Chương 4: Dư Sở
Gió đêm tràn qua khu vườn sau phủ, lạnh lẽo và nồng nặc mùi hoa bỉ ngạn. Bước chân Lục Khê nhẹ nhàng lướt trên lối đá, áo choàng mỏng khẽ tung bay, ánh mắt sắc bén quét khắp bóng tối. Dư Sở lặng lẽ theo sau, dáng cao lớn chìm khuất trong vệt sáng lờ mờ của trăng. Không ai lên tiếng, nhưng từng động tác đều hòa vào nhau, ăn ý đến mức không cần lời nhắc.
Lục Khê dừng lại dưới một cây bỉ ngạn già, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt túi vải nhỏ bên hông. Một hơi thở chậm rãi, mùi hương thảo dược nhè nhẹ lan trong gió, hòa lẫn với thứ gì đó kỳ lạ—một dấu hiệu cảnh báo quen thuộc đối với người từng sống giữa hiểm nguy. Y không ngoái lại, khẽ gọi, giọng trầm xuống: “Dư Sở, phía sau có động tĩnh.”
Dư Sở gật đầu, mắt nâu ánh lên vẻ cảnh giác. “Bên trái có ba người, vừa vượt tường vào. Một nhóm nữa đang áp sát từ hướng hồ. Cách di chuyển… không giống người của chúng ta.”
Lục Khê nhíu mày, môi mím lại, ánh mắt thoáng qua nét u buồn sâu kín. “Hứa Thanh Viên lại bày trò rồi.” Ánh mắt y lướt qua khóm hoa, giọng nhỏ đi: “Ngươi tách ra dò đường. Đừng để lộ hành tung.”
Dư Sở không đáp, chỉ khẽ cúi đầu, rồi như một bóng chim, lướt đi mất hút vào màn đêm. Lục Khê đứng lại một mình, lưng thẳng tắp, ánh mắt không còn chút do dự. Ký ức về một đêm đẫm máu năm xưa chợt ùa về, nhưng y chỉ cho phép bản thân dừng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại siết chặt nắm tay, tiến về phía thư phòng.
Cánh cửa thư phòng khép hờ. Trong không gian mờ tối, tiếng gió quệt vào vách gỗ nghe như tiếng thở dài ai oán. Lục Khê lặng lẽ bước vào, đóng cửa lại, lưng tựa vào vách, đôi mắt phượng dài lướt qua từng giá sách cũ. Y rút một cuốn sách mỏng, lật nhanh mấy trang, ánh mắt dừng lại trên dòng chữ nhỏ viết bằng mực đỏ: “Hoa Ấn—chỉ dành cho người được chọn.” Khóe môi y nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo.
Bên ngoài, tiếng động khẽ vang lên, rồi lại chìm vào tĩnh lặng. Lục Khê không xoay người, nhưng những ngón tay thon dài đã luồn vào lớp áo, chạm vào ám khí giấu kín. Một bóng người xuất hiện sau cánh cửa, dáng đi vụng về, miệng lẩm bẩm: “Xin… xin lỗi, ta chỉ… chỉ muốn tìm cuốn ‘Phổ Hoa Tập’…”
Ánh sáng lướt qua, để lộ gương mặt Dư Sở dưới lớp hóa trang thư sinh mọt sách—kính tròn, tóc búi cao, áo vải thô rộng thùng thình. Lục Khê liếc mắt, nhận ra ngay, khóe môi cong lên vẻ trêu chọc: “Giờ này còn có người ham đọc sách đến vậy sao?”
Dư Sở cúi đầu, dáng vẻ lúng túng, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Ta… ta là học trò mới đến… chỉ muốn mượn sách.”
Chưa kịp dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Cửa thư phòng bị đẩy mạnh, một nhóm người áo đen ập vào, dẫn đầu là gã mặt sẹo, ánh mắt hung dữ. Hắn quát: “Ai ở trong đó? Mau khai ra!”
Dư Sở run rẩy bước ra trước, ôm chặt chồng sách, miệng lắp bắp: “Các vị… ta chỉ là thư sinh… không biết gì cả…”
Tên mặt sẹo nhíu mày, nghi ngờ nhìn hai người. Hắn ra hiệu cho đồng bọn lục soát khắp phòng. Một tên tiến lại gần Lục Khê, mắt sáng lên khi nhìn thấy túi vải trên hông y.
Lục Khê vờ lùi lại, ánh mắt hoảng loạn giả tạo. “Ta chỉ là học trò của tiên sinh, không liên quan…”
Tên mặt sẹo gằn giọng: “Đưa túi đây!” Một tên áo đen giật lấy túi vải, lục lọi bên trong. Mấy quyển sách cũ, vài cây bút, một lọ mực—không gì khả nghi.
Dư Sở vẫn diễn tròn vai, quỳ xuống nhặt sách rơi, tay lén lấy ra một túi bột nhỏ. Trong lúc tên áo đen quay lưng, y hất mạnh bột vào mặt hắn. Làn khói trắng bốc lên, tên áo đen ho sặc sụa, mắt đỏ ngầu.
Cùng lúc đó, Lục Khê lật cổ tay, kim độc b*n r* c*m v** cổ tên áo đen giữ túi vải. Hắn chỉ kịp rên khẽ rồi ngã vật xuống, toàn thân cứng đờ. Nhóm còn lại hoảng loạn, rút vũ khí xông lên.
Dư Sở kéo mạnh Lục Khê lùi về phía cửa sổ, đồng thời tung ra mấy viên pháo nhỏ. Tiếng nổ đùng đùng vang lên, khói trắng dày đặc tràn ngập thư phòng. Hai người nhảy qua cửa sổ, đáp xuống vườn, lao vào bóng tối.
Tiếng chân rượt đuổi vang lên phía sau, nhưng Dư Sở đã kịp giăng một sợi dây bẫy ngang đường. Một tên áo đen vấp ngã, kéo theo hai tên nữa lăn lóc. Lục Khê ngoái lại, ánh mắt lóe sáng: “Thư sinh mọt sách mà cũng đa mưu nhỉ?”
Dư Sở cười khẽ, thở hổn hển: “Đọc sách nhiều cũng phải biết tự bảo vệ mình chứ.”
Cả hai dừng lại dưới bóng cây cổ thụ, lắng nghe động tĩnh. Tiếng đuổi bắt đã xa dần, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Lục Khê liếc nhìn Dư Sở, giọng trầm: “Sao ngươi biết bọn chúng sẽ đến thư phòng?”
Dư Sở đáp, ánh mắt trầm lặng: “Ta phát hiện có người lạ lảng vảng quanh vườn. Khi thấy ngươi vào thư phòng, đoán chắc sẽ có biến nên hóa trang vào trước.”
Lục Khê im lặng, ánh mắt dịu lại. “Ngươi vẫn luôn cẩn thận như vậy.”
Dư Sở cúi đầu, giọng nhỏ: “Chỉ sợ không kịp bảo vệ ngươi.”
Một cảm giác ấm áp len nhẹ qua lòng Lục Khê, nhưng y chỉ mím môi, không nói gì thêm.
Tiếng động lại vang lên phía trước. Dư Sở kéo Lục Khê lùi vào bóng tối. Một nhóm người áo xám xuất hiện, dẫn đầu là nữ nhân trẻ, cổ tay quấn dải lụa xanh nhạt—dấu hiệu của phái Hoa Ảnh.
Lục Khê nín thở, mắt phượng tối lại. Những ký ức về phái Hoa Ảnh, về đêm bị phản bội và thảm sát, cuộn trào như sóng ngầm. Dư Sở thì thầm: “Có nên ra mặt không?”
Lục Khê lắc đầu, ánh mắt lạnh như nước hồ: “Cứ quan sát. Ta muốn biết mục đích của họ.”
Nhóm người kia dừng lại bên giếng cạn, bàn tán nhỏ to. “Minh chủ dặn phải tìm cho được người mang Hoa Ấn thật. Có tin gì về truyền nhân phái Hoa Ảnh chưa?” Nữ nhân trẻ đáp, giọng run: “Nghe nói Lục Dao Nhi còn sống. Nếu nàng còn, phải tìm được trước khi người ngoài ra tay.”
Lục Khê siết chặt vạt áo, môi mím lại. Dư Sở lặng lẽ đặt tay lên vai y, một cái chạm rất nhẹ, như gửi gắm tất cả sự an ủi không lời.
Nhóm người rời đi, để lại một khoảng sân vắng lạnh. Lục Khê thở dài, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Chúng ta phải đến điện Thập Hoa. Nếu Hứa Thanh Viên đã bày trận, đêm nay chắc chắn không yên.”
Dư Sở gật đầu, không hỏi thêm. Y hiểu, mỗi khi nhắc đến quá khứ, Lục Khê lại khép kín, chỉ có thể lặng lẽ đi bên cạnh.
Hai người men theo lối nhỏ ven hồ, nước hồ đen thẫm, phản chiếu ánh trăng rách nát. Bỗng, một mùi hương lạ len vào gió. Lục Khê dừng lại, mắt lóe lên: “Hương mê hồn.”
Dư Sở lập tức đưa cho Lục Khê một viên thuốc nhỏ: “Uống đi, phòng độc.”
Lục Khê nuốt thuốc, ánh mắt sắc lạnh. “Có kẻ dám bày trận mê dược trong phủ, không đơn giản chỉ muốn dọa người.”
Từ bụi cây đối diện, bóng người bật ra, trường kiếm chém tới. Dư Sở đẩy Lục Khê tránh đòn, đồng thời phóng ám khí. Kẻ áo đen trúng kim bạc, loạng choạng lùi lại.
Ngay lập tức, bốn năm bóng người nữa xông ra, chia hai hướng vây chặt. Động tác của chúng cực kỳ ăn ý, rõ ràng đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Lục Khê xoay người, cổ tay lật nhẹ, phóng ra loạt kim độc. Một tên gục xuống, số còn lại vẫn siết vòng vây.
Dư Sở lợi dụng khinh công, kéo giãn khoảng cách, đồng thời ném ra mấy viên pháo khói. Khói trắng phủ kín mặt hồ. Dư Sở lao tới bên Lục Khê, thì thầm: “Lối này!”
Cả hai chạy men theo bờ hồ, tiếng chân rượt đuổi sát phía sau, ánh đuốc loang loáng trên mặt nước. Đột nhiên, tiếng nổ lớn vang lên, mặt hồ rung chuyển. Từ dưới nước, một bóng người lao lên như cắt, ánh kiếm lóe sáng—Tạ Dực.
Không nói lời nào, Tạ Dực vung kiếm, chỉ trong nháy mắt đã hạ gục hai tên áo đen. Máu nhuộm đỏ góc cỏ ven hồ. Lục Khê chỉ liếc nhìn một thoáng, rồi kéo Dư Sở tiếp tục chạy, không ngoái lại. Dư Sở im lặng, lòng vừa biết ơn vừa chua xót.
Ba người men theo hành lang, tiến sâu vào khu nhà phía sau điện Thập Hoa. Dư Sở đi đầu, liên tục kiểm tra bẫy rập, Lục Khê ở giữa, ánh mắt không ngừng quét qua từng góc tối. Tạ Dực đi sau cùng, ánh mắt dõi theo Lục Khê, trong lòng ngổn ngang.
Hành lang dẫn đến một gian phòng kín, cửa sổ khép hờ, ánh nến leo lét bên trong. Lục Khê ra hiệu dừng lại, lắng tai nghe ngóng.
Tiếng nói vọng ra: “…Chỉ cần lấy được Hoa Ấn trên người Lục Dao Nhi, Minh chủ sẽ trọng thưởng.”“Mình người đó vẫn còn sống thật sao?”
“Chỉ là giả chết. Đêm nay, phải bắt cho bằng được. Nếu Tạ Dực phát hiện, mọi chuyện sẽ hỏng.”
Lục Khê nhắm mắt, lòng dâng lên nỗi chua xót. Cứ mỗi lần nghe tên mình, ký ức cũ lại trào về, sắc máu và nước mắt hòa lẫn. Dư Sở cúi đầu, khẽ nói: “Ngươi không cần tự mình đối đầu. Có ta ở đây.”
Lục Khê gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm. “Có những việc, chỉ mình ta kết thúc được.”
Dư Sở rút ra cây sáo nhỏ, thổi lên giai điệu dịu dàng. Tiếng sáo vang lên, cuốn theo gió đêm, như xoa dịu mọi nỗi đau.
Bên trong phòng, bọn áo đen cảnh giác, một tên bước ra ngoài, mắt quét khắp hành lang. Dư Sở dừng thổi, nép mình vào bóng tối. Lục Khê ra hiệu cho Tạ Dực vòng ra phía sau. Dư Sở thì thầm: “Ta dụ bọn chúng ra ngoài, ngươi vào trong lấy hồ sơ.”
Lục Khê gật đầu. Dư Sở bước ra, dáng lom khom, hai tay ôm sách, miệng lắp bắp: “Xin hỏi… đây có phải phòng lưu trữ sách quý không?”
Gã áo đen quát: “Đêm khuya không ai được vào đây. Mau cút!”
Dư Sở “a” lên, vội bỏ chạy, làm rơi sách trên hành lang. Gã áo đen bực tức đuổi theo, vừa chạy vừa nhặt sách. Đội hình rối loạn, Lục Khê lẻn vào phòng, lục tìm trong đống hồ sơ. Ánh mắt y dừng lại trên xấp giấy màu vàng cũ, ký hiệu phái Hoa Ảnh hiện rõ.
Tạ Dực xuất hiện ở cửa, trầm giọng: “Nhanh lên.”
Lục Khê thu gom tài liệu, giấu vào tay áo. Bên ngoài, tiếng động lớn vang lên—Dư Sở bị bắt lại, lôi xềnh xệch về phòng.
“Thư sinh giả mạo! Mau khai thật, ngươi là ai?” Gã áo đen rút dao kề vào cổ Dư Sở.
Dư Sở vẫn giả vờ run rẩy, chắp tay: “Ta chỉ là kẻ đọc sách. Nếu các vị cần, ta có thể chép lại toàn bộ ‘Thập Hoa Ký’…”
Tên áo đen không buông tha. Dư Sở lặng lẽ bấm vào lòng bàn tay một viên thuốc nhỏ, rồi đột nhiên ngã khuỵu xuống, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trừng như trúng độc.
Bọn áo đen hoảng hốt, vội buông tay. “Ngươi… ngươi bị làm sao?”
Dư Sở r*n r*, lăn lộn, miệng ú ớ: “Độc… cứu ta…”
Một tên áo đen chạy ra ngoài gọi người. Ngay lúc ấy, Lục Khê phóng ám khí, đánh gục hai tên gần nhất. Tạ Dực lao vào, kiếm vung lên, ánh sáng bạc lướt qua.
Chỉ trong khoảnh khắc, căn phòng biến thành bãi chiến trường. Dư Sở bật dậy, động tác linh hoạt như chưa từng trúng độc, nhân lúc hỗn loạn quét sạch vật chứng, rồi cùng Lục Khê và Tạ Dực rút lui qua cửa sổ.
Ra đến vườn, Dư Sở th* d*c, tay ôm chặt chồng sách. Lục Khê liếc nhìn, khóe môi cong nhẹ: “Ngươi diễn cũng đạt.”
Dư Sở cười, giọng khản đặc: “Chỉ cần ngươi an toàn, ta có thành hề cũng được.”
Tạ Dực nhìn cả hai, ánh mắt tối lại. Hắn im lặng đi sau, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Cả ba men theo lối nhỏ rời khỏi điện Thập Hoa. Trên đường, Dư Sở lặng lẽ đi bên cạnh Lục Khê, mắt nhìn thẳng về phía trước. Y không hỏi han, không an ủi, chỉ sẵn sàng xuất hiện khi Lục Khê cần.
Lục Khê mở xấp tài liệu lấy được, ánh mắt quét nhanh từng trang. Bản đồ phái Hoa Ảnh hiện rõ, cùng danh sách những kẻ phản bội. Tên Hứa Thanh Viên đứng đầu, bên cạnh vệt mực đỏ như máu.
Y siết chặt hồ sơ, môi mím lại. Trong lòng dâng lên sóng dữ, vừa đau đớn, vừa căm hận. Bên cạnh, Dư Sở lặng lẽ nhìn y, ánh mắt đầy day dứt.
“Lục Khê…” Dư Sở khẽ gọi, giọng trầm ấm. “Nếu ngươi không muốn tiếp tục, ta có thể đưa ngươi rời khỏi nơi này.”
Lục Khê lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Ta không thể trốn nữa.”
Dư Sở chỉ khẽ gật đầu. Y biết, một khi Lục Khê đã quyết, không ai lay chuyển nổi.
Phía trước, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Bóng người thấp thoáng cuối hành lang—một toán thị vệ dẫn đầu là Hứa Thanh Viên, ánh mắt lạnh lẽo, nụ cười dịu dàng như chưa từng vấy máu.
“Các vị đi đâu mà vội vã vậy?” Hứa Thanh Viên cất giọng ôn hòa, ánh mắt dừng lại trên hồ sơ trong tay Lục Khê.
Lục Khê siết chặt tài liệu, ánh mắt không hề nao núng. “Chỉ là chút sách cũ. Minh chủ cũng thích đọc đêm khuya sao?”
Hứa Thanh Viên cười nhạt, tiến lại gần, giọng nhẹ như gió: “Sách cũ đôi khi ẩn giấu nhiều bí mật. Có những thứ tưởng đã chôn vùi, hóa ra chỉ nằm dưới lớp tro tàn.”
Ánh mắt hai người giao nhau, dưới vẻ bình thản là sóng ngầm cuộn trào. Dư Sở đứng giữa, tay lặng lẽ đặt lên chuôi ám khí, sẵn sàng bảo vệ Lục Khê bằng cả mạng sống.
Tạ Dực lùi lại một bước, ánh mắt sắc lạnh nhìn Hứa Thanh Viên. Không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tia lửa bùng lên.
Xa xa, tiếng chuông vọng lại từ phía đại điện. Một bóng người nhỏ nhắn bất ngờ xuất hiện bên rìa vườn—Tề Minh, tay cầm lá bùa đỏ rực, ánh mắt lóe lên điên cuồng.
“Lục Khê!” Tề Minh gào lên, giọng lạc đi vì phẫn nộ. “Ngươi không thể trốn mãi!”
Gió đêm nổi lên, cành bỉ ngạn rung rinh. Trên nền trời, mây đen kéo đến, che lấp ánh trăng. Bóng ba người đổ dài trên nền cỏ, hòa vào nhau, không rõ ranh giới giữa kẻ bảo vệ và người được bảo vệ, giữa thù hận và yêu thương.
Hứa Thanh Viên tiến thêm một bước, giọng trầm xuống: “Đêm nay, mọi bí mật sẽ không còn giấu được nữa.”
Lục Khê ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh nhìn không một gợn sợ hãi. Đằng sau, Dư Sở siết chặt nắm tay, chuẩn bị cho một trận chiến không cân sức.
Tiếng chuông lại vang lên, lần này dồn dập hơn, như báo hiệu một tai họa sắp ập đến. Mùi máu, mùi thuốc độc, mùi đau thương quyện vào nhau, len lỏi qua từng khe cửa, từng nhịp thở.
Cánh cửa vận mệnh vừa hé mở, bóng tối và ánh sáng, yêu thương và phản bội, tất cả sắp bùng nổ trong một đêm không ngủ.
Ngoài kia, gió cuốn lá bỉ ngạn rơi lả tả trên nền đá lạnh. Một đóa hoa đỏ nở rực rỡ giữa tro tàn.











