Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Tôi đứng dậy, bước nhanh về phía thang máy.
Hai mươi phút sau, xe tôi dừng trước tòa nhà công ty,
từ xa đã thấy trước cổng tụ tập đông nghịt người.
Tô Chí Cường đứng ở phía trước, cầm loa, gào lên không chút kiêng dè,
giọng vang xa đến mức khiến cả khu phố chú ý.
“Lâm Vũ Vy! Chủ tịch tập đoàn Đằng Long, cô mau ra đây cho tôi!”
“Cô cố ý hại tôi mất việc, khiến tôi gánh khoản nợ 5.000.000 tệ, hôm nay phải cho tôi một câu trả lời!”
Người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán,
những ánh mắt tò mò, hoài nghi, thậm chí là phán xét, đổ dồn về phía cổng công ty.
“Chuyện gì vậy trời?”
“Hình như nội bộ công ty lục đục…”
“5.000.000 tệ đó, đâu phải chuyện nhỏ…”
Tôi hít sâu một hơi, bước thẳng về phía đám đông,
mỗi bước chân đều chắc chắn như đã tính trước tất cả.
Bảo vệ thấy tôi liền chạy đến, giọng khẩn trương.
“Chủ tịch Lâm, chúng tôi đã báo cảnh sát, họ sắp tới rồi.”
“Không cần.”
Tôi khẽ giơ tay ngăn lại, ánh mắt lạnh lẽo.
“Chuyện này… để tôi tự xử.”
Tôi dừng trước mặt Tô Chí Cường, nhìn thẳng vào cậu ta.
“Em muốn tôi cho em cái gọi là ‘công bằng’ gì?”
Thấy tôi xuất hiện, cậu ta càng hăng hơn, ánh mắt đầy oán hận.
“Lâm Vũ Vy! Cô khiến tôi thân bại danh liệt, giờ còn đứng đó giả vờ vô tội?”
“Thân bại danh liệt?”
Tôi bật cười lạnh, từng chữ rõ ràng như dao cắt.
“Tô Chí Cường, ai ép em đầu tư vào dự án lừa đảo? Ai ép em vay 5.000.000 tệ?”
“Nếu không phải cô sa thải tôi, tôi đã không rơi vào đường cùng như vậy!”
Cậu ta gào lên, như muốn đổ hết lỗi lên đầu tôi.
“Tất cả là do cô!”
Đám đông phía sau bắt đầu xôn xao,
ý kiến chia làm hai phía, người bênh, kẻ nghi.
“Nghe cũng có lý, mất việc dễ hoảng loạn lắm…”
“Nhưng bị sa thải chắc phải có nguyên nhân chứ…”
“Không biết ai đúng ai sai nữa…”
Tôi liếc nhìn đám người đứng sau Tô Chí Cường,
vài gương mặt quen thuộc—rõ ràng là dân xã hội được thuê đến.
“Tô Chí Cường.”
Tôi nhìn thẳng, giọng lạnh như băng.
“Em thuê người đến gây rối… tiền ở đâu ra?”
“Thuê cái gì?”
Cậu ta lập tức chối bay.
“Đây đều là bạn bè tôi, thấy chuyện bất bình nên tự nguyện đến giúp!”
“Vậy sao?”
Tôi chậm rãi rút điện thoại ra, bấm mở một đoạn ghi âm.
Giọng nói quen thuộc vang lên rõ ràng giữa đám đông:
“Mỗi người 500 tệ, giúp tôi ra cổng công ty làm ầm lên một trận, càng lớn càng tốt, phải khiến con đàn bà đó mất mặt.”
Đám đông xung quanh lập tức náo loạn, tiếng xì xào bùng lên như sóng vỗ.
Không khí vốn căng thẳng, giờ lại chuyển sang phẫn nộ và khinh bỉ rõ rệt.
“Hóa ra là thuê người đến gây rối!”
“Đúng là quá đáng, không biết xấu hổ!”
“Còn bày đặt bạn bè, hóa ra toàn tiền mua!”
Mặt Tô Chí Cường đỏ bừng, ánh mắt hoảng loạn hiện rõ.
“Cô… cô lấy đâu ra đoạn ghi âm đó?”
“Vệ sĩ của tôi ghi lại.”
Tôi nói rất nhẹ, nhưng từng chữ đều sắc như dao.
“Tô Chí Cường, em nghĩ tôi không biết em đang làm gì sao?”
Đúng lúc đó, cảnh sát đến nơi, phá vỡ hoàn toàn thế giằng co.
Tiếng bước chân, tiếng bộ đàm khiến đám đông tự động giãn ra.
“Ai là người báo án?”
Một cảnh sát tiến lên, giọng nghiêm túc.
“Tôi.”
Tôi chỉ thẳng vào Tô Chí Cường.
“Người này thuê người đến gây rối trước cửa công ty tôi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động kinh doanh.”
“Có bằng chứng không?”
Cảnh sát hỏi thẳng, ánh mắt sắc bén.
Tôi không nói nhiều, trực tiếp mở lại đoạn ghi âm.
Đồng thời đưa luôn lịch sử chuyển khoản của Tô Chí Cường cho họ xem.
Nghe xong, sắc mặt cảnh sát lập tức trầm xuống.
Ông ta quay sang Tô Chí Cường, giọng lạnh tanh.
“Đi theo chúng tôi.”
“Tại sao bắt tôi? Tôi đâu có phạm pháp!”
Cậu ta vẫn cố cãi, giọng đã bắt đầu lạc đi.
“Thuê người gây rối, làm mất trật tự công cộng, có dấu hiệu gây rối trị an.”
Cảnh sát nói dứt khoát.
“Có gì về đồn rồi nói.”
Tô Chí Cường bị áp giải đi, đám người cậu ta thuê cũng nhanh chóng giải tán.
Đám đông xung quanh dần tản ra, nhưng ánh mắt vẫn còn đầy tò mò và bàn tán.
Tôi đứng trước cửa công ty, gió thổi nhẹ qua, lòng lại nặng trĩu.
Thật sự… tôi không nghĩ cậu ta sẽ đi đến bước này.
Vì tiền… cậu ta đã hoàn toàn mất kiểm soát.
“Chủ tịch Lâm, ngài ổn chứ?”
Tiểu Trương chạy đến, ánh mắt lo lắng.
“Không sao.”
Tôi lắc đầu, giọng khôi phục lại bình tĩnh.











