Trang chủ/Hoa Độc Trong Lâu Đài/Chương 28: Phá Giải Lời Nguyền
Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 28: Phá Giải Lời Nguyền

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trên hành lang rêu phong, tiếng bước chân bốn người vang lên lặng lẽ. Tịnh Lan dìu Hạ Kỳ Lam, Nguyệt Minh đi sát bên, ánh mắt không rời cô gái vừa mất đi ký ức. Thanh Sương đi sau cùng, vừa lặng thinh vừa siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, như muốn ghi nhớ từng nhịp thở của khoảnh khắc này.

Không khí trong lâu đài đặc quánh mùi đất ẩm và dư âm hương hoa bách hợp. Dường như mọi thứ đều chờ đợi một điều gì đó sắp sửa bùng nổ. Bên ngoài, trời đã sáng rõ, những tia nắng đầu ngày len lỏi qua những song cửa, rải xuống sàn nhà những vệt sáng mờ nhạt. Lâu đài, sau cơn mưa, tĩnh lặng nhưng không bình yên.

Tịnh Lan đỡ Hạ Kỳ Lam ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh vườn trong. Gió nhẹ đưa hương bách hợp thoang thoảng, dịu dàng mà sâu lắng. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự kiên quyết. Lúc này, không ai lên tiếng. Trong lòng ai cũng hiểu, đây là thời khắc quyết định: hoặc mọi đau thương sẽ kết thúc, hoặc tất cả sẽ bị chôn vùi dưới bóng tối của lời nguyền vĩnh viễn.

Vân Cơ đứng tựa bên tường, khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh nhưng trong đó ẩn chứa lo lắng khó che giấu. “Lời nguyền còn đó, nhưng ta tin các nàng sẽ tìm ra cách phá giải. Ta sẽ bảo vệ các nàng đến cùng.”

Nguyệt Minh ngẩng đầu, mái tóc nâu gợn sóng rũ xuống vai. Nàng cẩn thận lấy ra một túi nhỏ đựng thảo dược, ánh mắt dịu dàng mà vững vàng. “Hoa bách hợp đã nở. Đây là thời khắc hiếm có trong mấy chục năm mới xuất hiện một lần. Nếu hòa thảo dược này với nh** h**, hợp sức ba người, ta tin sẽ phá được lời nguyền.”

Thanh Sương vẫn im lặng. Nàng mở cuốn sổ, lật qua những trang giấy dày đặc ký họa, dừng lại ở hình vẽ hoa bách hợp trắng muốt. Đôi mắt hổ phách ánh lên tia sáng lạ. “Ta đã đọc nhiều ghi chép cổ. Lời nguyền của dòng họ Lưu không chỉ là hương khí. Nó còn là trói buộc ký ức, niềm đau và những oan khuất kéo dài từ đời này sang đời khác. Muốn phá giải, không chỉ cần thuốc, mà còn cần dũng khí buông bỏ.”

Tịnh Lan nhìn hai người, nụ cười nhạt hiện nơi khóe môi. “Nếu đã vậy, ta xin các nàng giúp ta một lần cuối. Nếu thành công, mọi thứ sẽ chấm dứt. Nếu thất bại, ta chỉ mong được yên bình bên các nàng, dù là trong bóng tối.”

Vân Cơ bước tới, đặt bàn tay lạnh lên vai Tịnh Lan. “Ta đã hứa sẽ đi cùng nàng đến tận cùng. Không có gì khiến ta lùi bước.”

Nguyệt Minh gật đầu, rút từ túi vải ra từng gói thảo dược được bọc lá kỹ lưỡng. “Bước cuối cùng cần ba người hợp lực. Ta sẽ phối thuốc, Thanh Sương chuẩn bị giấy bút ghi lại từng thay đổi, Tịnh Lan, nàng hãy tập trung ý niệm, để ký ức không bị cuốn trôi.”

Thanh Sương hít sâu, lấy lọ mực và bút lông, đặt bên cạnh. “Sẵn sàng.”

Trong gian phòng nhỏ cạnh vườn, ánh sáng đổ nghiêng trên mặt bàn gỗ. Nguyệt Minh cẩn thận đổ thảo dược ra, nhặt từng cánh hoa bách hợp vừa nở, nghiền nát, hòa quyện với thứ nước trong suốt có mùi thơm nhẹ. Động tác của nàng chậm rãi, thành thục, giữa không gian yên ắng chỉ nghe tiếng lá khô lạo xạo, tiếng thở khe khẽ của mọi người.

Tịnh Lan ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, mắt nhắm hờ. Nàng tập trung vào hơi thở, để từng nhịp đập trái tim dẫn dắt tâm trí vượt qua lớp ký ức mù mịt kéo dài suốt bao năm.

Nguyệt Minh khẽ nói: “Khi uống xong, nàng sẽ cảm thấy đau đớn. Đừng chống cự, hãy để mọi thứ trôi qua. Chúng ta sẽ ở cạnh bên, không ai rời đi.”

Tịnh Lan khẽ gật, môi mím chặt. Nguyệt Minh đưa chén thuốc lên, hương thơm ngọt ngào mà lạ lẫm tràn ngập không gian. Tịnh Lan nhấp môi, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dịu dần, như một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể.

Ngay lập tức, thân thể nàng run lên. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hình ảnh quá khứ hiện về, đan xen hỗn loạn: tiếng khóc của mẫu thân, ánh mắt tuyệt vọng của phụ thân, những ngày tháng cô độc trong căn phòng lạnh giá, lời nguyền khắc lên máu thịt từ thuở lọt lòng. Từng vết thương cũ trỗi dậy, như muốn kéo nàng chìm vào vực sâu không đáy.

Nguyệt Minh đặt tay lên vai nàng, truyền hơi ấm dịu dàng. “Đừng sợ, hãy nhìn thẳng vào nỗi đau ấy. Khi nàng dám đối diện, nó sẽ tan biến.”

Thanh Sương đặt bàn tay nhỏ nhắn lên tay Tịnh Lan, thì thầm: “Chúng ta ở đây. Nàng không đơn độc.”

Vân Cơ đứng sau lưng, ánh mắt dịu lại, lặng lẽ che chắn cho cả ba.

Từng vòng sáng mờ nhạt bắt đầu lan tỏa quanh Tịnh Lan. Hương hoa bách hợp trong phòng dần trở nên nồng nàn. Không gian như co lại, chỉ còn những âm thanh xa xăm vọng về: tiếng cười trẻ thơ, tiếng ru à ơi, tiếng gọi tên nàng trong đêm tối.

Đột ngột, thân thể Tịnh Lan cứng đờ. Những vệt sáng nhỏ chảy ra từ lòng bàn tay, hòa vào lớp khí mỏng đang xoắn xuýt quanh nàng. Hình ảnh mẫu thân hiện ra rõ rệt trong tâm trí: dáng người gầy guộc, mái tóc dài xõa xuống vai, ánh mắt hiền hòa nhưng ẩn chứa nỗi buồn không tên.

“Mẫu thân…” – Tịnh Lan thì thầm, nước mắt ứa ra, trượt dài trên gò má.

Nguyệt Minh siết nhẹ vai nàng, tiếp tục truyền hơi ấm. Thanh Sương ghi lại mọi chuyển động, nét chữ run rẩy vì xúc động.

Dưới lớp hương hoa đậm đặc, Tịnh Lan nghe tiếng thì thầm vọng về từ nơi xa lắm:

“Con gái ta, hãy tha thứ cho chính mình. Lời nguyền không thể trói buộc tâm hồn con mãi mãi. Hãy sống tiếp, yêu thương và tự do, dù thế nào đi nữa…”

Âm thanh ấy vỡ òa thành ánh sáng trắng chói lòa. Tịnh Lan thét lên, toàn thân run rẩy, rồi bỗng dưng buông lỏng. Hương khí trong phòng như bị hút sạch vào cõi vô hình, chỉ còn lại mùi thảo dược dìu dịu.

Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân rung chuyển nhẹ. Ngoài vườn, những bông bách hợp đồng loạt nở rộ, trắng xóa cả một góc trời. Ánh nắng chiếu xuống, lấp lánh như những sợi chỉ bạc vắt ngang không gian.

Nguyệt Minh vội vàng kiểm tra mạch đập của Tịnh Lan. Nàng thở phào khi cảm nhận được hơi ấm đều đặn. “Nàng đã qua cơn nguy hiểm. Lời nguyền đang tan biến.”

Thanh Sương run run lau nước mắt, tay vẫn ghi chép, giọng khàn đi: “Hương khí đã nhạt dần. Mùi tử khí không còn nữa. Chỉ còn lại hương bách hợp và mùi đất sau mưa.”

Vân Cơ tiến lại, nhẹ nhàng nâng mặt Tịnh Lan lên. Đôi mắt phượng mở ra, long lanh nước. Trong ánh mắt ấy, nỗi đau xưa đã nhòa đi, chỉ còn sự dịu dàng và thanh thản chưa từng thấy.

“Ta… tự do rồi phải không?” – Tịnh Lan hỏi, giọng khàn đặc.

Vân Cơ mỉm cười, vuốt nhẹ sợi tóc dính trên má nàng. “Nàng đã chiến thắng. Lời nguyền không còn nữa.”

Nguyệt Minh quệt nước mắt, môi mím lại, rồi bất ngờ bật khóc nức nở. “Cảm ơn trời đất… Chúng ta đã làm được.”

Thanh Sương ôm chặt cuốn sổ vào ngực, quay đi, vai run nhẹ.

Bên ngoài cửa sổ, những bông bách hợp vươn mình dưới nắng sớm, tỏa hương thanh khiết. Cả lâu đài rung lên, từng lớp bụi mỏng rơi xuống từ trần nhà, những cánh cửa sổ hé mở, ánh sáng ùa vào tràn ngập các gian phòng.

Bỗng, một tiếng động lớn vọng lên từ phía đông lâu đài. Cả bốn người giật mình, đồng loạt nhìn ra ngoài. Ở góc vườn, những luồng sáng trắng bốc lên, xoáy tròn rồi tan biến. Lâu đài rung chuyển mạnh hơn, như một con thú khổng lồ vừa tỉnh giấc sau hàng trăm năm ngủ vùi.

Nguyệt Minh nắm lấy tay Tịnh Lan, giọng lo lắng: “Có lẽ sức mạnh hoa độc trong lâu đài đang tan rã. Chúng ta phải mau rời khỏi đây, trước khi mọi thứ sụp đổ.”

Vân Cơ lập tức cầm lấy thanh kiếm, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Ta đi trước dò đường. Các nàng theo sát phía sau.”Thanh Sương dìu Hạ Kỳ Lam, ánh mắt đau đáu nhìn cô gái đã quên hết quá khứ. “Ta sẽ không bỏ rơi nàng đâu, dù nàng có nhớ hay không.”

Cả bốn người nhanh chóng rời khỏi phòng, băng qua hành lang dài, tiếng động vang lên mỗi lúc một dữ dội. Lâu đài như đang tự tháo gỡ từng mắt xích cuối cùng của lời nguyền ngàn năm.

Trên đường đi, bóng dáng các cung nữ, thị vệ hốt hoảng chạy tán loạn. Dưới chân cầu thang lớn, Vương Đức xuất hiện, khuôn mặt nhăn nheo càng thêm căng thẳng. Ông ta đứng chắn trước mặt họ, ánh mắt sắc như dao.

“Các ngươi đã làm gì? Lâu đài này đang sụp đổ. Chủ nhân của ta sẽ không tha thứ đâu!” – giọng lão run rẩy, vừa giận vừa sợ.

Vân Cơ không do dự, tiến lên một bước, giọng lạnh lẽo: “Lời nguyền đã tan, không ai còn phải chịu xiềng xích nữa. Nếu ông muốn sống, hãy tránh ra.”

Vương Đức nhìn Tịnh Lan, trong mắt ánh lên vẻ xót xa khó hiểu, rồi lặng lẽ nhường đường, lùi dần vào bóng tối. Ông ta thì thầm: “Các ngươi cứ đi đi… Nhưng hãy nhớ, bóng tối chưa thực sự biến mất.”

Cả nhóm băng qua đại sảnh, từng mảng trần nhà rạn nứt, bụi đá rơi lả tả. Bên ngoài, tiếng hoa lá xào xạc, gió lùa mạnh như muốn cuốn phăng mọi tàn tích của quá khứ.

Khi đến gần cổng lớn, tiếng chuông vang lên dồn dập. Một đoàn người xuất hiện, dẫn đầu là Trịnh Nhược Linh trong bộ xiêm y cầu kỳ, mái tóc dài phủ vai, ánh mắt lạnh băng. Bà ta bước tới, chắn ngang lối ra, phía sau là đám thị nữ và vài tên thị vệ còn sót lại.

“Các ngươi tưởng có thể rời khỏi đây dễ dàng sao?” – giọng bà ta vang lên, sắc lạnh và đầy uy lực.

Tịnh Lan không chùn bước, tiến lên đối diện. “Lời nguyền đã bị phá giải. Không còn gì có thể ngăn cản chúng ta.”

Trịnh Nhược Linh bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian hỗn loạn. “Các ngươi quá ngây thơ. Lâu đài này không chỉ là nơi giam cầm thể xác, mà còn là nơi phong ấn tham vọng, thù hận của bao thế hệ. Khi các ngươi phá giải lời nguyền, các ngươi cũng đã giải phóng cho những thứ còn khủng khiếp hơn.”

Nguyệt Minh thì thào: “Bà ta đang nói gì vậy?”

Vân Cơ siết chặt thanh kiếm, ánh mắt không rời đối phương. “Nếu bà muốn chiến, ta sẵn sàng.”

Trịnh Nhược Linh nheo mắt, nhìn thẳng vào Tịnh Lan. “Ta đã mất tất cả. Nhưng các ngươi cũng không thể có được tự do dễ dàng như thế.”

Bất chợt, bà ta rút ra một lọ nhỏ bằng ngọc, mở nắp. Một luồng khí đen đặc cuộn lên, tỏa ra mùi hương nồng nặc, lạnh lẽo. Không khí chao đảo, những cánh hoa bách hợp ngoài vườn co rúm lại, rũ xuống như bị bóp nghẹt.

Tịnh Lan cảm nhận được cơn đau nhói nơi lồng ngực, nhưng ký ức về lời nguyền không còn nữa. Nàng nhìn Trịnh Nhược Linh, ánh mắt không hề sợ hãi. “Dù bà dùng bất cứ thứ gì, chúng ta cũng không lùi bước.”

Thanh Sương che chắn cho Hạ Kỳ Lam, Nguyệt Minh vội lùi lại, tay run run giữ chặt túi thảo dược.

Trịnh Nhược Linh ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên điên dại. “Nếu ta không thể giữ lâu đài này, thì chẳng ai có thể rời đi nguyên vẹn!”

Bà ta vung lọ ngọc, khí đen phun trào, cuộn lấy mọi người. Nhưng đúng lúc đó, từ phía vườn hoa, ánh sáng trắng bùng lên dữ dội. Những bông bách hợp đồng loạt tỏa sáng, hương thơm thuần khiết lan rộng, nuốt chửng làn khí đen.

Nguyệt Minh hét lên: “Hợp lực lại! Hãy để ký ức tốt đẹp dẫn dắt các nàng!”

Tịnh Lan nắm chặt tay Vân Cơ, Thanh Sương siết lấy tay Hạ Kỳ Lam, bốn người quây thành vòng tròn. Ánh sáng từ bách hợp mỗi lúc một mạnh, thổi tan dần làn khí đen như cuốn đi mọi oán hận, mọi bóng tối còn sót lại.

Trịnh Nhược Linh lùi lại, lọ ngọc rơi xuống đất vỡ tan, khí đen tan biến vào không khí, để lại bà ta quỳ sụp giữa đại sảnh, ánh mắt trống rỗng, tuyệt vọng.

Lâu đài rung chuyển dữ dội, những bức tường dần nứt toác. Nhưng trong làn sáng trắng, bốn người cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, mọi gánh nặng như được trút bỏ.

Ngoài vườn, những cánh hoa bách hợp lấp lánh như được dát vàng, hương thơm lan tỏa khắp không gian, hòa quyện cùng tiếng gió, tiếng chim, tiếng bước chân vội vã của những người đang chạy trốn khỏi lâu đài sụp đổ.

Tịnh Lan nhìn ba người bên cạnh, nước mắt lăn dài nhưng nụ cười rạng rỡ. “Chúng ta đã làm được.”

Vân Cơ khẽ lau nước mắt cho nàng, thì thầm: “Ta đã hứa mà. Dù thế nào cũng không rời bỏ nàng.”

Thanh Sương ôm lấy Hạ Kỳ Lam, ánh mắt dịu dàng dù biết người kia không còn nhớ gì nữa. Nguyệt Minh tựa đầu vào vai Tịnh Lan, cảm nhận nhịp đập trái tim bình yên sau bao sóng gió.

Trong ánh sáng trắng, những bóng người nhỏ bé nắm tay nhau rời khỏi đại sảnh, bước qua cánh cổng lớn đang rạn vỡ, hướng về phía khu vườn ngập tràn bách hợp.

Đằng sau họ, lâu đài Thạch Hương rung chuyển lần cuối, mái ngói rơi xuống, những bức tường cổ kính nứt toác, nhưng không có tiếng kêu khóc, chỉ còn lại dư âm của một giấc mộng dài.

Trên nền trời, những cánh hoa trắng nhẹ nhàng bay lên, cuốn theo ánh nắng ban mai, như tiễn biệt một thời quá khứ.

Nhưng khi bốn người vừa bước qua cổng, một luồng khí lạnh bất ngờ ập tới. Từ trong bóng tối dưới mái hiên, một bóng người nhỏ thó lặng lẽ xuất hiện – lão thái giám Vương Đức. Ông ta nắm chặt vật gì trong tay, ánh mắt sắc lạnh.

Ông thì thầm, giọng khàn đặc: “Các ngươi tưởng mọi thứ đã kết thúc? Bóng tối của lâu đài này đâu dễ tan biến như vậy. Hãy chờ xem, hoa bách hợp dù nở rộ, nhưng gốc rễ của nó vẫn còn nằm sâu dưới đất…”

Rồi ông biến mất vào làn sương trắng, để lại một khoảng lặng lạnh lẽo phía sau.

Bốn người dừng lại, không ai nói lời nào. Trong lòng họ, niềm vui và nỗi bất an đan xen như những sợi chỉ mảnh. Phía trước là bầu trời rộng mở, phía sau là lâu đài đổ nát cùng lời đe dọa chưa thành hình.

Trên cánh tay Tịnh Lan, một vết bớt hình bông hoa bách hợp khẽ sáng lên, rồi tắt ngấm.

Bên ngoài vườn, nắng vàng trải dài trên những luống hoa. Nhưng trong không khí, ai cũng nhận ra, cuộc hành trình vẫn chưa kết thúc. Bóng tối đã rút lui, nhưng chưa chịu tan hẳn. Và giữa ánh sáng hy vọng, vẫn còn đó một lời hứa chưa trọn, một bí mật chưa hé lộ, chờ đợi được giải đáp ở phía sau những cánh cửa vừa khép lại.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử