Trang chủ/Hoa Độc Trong Lâu Đài/Chương 2: Gặp Gỡ Trong Sương Sớm
Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 2: Gặp Gỡ Trong Sương Sớm

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tịnh Lan quỳ xuống, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên cổ tay của người nằm dưới gốc Bách Hợp. Da thịt lạnh ngắt, mạch đã ngừng đập từ lâu. Một hàng mi rủ phủ lên gò má, vết máu loang lổ trên váy trắng hòa lẫn mùi ngọt nồng của hương hoa. Nạn nhân là một nữ tì trẻ trong lâu đài, gương mặt còn giữ nét kinh hoàng cuối cùng. Trên cổ tay nàng, vết kim nhỏ xíu ẩn dưới lớp hoa văn thêu, chỉ có đôi mắt tinh tường mới phát hiện được. Tịnh Lan hít sâu, cảm nhận rõ một luồng khí lành lạnh len lỏi trong không khí. Kẻ ra tay đã dùng độc rất tinh vi.

Nàng khép đôi mi, thì thầm một câu cầu nguyện cho linh hồn người xấu số, rồi đứng dậy, mắt đảo quanh. Vườn cấm chìm trong sương sớm, những bông Bách Hợp vươn mình đón nắng đầu ngày, trắng đến lóa mắt. Mùi hoa quyện với mùi máu tạo thành thứ hương vị kỳ dị, vừa mê hoặc vừa rùng rợn. Tịnh Lan cẩn trọng lần theo dấu vết, phát hiện trên lớp đất ướt có hai vết giày – một lớn, một nhỏ, in sâu vào bùn non. Vết giày lớn dẫn thẳng vào lối mòn giữa vườn hoa, nơi sương mù dày đặc che phủ mọi thứ.

Nàng rút khăn lụa, nhẹ nhàng che miệng, bước theo lối mòn. Những giọt sương vương trên gấu áo, lạnh buốt như kim châm. Mỗi bước đi, Tịnh Lan cảm nhận rõ nhịp tim mình đập dồn dập. Không khí tĩnh lặng tới mức tiếng lá rơi cũng vang lên rõ rệt. Ánh sáng lờ mờ của bình minh chiếu xuyên qua tán lá, phản chiếu lên những giọt sương lấp lánh, khiến cả khu vườn như khoác lên mình tấm áo choàng ma mị.

Ở khúc ngoặt gần giếng cổ, nàng dừng lại. Tiếng bước chân lạ vang lên phía trước, rất nhẹ, rất đều, nhưng không thể là của một tiểu tì. Cảm giác bất an dâng lên, Tịnh Lan lặng lẽ rút con dao nhỏ giấu trong tay áo, di chuyển sát vào bóng tối của hàng cây. Đột nhiên, một tiếng động khẽ phía sau lưng khiến nàng xoay người. Một cánh tay lạnh buốt ghì lấy vai nàng, kéo mạnh vào trong vòm lá.

Tịnh Lan vùng vẫy, nhưng lực đạo từ phía sau mạnh mẽ, dứt khoát. Khi nàng còn chưa kịp phản ứng, một giọng nói trầm khàn vang lên sát bên tai:

“Đừng lên tiếng.”

Âm thanh ấy không giống ai trong lâu đài mà nàng từng gặp. Vừa dứt câu, người kia buông tay. Tịnh Lan xoay lại, đối diện với một gương mặt lạ. Đó là một thiếu nữ cao gầy, mái tóc ngắn màu tro bạc ướt sương, đôi mắt xanh xám sâu thẳm như mặt hồ mùa đông. Nàng vận áo choàng sẫm màu, thắt lưng đeo kiếm bạc. Ánh mắt lạnh lùng nhưng không hề xa cách, mà ẩn chứa một tia cảnh giác, xen lẫn tò mò.

Tịnh Lan siết chặt con dao, giọng khẽ mà dứt khoát: “Ngươi là ai? Làm gì trong vườn cấm vào giờ này?”

Thiếu nữ không đáp ngay, chỉ nhìn nàng thật kỹ. Ánh mắt ấy dừng lại trên gương mặt Tịnh Lan, lướt qua bờ vai mảnh mai, rồi dừng ở đôi tay còn vương vết máu. Dường như nàng cũng nhận ra điều gì đó bất thường.

“Ngươi vừa phát hiện xác chết?” Giọng nói trầm, mỗi từ phát ra đều ngắn gọn, không thừa một nét cảm xúc.

Tịnh Lan gật đầu, mắt không rời đối phương: “Một nữ tì. Bị sát hại bằng độc. Ngươi biết gì về chuyện này không?”

Thiếu nữ hơi cau mày, ánh nhìn thoáng qua một tia thương cảm. Nàng tiến lại gần, đứng đối diện Tịnh Lan chỉ cách một sải tay. Dưới ánh sáng lờ mờ, khí chất lạnh lẽo của nàng như hòa vào sương sớm, khiến cả khu vườn chìm trong sự yên lặng lạ kỳ.

“Ta nghe tiếng động nên đến xem.” Giọng nàng đều đều, không có vẻ gì là nói dối. “Ngươi là người của Lưu gia?”

Tịnh Lan hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác: “Phải. Ta là Lưu Tịnh Lan.”

Thiếu nữ gật đầu, đôi mắt xanh xám ánh lên tia sắc bén: “Hàn Vân Cơ. Con nuôi tướng quân Hàn. Mới vào lâu đài được hai ngày.” Nàng dừng lại, rồi nghiêng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào Tịnh Lan. “Ta không phải kẻ giết người. Nếu muốn, ngươi đã không còn đứng đây.”

Tịnh Lan im lặng. Lời nói ấy không phải lời đe dọa, mà như một sự thật được thừa nhận lạnh lùng. Ánh mắt hai người chạm nhau, như có một sợi dây vô hình nối lại, vừa dè chừng vừa tò mò. Trong khoảnh khắc ấy, Tịnh Lan nhận ra mình đang nhìn thấy chính nỗi cô độc của bản thân trong ánh mắt người đối diện – một niềm kiêu hãnh lạnh giá, nhưng cũng khát khao được thấu hiểu.

Sương càng lúc càng dày. Hương hoa Bách Hợp lan tỏa, dìu dịu nhưng thấm sâu vào từng hơi thở. Tịnh Lan cảm giác lòng mình trở nên mơ hồ. Nàng hạ thấp dao, giọng mềm đi: “Vậy vì sao ngươi có mặt ở đây? Vườn cấm không dành cho ai ngoài những kẻ liều lĩnh.”

Vân Cơ không trả lời ngay. Nàng lặng lẽ nhìn về phía giếng cổ, hàng mi khẽ động. Một thoáng ngập ngừng, rồi nàng nói, giọng rất nhẹ: “Ta không thể ngủ. Trong lâu đài này, mỗi đêm đều như bị bóp nghẹt. Ta cần không khí.” Nàng quay lại, ánh nhìn lặng lẽ: “Ngươi cũng vậy, đúng không?”

Tịnh Lan khẽ mỉm cười, nụ cười pha lẫn chua xót và thông cảm. “Có lẽ vậy. Ở đây, ai cũng mang theo một bóng ma quá khứ.”

Cả hai cùng lặng thinh, chỉ còn tiếng gió nhẹ, tiếng sương nhỏ xuống những cánh hoa. Đột nhiên, một tiếng động khẽ vang lên từ phía lối đi phụ, như tiếng vải quệt vào nhánh cây. Vân Cơ lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Tịnh Lan cũng siết chặt dao, lắng nghe hơi thở mình hòa vào nhịp đập vội vã của trái tim.

Một bóng người thấp thoáng sau bụi hoa, nhanh như chớp lướt qua. Vân Cơ phóng người lao tới, động tác gọn gàng không tiếng động. Tịnh Lan bám sát phía sau, cảm nhận rõ sự linh hoạt trong từng bước chân của đối phương. Bóng người kia vừa trượt qua gốc cây lớn thì bị Vân Cơ chặn lại, kiếm kề sát cổ.

Đó là một tiểu tì khác, gương mặt xanh xám, run rẩy quỳ xuống: “Xin tha mạng! Tiểu nữ chỉ... chỉ đi hái hoa theo lệnh phu nhân... không biết gì cả...”

Vân Cơ lùi kiếm, ánh mắt dịu lại. “Ai sai ngươi vào đây?”

Tiểu tì ngập ngừng, môi run run: “Là... là Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh. Người bảo tiểu nữ mỗi sáng phải hái ba bông Bách Hợp trắng mang vào phòng. Nếu trễ sẽ bị phạt roi.”

Tịnh Lan nhíu mày, liếc nhìn Vân Cơ. Một mệnh lệnh tưởng chừng vô hại, nhưng trong bối cảnh này lại trở nên bất thường. Nàng cúi xuống, hỏi tiếp: “Ngươi có thấy ai khả nghi quanh đây không?”

Tiểu tì lắc đầu, nước mắt lăn dài: “Không... Tiểu nữ chỉ thấy xác chị Hồng nằm đó, sợ quá suýt ngất. Vừa định chạy thì gặp hai vị... xin tha mạng...”

Vân Cơ lặng lẽ đứng lên, ánh mắt nhìn về phía Tịnh Lan. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí nàng: tại sao Quý phu nhân lại yêu cầu hái hoa vào đúng lúc này, khi hoa Bách Hợp vừa chớm nở, cũng là lúc độc tính mạnh nhất?

Tịnh Lan kéo tiểu tì lại gần, thì thầm: “Lần sau, nếu có chuyện gì bất thường, hãy đến tìm ta hoặc Hàn Vân Cơ. Đừng nói với ai khác. Hiểu chưa?”

Tiểu tì rối rít gật đầu, rồi vội vã chạy về phía lối nhỏ, bóng dáng khuất dần trong màn sương.

Bầu không khí trở lại yên tĩnh. Vân Cơ quay sang Tịnh Lan, ánh mắt nghiêm nghị: “Ngươi định làm gì tiếp theo?”

Tịnh Lan cất dao, giọng trầm tĩnh: “Ta muốn kiểm tra lại xác chết. Có những dấu vết lạ, không giống độc thông thường. Ngươi đi cùng ta chứ?”

Vân Cơ không nói, chỉ gật đầu. Hai người sánh vai trở lại gốc Bách Hợp. Tịnh Lan quỳ xuống, lật nhẹ cổ tay nạn nhân, chỉ cho Vân Cơ xem vết kim nhỏ: “Độc này không màu, không mùi, nhưng gây xuất huyết nội tạng rất nhanh. Ta nghi là Hương Khí biến dị của hoa Bách Hợp, pha lẫn độc tố khác.”

Vân Cơ quan sát kỹ, ánh mắt trầm ngâm: “Ngươi có thể nhận ra?”

Tịnh Lan khẽ gật đầu: “Gia tộc ta từng nghiên cứu nhiều loại độc. Nhưng loại này... có vẻ mới. Có bàn tay của một kẻ rất hiểu về hoa độc.”

Vân Cơ im lặng. Gió sớm lay động những bông hoa, hương thơm càng đậm đặc. Trong không gian tĩnh lặng, Tịnh Lan cảm nhận rõ sự hiện diện của người bên cạnh – một khí chất lạnh lùng, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn lạ lùng.

“Ngươi không sợ à?” Vân Cơ hỏi khẽ, giọng trầm lắng.

Tịnh Lan mỉm cười, ánh mắt ánh lên nét dịu dàng: “Sợ chứ. Nhưng nếu không đối mặt, ta sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi bóng tối này.”

Vân Cơ nhìn nàng hồi lâu, rồi khẽ nói: “Ngươi mạnh mẽ hơn ta tưởng.”

Đôi mắt hai người lại gặp nhau, lần này không còn sự dè chừng, mà là một sự đồng cảm thầm lặng. Tịnh Lan cảm thấy nơi sâu thẳm trong lòng mình có điều gì đó rung lên, nhẹ như gió thoảng qua vườn hoa.

Bỗng từ phía xa, tiếng chuông nhà nguyện vang lên, báo hiệu canh giờ đầu tiên của ngày mới. Sương mù dần tan, để lộ những dãy hành lang dài hun hút. Tịnh Lan đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên váy. “Chúng ta nên rời khỏi đây trước khi có người khác tới.”

Vân Cơ gật đầu, sánh bước cùng nàng. Khi cả hai vừa đi khuất sau rặng hoa, phía sau lưng vang lên một tiếng động rất khẽ, như tiếng chân ai lướt trên cỏ. Ẩn trong bóng tối, một đôi mắt sắc lạnh dõi theo họ, môi mỏng cong lên thành nụ cười khó đoán.

*

Hành lang phía nam vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân của hai người vang vọng. Tịnh Lan đi trước, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Vân Cơ. Nàng ngạc nhiên khi thấy bên dưới vẻ ngoài băng giá ấy là một sự điềm tĩnh, nhẫn nại hiếm có. Dưới ánh sáng lờ mờ, mái tóc tro bạc của Vân Cơ ánh lên sắc lạnh, càng làm nổi bật làn da trắng và đôi mắt sâu thẳm.

“Ngươi từng học qua y thuật?” Tịnh Lan hỏi, giọng bình thản.

“Không. Nhưng ta biết cách nhận diện vết thương, phân tích hiện trường. Làm quen với chiến trường từ nhỏ, nên phải học thôi.” Vân Cơ đáp, ánh mắt lướt qua Tịnh Lan như dò xét. “Ngươi thì sao? Thường gặp những chuyện thế này à?”

Tịnh Lan lắc đầu, nụ cười nhạt: “Không ai quen được với cái chết. Nhưng nếu muốn sống sót ở lâu đài này, phải học cách đối mặt.”

Vân Cơ khẽ gật, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng. “Ta nghe nói người Lưu gia rất giỏi chế độc. Nhưng ngươi lại chọn cứu người.”

Tịnh Lan thoáng trầm ngâm: “Ta không chọn. Chỉ là muốn có quyền tự quyết số phận mình, không để ai – kể cả lời nguyền – điều khiển.”

Vân Cơ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Ngươi nghĩ có thể thoát được à?”

Tịnh Lan đáp khẽ, nhưng dứt khoát: “Ta sẽ thử, dù chỉ còn một tia hy vọng.”

Khoảnh khắc ấy, giữa hai người như có dòng điện ngầm chạy qua, nối liền hai số phận tưởng chừng xa lạ. Họ im lặng bước tiếp, mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng. Sương sớm đã tan, nhường chỗ cho ánh nắng dịu nhẹ đầu ngày, nhưng trong lòng cả hai, những vệt tối vẫn chưa kịp nhòa.

*Bữa sáng trong đại sảnh tràn ngập mùi hương của các loài hoa quý. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh ngồi trên ghế đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi người. Tô Nguyệt Minh và Diệp Thanh Sương ngồi ở bàn phụ, lặng lẽ dùng bữa. Khi Tịnh Lan và Vân Cơ bước vào, cả đại sảnh khẽ xôn xao.

Trịnh Nhược Linh liếc nhìn họ, môi cong lên thành nụ cười nhạt: “Tiểu thư Lưu, tướng quân Hàn, hai người đi dạo sớm thế?”

Tịnh Lan cúi đầu: “Vâng, phu nhân. Chỉ là không ngủ được, muốn ra vườn hít thở khí sớm.”

Quý phu nhân gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua cổ tay áo của Tịnh Lan, rồi dừng lại ở vết bùn nhỏ trên gấu váy. Không một chi tiết nào thoát khỏi đôi mắt ấy. Nàng đặt chén trà xuống, giọng nhẹ bẫng: “Vườn cấm gần đây nhiều chuyện lạ. Các tiểu thư nên cẩn thận. Lòng người trong lâu đài này, chẳng ai đoán trước được.”

Tịnh Lan đáp lễ, ánh mắt bình thản. Vân Cơ chỉ lạnh lùng gật đầu, không nói một lời.

Khi mọi người tản ra, Diệp Thanh Sương lén ghé sát Tịnh Lan, thì thầm: “Chị vừa gặp chuyện gì phải không? Em thấy sắc mặt chị khác lắm.”

Tịnh Lan khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu lại: “Chỉ là mất ngủ thôi. Em cũng nên cẩn thận, đừng đi lung tung.”

Thanh Sương bĩu môi, nụ cười rạng rỡ: “Chị yên tâm. Em biết tự bảo vệ mình mà. Có gì em sẽ báo cho chị trước.”

Tô Nguyệt Minh lặng lẽ quan sát, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Khi Tịnh Lan nhìn sang, Nguyệt Minh cúi đầu, giọng khẽ như gió thoảng: “Nếu chị cần gì, cứ gọi em. Em có mang theo mấy loại thuốc giải, phòng bất trắc.”

Tịnh Lan nắm nhẹ tay Nguyệt Minh, cảm kích: “Cảm ơn em.”

Bữa sáng kết thúc, Tịnh Lan lấy cớ về phòng nghỉ. Vừa ra khỏi đại sảnh, nàng bắt gặp ánh mắt của lão thái giám Vương Đức. Ông ta cúi đầu chào, nhưng trong đáy mắt thoáng qua một tia dò xét. Tịnh Lan cảm thấy lạnh sống lưng, biết rằng mọi hành động của mình đều không thoát khỏi cặp mắt ấy.

*

Trở về phòng, Tịnh Lan cẩn thận khóa cửa, lấy trong ngăn bàn ra một lọ thủy tinh nhỏ. Trong lọ là mấy giọt chất lỏng màu xanh nhạt – mẫu độc lấy từ vết thương của nữ tì. Nàng dùng kim châm, nhỏ lên giấy thử, quan sát sự biến đổi màu sắc. Chất độc này có thành phần lạ, không giống bất kỳ loại nào trong ký lục gia tộc. Tịnh Lan chau mày, cố nhớ lại lời mẹ từng dạy: “Hoa Bách Hợp khi giao phối với loài hoa khác sẽ sinh ra biến chủng, chỉ cần một sai lệch nhỏ cũng đủ giết người trong nháy mắt.”

Nàng thở dài, đặt lọ độc trở lại, rồi ngồi xuống bàn, ghi lại những phát hiện mới. Tâm trí không ngừng quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: Ai là kẻ chủ mưu? Tại sao lại ra tay sát hại một nữ tì vô tội? Có phải lời nguyền gia tộc đang bị lợi dụng vào một âm mưu lớn hơn?

Tiếng gõ cửa vang lên khẽ khàng. Tịnh Lan giật mình, giấu lọ độc vào ngăn bí mật dưới bàn, rồi ra mở cửa. Đứng ngoài là Vân Cơ, mái tóc tro bạc còn vương chút sương, ánh mắt vẫn lạnh mà sâu. Không nói một lời, nàng đưa ra một phong thư dán kín.

“Có người để lại cái này trước cửa phòng ta. Gửi cho ngươi.”

Tịnh Lan nhận lấy, nhìn kỹ dấu niêm phong. Là dấu ấn hoa Bách Hợp – biểu tượng của gia tộc nàng, nhưng nét vẽ có phần méo mó, như thể bị một bàn tay run rẩy khắc lên. Nàng mở thư, đọc lướt qua hàng chữ ngắn ngủi:

“Lời nguyền không phải do máu mủ, mà do oán hận. Nếu muốn cứu mình, hãy tìm đến giếng cổ trước khi trăng khuyết. Đừng tin bất cứ ai.”

Dưới cùng chỉ có một nét ký hiệu lạ, giống như cánh hoa gãy.

Tịnh Lan đưa thư cho Vân Cơ xem. Nàng trầm ngâm: “Có ai khác biết chuyện này không?”

“Chưa. Ta chỉ tin ngươi.”

Câu nói ấy vang lên giữa căn phòng vắng, không hề hoa mỹ, cũng chẳng có lời hứa hẹn. Nhưng trong ánh mắt của Vân Cơ, Tịnh Lan thấy một niềm tin lặng lẽ, vững chãi như đá tảng. Nàng cất thư, nói khẽ: “Tối nay, ta sẽ ra giếng cổ. Nếu có gì bất trắc, ngươi giúp ta giữ bí mật.”

Vân Cơ gật đầu, không hỏi thêm. Nàng quay đi, rồi đột ngột dừng lại, nhìn sâu vào mắt Tịnh Lan: “Ngươi tin ta chứ?”

Tịnh Lan đáp khẽ: “Ta tin.”

Cánh cửa khép lại, để lại Tịnh Lan một mình với bóng tối và mùi hương hoa nhè nhẹ vương trên vạt áo. Nàng tựa đầu vào cửa, lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ – vừa an tâm, vừa lo lắng, như thể mình vừa đặt niềm tin vào một người xa lạ mà lại thân thiết đến lạ lùng.

*

Chiều xuống, Tịnh Lan tìm cách lẻn vào thư phòng cũ, nơi lưu giữ các bản thảo về hoa độc của Lưu gia. Nàng mở từng cuốn sổ cũ, tra cứu dấu hiệu của loại độc mới phát hiện. Trang giấy ngả vàng ghi chép những dòng chữ run rẩy, kể về một biến chủng hoa Bách Hợp từng xuất hiện vào đời trước, gây ra cái chết của một thế hệ nữ quyến trong lâu đài. Dưới cùng, có dòng chú thích: “Chỉ kẻ mang oán hận sâu nặng mới thao túng được độc này.”

Câu chữ ấy như mũi kim châm vào trí óc Tịnh Lan. Oán hận? Ai trong lâu đài này mang đủ oán hận để giết người không gớm tay?

Khi nàng còn mải mê suy nghĩ, một tiếng động vang lên phía sau. Tịnh Lan quay lại, thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Tô Nguyệt Minh bước vào. Nguyệt Minh ôm một chồng sách, đôi mắt tròn mở lớn.

“Chị cũng tra cứu về hoa độc à?” Nguyệt Minh hỏi, giọng khẽ. “Em vừa tìm được mấy bản ghi chép về các loại thảo dược ở vườn cấm. Có thể sẽ giúp ích.”

Tịnh Lan cảm động, nhận lấy chồng sách. “Cảm ơn em. Đêm nay chị phải ra ngoài một chuyến. Nếu chị không về, em hãy báo cho Hàn Vân Cơ.”

Nguyệt Minh lo lắng: “Có chuyện nguy hiểm à?”

Tịnh Lan lắc đầu, giọng trấn an: “Chỉ là muốn kiểm chứng một điều. Em đừng lo.”

Nguyệt Minh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng. Khi nàng rời đi, Tịnh Lan cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Trong lâu đài đầy hiểm nguy, vẫn có những tấm lòng như ánh sáng nhỏ bé, soi rọi qua màn sương u tối.

*

Đêm xuống, trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh tháp lâu đài. Gió lùa qua hành lang, mang theo tiếng thì thầm của những cánh hoa Bách Hợp. Tịnh Lan khoác áo choàng, lặng lẽ rời phòng, men theo lối nhỏ dẫn về phía giếng cổ.

Bóng cây in lên lối đi, kéo dài thành những vệt mờ ảo. Tịnh Lan dừng lại bên thành giếng, nghe tiếng nước róc rách vọng lên từ lòng đất sâu. Bầu không khí đặc quánh mùi hương hoa, khiến đầu óc nàng choáng váng. Nàng bám chặt vào thành giếng, cố giữ tỉnh táo.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện từ phía đối diện. Ánh trăng soi rõ dáng người cao gầy, mái tóc tro bạc phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo. Là Vân Cơ. Nàng tiến lại gần, đôi mắt xanh xám sáng lên trong bóng tối.

“Ta không yên tâm để ngươi đi một mình.” Vân Cơ nói, giọng nhỏ nhưng dứt khoát.

Tịnh Lan khẽ mỉm cười, lòng dâng lên cảm giác ấm áp kỳ lạ. “Cảm ơn ngươi.”

Hai người đứng sát bên thành giếng, im lặng lắng nghe tiếng nước chảy và nhịp tim của chính mình. Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, làm dậy lên mùi hương hoa nồng nặc. Tịnh Lan cảm giác đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên. Nàng định lùi lại, nhưng đôi chân như nhũn ra.

Vân Cơ kịp thời ôm lấy nàng, đỡ lấy thân thể mềm nhũn. “Ngươi trúng độc rồi. Có ai đó đã rắc hương mê vào không khí.”

Tịnh Lan cố gắng mở mắt, nhìn thấy gương mặt lo lắng của Vân Cơ rất gần, hơi thở ấm áp phả lên má nàng. Trong khoảnh khắc mơ hồ, nàng cảm nhận được vòng tay mạnh mẽ, vững chãi, như điểm tựa duy nhất giữa mê cung nguy hiểm này.

Phía sau lưng, một tiếng động khẽ vang lên. Bóng người lao ra từ bụi hoa, ánh dao bạc lóe lên trong đêm tối, nhắm thẳng về phía hai người.

Vân Cơ phản ứng như bản năng, rút kiếm chắn trước mặt Tịnh Lan. Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa. Bóng người kia lùi lại, ẩn mình vào bóng tối, chỉ để lại một làn hương hoa lạ xộc lên mũi.

Tịnh Lan gượng dậy, mắt mờ đi vì chất độc. Vân Cơ ôm chặt lấy nàng, thì thầm: “Đừng ngủ. Giữ tỉnh táo, ta sẽ đưa ngươi ra khỏi đây.”

Nàng vừa nói vừa kéo Tịnh Lan men theo lối nhỏ về phía phòng thuốc. Tiếng bước chân đuổi sát phía sau, mỗi lúc một gần. Tịnh Lan cảm nhận được nhịp tim của Vân Cơ dồn dập nơi lồng ngực, hơi thở gấp gáp nhưng kiên quyết. Trong cơn mê man, Tịnh Lan nắm chặt lấy tay Vân Cơ, truyền cho nhau chút hơi ấm hiếm hoi giữa đêm dài lạnh giá.

Sau lưng, tiếng cười lạnh lẽo vang lên, như vọng lại từ lòng giếng sâu. Bóng người áo đen xuất hiện, đôi mắt lóe lên ánh sáng tàn nhẫn.

“Ngươi không thoát được đâu, tiểu thư Bách Hợp. Số phận đã được định sẵn rồi.”

Vân Cơ siết chặt kiếm, chắn ngang trước Tịnh Lan. Dưới ánh trăng, hai người đứng sát bên nhau, vừa đối mặt hiểm nguy, vừa cảm nhận rõ mối dây liên kết đang dần hình thành – mong manh, nhưng vững chãi hơn bất cứ thứ gì khác trong lâu đài hoa độc này.

Ở phía xa, tiếng chuông canh hai vọng lại, kéo dài như một lời báo hiệu cho cơn ác mộng vừa bắt đầu. Trong màn sương, ánh mắt của Tịnh Lan và Vân Cơ vẫn gắn chặt vào nhau, như một lời hứa âm thầm: dù hiểm nguy cận kề, họ sẽ không buông tay.

Bên ngoài vườn cấm, những cánh hoa Bách Hợp khẽ rung lên trong gió, như chứng kiến một khởi đầu mới – dịu dàng, nhưng cũng đầy hiểm nguy và bí ẩn, chờ đợi được hé lộ trong màn sương sớm chưa tan.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử