Trang chủ/Hoa Độc Trong Lâu Đài/Chương 27: Hy Sinh Và Tha Thứ
Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 27: Hy Sinh Và Tha Thứ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tịnh Lan lặng lẽ nhìn chiếc hộp gỗ nhỏ mà Vương Đức vừa đặt xuống. Đôi mắt phượng khẽ ánh lên tia nghi hoặc, song đáy sâu vẫn là nỗi bất an không tên. Không khí nặng trĩu, chỉ còn nghe tiếng thở khẽ của bốn người trong căn phòng đá. Ánh đèn lồng le lói, bóng dáng mọi người đổ dài trên nền rêu ẩm, như những vệt ký ức không thể xóa nhòa.

Vân Cơ tiến lên, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Chìa khóa nằm trong đó thật sao?” Nàng hỏi, giọng dứt khoát, ánh mắt không rời khỏi Vương Đức.

Lão thái giám mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt, ánh mắt sâu thẳm như giếng cạn. “Chìa khóa – hoặc là tự do, hoặc là diệt vong. Tùy các vị chọn.” Ông ta lùi lại, như hóa thành cái bóng mờ dưới mái vòm đá, chỉ còn chiếc hộp nhỏ nằm chơ vơ giữa trung tâm.

Thanh Sương ngập ngừng: “Nếu là bẫy thì sao? Biết đâu trong đó lại là một loại độc mới, hoặc chỉ là thứ dùng để dụ chúng ta vào tròng?”

Tô Nguyệt Minh bước tới, đặt tay lên vai Thanh Sương, nhẹ giọng: “Chỉ khi dám mở ra, chúng ta mới biết mình đang đối mặt điều gì. Nhưng… không ai bắt buộc phải trả giá một mình.”

Tịnh Lan vẫn đứng bất động, đôi mắt nhìn hộp gỗ, bàn tay khẽ run trên quyển sách cổ. Cảm giác như mọi số phận, mọi bí mật và nỗi đau của các thế hệ đều đang đổ dồn lên vai nàng. Câu nói của Vương Đức vang vọng trong đầu: “Đánh đổi điều quý giá nhất.”

Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ hành lang phía sau. Cửa sắt khẽ rung, rồi một bóng trắng mờ xuất hiện trong luồng sáng mờ nhạt – Hạ Kỳ Lam. Nàng đứng đó, lặng lẽ như một làn khói, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cả bốn người. Mái tóc dài buông thẳng, y phục trắng toát, làn da xanh nhợt càng khiến nàng giống một linh hồn vừa trở về từ cõi chết.

“Kỳ Lam!” Thanh Sương bật gọi, thoáng kinh ngạc lẫn lo lắng.

Kỳ Lam không đáp, ánh mắt dừng lại trên Tịnh Lan. Trên môi nàng nở nụ cười mỉa mai, nhưng đáy mắt lại chất chứa điều gì đó phức tạp hơn cả oán hận. “Các ngươi cũng đến đây rồi.” Nàng lạnh lùng lên tiếng. “Tốt. Vậy là tất cả đều có mặt. Thứ trong hộp kia, các ngươi định dùng nó để phá giải lời nguyền, hay lại tiếp tục vùi lấp máu và nước mắt của những kẻ đi trước?”

Không ai trả lời ngay. Vân Cơ giữ vững tư thế phòng bị, ánh mắt không rời khỏi Hạ Kỳ Lam. Tô Nguyệt Minh khẽ siết lấy tay áo Tịnh Lan, như muốn truyền cho nàng chút dũng khí. Thanh Sương vẫn lặng thinh, đôi mắt hổ phách lấp lánh ánh lửa bất an.

Bỗng, tiếng cười khẽ của Hạ Kỳ Lam vang lên, sắc lạnh như lưỡi dao: “Các ngươi nghĩ mình khác gì ta sao? Đều là những kẻ bị ép đến bước đường cùng, đều mang trong mình nỗi oán hận của quá khứ. Chỉ khác, ta chọn cách trả thù, còn các ngươi lại muốn tha thứ.”

Tịnh Lan ngẩng đầu, đôi mắt phượng ánh lên tia kiên định. “Tha thứ không phải là quên đi tất cả. Chỉ là, ta không muốn tiếp tục làm tổn thương người khác để trả giá cho những vết thương của mình.” Giọng nàng dịu dàng nhưng không kém phần cứng cỏi.

Hạ Kỳ Lam nhìn nàng chằm chằm, gương mặt như bị xé đôi giữa lạnh lùng và yếu mềm. “Vậy ngươi nghĩ mình sẽ cứu được ai? Hay chỉ đang tự lừa dối bản thân, để rồi lại bị nuốt chửng bởi chính cái gọi là lòng trắc ẩn đó?”

Tịnh Lan không đáp, chỉ lặng lẽ tiến lại gần chiếc hộp. Ngón tay nàng khẽ chạm lên nắp gỗ. Lạnh buốt. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, như thể mọi linh hồn oan khuất trong lâu đài này đều đang nhìn nàng, chờ đợi phán quyết.

Vân Cơ tiến lên, đứng chắn phía trước Tịnh Lan. “Nếu phải đánh đổi, ta sẽ là người chịu.” Giọng nàng dứt khoát, đôi mắt xanh xám tràn ngập quyết tâm.

Thanh Sương lắc đầu: “Không, chúng ta đã cùng vào đây, thì cũng phải cùng đối mặt. Đừng ai nghĩ mình có thể gánh hết đau thương cho người khác.”

Nguyệt Minh nhẹ nhàng: “Chỉ khi đoàn kết, chúng ta mới có thể thoát khỏi vòng lặp oan nghiệt này.”

Hạ Kỳ Lam bật cười, nhưng lần này, tiếng cười ấy như chực vỡ òa thành nước mắt. “Các ngươi ngây thơ quá. Thế giới này không bao giờ tha thứ cho kẻ yếu đuối.”

Tịnh Lan mở nắp hộp. Bên trong, một viên ngọc nhỏ màu xám đục nằm gọn trong lớp nhung đen. Trên mặt ngọc khắc hình hai đóa hoa – bách hợp và thủy tiên – cuốn lấy nhau, từng đường nét sắc sảo như thể vừa được khắc lên từ máu và nước mắt.

Vương Đức khẽ nhíu mày, ánh mắt lấp lóe vẻ thỏa mãn. “Đó là Tâm Ngọc. Chỉ khi hiến dâng ký ức đau thương nhất, viên ngọc mới có thể hóa giải lời nguyền. Nhưng một khi đã đánh đổi, người đó sẽ quên đi người mình yêu thương nhất.”

Không khí như đông lại. Tịnh Lan nhìn viên ngọc, đôi mắt dần ngấn nước. Nếu đánh đổi, nàng sẽ quên đi ai? Mẫu thân? Những người bạn bên cạnh? Hay chính là… Vân Cơ?

Hạ Kỳ Lam tiến lại gần, bóng áo trắng phấp phới như sắp tan vào không khí. “Ta sẽ nhận lấy.” Giọng nàng vang lên, lạnh lùng mà dứt khoát. “Chỉ cần các ngươi hứa, sau này sẽ không ai nhắc lại tên ta nữa.”

Tịnh Lan giật mình, nhìn Kỳ Lam bằng ánh mắt kinh hoàng. “Ngươi định làm gì?”

“Ta chẳng còn gì để mất.” Kỳ Lam khẽ nhếch môi, ánh mắt tối sầm. “Nếu cần một kẻ hy sinh, cứ để ta. Dù sao… trên đời này, ta vốn chẳng thuộc về ai.”

Vân Cơ định ngăn cản, nhưng Tô Nguyệt Minh đã bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Kỳ Lam. “Ngươi không phải là người không thuộc về ai. Ngươi từng là đồng môn của Thanh Sương, là người từng cứu mạng ta trong vườn hoa thủy tiên, là người mà Tịnh Lan từng tin tưởng. Chỉ là, ngươi không chịu nhận lấy bàn tay ai đưa ra.”

Kỳ Lam khựng lại, môi mím chặt. Thanh Sương run run tiến tới, đặt tay lên vai Kỳ Lam. “Ta không muốn ngươi biến mất. Dù ngươi đã từng làm gì, thì ngươi vẫn là một phần trong ký ức của ta.”

Không ai biết, trong khoảnh khắc ấy, nước mắt đã ứa ra nơi khóe mắt Hạ Kỳ Lam. Nàng vội quay đi, giấu đi nỗi yếu mềm bất chợt.

Tịnh Lan bước tới, nắm lấy viên Tâm Ngọc, ngẩng đầu nhìn từng người. “Nếu phải đánh đổi ký ức, ta nguyện hy sinh phần ký ức đau thương nhất – là sự thù hận đã đeo bám gia tộc ta bao năm. Ta muốn nhớ những điều tốt đẹp, muốn giữ lấy tình cảm với mọi người. Hạ Kỳ Lam, ngươi không cần phải gánh thay ai nữa.”Kỳ Lam trừng mắt: “Ngươi nghĩ mình mạnh mẽ đến thế sao? Một khi ký ức mất đi, ngươi có còn là chính mình?”

Tịnh Lan khẽ cười, giọng nhẹ như gió thoảng: “Ta không sợ mất đi quá khứ đau thương, chỉ sợ không dám sống tiếp với hiện tại và tương lai.”

Nói rồi, nàng đặt viên ngọc lên lòng bàn tay, nhắm mắt lại. Một luồng sáng nhạt lan tỏa, bao trùm lấy nàng. Hình ảnh những ngày đau khổ, những đêm dài trằn trọc vì nỗi hận, từng khuôn mặt thân quen dần nhạt nhòa rồi sáng lên như ánh ban mai.

Trong dòng sáng ấy, tiếng gọi khe khẽ vang lên – tiếng của mẫu thân, tiếng của những người chị em đã khuất, tiếng của chính nàng năm mười hai tuổi, khi lần đầu tiên biết đến sự bất công của số phận. Tất cả như một dòng nước cuốn trôi, nhẹ nhàng mà không thể cưỡng lại.

Tịnh Lan mở mắt, nước mắt ướt đẫm gò má. Viên ngọc xám đục giờ đã chuyển sang trong suốt, ánh lên sắc bạch kim dịu dàng. Một làn hương hoa bách hợp lan tỏa, xua tan đi mùi ẩm mốc và rêu xanh trong căn phòng đá. Không gian trở nên ấm áp lạ thường.

Vương Đức lùi lại, vẻ mặt sững sờ. “Không ngờ… lại là ngươi. Ngươi có thể hóa giải lời nguyền, nhưng có dám đối diện với cái giá ấy không?”

Tịnh Lan khẽ gật đầu, giọng bình thản: “Ta đã đánh đổi ký ức thù hận, giữ lại những điều ta yêu thương. Từ nay, không còn oán hận nào trói buộc ta nữa.”

Bất chợt, Hạ Kỳ Lam lao tới, đoạt lấy viên ngọc từ tay Tịnh Lan. “Nếu ngươi đã dám đánh đổi, vậy thì hãy để ta gánh tiếp phần còn lại.” Nàng siết chặt viên ngọc, đôi mắt dại đi vì đau đớn.

Trong khoảnh khắc ấy, một luồng sáng khác bùng lên, bao lấy Hạ Kỳ Lam. Nàng gục xuống, toàn thân run lên bần bật, ký ức về quá khứ bi thảm, về sự phản bội của người thân, về những ngày tháng sống trong bóng tối, từng chút một bị rút đi. Gương mặt nàng dần giãn ra, nụ cười nhạt trên môi cũng tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản lạ thường.

Tô Nguyệt Minh bật khóc, ôm lấy Hạ Kỳ Lam. “Đừng đi… Ngươi không phải là kẻ cô độc…”

Hạ Kỳ Lam khẽ cười, thì thầm: “Ta không còn nhớ mình là ai, nhưng… ta biết, ở đây, từng có người muốn cứu ta.”

Viên ngọc tan vỡ, hóa thành từng cánh hoa nhỏ li ti, bay lượn trong không trung rồi tan biến trong ánh sáng trắng. Hạ Kỳ Lam ngã vào vòng tay của Nguyệt Minh, đôi mắt khép lại, hơi thở yếu dần.

Tịnh Lan gục xuống, cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể. Nàng nhớ mọi người, nhớ tình cảm, nhưng nỗi hận xưa giờ chỉ còn là một khoảng mờ nhạt xa xôi. Nàng cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng bơ vơ như vừa bước qua một cánh cửa không thể quay lại.

Vân Cơ đỡ lấy nàng, ánh mắt lấp lánh nước. “Lan, nàng có ổn không?”

Tịnh Lan nhìn Vân Cơ, nở nụ cười dịu dàng. “Ta ổn. Ta vẫn nhớ nàng, nhớ mọi người. Chỉ là… những ám ảnh cũ đã không còn nữa.”

Thanh Sương ôm chặt hai vai, nước mắt lăn dài. “Kỳ Lam… sẽ thế nào? Cô ấy đã quên hết rồi sao?”

Vương Đức lặng thinh, ánh mắt tối lại. “Ký ức của Hạ Kỳ Lam đã bị xóa sạch. Nhưng linh hồn nàng sẽ được tự do. Đó là cái giá của hy sinh.”

Trong bóng tối, tiếng mưa rơi nặng hạt, hòa lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của Nguyệt Minh. Bên ngoài, từng làn gió nhẹ lùa qua khe hầm, mang theo hương bách hợp thoang thoảng, như lời tiễn biệt cho một linh hồn vừa được giải thoát khỏi xiềng xích của thù hận.

Một lúc lâu sau, Tịnh Lan đứng dậy, ánh mắt sáng lên quyết tâm mới. “Chúng ta còn việc phải làm. Lời nguyền đã được hóa giải một phần, nhưng lâu đài này vẫn chưa thoát khỏi bóng tối.”

Vân Cơ gật đầu, siết chặt bàn tay nàng. “Chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp, không ai bị bỏ lại phía sau.”

Bốn người rời khỏi căn phòng đá, dìu theo Hạ Kỳ Lam – giờ chỉ còn là một cô gái với ánh mắt trống rỗng, không còn ký ức về hận thù hay tình yêu, nhưng vẫn còn đó hơi ấm của những người bạn bên cạnh.

Khi họ bước lên khỏi hầm, ánh sáng bình minh đã len vào qua những ô cửa nhỏ. Tiếng chim rừng hót xa xa, như báo hiệu một khởi đầu mới. Nhưng trên hành lang dài, bóng dáng Vương Đức đã biến mất tự lúc nào, chỉ còn lại tiếng vọng của quá khứ lẩn khuất đâu đây.

Trên tầng cao nhất của lâu đài, Trịnh Nhược Linh đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt sâu hun hút nhìn về phía vườn hoa bách hợp vừa hé nở sau cơn mưa. Bà biết, một phần kế hoạch đã thất bại, nhưng ván cờ vẫn chưa kết thúc.

Dưới mái ngói rêu phong, bốn thiếu nữ dìu nhau đi trong im lặng. Mỗi người mang một vết thương, một sự mất mát, nhưng cũng đã học được cách nắm lấy tay nhau, không để bất kỳ ai phải đơn độc đối mặt với bóng tối.

Trên lối đi dẫn ra vườn, một tiếng động nhẹ vang lên phía sau. Họ quay lại, thấy bóng áo xám của một người đàn ông vừa vụt qua cuối hành lang – lão thái giám Vương Đức. Ông ta khựng lại, đưa mắt nhìn về phía họ, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó.

Nhưng rồi, ông chỉ lặng lẽ biến mất vào bóng tối, mang theo những bí mật chưa kịp hé lộ.

Trong lòng Tịnh Lan, một nỗi bất an âm ỉ dâng lên. Nàng biết, trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước – nơi những lời hứa, sự hy sinh và tha thứ sẽ phải đối mặt với cơn sóng dữ của quyền lực và lòng người.

Bình minh ngoài vườn hoa vừa ló rạng, nhưng phía sau những cánh cửa lâu đài, vẫn còn bao điều chưa sáng tỏ, như bóng hình Hạ Kỳ Lam lặng lẽ hòa vào nắng mới, không ai biết rồi số phận nàng sẽ trôi về đâu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử