Chương 15: Tâm Tình Dưới Gốc Hoa Độc
Chuông báo động vang vọng khắp lâu đài, âm thanh kéo lê từng nhịp trong lồng ngực. Làn hương Bách Hợp thoảng qua, vừa ngọt ngào vừa lạnh lẽo, như nhắc nhở bốn người rằng nguy hiểm chỉ mới bắt đầu. Hạ Kỳ Lam rút lui trong bóng tối, để lại dư vị chua xót lẩn khuất giữa cơn giông lòng chưa dứt.
Tịnh Lan áp sát vách tường, ngón tay chạm vào vạt áo Vân Cơ. Họ lặng lẽ cùng Thanh Sương và Nguyệt Minh tản ra, tìm đường thoát khỏi ánh đuốc đang quét dần lại gần. Bóng người tuần tra, tiếng hô gọi, cả lâu đài trở thành chiếc lồng khổng lồ, nơi mỗi hơi thở đều mang theo mùi nguy hiểm.
Khi bóng tối lùi dần về phía vườn hoa phía Tây, Tịnh Lan thì thầm:
— Ta cần chút thời gian suy nghĩ.
Vân Cơ nhìn nàng, ánh mắt nghiêm nghị.
— Ta sẽ đi cùng.
Thanh Sương vội chen lời:
— Để ta và Minh ở lại canh gác, đề phòng có kẻ lạ xuất hiện.
Nguyệt Minh nắm tay Tịnh Lan, ánh mắt dịu dàng:
— Nếu có gì, hãy gọi chúng ta.
Gật đầu, Tịnh Lan cùng Vân Cơ len qua lối mòn nhỏ dẫn tới gốc Bách Hợp cổ. Đêm phủ lên mọi vật sắc chàm dịu, chỉ còn lấp lánh những vệt trăng vỡ vụn nơi đầu ngọn cỏ. Hoa Bách Hợp nở muộn, từng cánh trắng muốt như lụa, lặng lẽ tỏa hương mê hoặc. Đó là thứ hương mà chỉ người mang dòng máu Lưu gia mới cảm nhận hết tầng sâu—ngọt ngào, nồng nàn, pha lẫn vị đắng của định mệnh.
Dưới tán hoa, Tịnh Lan ngồi xuống, lưng tựa gốc cây, mắt khép hờ. Vân Cơ đứng cạnh, lặng im, kiếm vẫn trong tầm tay. Chỉ khi chắc chắn không còn ai theo dõi, nàng mới buông lỏng vai, ngồi xuống bên Tịnh Lan.
— Nàng có lạnh không?
— Không. Hương hoa này làm ta tỉnh táo hơn.
— Mỗi lần gió thổi qua đây, ta lại nghĩ, có lẽ cả đời mình chỉ muốn ngồi cạnh nàng như thế này thôi.
Tịnh Lan nghiêng đầu, mái tóc đen nhánh lòa xòa trên vai. Đôi mắt nàng nhìn về phía xa, nơi những bóng hoa chìm trong bóng tối, giọng nhỏ nhẹ:
— Ta từng nghĩ, bản thân chỉ là người mang lời nguyền, không đáng được yêu thương. Nhưng khi ở bên cạnh các ngươi, nhất là bên cạnh ngươi… ta lại muốn tin mình có thể lựa chọn số phận.
Vân Cơ không đáp ngay. Gió nhẹ thoảng qua, cuốn đi mọi âm mưu, chỉ còn lại hai trái tim chạm gần nhau trong khoảnh khắc tr*n tr**. Nàng đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Tịnh Lan, khẽ siết:
— Ta không biết nói những lời hoa mỹ. Nhưng ta hứa, dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ không buông tay nàng trước.
Đôi mắt Tịnh Lan long lanh, bàn tay run nhẹ trong lòng bàn tay ấm áp của Vân Cơ.
— Ta sợ… sợ nếu một ngày ta phải làm điều gì đó khiến ngươi thất vọng, hoặc phải rời xa ngươi mãi mãi.
— Nàng chỉ cần nhớ, ta luôn tin nàng. Dù nàng là ai, dù quá khứ thế nào, dù phía trước là vực sâu hay là ánh sáng, ta cũng không đổi thay.
Những lời ấy, đối với người từng sống trong nghi kỵ và cô độc như Tịnh Lan, chẳng khác nào một luồng khí ấm giữa đêm lạnh. Nàng nhìn sang, bắt gặp ánh mắt xanh xám sắc sảo của Vân Cơ—ánh mắt ấy không lạnh lùng như mọi người vẫn nghĩ, mà ẩn chứa cả một trời dịu dàng dành riêng cho nàng.
— Có bao giờ… ngươi hối hận vì đã chọn con đường này không?
Vân Cơ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nét cười hiếm hoi:
— Từ ngày gặp nàng, mọi lựa chọn đều trở nên dễ dàng hơn. Ta chỉ hối hận vì đã không gặp nàng sớm hơn.
Tịnh Lan bật cười khẽ. Trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi đau, mọi vết xước trong tâm hồn dường như được xoa dịu bởi một bàn tay vô hình. Nàng kể, như thủ thỉ với chính mình:
— Hồi nhỏ, mỗi lần trong phủ có ai bị trúng độc, mẫu thân đều dẫn ta tới gốc Bách Hợp này. Người bảo, chỉ cần còn ngửi được hương hoa, ta sẽ không chết vì độc. Ta từng cho rằng đó chỉ là lời dỗ dành trẻ con, nhưng càng lớn, càng hiểu ra, ý của người là: chỉ cần còn giữ được niềm tin, không gì có thể khiến mình gục ngã.
Vân Cơ lặng lẽ nghe, không chen vào. Lát sau, nàng nói:
— Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn gặp lại nàng, dưới gốc Bách Hợp này.
— Ngươi không sợ lời nguyền của ta sao?
— Sợ chứ. Nhưng ta sợ mất nàng hơn.
Họ ngồi bên nhau, không ai nói gì thêm, chỉ để hương hoa lặng lẽ len vào từng kẽ tóc, từng hơi thở. Gió đêm trở nên dịu dàng khác lạ, như cũng xót thương cho những trái tim nữ nhi bị ràng buộc bởi quyền lực và thù hận.
Một hồi lâu, Tịnh Lan mở lời, giọng khàn khàn:
— Ta không biết sau đêm nay, mọi chuyện sẽ ra sao. Có thể… ta sẽ phải rời đi, hoặc tệ hơn…
— Đừng nghĩ tới điều ấy nữa. Ta ở đây, nàng cũng ở đây, chỉ cần cùng nhau vượt qua từng đêm như thế này, mọi thứ rồi sẽ khác.
Tịnh Lan tựa đầu lên vai Vân Cơ. Nàng nhắm mắt, để mặc bản thân yếu đuối trong khoảnh khắc hiếm hoi. Bàn tay Vân Cơ nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, động tác vụng về mà chân thành đến nao lòng.
— Nếu ngày mai chúng ta phải chia cắt, nàng có hối tiếc vì đêm nay không?
— Không. Ta chỉ hối tiếc vì chưa từng nói với ngươi… rằng ta đã yêu ngươi từ lâu rồi.
Vân Cơ siết chặt Tịnh Lan vào lòng, trái tim đập loạn nhịp. Họ không cần thêm lời nào nữa. Trong màn đêm, nơi mọi thứ đều là giả dối, chỉ có cảm xúc ấy là thật.
Tiếng động lạ vang lên từ phía xa, kéo hai người ra khỏi thế giới riêng. Vân Cơ lập tức đứng dậy, ánh mắt trở lại sắc lạnh, tay đặt lên chuôi kiếm. Tịnh Lan cũng lấy lại vẻ điềm tĩnh, đôi môi khẽ mím.
— Có người tới.
— Là ai?
— Khó nói. Nhưng hương hoa có chút biến đổi—có kẻ dùng Bách Hợp để che giấu hành tung.
Cả hai lặng lẽ áp sát vào thân cây, mắt dõi theo từng chuyển động trong bóng tối. Một bóng người thấp thoáng, dáng nhỏ nhắn, bước chân nhẹ như không. Khi tới gần, ánh trăng hắt lên mái tóc nâu gợn sóng—là Tô Nguyệt Minh.
— Ta xin lỗi đã phá ngang, nhưng Thanh Sương phát hiện có kẻ lạ quanh quẩn phía Nam vườn hoa. Hình như là người của Trịnh phu nhân.
Vân Cơ gật đầu, quay sang Tịnh Lan:
— Chúng ta phải trở về thôi.
Tịnh Lan nắm lấy tay Vân Cơ, ngón tay siết thật chặt.
— Ta không muốn rời nơi này, nhưng càng không muốn để ai bị thương vì ta.
Nguyệt Minh nhìn hai người, ánh mắt thoáng buồn rồi lại rạng rỡ:
— Đêm nay, ai cũng có nỗi sợ riêng. Nhưng nếu chúng ta ở bên nhau, nhất định sẽ không còn gì đáng sợ nữa.
Ba người trở lại lối mòn cũ, men theo bóng tối về phía hành lang phía Đông. Trên đường, Tịnh Lan bất giác ngoái nhìn gốc Bách Hợp, lòng thầm hứa: Dù vận mệnh có nghiệt ngã đến đâu, nàng cũng sẽ không để tình cảm này lụi tàn giữa tầng tầng hương độc.
Vừa tới gần dãy hành lang u tối, Thanh Sương đã chờ sẵn, ánh mắt lóe lên cảnh giác.
— Các ngươi ổn chứ? Có ai bám theo không?
Vân Cơ lắc đầu:
— Chỉ có Nguyệt Minh tới báo động. Người của Trịnh phu nhân xuất hiện quanh vườn hoa, có lẽ đang tìm dấu vết của chúng ta.
Nguyệt Minh thì thào:
— Ta nghe thấy tiếng bước chân lạ, có thể là Vương Đức. Hắn rất giỏi che giấu khí tức.
Tịnh Lan trầm ngâm:
— Nếu bọn họ biết ta là người giữ bí thuật, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Đêm nay, chúng ta phải hết sức cẩn trọng.
Thanh Sương cắn môi, giọng quyết liệt:
— Ta sẽ không để bọn họ động tới một sợi tóc của các ngươi. Ta có cách dẫn dụ chúng đi hướng khác, các ngươi hãy ẩn mình ở đây, đợi khi ta báo hiệu mới di chuyển.Không ai phản đối. Họ chia nhau ra, mỗi người chọn một góc khuất trong hành lang rêu phong, mắt dõi theo từng chuyển động lạ. Thời gian như ngưng đọng, chỉ còn tiếng thở khẽ, tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Tịnh Lan ngồi dựa vào cột đá, ánh mắt mơ màng hướng về phía vườn hoa. Vân Cơ ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát nàng. Nguyệt Minh đứng gác đầu hành lang, tay cầm sẵn túi thảo dược phòng thân. Thanh Sương biến mất vào bóng tối, chỉ còn vạt áo trắng phất qua như cánh bướm đêm.
Tịnh Lan khẽ thở dài.
— Nàng nghĩ chúng ta có thể rời khỏi lâu đài này không?
Vân Cơ đáp, giọng dứt khoát:
— Nếu nàng muốn, ta sẽ đưa nàng đi.
— Nhưng còn lời nguyền, còn những người vô tội bị cuốn vào… Ta không thể ích kỷ như vậy.
Vân Cơ khẽ đặt tay lên vai nàng, ánh mắt dịu lại:
— Ta hiểu. Nhưng nếu có một ngày nàng không còn sức gánh vác nữa, hãy để ta làm chỗ dựa cho nàng.
Nguyệt Minh quay lại, giọng khẽ:
— Có tiếng động ở phía Bắc. Có thể là bọn chúng phát hiện dấu vết của Thanh Sương.
Tịnh Lan đứng dậy, quyết đoán:
— Chúng ta phải hỗ trợ Sương. Nếu để bọn họ bắt được nàng, mọi kế hoạch sẽ đổ bể.
Vân Cơ gật đầu, rút kiếm, động tác thuần thục không một tiếng động. Ba người lặng lẽ tiến về phía Bắc, men theo lối đi nhỏ, nép sát những bức tường phủ đầy dây leo.
Tiếng động mỗi lúc một rõ hơn. Từ sau bụi trúc, bóng Thanh Sương lướt ra, ánh mắt rực lửa:
— Có hai tên đang lùng sục phía sau. Một tên mang theo hương khí lạ, chắc là người của Trịnh phu nhân.
Vân Cơ ra hiệu:
— Chúng ta chia ra đánh lạc hướng. Ta và Sương dẫn dụ bọn chúng, Minh và Lan tìm đường trở về phòng cũ.
Tịnh Lan lắc đầu:
— Không được. Nếu chia ra, bọn họ sẽ dễ dàng bắt từng người một. Ta có cách này: ta sẽ dùng hương Bách Hợp tạo màn sương che mắt, các ngươi nhân cơ hội đó rút lui.
Nguyệt Minh lo lắng:
— Nhưng như vậy, Lan sẽ gặp nguy hiểm!
— Không sao. Ta là mục tiêu, chúng sẽ không làm hại các ngươi. Các ngươi rút lui trước, ta theo sau.
Vân Cơ nhìn sâu vào mắt Tịnh Lan, đọc thấy sự quyết tâm lẫn sợ hãi trong đó. Nàng khẽ gật đầu:
— Ta tin nàng. Nhưng nếu có chuyện gì, ta sẽ không tha cho bản thân mình.
Tịnh Lan mỉm cười, ánh mắt dịu dàng mà kiên cường:
— Ngươi nên tin vào ta, như ta luôn tin vào ngươi.
Ba người lặng lẽ rút lui, chỉ còn Tịnh Lan đứng lại dưới gốc Bách Hợp. Nàng nhắm mắt, tập trung vào dòng chảy hương khí trong máu mình. Làn hương dày đặc dần lan ra, cuốn lấy mọi vật quanh đó. Bóng người phía xa lảo đảo, mắt mờ đi, không phân biệt nổi hướng nào là thật, hướng nào là ảo.
Trong khoảnh khắc ấy, một bàn tay lạnh lẽo chạm vào vai nàng. Tịnh Lan xoay người, đối diện với Hạ Kỳ Lam—đôi mắt đen lay láy, nụ cười nhạt trên môi.
— Ngươi không sợ ta sao, Lưu Tịnh Lan?
Tịnh Lan bình thản đáp:
— Nếu ta sợ, đã không ở lại đây một mình.
— Ngươi dám một mình đối mặt với ta, hay là vì ngươi tin những kẻ kia sẽ cứu được ngươi?
— Ta tin vào chính mình. Và ta biết, ngươi cũng không thực sự muốn lấy mạng ta.
Hạ Kỳ Lam im lặng một lúc lâu, ánh mắt xoáy sâu vào Tịnh Lan như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng bị.
— Ngươi nghĩ mình hiểu ta?
— Có thể không hiểu hết. Nhưng ta biết, không ai sinh ra đã muốn làm kẻ giết người. Nếu ngươi muốn một con đường khác, ta sẽ cho ngươi cơ hội.
Một thoáng run rẩy lướt qua đôi môi Hạ Kỳ Lam. Nàng cười nhạt:
— Ngươi thật ngây thơ. Nhưng chính sự ngây thơ ấy, lại khiến ta không thể ra tay.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía hành lang. Vân Cơ và Thanh Sương lao tới, kiếm vung lên, ánh thép lạnh lóe sáng trong đêm. Hạ Kỳ Lam lùi lại, bóng dáng hòa vào màn sương hương Bách Hợp dày đặc.
— Đừng để nàng thoát! — Vân Cơ hét lên, lao về phía trước.
Tịnh Lan giữ lấy tay nàng:
— Đừng. Nàng ấy sẽ không làm hại ta.
— Nàng tin sao?
— Ta tin.
Thanh Sương kéo Nguyệt Minh chạy tới, th* d*c:
— Ta đã đánh lạc hướng được bọn chúng, nhưng không ngờ Kỳ Lam lại xuất hiện ngay lúc này.
Nguyệt Minh nhìn về phía bóng Hạ Kỳ Lam vừa biến mất, ánh mắt dấy lên nỗi xót xa khó gọi tên:
— Nàng ấy cũng chỉ là người bị cuốn vào vòng xoáy này như chúng ta thôi.
Tịnh Lan đứng lặng dưới gốc Bách Hợp, đôi mắt dõi về phía bóng đêm, nơi Kỳ Lam vừa tan vào hương hoa. Nàng nhận ra, nỗi đau của mình không còn là riêng mình nữa. Dưới bóng hoa độc, trái tim nàng đã biết rung động, đã biết khao khát bảo vệ, đã biết thương xót cho cả những kẻ tưởng như không thể cứu chuộc.
Tiếng trống canh ba vang lên, kéo mọi người về với thực tại. Thanh Sương thì thào:
— Chúng ta phải trở về, trời sắp sáng rồi.
Họ rời khỏi vườn hoa, mỗi người mang theo một tâm sự riêng. Vân Cơ nắm tay Tịnh Lan, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy. Nguyệt Minh lặng lẽ bước sau, đôi mắt thấp thoáng ánh nước. Thanh Sương nhìn trời, nụ cười vẫn rạng rỡ, nhưng sâu trong đáy mắt là nét ưu tư không giấu nổi.
Trên cao, bóng Trịnh Nhược Linh lặng lẽ quan sát, ánh mắt lạnh như băng. Vương Đức khom lưng thì thầm bên tai bà:
— Đêm nay, mọi thứ đã thay đổi. Họ đã bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau.
Trịnh Nhược Linh khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên:
— Cứ để bọn chúng tự cuốn vào lưới. Sáng mai, ta muốn thấy kết quả.
Tiếng trống canh cuối cùng vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Dưới gốc Bách Hợp, cánh hoa rơi lả tả, như lời thề chưa kịp nói đã bị cuốn đi trong dòng xoáy định mệnh. Mùi hương ngọt ngào vẫn lan tỏa, che phủ mọi bí mật và nỗi đau, để lại trong lòng người một niềm day dứt không tên.
Ở một góc tối khác, Hạ Kỳ Lam ngồi tựa lưng vào tường, bàn tay run rẩy giữ chặt lọ Hương Độc. Đôi mắt nàng nhắm lại, trên mi mắt vương những giọt nước lạnh lẽo.
Trong bóng tối, lời thì thầm của Tịnh Lan vẫn vang vọng bên tai: "Nếu ngươi muốn một con đường khác, ta sẽ cho ngươi cơ hội."
Đêm chưa tàn, nhưng ngọn lửa nhỏ đã bùng lên dưới gốc hoa độc—một ngọn lửa sẽ thiêu cháy mọi toan tính, hoặc thắp sáng một lối đi chưa từng có cho những trái tim nữ nhi đang khát khao tự do.
Và nơi cuối vườn, tiếng bước chân ai đó khẽ dừng lại trước một cánh cổng bí mật—nơi bóng tối dày đặc hơn cả hương Bách Hợp, nơi một bí mật khác đang chờ được đánh thức, đẩy số phận của tất cả vào một vòng xoáy mới, không lối thoát.











