Chương 14: Đêm Trăng Máu
Đêm trăng máu treo lơ lửng trên đỉnh tháp đá, phủ lên lâu đài cổ một lớp ánh đỏ lạnh lẽo như máu khô. Khắp nơi, những bụi hoa độc khẽ rung rinh, tỏa ra thứ hương thơm ngọt lịm mà ai đã quen sống ở đây đều biết: càng ngọt, càng hiểm. Bên trong tầng hành lang sâu nhất, nơi ánh sáng không chạm tới, tiếng thì thầm khe khẽ vang lên, như từ lòng đất vọng về.
Trịnh Nhược Linh đứng trước tấm gương đồng, bàn tay mảnh dẻ khẽ vuốt lọn tóc, khuôn mặt không chút biểu cảm. Vương Đức lặng lẽ đứng sau, cúi thấp đầu, cẩn trọng đến từng nhịp thở. Trong phòng, hương hoa Ngân Độc nhẹ nhàng tràn lan, xua đi mọi mùi vị khác. Trịnh Nhược Linh chờ đợi, ánh mắt dán vào bóng mình phản chiếu trong gương – sắc lạnh, sâu như vực thẳm.
Cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra. Hạ Kỳ Lam xuất hiện, thân hình gầy mảnh, vận áo đen ôm sát, mái tóc xõa che gần nửa khuôn mặt. Đôi mắt đen lặng lẽ lướt qua Vương Đức, rồi dừng lại ở Trịnh Nhược Linh, không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào.
“Ngươi đã tới.” Trịnh Nhược Linh lên tiếng, giọng vừa đủ nghe. “Ta cần kết quả.”
Hạ Kỳ Lam không đáp ngay. Nàng rút từ ống tay áo một phong thư, đặt lên bàn. “Người giữ bí thuật ‘Hương Khí’ hiện giờ là ai, ta đã tra được. Nhưng tiếp cận kẻ đó không dễ. Xung quanh luôn có ba lớp canh gác, lại thông thuộc độc dược. Nếu động thủ, e sẽ kinh động cả lâu đài.”
Trịnh Nhược Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc bén lướt qua Kỳ Lam. “Ngươi là sát thủ xuất sắc nhất Ảnh Vũ, không lẽ lại run sợ trước một nữ tử?” Nụ cười ấy chẳng mang theo chút ấm áp nào.
Hạ Kỳ Lam ngước nhìn, đôi môi mỏng nhếch lên thành một đường cong nhạt. “Ta không sợ người, chỉ sợ kế hoạch của phu nhân sẽ thất bại vì quá tự tin.”
Vương Đức nín thở, không dám chen vào. Trịnh Nhược Linh lặng lẽ cười, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. “Ta không cần ngươi lo thay. Nhiệm vụ của ngươi là hành động, không phải chất vấn.”
“Ta chỉ muốn nhắc nhở,” Hạ Kỳ Lam nói, giọng đều đều, “một khi đã đụng vào người giữ bí thuật ‘Hương Khí’, cục diện sẽ thay đổi. Đừng quên, Lưu Tịnh Lan và những người bên cạnh nàng cũng không đơn giản.”
Trịnh Nhược Linh cười khẽ. “Lưu Tịnh Lan? Ta đã có cách trị nàng. Còn ngươi, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ. Người giữ bí thuật phải chết đêm nay. Sau đó, bí thuật sẽ thuộc về ta.”
Nói rồi, bà liếc mắt ra hiệu cho Vương Đức. Lão thái giám lặng lẽ tiến tới, đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ. “Trong này là Hương Độc mới điều chế. Một khi dùng, kẻ trúng phải ba ngày ba đêm không tỉnh, dù có giải dược trong tay cũng không kịp. Ngươi biết phải làm thế nào.”
Hạ Kỳ Lam mở hộp, nhìn thứ chất lỏng màu tím đậm bên trong, ánh mắt không gợn sóng. “Nếu ta thành công, phu nhân giữ lời hứa.”
“Đương nhiên,” Trịnh Nhược Linh nhẹ nhàng đáp, “quyền lực, tự do, tất cả đều sẽ là của ngươi. Còn nếu thất bại…” Bà không nói tiếp, chỉ mỉm cười, trong mắt ánh lên sự tàn nhẫn khó che giấu.
Hạ Kỳ Lam cầm lấy hộp, xoay người đi thẳng, không ngoái đầu lại. Sau lưng, tiếng cười lạnh lẽo của Trịnh Nhược Linh vang lên, hòa vào màn đêm đặc quánh hương độc.
*
Giữa đêm, lâu đài chìm trong yên lặng giả tạo. Tầng tầng lớp lớp tường đá, hành lang dài hun hút, tất cả như đang nín thở chờ đợi điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra.
Phía tây lâu đài, bốn thiếu nữ đang chia nhau canh gác. Trong căn phòng nhỏ vừa đủ ánh nến, Tịnh Lan ngồi bên cửa sổ, mắt không rời bóng trăng đỏ phía xa. Vân Cơ đứng tựa lưng vào tường, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác.
Thanh Sương lặng lẽ quan sát từng động tĩnh, tay vuốt nhẹ cuốn sổ ký họa, cố giữ bình tĩnh. Nguyệt Minh ngồi bên giá dược liệu, ánh mắt lo lắng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tịnh Lan.
Một lúc lâu sau, Thanh Sương khẽ thì thầm: “Bầu không khí lạ quá. Cảm giác như mọi vật đều đang chờ đợi.”
Vân Cơ gật đầu. “Trước giờ ta chưa từng thấy trăng máu đỏ đến vậy. Đây là điềm dữ.”
Tịnh Lan chợt lên tiếng, giọng trầm lại: “Đêm nay sẽ có chuyện lớn. Ta vừa cảm nhận được một luồng khí lạ, rất mạnh, rất quen thuộc… Là hương khí của phái Ảnh Vũ, nhưng có xen lẫn thứ gì đó không phải hoa độc thông thường.”
Nguyệt Minh rùng mình. “Nếu là Hạ Kỳ Lam thì nguy hiểm lắm. Lần trước gặp, ta vẫn còn sợ đến bây giờ.”
Thanh Sương quay sang, cố trấn an: “Chúng ta đã chuẩn bị rồi. Nếu có chuyện gì, chỉ cần tin tưởng lẫn nhau.”
Tịnh Lan nắm chặt tay, lòng dâng lên nỗi bất an khó tả. Đêm trăng máu, linh cảm về một đêm không ngủ khiến nàng càng thêm cảnh giác.
Bỗng ngoài hành lang, có tiếng bước chân nhẹ như lông tơ lướt trên mặt gỗ. Vân Cơ lập tức rút kiếm, mắt ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
Cửa phòng khẽ động, một bóng đen lướt qua khe cửa, để lại mùi hương ngai ngái, pha chút vị ngọt như mật. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở khẽ vang lên trong phòng.
Tịnh Lan thì thầm: “Là Hạ Kỳ Lam.”
Nguyệt Minh run run. “Ta… ta cảm nhận được khí lạnh. Nàng ấy đang tới gần.”
Thanh Sương ép mình vào tường, tay nắm chặt thanh chủy thủ nhỏ giấu trong tay áo. Vân Cơ lặng lẽ tiến tới, áp tai vào cửa, nghe ngóng.
Tiếng bước chân dừng lại. Một giây im lặng kéo dài. Rồi bỗng, trên bậu cửa sổ, một mảnh giấy nhỏ xuất hiện, như vừa rơi xuống từ mái ngói phía trên.
Tịnh Lan bước nhanh tới, nhặt lấy. Trên giấy chỉ có một dòng chữ: “Đêm nay máu sẽ chảy, hương khí sẽ đổi chủ.”
Vân Cơ siết chặt kiếm. “Kẻ đó không chỉ muốn cảnh báo. Hắn đang thách thức chúng ta.”
Nguyệt Minh sợ hãi: “Phải làm sao bây giờ?”
Tịnh Lan trầm ngâm. “Chúng ta phải hành động trước. Người giữ bí thuật ‘Hương Khí’ chính là mục tiêu. Nếu Hạ Kỳ Lam ra tay, mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.”
Thanh Sương hỏi nhỏ: “Người đó là ai? Chúng ta có bảo vệ được không?”
Tịnh Lan lắc đầu. “Ta không chắc. Nhưng ta đoán, người đó nằm trong số các nữ quý tộc được giữ kín danh tính. Ta từng nghe nói, mỗi đời chỉ có một người thật sự lĩnh hội toàn bộ bí thuật, ẩn mình dưới thân phận bình thường.”
Vân Cơ suy nghĩ, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán. “Nếu vậy, chúng ta cần chia nhau tìm kiếm. Không thể ngồi yên chờ Hạ Kỳ Lam ra tay.”
Thanh Sương lên tiếng: “Ta có thể ẩn mình, dò xét khắp các gian phòng phía đông. Để lại ám hiệu nếu phát hiện điều gì lạ.”
Nguyệt Minh gật đầu: “Ta sẽ tìm cách liên hệ với các nữ y, biết đâu có tin tức gì mới về người giữ bí thuật.”
Tịnh Lan nhìn mọi người, ánh mắt dứt khoát. “Ta và Vân Cơ sẽ canh giữ ở hành lang trung tâm. Bất cứ ai phát hiện động tĩnh lạ, lập tức truyền tin.”
Cả bốn gật đầu, chia nhau hành động. Không ai nói thêm lời nào, chỉ có ánh mắt gặp nhau, lặng lẽ truyền cho nhau sức mạnh và niềm tin.
*
Bóng đêm nuốt trọn mọi chuyển động. Trong khi bốn thiếu nữ âm thầm tỏa đi, Hạ Kỳ Lam đã len lỏi qua từng ngách tối, nhẹ như bóng ma. Nàng vận khinh công, lướt qua các mái ngói, dừng lại trên đỉnh một tòa tháp nhỏ, quan sát toàn bộ khu vườn hoa độc bên dưới. Đôi mắt đen sâu thẳm, không hề dao động.
Trong tay nàng, lọ Hương Độc tím sẫm vẫn còn nguyên vẹn. Nàng mở nắp, ngửi thử, rồi lại đóng lại – một động tác cẩn trọng, không chút lơ là. Đêm nay, nàng không được phép thất bại. Áp lực từ Trịnh Nhược Linh như một lưỡi dao kề cổ. Nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa khác cũng đang cháy âm ỉ: sự tò mò về bí thuật ‘Hương Khí’, về thân phận thật sự của người giữ nó, và về chính Lưu Tịnh Lan – thiếu nữ có đôi mắt phượng luôn khiến nàng vừa dè chừng, vừa muốn thử thách.
Dưới chân tháp, có tiếng động nhẹ. Hạ Kỳ Lam lập tức ẩn mình vào bóng tối, quan sát. Một nữ tử vận áo xanh lam nhẹ nhàng tiến tới, dáng đi thận trọng, đôi mắt sáng lấp lánh trong đêm. Là Diệp Thanh Sương.
Thanh Sương lặng lẽ di chuyển, mắt liên tục đảo quanh, thỉnh thoảng lại dừng lại trước từng bụi hoa, kiểm tra dấu vết. Hạ Kỳ Lam nhíu mày. Cô gái này không chỉ giỏi ẩn mình, mà còn tinh ý phát hiện những điều bất thường. Nếu để nàng ta phát hiện ra kế hoạch, mọi thứ sẽ rối loạn.
Nghĩ vậy, Hạ Kỳ Lam lặng lẽ bám theo, di chuyển như một cái bóng. Thanh Sương dừng lại bên một cánh cổng phụ dẫn vào khu vực cấm, nơi chỉ có các quý nữ được phép ra vào. Nàng nhón chân, nhìn vào khe cửa, rồi lặng lẽ lấy ra một tấm giấy nhỏ, đặt lên bậu cửa làm ám hiệu.
Ngay lúc ấy, một luồng hương ngọt lịm phả tới. Thanh Sương lập tức nhận ra, vội bịt mũi, rút chủy thủ ra phòng thủ. Hạ Kỳ Lam đứng phía sau, trầm giọng: “Ngươi quá tò mò rồi, Diệp tiểu thư.”
Thanh Sương xoay người, ánh mắt cảnh giác. “Hạ Kỳ Lam. Ngươi muốn gì?”
“Ta chỉ làm theo lệnh. Đêm nay, ta không muốn dính máu người vô tội. Tránh đường.” Giọng Hạ Kỳ Lam không cao, nhưng lạnh băng.
Thanh Sương không lùi, tay nắm chặt vũ khí. “Ngươi định giết người giữ bí thuật ‘Hương Khí’? Ngươi có biết nếu ngươi thành công, cả lâu đài này sẽ chìm trong hỗn loạn không?”
Hạ Kỳ Lam nhếch môi. “Hỗn loạn là điều duy nhất có thể lật đổ những kẻ đang thao túng mọi thứ. Ngươi không hiểu đâu, Diệp tiểu thư. Đừng can thiệp.”
Thanh Sương cau mày. “Nếu ta báo động, ngươi sẽ làm gì?”
“Ta sẽ không ngần ngại ra tay.” Ánh mắt Hạ Kỳ Lam lóe lên tia lạnh lùng.
Không khí căng như dây đàn. Trong khoảnh khắc ấy, gió mạnh nổi lên, cuốn theo hương hoa độc nồng nặc. Thanh Sương hiểu, chỉ một sơ sẩy, cả hai sẽ thành kẻ thù không đội trời chung. Nàng hạ giọng: “Ta không muốn đánh nhau với ngươi. Nhưng nếu ngươi động thủ, ta sẽ không tha.”
Hạ Kỳ Lam không đáp, chỉ lặng lẽ lướt đi, biến mất vào màn đêm. Thanh Sương thở phào, lập tức rút lui, để lại ám hiệu cảnh báo cho Tịnh Lan.
*
Ở hành lang trung tâm, Tịnh Lan và Vân Cơ nấp sau bức tường đá, quan sát mọi động tĩnh. Trăng máu soi xuống, bóng hai người đổ dài trên nền gạch lạnh.
Vân Cơ thì thầm: “Ta vừa thấy bóng Hạ Kỳ Lam lướt qua phía đông.”
Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt đăm chiêu. “Có lẽ nàng đang tìm mục tiêu.”
Vân Cơ liếc nhìn Tịnh Lan, giọng dịu lại: “Nàng có sợ không?”
Tịnh Lan khẽ cười, đôi mắt ánh lên nét dịu dàng. “Ta chỉ sợ không thể bảo vệ được mọi người. Nhưng có nàng bên cạnh, ta thấy an tâm hơn.”
Vân Cơ siết nhẹ bàn tay Tịnh Lan, truyền cho nàng chút hơi ấm giữa đêm lạnh. “Ta sẽ không để bất cứ ai tổn thương nàng.”
Tịnh Lan lặng lẽ gật đầu, cảm nhận nhịp đập của chính mình hòa vào nhịp thở của Vân Cơ. Trong khoảnh khắc mong manh ấy, mọi lo toan dường như tan biến. Nhưng chỉ một giây sau, tiếng động lạ vang lên từ phía sau cánh cửa lớn.
Hai người lập tức cảnh giác. Tịnh Lan ra hiệu, cả hai cùng tiến về phía âm thanh. Cửa vừa mở, một nữ tử trẻ ngã xuống, mặt trắng bệch, môi tím bầm – rõ ràng vừa trúng độc.
Nguyệt Minh lao tới, kiểm tra mạch đập. “Là độc hoa Ngân Độc! Kẻ ra tay cực nhanh, không để lại dấu vết.”
Tịnh Lan vội rút dược liệu, phối hợp cùng Nguyệt Minh giải độc. Trong lúc ấy, Vân Cơ cảnh giác quan sát xung quanh. “Chắc chắn Hạ Kỳ Lam đã ra tay. Nhưng tại sao không giết ngay, mà chỉ gây mê?”Tịnh Lan lắc đầu. “Đây là dấu hiệu. Nàng muốn chúng ta biết mình đang hành động.”
Nguyệt Minh lo lắng: “Nếu người giữ bí thuật bị phát hiện, mọi chuyện sẽ không cứu vãn được.”
Tịnh Lan suy nghĩ. “Chúng ta phải tìm ra kẻ đó trước khi Hạ Kỳ Lam tiếp cận. Mỗi người hãy chú ý những ai có hành tung bất thường. Người giữ bí thuật thường rất kín đáo, nhưng sẽ không thể che giấu khi gặp nguy hiểm.”
*
Trong khi đó, ở một gian phòng kín, Trịnh Nhược Linh ngồi đối diện một nữ tử vận áo tím nhạt, mặt che khăn lụa. Bà ta cầm tách trà, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt không rời đối phương.
“Nương tử, đêm nay là thời cơ tốt nhất. Ta đã bố trí xong mọi thứ. Chỉ cần Hạ Kỳ Lam hoàn thành nhiệm vụ, bí thuật ‘Hương Khí’ sẽ không còn là bí mật.”
Nữ tử kia chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Khăn lụa che kín nửa mặt, chỉ lộ đôi mắt đen sâu. Ánh nhìn ấy đầy lo âu, nhưng cũng cương quyết.
Trịnh Nhược Linh cười nhạt. “Ngươi sợ sao?”
Người kia đáp, giọng nhỏ: “Ta chỉ sợ sẽ có người vô tội bị liên lụy.”
Trịnh Nhược Linh đặt tách trà xuống, ánh mắt chợt lạnh như băng. “Trong cuộc chơi này, ai yếu sẽ bị loại bỏ. Ngươi chỉ cần làm đúng vai trò của mình. Đừng để ta phải nhắc lại.”
Nữ tử cúi đầu, bàn tay run nhẹ.
*
Đêm càng về khuya, không khí trong lâu đài càng đặc quánh. Các nhóm tuần tra đi qua đi lại, nhưng không ai chú ý rằng một bóng đen đã len vào tận phòng riêng của một nữ quý tộc cấp cao.
Hạ Kỳ Lam đứng trước cánh cửa khép hờ, tai lắng nghe từng nhịp thở. Trong phòng, có tiếng người thì thầm, xen lẫn tiếng cựa mình rất khẽ. Nàng rút lọ Hương Độc, chuẩn bị động thủ.
Bất ngờ, một bóng người xuất hiện phía sau, áp sát lưng nàng. Kỳ Lam lập tức xoay người, chủy thủ chĩa thẳng ra sau. Nhưng kẻ đó nhanh không kém, tránh được lưỡi dao, lùi lại một bước.
“Lưu Tịnh Lan.” Hạ Kỳ Lam nhận ra ngay lập tức.
Tịnh Lan đứng chắn trước cửa, ánh mắt bình thản nhưng kiên quyết. “Ta biết ngươi sẽ tới đây.”
Hạ Kỳ Lam không lùi bước. “Tránh ra. Đừng cản trở ta.”
“Ngươi giết người này, bí thuật sẽ rơi vào tay Trịnh Nhược Linh. Đó là điều ngươi muốn sao?” Tịnh Lan hỏi, giọng đều đều.
Hạ Kỳ Lam im lặng một giây, rồi cười nhạt. “Ta chỉ làm theo lệnh. Ta không quan tâm ai nắm giữ bí thuật, miễn là ta đạt được mục đích.”
Tịnh Lan nhìn thẳng vào mắt nàng. “Ngươi thật sự không quan tâm, hay chỉ đang che giấu điều gì?”
Ánh mắt Hạ Kỳ Lam dao động trong khoảnh khắc, rồi trở lại lạnh lùng. “Ta không cần giải thích với ai.”
Tịnh Lan nhẹ nhàng nói: “Nếu ngươi thật sự muốn tự do, hãy nghĩ lại. Một khi máu đã đổ, ngươi sẽ không còn đường quay đầu.”
Kỳ Lam thoáng do dự, bàn tay cầm lọ Hương Độc hơi run. Trong mắt nàng, hình ảnh đêm quá khứ hiện về – máu, phản bội, những khuôn mặt thân quen ngã xuống vì một quyết định sai lầm.
Tịnh Lan tiến lên một bước, giọng dịu lại: “Ta không muốn đối đầu với ngươi. Nhưng nếu ngươi nhất quyết ra tay, ta buộc phải ngăn cản.”
Không khí nén lại, hai người đối diện nhau, ánh mắt giao nhau trong im lặng. Ngoài cửa sổ, trăng máu vẫn rực đỏ.
Bỗng, từ phía xa, tiếng chuông báo động vang lên. Một nữ tử khác đã phát hiện có kẻ đột nhập. Hạ Kỳ Lam lập tức lùi lại, ánh mắt nhìn Tịnh Lan: “Ngươi không ngăn được ta mãi đâu.”
Nói rồi, nàng xoay người, lướt qua hành lang, để lại phía sau mùi hương lạ quẩn quanh. Tịnh Lan vội vàng kiểm tra người trong phòng – nữ quý tộc ấy vẫn còn thở, nhưng thần sắc hoảng loạn.
Vân Cơ xuất hiện, mặt lạnh như sương. “Có chuyện gì?”
Tịnh Lan đáp nhanh: “Hạ Kỳ Lam đã tới. Nhưng nàng chưa kịp ra tay. Ta e, mục tiêu thật sự không phải người này.”
Vân Cơ gật đầu. “Chúng ta phải tìm cho ra kẻ giữ bí thuật trước khi Hạ Kỳ Lam quay lại.”
*
Trong khu vườn hoa độc, gió đêm ào qua, làm những cánh hoa run rẩy. Nguyệt Minh đang men theo lối mòn nhỏ, tay cầm chặt túi dược liệu. Nàng cảm nhận được nhịp đập dồn dập của hoa cỏ quanh mình, như muốn báo động điều gì nguy hiểm.
Bỗng phía trước, một bóng người xuất hiện, choàng áo choàng đen, gương mặt giấu kín dưới lớp mũ. Nguyệt Minh thót tim, định quay lại, nhưng kẻ đó đã gọi nhỏ: “Ngươi là Tô Nguyệt Minh?”
Nàng gật đầu, dè chừng.
“Có người gửi cho ngươi cái này.” Kẻ đó chìa ra một mảnh giấy nhỏ, rồi biến mất vào bóng tối trước khi Nguyệt Minh kịp phản ứng.
Nàng mở giấy, chỉ có bốn chữ: “Cứu lấy hoa Bách Hợp.”
Nguyệt Minh giật mình, lòng hoang mang. Hoa Bách Hợp – đó là dòng máu của Tịnh Lan. Liệu đây có phải lời cảnh báo cho chính nàng ấy?
Nàng vội vã chạy về phía phòng Tịnh Lan, lòng dấy lên nỗi lo lắng không nguôi.
*
Ở một góc khác của lâu đài, Vương Đức đang lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh. Lão nhẩm tính, mọi việc đang đi đúng quỹ đạo. Hạ Kỳ Lam đã được thả ra, Trịnh Nhược Linh đang chờ đợi tín hiệu thành công.
Nhưng lão cũng biết, trong lâu đài này, không ai có thể kiểm soát mọi thứ. Lưu Tịnh Lan và những người bên cạnh nàng luôn có cách phá rối mọi kế hoạch. Vương Đức siết chặt tay, ánh mắt sắc như dao.
*
Đêm trôi về cuối, trăng máu nhạt dần, nhưng không khí trong lâu đài càng thêm đặc quánh. Khắp nơi, các nhóm người lặng lẽ di chuyển, mắt dõi theo từng bóng người lạ.
Tịnh Lan và Vân Cơ hội ngộ với Thanh Sương, mỗi người đều mang nét căng thẳng. Nguyệt Minh vừa chạy tới, đưa cho Tịnh Lan mảnh giấy nhận được.
Tịnh Lan đọc xong, sắc mặt biến đổi. “Có kẻ muốn ám chỉ ta là mục tiêu tiếp theo.”
Vân Cơ lập tức chắn trước mặt Tịnh Lan, ánh mắt lạnh lùng. “Ta sẽ không để ai chạm tới nàng.”
Thanh Sương nhìn quanh, giọng nghiêm túc: “Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nếu mục tiêu là Tịnh Lan, vậy người giữ bí thuật có thể chính là…”
Tịnh Lan lặng đi, rồi thì thầm: “Là ta.”
Ba người còn lại sững sờ. Vân Cơ nắm chặt tay Tịnh Lan, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng.
“Ta từng nghi ngờ, nhưng chưa bao giờ dám chắc. Chỉ có người mang dòng máu Bách Hợp mới có thể cảm nhận sâu sắc tầng hương khí. Đêm nay, mọi dấu hiệu đều chỉ về ta.”
Nguyệt Minh nghẹn ngào: “Nếu vậy, chúng ta phải bảo vệ Lan bằng mọi giá.”
Thanh Sương gật đầu. “Dù thế nào, chúng ta cũng không để Hạ Kỳ Lam hay bất cứ ai làm hại nàng.”
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Ánh đuốc chập chờn chiếu qua cửa sổ, bóng những kẻ tuần tra quét qua nền đất.
Tịnh Lan nhìn ba người bạn, lòng tràn đầy cảm xúc khó gọi tên. Nỗi sợ, hy vọng, và cả một niềm tin mới mẻ dâng lên, khiến đôi mắt nàng long lanh trong ánh trăng tàn.
Tiếng động lạ vang lên từ mái nhà. Cả bốn lập tức vào thế phòng thủ. Một bóng đen lướt qua, dừng lại trên khung cửa sổ, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Hạ Kỳ Lam xuất hiện, đứng giữa ánh trăng máu, tay cầm lọ Hương Độc. Nàng nhìn thẳng vào Tịnh Lan, giọng trầm tĩnh: “Nếu bí thuật nằm trong tay nàng, ta buộc phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Vân Cơ rút kiếm, chắn trước mặt Tịnh Lan. “Muốn chạm vào nàng, bước qua xác ta trước.”
Thanh Sương và Nguyệt Minh cũng vào vị trí, ánh mắt quyết liệt.
Hạ Kỳ Lam không động thủ ngay. Nàng nhìn từng người, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua tia lưỡng lự. Bàn tay cầm lọ Hương Độc khẽ run, nhưng rồi lại siết chặt.
“Ta không muốn giết ai đêm nay. Nhưng nếu các ngươi cản đường, ta không còn lựa chọn.”
Không khí căng như dây đàn. Trăng máu soi xuống, bóng bốn thiếu nữ và bóng Hạ Kỳ Lam chồng lên nhau, tạo thành một vệt dài trên nền đất lạnh.
Ở một góc tối, Trịnh Nhược Linh đang lặng lẽ quan sát qua khe cửa, khóe môi nhếch lên nụ cười hiểm độc. Vương Đức thì thầm bên cạnh: “Kế hoạch đã bắt đầu, thưa phu nhân.”
Trịnh Nhược Linh không đáp, chỉ siết chặt chiếc quạt trong tay, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn.
Trong giây phút ấy, không ai biết, phía trên tháp cao, một nữ tử áo tím lặng lẽ nhìn xuống, đôi mắt ướt đẫm, như đang chờ đợi một phép màu giữa cơn bão máu và hương độc.
Tiếng chuông báo động vang lên lần nữa, lần này kéo dài hơn, dồn dập hơn. Đêm trăng máu vẫn chưa kết thúc, và bóng tối vẫn còn nuốt chửng mọi hy vọng mong manh.
Lâu đài hoa độc, đêm nay, chuẩn bị chứng kiến một cuộc đối đầu không khoan nhượng – nơi niềm tin, tình yêu và quyền lực sẽ bị thử thách tới tận cùng, khi âm mưu thực sự trỗi dậy giữa tầng tầng hương khí chết chóc.











