Trang chủ/Huyễn Giới Hoàng Hôn/Chương 20: Đêm Huyễn Giới Bùng Nổ
Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 20: Đêm Huyễn Giới Bùng Nổ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Địa lao lạnh lẽo, hơi ẩm bốc lên từng vạt mỏng. Tiếng xích bạc va vào nhau, lặng lẽ như tiếng thở dài của số phận. Dạ Nhi đứng giữa ánh sáng leo lét, mắt nàng không rời khỏi Dịch Phong, tay vẫn đặt lên vết bớt hình trăng khuyết nơi cổ tay, cảm nhận từng nhịp đập rối loạn trong lòng mình.

Vệ Vô Ưu khoanh tay, khóe môi hiện lên nụ cười thâm hiểm. Bên cạnh hắn, Lâm Uyển Nhi ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Dạ Nhi, xen lẫn hả hê và khinh miệt. Từ thị đứng phía sau, đôi mắt dò xét, ngón tay mân mê chuỗi ngọc trên cổ tay như đang tính toán điều gì đó.

Không khí đặc quánh, chỉ còn tiếng thở của những kẻ đối mặt với lựa chọn sinh tử. Bất chợt, Dạ Nhi nắm chặt bàn tay, giọng nàng vang lên, bình tĩnh đến lạ thường:

— Nếu ta giao ra Huyễn Cốc, liệu các người có giữ lời không?

Vệ Vô Ưu cười nhạt:

— Chỉ cần ngươi trao ra chìa khóa Huyễn Giới, bí mật kia không còn giá trị gì. Dịch Phong có thể sống, nhưng số phận của ngươi… chưa chắc đã được như vậy.

Lâm Uyển Nhi chen vào, giọng oán độc:

— Dạ Nhi, muội quá ngây thơ. Đến lúc này còn nghĩ đến nhân nghĩa, chẳng qua chỉ là tự rước họa.

Dạ Nhi không đáp, ánh mắt nàng nhìn xuyên qua mọi toan tính. Đáy mắt ấy, một làn sáng dịu nhẹ dần lan rộng, tựa hồ ngọn lửa âm ỉ chực bùng cháy.

Dịch Phong cất giọng khàn khàn:

— Đừng nghe hắn, Dạ Nhi. Không gian tùy thân là mạng sống của nàng, không ai có thể thay thế được. Dù phải chết, ta cũng không muốn nàng khuất phục.

Từ thị nhẹ nhàng lên tiếng, lời lẽ ngọt như tẩm độc:

— Dạ Nhi, con vẫn là người nhà họ Lâm. Ta không muốn thấy con vướng vào cảnh máu đổ đầu rơi. Chỉ cần nghe lời, mọi thứ sẽ ổn thỏa.

Dạ Nhi mím môi, trong lòng nổi lên sóng gió. Nàng không sợ chết, càng không sợ mất đi bảo vật, nhưng nỗi lo lắng lớn nhất là để Dịch Phong rơi vào tay bọn họ. Ý nghĩ ấy khiến nàng lạnh buốt sống lưng.

Ngoài cửa địa lao, tiếng bước chân dồn dập. Một bóng người nhỏ nhắn lách qua khe cửa, nhanh như chớp, trốn vào góc tối. Đó là Thẩm Kỳ Anh, mắt sáng rực, cầm trong tay một ống ám khí nhỏ. Nàng ra hiệu cho Dạ Nhi, ánh mắt lo lắng pha lẫn quyết tâm.

Vệ Vô Ưu không để ý, hắn tiến lên, chìa tay về phía Dạ Nhi:

— Quyết định đi, thời gian không còn nhiều.

Ngay khoảnh khắc đó, Dạ Nhi bỗng lùi lại một bước, rút ra một viên dược hoàn màu ngọc bích, ném xuống đất. Khói xanh bốc lên, mùi thơm dịu nhẹ lan khắp không gian. Đám lính gác phía ngoài đồng loạt ngã quỵ, chỉ còn Vệ Vô Ưu, Lâm Uyển Nhi và Từ thị chưa kịp phản ứng.

Dạ Nhi kéo tay Dịch Phong, rút ra một cây ngân châm từ tay áo, đâm mạnh vào huyệt đạo trên cổ tay hắn. Làn khí lạnh truyền qua, xích bạc phát ra tiếng nứt rạn. Dịch Phong nghiến răng, hơi thở gấp gáp, nhưng đôi mắt đã bừng sáng.

Vệ Vô Ưu gầm lên, lao tới, song một luồng lực vô hình bật ra từ thân thể Dạ Nhi, hất văng hắn về phía sau. Lâm Uyển Nhi kinh hoảng, lùi lại, nhưng Từ thị đã kịp kéo nàng đứng chắn trước mặt.

Ánh sáng từ vết bớt trăng khuyết trên cổ tay Dạ Nhi bỗng rực lên, lan tỏa thành từng vòng tròn bạc mỏng. Bóng tối trong địa lao bị xé rách, từng vệt sáng lấp lánh quấn quanh thân thể nàng. Dạ Nhi nhắm mắt, lời chú cổ xưa vang lên trong tâm trí:

— Huyễn Giới, mở.

Cả không gian rung chuyển. Một khe nứt ánh sáng đỏ rực xé toạc mặt đất, lan rộng thành cánh cửa cao lớn, kéo dài tới tận trần địa lao. Ngoài kia, hoàng hôn dần nhuộm đỏ bầu trời, ánh sáng từ khe nứt chiếu vào, hòa cùng máu đỏ của những kẻ vừa ngã xuống.

Dịch Phong được giải thoát khỏi xiềng xích, hắn đứng dậy, thân thể run lên, đôi mắt hóa thành màu vàng hoang dã. Bộ móng sắc nhọn lấp ló dưới lớp da, hơi thở dồn dập như thú dữ bị dồn vào chân tường.

Vệ Vô Ưu bật dậy, tay rút ra đoản kiếm, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng đỏ:

— Không gian tùy thân, dòng máu dị tộc… Ngươi thật sự là chìa khóa!

Từ thị run rẩy, lùi về phía sau, gương mặt phúc hậu ngày thường nhòe đi, chỉ còn lại vẻ tham tàn và sợ hãi. Lâm Uyển Nhi nghiến răng, ánh mắt căm hận dán chặt vào Dạ Nhi:

— Tại sao lại là muội? Tại sao mọi thứ tốt đẹp đều thuộc về muội?

Dạ Nhi mở mắt, đôi mắt phượng sâu thẳm ánh lên sắc đỏ kỳ dị. Nàng cất giọng nhẹ bẫng, nhưng từng chữ rành rọt, vang dội vào tâm trí những kẻ đối diện:

— Ta sinh ra vốn không cầu tranh đoạt. Các người ép ta, thì đừng trách huyễn giới thức tỉnh.

Khe nứt ánh sáng mở rộng, hút lấy mọi vật xung quanh. Đá tường rạn nứt, bụi đất bay mù mịt, cả địa lao chao đảo như sắp sập. Ngoài kia, tiếng kèn hiệu vang lên khắp thành Đại Ninh. Từng toán quân nhân, mật vệ, nội thị và các thế lực bí mật đồng loạt kéo tới, ai nấy đều mang theo tham vọng khó giấu.

Thẩm Kỳ Anh lao tới, kéo lấy tay áo Dạ Nhi:

— Tiểu thư, mau chạy! Bọn chúng đông quá!

Nhưng Dạ Nhi đứng yên, toàn thân bao phủ bởi ánh sáng bạc giao hòa cùng huyết sắc đỏ rực. Không gian Huyễn Cốc mở ra, kéo theo những làn sương tím tràn ngập khắp địa lao. Từ trong màn sương, bóng dáng một cánh cổng cổ xưa hiện lên, khắc đầy phù văn bí ẩn.

Dịch Phong nhìn nàng, ánh mắt giao hòa giữa lo lắng và ngưỡng vọng. Hắn tiến lên, nắm lấy vai Dạ Nhi:

— Nếu nàng đi, ta sẽ đi cùng. Dù là huyễn giới hay địa ngục, chỉ cần có nàng, ta không sợ gì cả.

Dạ Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, trong khoảnh khắc, mọi sợ hãi đều tan biến. Bên ngoài, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng quát tháo vang lên, bóng dáng Vệ Vô Ưu và Bạch Lộ dẫn đầu Hắc Vệ lao vào, ánh mắt ngập tràn sát khí.

Bạch Lộ đứng giữa làn khói, đôi mắt hổ phách bừng sáng, bàn tay vung lên, từng đàn sói đen hiện hình từ bóng tối, đồng loạt tru vang, bao vây lấy Dạ Nhi và Dịch Phong. Không khí đặc quánh mùi máu và dã tính.

Lâm Uyển Nhi hét lên, lao về phía Dạ Nhi, nhưng bị một luồng khí vô hình hất văng ra xa. Từ thị ôm lấy con gái, vừa khóc vừa nguyền rủa:

— Đồ nghiệt chủng! Ngươi hại cả nhà họ Lâm, ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp!

Dạ Nhi nhắm mắt, hai tay giao nhau trước ngực. Trong tâm trí, tiếng mẹ ru thuở nhỏ vọng về, cùng những đoạn ký ức rời rạc: giọng nói ấm áp, bàn tay v**t v* mái tóc, lời dặn dò về chiếc chìa khóa hoàng hôn. Nước mắt trào ra nơi khóe mắt, nhưng nàng không để mình yếu đuối.

Dịch Phong siết chặt tay nàng, giọng trầm khàn:— Ta ở đây. Đừng sợ.

Huyễn Cốc rung chuyển dữ dội, sương tím cuộn xoáy, cuốn lấy thân thể Dạ Nhi. Trên cổ tay nàng, vết bớt trăng khuyết bừng sáng rực rỡ, từng tia sáng bạc chạy dọc huyết mạch, hòa vào máu đỏ, lan khắp toàn thân. Đôi mắt nàng chuyển thành màu đỏ lửa, mái tóc đen dài tung bay, dung nhan kiều diễm càng thêm phần siêu thoát.

Một tiếng nổ vang lên, cánh cổng huyễn giới vỡ toang, ánh sáng đỏ rực tràn ngập khắp không gian. Bên ngoài, cả thành Đại Ninh như bị nhấn chìm trong biển lửa hoàng hôn. Từng lớp tường thành, mái ngói, hàng cây đều nhuộm sắc đỏ máu, ranh giới giữa nhân gian và dị giới trở nên mờ nhạt.

Đám Hắc Vệ lao tới, nhưng vừa chạm vào màn sương tím lập tức gục xuống, co giật, miệng sùi bọt trắng. Vệ Vô Ưu lùi lại, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ:

— Dừng lại! Ngươi không được phép mở cánh cửa này! Nếu để dị tộc tràn vào nhân gian, cả thiên hạ sẽ loạn!

Bạch Lộ nhắm mắt, môi khẽ mấp máy, từng đàn sói đồng loạt tru lên, hóa thành những làn khói đen, lẩn vào huyễn giới vừa mở. Dịch Phong kéo Dạ Nhi lùi về phía cổng, sát khí trong mắt bùng lên mãnh liệt, lưng hắn đã bắt đầu mọc ra từng lớp lông xám, móng vuốt nhô ra, khí tức người sói cổ truyền tràn ngập khắp không gian.

Thẩm Kỳ Anh bám sát sau lưng Dạ Nhi, run rẩy nhưng không hề lùi bước. Nàng rút ra ám khí, hướng về phía Lâm Uyển Nhi và Từ thị, ánh mắt kiên định:

— Muốn hại tiểu thư, phải bước qua xác ta trước!

Trong bóng tối, Liễu Tử Khiêm xuất hiện, áo choàng đen phủ kín người, tay cầm quạt giấy, ánh mắt sắc bén lướt qua toàn trường. Hắn khẽ gật đầu với Dạ Nhi, rồi quay sang ngăn cản đám quân lính đang ùn ùn kéo tới:

— Ai dám bước thêm một bước, đừng trách ta không khách khí!

Phía xa, hoàng hậu Vân thị vận y phục thêu vàng, đứng trên lầu cao, mắt lạnh lùng quan sát tất cả. Bên cạnh bà ta, một toán cung nữ và thị vệ vây quanh, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ bất an.

Trên bầu trời, mặt trời sắp lặn hẳn, ánh hoàng hôn đỏ như máu trải dài khắp thành Đại Ninh. Huyễn giới hoàn toàn hiện ra giữa nhân gian: những tòa tháp vặn vẹo, rừng cổ thụ rậm rạp, sương mù tím ngắt cuộn quanh, từng bóng người, bóng sói lẩn khuất trong lớp không khí đặc quánh bí ẩn.

Dạ Nhi cảm nhận dòng máu trong người sôi trào, từng huyết quản như bị ngọn lửa thiêu đốt. Mọi giác quan trở nên nhạy bén lạ thường: tiếng thở của Dịch Phong, nhịp tim của Thẩm Kỳ Anh, tiếng gió gào thét ngoài cổng thành… tất cả đan quyện vào nhau, hòa thành một bản nhạc hỗn loạn.

Từ sâu trong huyễn giới, một giọng nói vang vọng, trầm ấm mà xa xăm:

— Hậu nhân của huyết mạch trăng khuyết, đã đến lúc lựa chọn vận mệnh. Một khi phong ấn cuối cùng bị phá, huyễn giới và nhân gian sẽ hợp làm một. Máu, nước mắt, hận thù – tất cả đều phải trả giá.

Dạ Nhi ôm lấy đầu, ký ức dội về như sóng lớn: cảnh mẫu thân quỳ gối trước cánh cổng cổ xưa, những lời dặn dò bí ẩn, khuôn mặt người cha chưa từng gặp, và ánh mắt dữ tợn của những kẻ thèm khát quyền năng. Nước mắt ứa ra, nhưng nàng cắn răng, không để mình gục ngã.

Dịch Phong ôm lấy vai nàng, thì thầm:

— Ta ở đây. Bất luận thế nào, cũng không để nàng đơn độc.

Vệ Vô Ưu nhìn cảnh ấy, gương mặt vặn vẹo vì tức giận:

— Giết hết cho ta! Ai chiếm được chìa khóa, sẽ là chủ nhân của huyễn giới!

Đám Hắc Vệ rút vũ khí, lao tới như bầy sói đói. Bạch Lộ dẫn đầu, cơ thể bán thú hiện rõ, móng vuốt sắc nhọn vung lên, khí tức tà dị bao trùm khắp không gian. Nhưng vừa chạm tới màn sương tím, từng tên một đều ngã gục, la hét trong đau đớn.

Lâm Uyển Nhi tuyệt vọng, lao tới, nhưng bị Thẩm Kỳ Anh dùng ám khí đánh bật trở lại. Từ thị ôm con, khóc rấm rứt, ánh mắt tràn ngập oán hận:

— Dạ Nhi, ngươi sẽ không có kết cục tốt!

Bên ngoài, từng đoàn quân của các thế lực bí mật kéo tới: gia tộc Thẩm, các môn khách phủ Lâm, mật thám của triều đình, thậm chí cả những bóng đen lạ mặt chưa từng xuất hiện. Tất cả đều hướng về phía cánh cổng đỏ rực, ánh mắt dán chặt vào Dạ Nhi – người nắm giữ vận mệnh hai giới.

Liễu Tử Khiêm tiến lại gần, ghé sát tai Dạ Nhi:

— Ta sẽ cầm chân bọn chúng. Mau đưa Dịch Phong vào huyễn giới, đừng quay đầu lại!

Dạ Nhi gật đầu, kéo tay Dịch Phong và Thẩm Kỳ Anh, cùng nhau bước về phía cánh cổng. Ánh sáng đỏ rực cuốn lấy ba người, đưa họ vào một không gian hoàn toàn khác: cây cối vặn vẹo, hoa cỏ phát sáng, dòng suối bạc chảy uốn lượn giữa sương mù tím.

Phía sau, tiếng hét, tiếng gào thét, tiếng binh khí va chạm vang lên không dứt. Các thế lực tranh đoạt, kẻ mạnh h**p kẻ yếu, máu đỏ loang khắp mặt đất. Huyễn giới bùng nổ, cuốn phăng mọi quy tắc cũ.

Dạ Nhi cảm nhận sức mạnh dị tộc trong cơ thể mình ngày càng lớn, từng lớp da thịt như được tái tạo, mọi vết thương cũ đều lành lặn. Nàng nhìn sang Dịch Phong, thấy đôi mắt vàng của hắn ánh lên vẻ dịu dàng lẫn hoang dã.

— Ta không biết phía trước là gì, nhưng chỉ cần chàng ở bên, ta không sợ.

Dịch Phong mỉm cười, ôm chặt lấy nàng:

— Dù là huyễn giới hay địa ngục, ta cũng sẽ cùng nàng đi đến cuối con đường.

Thẩm Kỳ Anh bám sát phía sau, ánh mắt lấp lánh nước mắt:

— Tiểu thư, nô tỳ sẽ không rời người nửa bước.

Cả ba đứng giữa trung tâm huyễn giới, xung quanh là những bóng hình kỳ dị, tiếng tru sói vọng về từ bốn phía. Cánh cổng phía sau dần khép lại, ánh sáng hoàng hôn tràn vào, nhuộm đỏ mọi thứ.

Phía ngoài, cuộc tranh đoạt vẫn chưa dừng. Vệ Vô Ưu gào thét, Bạch Lộ dẫn đầu đàn sói lao vào huyễn giới, Lâm Uyển Nhi và Từ thị bị đám quân lính vây bắt, Hoàng hậu Vân thị lạnh lùng ra lệnh cho cung nữ chuẩn bị bùa chú phong ấn.

Liễu Tử Khiêm vẫn kiên cường cản đường, ánh mắt lặng lẽ nhìn theo bóng Dạ Nhi khuất dần trong sương tím. Tô Ngọc Dao xuất hiện từ phía sau, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, thì thầm:

— Số phận đã định. Từ nay, nhân – lang, huyễn – tục, không còn ranh giới.

Một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cổng đóng sầm lại, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Trong huyễn giới, Dạ Nhi mở mắt, đối diện với một thế giới hoàn toàn mới – nơi mọi quy tắc cũ bị xóa bỏ, quyền năng dị tộc trỗi dậy, và bóng tối của tham vọng vẫn âm thầm rình rập sau mỗi làn sương tím. Nàng siết chặt tay Dịch Phong, ánh mắt kiên định hướng về phía trước.

Bên ngoài, mặt trời chìm hẳn sau rặng núi, bóng tối nuốt trọn thành Đại Ninh. Tiếng tru sói, tiếng binh khí, tiếng gào thét của những kẻ tham lam vẫn vang vọng giữa đêm.

Một kỷ nguyên mới vừa mở ra – ai sẽ là chủ nhân thực sự của huyễn giới hoàng hôn?

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử