Trang chủ/Hoa Độc Trong Lâu Đài/Chương 1: Lâu Đài Hoa Độc
Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 1: Lâu Đài Hoa Độc

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dưới ánh bình minh nhạt, Lưu Tịnh Lan đứng trước cổng thành đá phủ rêu xanh, nơi con đường dẫn thẳng về phía lâu đài trung tâm. Trên vai nàng là gánh nặng nặng nề hơn cả chiếc túi hành lý nhỏ: lời nguyền máu thị tộc, nỗi đau năm xưa của mẫu thân, và ánh mắt phai màu hy vọng của phụ thân buổi chia ly cuối. Tịnh Lan lặng lẽ siết chặt tay áo, cảm nhận cơn gió mang theo hương hoa độc nhẹ nhàng len lỏi qua từng kẽ tóc, như nhắc nhở về vận mệnh không thể chối từ.

Mấy con quạ đen đậu trên mái thành, ngước nhìn theo bóng thiếu nữ mảnh mai đang tiến vào vùng đất cấm. Nàng dừng lại một thoáng, thở chậm, rồi rảo bước không ngoái đầu. Bên trong lớp áo lụa bạc, bên ngực trái, tấm bùa nhà họ Lưu nóng dần lên mỗi khi Tịnh Lan tiến gần đến khu vực phủ đầy sương hoa độc. Nàng biết, mỗi bước chân là một lần thử thách ý chí và trí tuệ. Không ai trong gia tộc còn đủ sức chống lại lời nguyền truyền đời, nhưng nàng thì không cam lòng gục ngã.

Lối đi quanh co dẫn qua cổng phụ, nơi những khóm hoa Bách Hợp trắng ngà mọc chen giữa cỏ dại. Loài hoa này từng là niềm tự hào của dòng họ Lưu, giờ đây lại mang ý nghĩa bi thương, bởi chính hương thơm của nó là căn nguyên lời nguyền: ai mang máu thị tộc, nếu không tìm được phương thuốc hóa giải trước khi tròn hai mươi tuổi, sẽ bị hương hoa hút cạn sinh lực.

Tịnh Lan cúi xuống, ngắt một cánh hoa, đưa lên mũi. Hương thơm dìu dịu, ngọt ngào mà lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về cái giá của quyền lực. Nàng cất cánh hoa vào túi, cẩn trọng như cất giữ cả một đoạn ký ức. Mỗi bước chân kế tiếp, nàng lại càng thấm thía sự cô độc của mình giữa vườn hoa rộng lớn, nơi mọi lối đi đều như dẫn đến ngõ cụt.

Gác canh ngoài cổng lâu đài là hai nữ binh vận áo giáp xanh bạc, ánh mắt sắc lạnh, nhưng khi nhìn thấy tấm phù hiệu hoa Bách Hợp trên áo nàng, họ chỉ gật đầu, không hỏi thêm lời nào. Ở đây, người ta không tò mò về chuyện riêng tư, bởi mỗi kẻ vào lâu đài đều mang một bí mật không muốn bị khơi lên.

Tịnh Lan đi sâu vào hành lang đá, nơi ánh sáng le lói vỡ vụn trên những bức tường phủ đầy dây leo. Mùi hương hoa độc càng đậm, sương mù trắng sữa lơ lửng giữa không gian. Đôi mắt phượng của nàng dần thích nghi với ánh sáng yếu, nhịp tim cũng đều trở lại. Đúng lúc ấy, một bóng người bất ngờ xuất hiện phía trước, dáng đi ung dung nhưng cứng cỏi.

Người ấy dừng lại trước mặt nàng, ánh mắt xanh xám thăm dò, khí chất lạnh lùng khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. “Ngươi là Lưu Tịnh Lan?” – giọng nói trầm, không chút cảm xúc.

Tịnh Lan gật đầu, chậm rãi đáp: “Là ta. Còn ngươi?”

“Ta là Hàn Vân Cơ. Được lệnh hộ tống những người mới vào lâu đài. Theo ta.” Không đợi trả lời, Vân Cơ quay người, bước đi chắc nịch.

Tịnh Lan lặng lẽ nối gót. Dưới lớp áo choàng tro bạc, Vân Cơ như một bóng ma băng giá, mỗi cử động đều tiết chế, không thừa một động tác. Tịnh Lan nhận ra trên chuôi kiếm bên hông nàng có khắc hình hoa Bạc Hà – biểu tượng của gia tộc Hàn, nổi danh với kiếm pháp và khả năng thao túng cảm xúc đối phương qua hương hoa.

Cả hai băng qua vườn lộ thiên, nơi những khóm hoa độc rực rỡ như lửa cháy lẫn vào nhau. Mỗi bước chân, Tịnh Lan lại cảm nhận được luồng khí lạnh len vào tận da thịt. Trong đầu nàng, những lời dặn của phụ thân ngày trước văng vẳng: “Cẩn thận với từng hơi thở trong lâu đài ấy. Ở đó, không ai là bạn, cũng chẳng ai là kẻ thù vĩnh viễn.”

Khi đi đến hành lang phía tây, Hàn Vân Cơ dừng lại trước một cánh cửa gỗ khắc hình hoa hồng gai. Nàng quay lại nhìn Tịnh Lan: “Ngươi sẽ ở đây. Có gì cần, gõ ba tiếng lên cửa. Đừng tự ý rời khỏi phòng vào ban đêm.”

Tịnh Lan chăm chú nhìn vào mắt nàng, dò xét ý tứ. Nhưng gương mặt Vân Cơ vẫn lạnh băng, không hé lộ điều gì. “Cảm ơn.” Nàng cúi đầu, tay chạm khẽ lên cánh cửa.

Vân Cơ rời đi, bóng dáng cao gầy dần khuất sau làn sương. Tịnh Lan thở ra một hơi, đẩy cửa bước vào. Phòng nhỏ nhưng ngăn nắp. Một bộ bàn ghế, giá sách thấp, góc phòng đặt chậu cây hoa lạ nở trắng muốt. Hương thơm nhè nhẹ nhưng cay nồng, khiến Tịnh Lan phải vội vã lấy khăn che mũi.

Nàng kiểm tra căn phòng, phát hiện trên bàn có một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ, bên trên đề tên mình nét chữ mềm mại. Tịnh Lan mở thư, đọc nhanh: “Kính gửi tiểu thư Lưu Tịnh Lan. Lâu đài trung tâm là nơi mọi bí mật đều có mắt, mọi hơi thở đều bị trói buộc. Nếu muốn sống sót, đừng tin ai ngoài chính mình. Ký tên: Người biết bí mật của Bách Hợp.”

Tịnh Lan cau mày, ngón tay chạm lên vết sáp. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng ngồi xuống, cố gắng kiểm soát nhịp thở, tâm trí đảo qua bao nhiêu khả năng. Ai là người gửi lá thư này? Mục đích là gì? Lâu đài này, quả nhiên không cho phép bất cứ ai được lơ là.

Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Tịnh Lan đứng dậy, tay đặt lên chuôi dao nhỏ giấu trong tay áo. Cánh cửa mở ra, một thiếu nữ nhỏ nhắn bước vào, mái tóc nâu gợn sóng, đôi mắt to tròn ngơ ngác.

“Xin chào, ta là Tô Nguyệt Minh. Người mới đến hả?” Giọng nói nhẹ như gió sớm.

Tịnh Lan buông tay khỏi chuôi dao, gật đầu. “Phải. Ta là Tịnh Lan.”

Nguyệt Minh cười, nụ cười làm căn phòng như sáng lên. “Ta ở phòng bên cạnh. Có gì cần, cứ gọi ta. Đừng sợ. Những người mới thường không ngủ được mấy đêm đầu.”

Tịnh Lan nhìn sang, nhận ra trên cổ tay Minh có đeo một vòng cỏ dại lạ mắt, mùi hương dịu mát lan tỏa khắp phòng. Nàng hỏi nhỏ: “Cô không sợ hoa độc sao?”

Minh nhún vai, ánh mắt lấp lánh: “Ta quen rồi. Thật ra, chúng cũng chỉ là thực vật thôi. Nếu biết lắng nghe, chúng sẽ không làm hại mình.” Giọng Minh thoáng buồn khi nhắc đến hai chữ ‘thực vật’, như thể ẩn chứa một nỗi niềm sâu kín.

Tịnh Lan nhìn kỹ, nhận ra sự dịu dàng trong đôi mắt ấy không phải sự yếu đuối, mà là sức mạnh của người từng trải qua mất mát. Nàng bỗng cảm thấy lòng nhẹ đi một chút, dù chưa thể hoàn toàn tin tưởng.

Hai người trò chuyện đôi câu về những quy củ trong lâu đài. Nguyệt Minh kể, mỗi khu vườn đều có một loài hoa chủ đạo, mỗi người giữ một bí mật riêng. Đêm đến, tiếng sáo trong lâu đài sẽ vang lên, báo hiệu mọi cửa đều khóa, ai ra ngoài đều bị trừng phạt. Không khí lúc nào cũng căng thẳng, nhất là từ khi quý phu nhân Trịnh Nhược Linh lên nắm quyền quản lý nội viện.

Lúc ấy, ngoài cửa sổ, một bóng người lướt qua nhanh như gió, để lại mùi hương thanh mát khó tả. Tịnh Lan thoáng rùng mình, nhưng Nguyệt Minh chỉ mỉm cười: “Đó là Diệp Thanh Sương. Đừng lo, nàng không làm hại ai đâu.”

Tịnh Lan chưa kịp hỏi thêm thì Nguyệt Minh đã đứng dậy: “Ta phải đi pha thuốc cho người bệnh. Nếu có gì lạ, nhớ gọi ta nhé.” Nàng rời khỏi phòng, để lại một khoảng lặng dễ chịu.

Tịnh Lan ngồi lại, mở túi hành lý, lấy ra hộp gỗ nhỏ chạm khắc hình hoa Bách Hợp. Bên trong là những mảnh giấy ghi lại phương thuốc bí truyền, cùng một mẫu tóc bạc của mẫu thân – vật duy nhất còn sót lại sau đêm định mệnh ấy. Nàng khép mắt, cố xua đi hình ảnh người mẹ gầy yếu nằm bất động trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, khóe môi vẫn vương nụ cười dịu dàng.

“Con gái à, nếu có ngày con vào lâu đài ấy, hãy nhớ: điều đáng sợ nhất không phải là hoa độc, mà là lòng người.” Lời trăn trối ấy như khắc sâu vào tận tủy sống nàng, khiến mỗi hơi thở ở nơi này đều mang theo cảm giác chênh vênh.

Ngoài hành lang, tiếng chuông nhỏ vang lên báo hiệu giờ điểm tâm. Tịnh Lan chỉnh lại tóc, khoác thêm áo choàng, rồi rời phòng. Dọc hành lang, nàng gặp lại Hàn Vân Cơ, vẫn với dáng vẻ lạnh lùng, ánh mắt như không hề bận tâm đến ai.“Đi theo ta, đến đại sảnh.” Vân Cơ nói ngắn gọn, rồi quay lưng dẫn đường. Tịnh Lan bước sát phía sau, cảm giác như đang đi trên một cây cầu mỏng manh giữa hai bờ vực thẳm.

Đại sảnh lâu đài rộng lớn, trần cao phủ rèm tím, giữa phòng đặt chiếc bàn dài bằng gỗ mun. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh ngồi ở đầu bàn, dáng vẻ kiêu sa, mái tóc uốn lọn phủ qua vai, ánh mắt sắc như dao lướt một lượt qua những người có mặt. Bên trái là lão thái giám Vương Đức, lưng còng nhưng mắt không rời khỏi từng động tác nhỏ của Trịnh phu nhân.

Tịnh Lan cúi chào, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo của không khí. Trịnh Nhược Linh cất giọng nhẹ nhàng nhưng rắn rỏi: “Chào mừng các tiểu thư mới đến lâu đài trung tâm. Nơi đây không có chỗ cho kẻ yếu đuối hay phản bội. Mỗi người đều có vai trò riêng. Lưu Tịnh Lan, ngươi chịu trách nhiệm trông coi vườn Bách Hợp. Tô Nguyệt Minh, phụ trách y xá. Diệp Thanh Sương, giám sát hội họa trong phòng lưu ký. Hàn Vân Cơ, bảo vệ trật tự nội viện.”

Giọng nói đều đều, không một nét cảm xúc. Tịnh Lan nhận ra, trong mắt Trịnh Nhược Linh, mọi người chỉ là quân cờ để bà sắp đặt. Nhưng nàng không để lộ suy nghĩ, chỉ lặng lẽ gật đầu nhận nhiệm vụ.

Sau buổi điểm tâm, mỗi người được dẫn về khu vực của mình. Tịnh Lan bước vào vườn Bách Hợp, nơi hàng trăm đóa hoa trắng ngần nở rộ, hương thơm lan tỏa ngập lối đi. Nàng đi dọc lối nhỏ lát đá, ngón tay chạm khẽ lên từng cánh hoa, cảm nhận luồng khí lạnh len lỏi vào da thịt. Trong khoảnh khắc, nàng tưởng như nghe thấy tiếng thì thầm đâu đó giữa những khóm hoa: “Đừng tin ai… Đừng tin ai…”

Một bóng người thấp thoáng phía cuối vườn. Tịnh Lan nheo mắt, nhận ra đó là Diệp Thanh Sương, mái tóc nâu buộc cao, đôi mắt hổ phách sáng lấp lánh. Nàng đang ngồi vẽ, bàn tay chuyển động nhẹ nhàng trên giấy. Thấy Tịnh Lan đến gần, Thanh Sương ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ.

“Chào ngươi. Ngươi là Tịnh Lan phải không? Ta là Thanh Sương. Ngươi thích vẽ không?” Thanh Sương chìa ra một bức ký họa hoa Bách Hợp tinh tế, từng nét bút như thấm đượm cả hương thơm và nỗi buồn.

Tịnh Lan ngắm nhìn, không giấu được sự ngưỡng mộ: “Đẹp thật. Ta chưa từng thấy ai vẽ hoa Bách Hợp sống động như vậy.”

Thanh Sương nghiêng đầu, ánh mắt tinh nghịch: “Ngươi có bí mật gì không? Ở lâu đài này, ai cũng có bí mật cả.”

Tịnh Lan khẽ mỉm cười, né tránh câu hỏi: “Có lẽ vậy. Còn ngươi?”

Thanh Sương nhún vai, cười tươi: “Ta thì nhiều bí mật lắm, nhưng không thích giữ trong lòng. Nếu ngươi cần người tâm sự, cứ tìm ta.”

Tịnh Lan cảm nhận sự gần gũi trong lời nói ấy, lòng bỗng dịu lại đôi phần. Hai người trò chuyện về hoa, về hội họa, về những ước mơ dang dở. Lần đầu tiên từ khi bước chân vào lâu đài, Tịnh Lan cảm thấy mình không quá đơn độc.

Chiều buông, bóng nắng nhạt dần trên những cánh hoa. Tịnh Lan trở về phòng, lòng trĩu nặng bao suy nghĩ. Nàng lấy ra quyển sổ ghi chép, bắt đầu rà soát lại những manh mối về lời nguyền. Từng công thức, từng ký hiệu cổ, từng mảnh ký ức về mẫu thân đều được ghi lại tỉ mỉ. Nàng biết, thời gian không còn nhiều. Nếu không tìm được phương thuốc hóa giải, nàng sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của hoa độc.

Đêm xuống, tiếng sáo vang lên từ tháp canh. Tịnh Lan ngồi bên cửa sổ, nhìn ra vườn hoa chìm trong sương mờ. Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng động nhẹ ngoài hành lang. Nàng đứng dậy, tay nắm chặt chuôi dao, bước ra cửa.

Hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn mờ rọi xuống sàn đá lạnh. Một bóng người thấp thoáng cuối hành lang, di chuyển nhanh như gió. Tịnh Lan bám theo, trái tim đập dồn dập. Bóng người rẽ vào góc khuất, rồi biến mất sau cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.

Tịnh Lan do dự, nhưng rồi quyết định bám sát. Nàng xuống cầu thang đá, mùi ẩm mốc và hương hoa độc quyện lại nồng nặc. Cuối hành lang, cánh cửa sắt khép hờ. Tịnh Lan hé cửa nhìn vào, thấy một người mặc áo choàng đen, mái tóc dài thả xõa, đang khuấy một bình thuốc lớn đặt trên bếp lửa.

Người ấy quay lại, đôi mắt đen láy lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Đó là Hạ Kỳ Lam – kẻ nổi danh với khả năng sử dụng độc dược xuất chúng, luôn ẩn mình trong bóng tối. Kỳ Lam nhìn thẳng vào Tịnh Lan, môi mỏng nhếch lên thành nụ cười lạnh:

“Ngươi tò mò quá mức rồi đấy, tiểu thư Bách Hợp.”

Tịnh Lan lùi lại một bước, tay siết chặt dao. Ánh mắt Kỳ Lam không rời khỏi nàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa: “Nơi này không dành cho những kẻ yếu tim. Nếu không muốn chết sớm, tốt nhất đừng can dự vào chuyện không phải của mình.”

Tịnh Lan nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh: “Ta chỉ muốn tìm phương thuốc hóa giải lời nguyền. Ta không có ý đối đầu với ai.”

Kỳ Lam cười khẩy, bước lại gần, hơi thở phả ra mùi hương hoa lạ: “Lời nguyền à? Ngươi nghĩ ta không biết sao? Ở lâu đài này, kẻ nào chẳng bị nguyền rủa. Nhưng không phải ai cũng sống sót qua được đêm đầu.”

Tịnh Lan cảm nhận rõ sự nguy hiểm trong từng lời nói, nhưng ánh mắt nàng không hề run sợ. “Ta không sợ. Nếu có ai muốn hại ta, cứ thử xem.”

Kỳ Lam nhìn nàng chăm chú, rồi quay đi, giọng bâng quơ: “Ta thích những kẻ dám thách thức số phận. Nhưng nhớ, hoa độc trong lâu đài này không chỉ giết người bằng hương thơm.”

Tịnh Lan rời khỏi tầng hầm, lòng đầy nỗi bất an. Trở về phòng, nàng chốt cửa, ngồi tựa lưng vào tường, mắt nhắm nghiền, cố dỗ giấc ngủ trong một đêm dài đầy bất trắc.

Ngoài cửa sổ, sương hoa độc vẫn dày đặc, ánh trăng lấp lánh trên những cánh hoa trắng muốt. Trong lâu đài, từng âm mưu, từng nỗi đau và khát vọng đang chầm chậm bủa vây lấy nàng, như một tấm lưới vô hình không sao thoát nổi.

Đêm đó, trong mơ, Tịnh Lan thấy mình đứng giữa vườn hoa Bách Hợp, những cánh hoa từ từ khép lại, nhốt chặt nàng vào giữa, hương thơm ngạt ngào đến nghẹt thở. Bên ngoài, có tiếng thì thầm gọi tên nàng, lúc xa lúc gần, hòa vào tiếng khóc của mẫu thân, tiếng cười lạnh lùng của Hạ Kỳ Lam, tiếng thở dài của phụ thân và ánh mắt dịu dàng của Tô Nguyệt Minh.

Nàng vùng dậy, thở hổn hển giữa bóng tối, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Ở góc phòng, bức thư bí ẩn vẫn nằm đó, như một lời cảnh tỉnh. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, cuốn theo hương hoa độc, báo hiệu cho một đêm không yên bình.

Khi bình minh vừa rạng, Tịnh Lan nghe thấy tiếng động lạ ngoài vườn. Nàng khoác áo choàng, lặng lẽ mở cửa bước ra. Dưới gốc Bách Hợp lớn nhất, một thân thể nhỏ nhắn nằm bất động, váy trắng loang lổ những vệt đỏ thẫm. Không khí đặc quánh mùi máu và hương hoa độc.

Tịnh Lan đứng sững, tim đập loạn. Nàng biết, từ giây phút này, mọi thứ đã thay đổi. Lời nguyền không chỉ là bóng ma quá khứ, mà đã thực sự trở thành cơn ác mộng hiện hữu. Ai là kẻ đã ra tay? Ai sẽ là nạn nhân tiếp theo? Giữa mê cung hoa độc, liệu nàng có tìm được lối ra – hay sẽ mãi mãi bị nhấn chìm trong bóng tối của lâu đài này?

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử