏ. Tiếng chân người vang lên trên lối mòn, tiếng nói cười rộn rã của mấy đứa trẻ chạy qua, mang theo mùi mồ hôi và bụi đất. Nguyệt Dao đứng dậy, phủi bụi trên tà áo, thu dọn rổ thuốc rồi bước vào trong.
Gian nhà của Tần gia mộc mạc mà gọn gàng. Trên vách treo đầy các bó thuốc, hũ rễ cây và bình gốm đựng nước suối. Giữa nhà, người cha già – Tần Kỳ – ngồi lặng lẽ bên bàn, đôi mắt mờ đục nhìn ra phía ngoài, trên gương mặt còn in dấu vết của một thời oai phong.
Nguyệt Dao đặt rổ thuốc lên bàn, rót cho cha chén nước ấm. Ông khẽ gật đầu, bàn tay run rẩy nắm lấy chén nước, đôi mắt sâu hoắm dõi theo bóng con gái.
“Con lại thức trắng đêm?” Giọng ông khàn khàn. “Sức người có hạn, đừng quá cố.”
Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: “Con chỉ muốn mọi việc chu toàn. Lễ Gió Chứng năm nay… con sẽ thay cha đứng ra.”
Tần Kỳ thở dài, ánh mắt ẩn chứa trăm mối tơ vò. “Dao à, mọi chuyện không đơn giản đâu. La Du vẫn còn đó, đám người ngoài rừng ngày càng lắm mưu kế. Hắc Mộc không thể thất bại thêm lần nào nữa.”
Nàng siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định. “Con sẽ không để bộ lạc gục ngã. Dù phải trả giá nào, con cũng làm được.”
Không khí trong nhà lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ ngoài song. Tần Kỳ nhìn con gái, ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa. Ông biết, từ ngày mình bị phế truất, mọi gánh nặng đều dồn lên đôi vai mảnh khảnh ấy.
***
Ở một góc rừng khác, nơi đất cằn cỗi xen lẫn đá sỏi, tiếng hò reo vang lên giữa bãi tập bắn của bộ lạc Sơn Lang. Dương Nhã Linh kéo căng dây cung, mũi tên vút đi xé gió, cắm phập vào tâm bia. Đám trai tráng đứng xung quanh vỗ tay, kẻ cười vang, kẻ trầm trồ.
Nhã Linh không quay đầu lại. Cô gái với mái tóc ngắn, dáng người khỏe khoắn, đôi mắt sáng rực như muốn nuốt trọn mọi thử thách. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nụ cười nở rộng, lộ rõ vẻ đắc ý.
Trình Uyển Nhi – bạn thân từ nhỏ – lẻn đến bên cạnh, huých nhẹ khuỷu tay. “Lại thắng nữa rồi, Nhã Linh! Đám con trai trong làng chắc sắp khiêng cờ trắng xin thua mất thôi.”
Nhã Linh liếc xéo, môi cong lên giễu cợt. “Đừng có nói khích, Uyển Nhi. Ta chẳng cần ai công nhận, miễn ta bắn trúng là được. Mấy cái luật lệ cũ rích ấy, giữ cho mấy ông già thôi.”
Uyển Nhi cười khúc khích, nhưng ánh mắt lại có phần ghen tị. “Nếu chị trưởng tộc biết em lại đi tranh phần với nam giới, chắc lại gọi về mắng cho xem.”
Nhã Linh nhún vai, cầm lấy mũi tên, ngắm nghía rồi búng nhẹ vào đầu mũi. “Nếu chị ấy mắng, ta lại ra rừng săn nai. Ở ngoài ấy còn tự do hơn trong làng nhiều.”
Tiếng cười nói rộn rã, những mảnh nắng nhảy nhót trên nền cỏ. Xa xa, một người đàn ông cao lớn, vai rộng, mắt sắc như chim ưng – Mạch Vân Hạo – tiến lại. Ánh mắt ông dừng lại trên Nhã Linh, lạnh lẽo như gió lạnh đầu đông.
“Dương Nhã Linh.” Giọng ông trầm thấp, vang lên như tiếng trống. “Tộc trưởng gọi em về. Có chuyện quan trọng.”
Nhã Linh cau mày, quăng cung lên vai. “Lại chuyện đất đai với Hắc Mộc sao?”
Mạch Vân Hạo không đáp, chỉ gật đầu. Ông sải bước đi trước, Nhã Linh và Uyển Nhi nối gót phía sau.
Trên đường về làng, Nhã Linh không giấu nổi bực bội. “Lần nào cũng vậy, cứ dính tới Hắc Mộc là rối như tơ vò. Nếu không phải vì truyền thống, ta đã thách họ ra thi đấu sức mạnh rồi!”
Uyển Nhi lặng lẽ liếc nhìn Nhã Linh, trong mắt lóe lên tia gì đó khó đoán. “Có khi nào, lần này em lại chạm mặt Tần Nguyệt Dao không? Nghe nói cô ta lạnh lùng lắm, ít ai dám đối đầu.”
Nhã Linh khịt mũi. “Cứ để xem. Ta chẳng ngán ai hết.”
***
Ở một triền núi thấp, nơi rừng cây thưa dần, Tô Vi An lom khom giữa bãi cỏ hoang, tay thoăn thoắt nhổ từng bụi rau dại. Mái tóc dài buộc gọn sau gáy, làn da rám nắng nổi bật giữa nền cỏ xanh. Vi An ngẩng lên, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của gió, của đất, của những ngày tháng tự do.
Tiếng chim hót trên cao, tiếng thú rừng lẩn khuất đâu đó, mọi thứ đều thân quen với cô. Vi An cười nhẹ, cất tiếng khe khẽ: “Các bạn nhỏ, hôm nay có ai đói bụng không nhỉ?”
Một chú sóc nhỏ ló đầu khỏi bụi cây, lấm lét nhìn cô rồi nhảy phóc lên vai, líu lo như thì thầm điều gì đó. Vi An bật cười, dịu dàng v**t v* bộ lông mềm mại. Cô rút trong túi ra mấy hạt ngô khô, đặt vào lòng bàn tay, chú sóc nhanh nhảu nhấm nháp.
Bên cạnh, một giỏ dệt bằng dây mây đựng đầy các loại lá, rễ cây và hoa dại. Vi An khéo léo gói lại, vác lên vai rồi men theo lối mòn trở về lán nhỏ ở lưng chừng đồi. Đường về làng quanh co, mỗi bước chân cô in dấu trên nền đất ẩm.
Bùi Tương Lan – mẹ nuôi của Vi An – đang ngồi bên khung cửi, đôi tay thoăn thoắt dệt từng sợi chỉ màu. Nhìn thấy Vi An về, bà mỉm cười hiền hậu.
“Con lại đi xa thế này, có mệt không?”
Vi An lắc đầu, đặt giỏ xuống bên bà. “Con tìm được ít nấm linh chi, cả lá bạc hà và củ mạch môn. Hôm nay con sẽ nấu canh cho mẹ.”
Bùi Tương Lan nhìn con gái nuôi, ánh mắt đầy trìu mến. “Con gái lớn rồi, biết lo cho người già. Thôi, vào bếp đi, để mẹ dệt xong mảnh vải này đã.”
Vi An rửa sạch rau, nhóm lửa, cẩn thận cho từng nguyên liệu vào nồi đất. Mùi thơm của nấm, của lá bạc hà, của củ mạch môn lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Tiếng củi cháy lách tách, tiếng nước sôi ục ục, mọi thứ yên ả như chưa từng có sóng gió nào đi qua.
Khi canh đã nhừ, Vi An múc ra bát, bưng lên bàn. Bùi Tương Lan nếm thử, gật gù hài lòng. “Ngon lắm, con gái ta nấu ăn ngày càng khéo.”
Vi An cười, ánh mắt sáng lên niềm vui đơn sơ. “Mẹ ăn nhiều vào, mùa này lạnh lắm.”
Bên ngoài, gió rừng lại thổi qua, mang theo tiếng gọi xa xăm của những ngày xưa cũ.
***
Cuối buổi chiều, khi mặt trời ngả bóng dài trên sườn núi, không khí trong làng Hắc Mộc trở nên nặng nề. Nhà nhà đóng cửa sớm, trẻ con không còn chạy nhảy ngoài sân. Ở nhà Tần, Tần Nguyệt Dao lặng lẽ ngồi bên bếp, đôi mắt nhìn xa xăm về phía rừng sâu.Phùng Lệ Hoa mang vào một bát cháo nóng, đặt lên bàn. “Chị ăn chút đi, cả ngày chị chưa đụng gì vào bụng.”
Nguyệt Dao lắc đầu. “Chị chưa đói. Em ăn trước đi.”
Lệ Hoa bặm môi, ngồi xuống cạnh chị. “Chị Dao, hôm nay em nghe người làng xì xào… Họ nói La Du lại tụ tập người ở bìa rừng, chắc có mưu đồ gì đó.”
Tần Nguyệt Dao im lặng, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. Nàng biết, La Du – người từng là cánh tay phải của cha, nay trở thành kẻ đối lập, luôn rình rập chờ thời cơ. Hắn là bóng đen trong từng giấc ngủ của Nguyệt Dao, là mối lo dai dẳng khiến nàng không thể thảnh thơi.
“Em đừng nghe lời đồn. Chuyện của La Du, chị sẽ tự lo.” Giọng nàng dứt khoát, bàn tay siết chặt thìa gỗ.
Phùng Lệ Hoa ngập ngừng. “Nhưng nếu… nếu có chuyện gì, chị hứa là sẽ cho em biết, để em giúp chị nhé?”
Nguyệt Dao dịu lại, khẽ xoa đầu em gái. “Em chỉ cần sống vui, sống khỏe là chị yên tâm rồi.”
Ngoài kia, gió thổi mạnh dần, mang theo tiếng hú dài của loài sói rừng. Bóng tối chầm chậm phủ xuống làng, từng căn nhà khóa cửa im ắng. Trong lòng Nguyệt Dao, một nỗi lo không tên cứ lớn dần.
***
Tối muộn, tại nhà lớn của bộ lạc Sơn Lang, ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt nghiêm nghị của tộc trưởng – bà Dương Thị Ngọc. Bà ngồi giữa phòng, hai bên là các trưởng lão, phía trước là Dương Nhã Linh, dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt quyết liệt.
“Linh, con là con gái duy nhất của ta, cũng là người được chọn kế thừa vị trí tộc trưởng. Con phải hiểu, mọi quyết định của con không chỉ là chuyện cá nhân, mà còn liên quan đến vận mệnh cả bộ lạc.”
Nhã Linh cắn môi, gật đầu. “Con hiểu, thưa mẹ.”
Bà Ngọc nhìn con, giọng chậm rãi. “Sắp tới, lễ Gió Chứng sẽ quyết định quyền sở hữu vùng suối. Nếu thắng, bộ lạc ta sẽ có thêm đất săn bắn. Nếu thua, chúng ta sẽ mất vị thế. Ta muốn con làm đại diện cho Sơn Lang.”
Nhã Linh bất ngờ, trong mắt thoáng qua nét do dự. “Mẹ… ý mẹ là con sẽ đối đầu với Tần Nguyệt Dao sao?”
Bà Ngọc gật đầu. “Dao là người thông minh, cẩn trọng. Nhưng con có khí chất của một chiến binh. Đừng để cảm xúc lấn át lý trí.”
Nhã Linh nắm chặt tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mẹ. “Con sẽ không làm mẹ thất vọng.”
Bên ngoài, gió rít qua khe cửa, cuốn theo mùi đất ẩm và tiếng vọng của rừng sâu. Trong lòng Nhã Linh, một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy – vừa háo hức, vừa lo âu, như thể phía trước là một trận chiến không chỉ vì bộ lạc, mà còn vì chính bản thân cô.
***
Đêm xuống, trăng treo lơ lửng trên ngọn cây, phủ lên rừng già một lớp ánh sáng bạc mỏng manh. Ở bìa rừng, La Du khoác áo xám, đứng lặng lẽ giữa bóng tối. Hắn nhìn về phía làng Hắc Mộc, nơi ánh đèn leo lét hắt ra từ nhà Tần.
Một bóng người xuất hiện sau lưng, thì thầm: “Mọi việc đã sẵn sàng. Chỉ chờ lệnh của ngài.”
La Du gật đầu, ánh mắt lạnh như sương. “Cứ để chúng tự đấu đá. Khi mọi thứ rối ren, ta sẽ ra tay.”
Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng hòa vào màn đêm đặc quánh, như một lời nguyền chưa thành tiếng.
***
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa kịp hửng, Tô Vi An đã dậy sớm, vác giỏ ra rừng hái thuốc. Cô men theo lối mòn, chân dẫm lên thảm lá mục, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên phía trước. Vi An dừng lại, nín thở, mắt đảo quanh.
Một nhóm người lạ mặt xuất hiện ở bìa rừng, dáng vẻ lén lút. Vi An nấp sau gốc cây, tim đập thình thịch. Cô nhận ra trong số đó có một người mặc áo xám, dáng đi quen thuộc – La Du.
Họ thì thầm trao đổi gì đó, rồi nhanh chóng tản ra các hướng. Vi An nín thở chờ họ đi khuất mới dám bước ra, lòng đầy nghi hoặc. Cô không biết mình vừa chứng kiến điều gì, chỉ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Lúc trở về, Vi An gặp Bùi Tương Lan đang dọn sân. Bà nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của con gái nuôi, vội hỏi: “Con gặp chuyện gì à?”
Vi An lắc đầu, cố che giấu lo lắng. “Không có gì đâu mẹ. Con chỉ hơi mệt.”
Bùi Tương Lan xoa đầu cô, ánh mắt đầy âu yếm. “Nếu có gì khó nói, cứ tâm sự với mẹ.”
Vi An mỉm cười gượng gạo, lòng vẫn còn nặng trĩu.
***
Chiều muộn, tại quảng trường làng Hắc Mộc, dân làng tụ tập đông đúc. Trên bục cao, các trưởng lão tuyên bố: “Lễ Gió Chứng sẽ diễn ra vào ba ngày nữa. Đại diện bộ lạc Hắc Mộc là Tần Nguyệt Dao.”
Tiếng xì xào nổi lên. Nhiều ánh mắt hướng về phía nàng – có ngưỡng mộ, có hoài nghi, có cả dè bỉu. Nguyệt Dao đứng thẳng lưng, mắt nhìn thẳng về phía trước, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.
Ở phía xa, La Du lặng lẽ quan sát. Hắn nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc.
Phùng Lệ Hoa chen lại gần chị, thì thào: “Chị Dao, em tin chị sẽ thắng!”
Nguyệt Dao khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm tin mỏng manh, như ánh lửa nhỏ giữa đêm đen.
Trên bục, trưởng lão tiếp tục: “Đại diện Sơn Lang là Dương Nhã Linh. Lễ sẽ tổ chức tại suối thiêng, trước sự chứng giám của gió và rừng.”
Tiếng hò reo vang lên từ phía các thành viên Sơn Lang. Nhã Linh bước lên, ánh mắt sáng rực, môi mím lại đầy quyết tâm.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa đám đông – một lạnh lùng, một rực lửa. Không ai lên tiếng, nhưng giữa họ đã bùng lên một sợi dây vô hình, căng thẳng như dây cung chực bắn.
Gió rừng thổi qua, cuốn tung tà áo, mang theo mùi vị của thử thách sắp tới.
***
Đêm ấy, Tần Nguyệt Dao ngồi một mình bên bếp lửa. Lệ Hoa đã ngủ say, chỉ còn tiếng củi cháy tí tách và ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt nàng. Dao nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió lùa qua mái nhà, tiếng xào xạc của lá cây, tiếng thì thầm xa xăm như lời nhắn nhủ của tổ tiên.
Nàng không sợ thử thách. Điều khiến nàng trăn trở là những mưu đồ âm thầm đang bủa vây bộ lạc, là ánh mắt đau đáu của cha, là niềm tin mong manh của em gái.
Gió lại thổi, lần này mạnh hơn, mang theo hương vị của rừng sâu và những bí mật chưa ai chạm tới.
Ở một nơi nào đó trong rừng, Dương Nhã Linh cũng thao thức bên ngọn lửa nhỏ. Cô nhớ lại ánh mắt của Tần Nguyệt Dao, nhớ lại lời mẹ dặn, nhớ cả những ngày tuổi thơ rong ruổi giữa rừng, chưa từng nghĩ đến một ngày sẽ phải đối đầu như thế này.
Nhã Linh nhặt một cành củi, vẽ vẽ lên mặt đất. Trong lòng cô, một cảm giác kỳ lạ len lỏi – vừa háo hức, vừa lo sợ, như thể mọi thứ sắp thay đổi.
Bên ngoài, tiếng gió rít mạnh, mang theo hơi lạnh và lời thì thầm của rừng già.
Và đâu đó, trong bóng tối, một đôi mắt vẫn âm thầm dõi theo từng bước chân của cả hai người. Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.











