Trang chủ/Huyễn Giới Hoàng Hôn/Chương 4: Độc Dược Và Mưu Đồ
Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 4: Độc Dược Và Mưu Đồ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Cảnh đêm đã lùi xa, Lâm phủ lại trở về với nhịp sống thường ngày. Sáng hôm sau, trời chưa sáng rõ, Dạ Nhi đã tỉnh giấc. Nàng ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, lặng lẽ xoa vết trăng khuyết trên cổ tay. Trong phòng, Thẩm Kỳ Anh đang lúi húi dọn dẹp, thấy nàng động đậy liền rón rén lại gần, nhỏ giọng:

— Tiểu thư, đêm qua người ngủ không yên sao? Ta nghe tiếng động bên ngoài, cứ thấp thỏm mãi.

Dạ Nhi nhìn Kỳ Anh, ánh mắt dịu lại. Nàng không nói gì về cuộc gặp gỡ đêm trước, chỉ nhẹ nhàng dặn dò:

— Không có gì đâu, Kỳ Anh. Ngươi nhớ dặn người dưới, hôm nay ta sẽ luyện chế dược thảo, không muốn ai quấy rầy.

Kỳ Anh gật đầu, mắt sáng lên:

— Tiểu thư muốn ta chuẩn bị gì không?

— Ngươi cứ mang dược liệu hôm qua ta chọn tới phòng luyện. Cẩn thận kiểm tra từng gói, đừng để lẫn lộn.

Kỳ Anh ngoan ngoãn lui xuống, để lại Dạ Nhi một mình. Nàng khoác áo, bước đến bên bàn, chậm rãi mở hộp gỗ đựng dược liệu. Mùi hương thảo dược thanh nhẹ lan tỏa, dịu dàng mà sâu lắng. Dưới ánh sáng nhạt, Dạ Nhi kiểm tra từng loại một, ngón tay lướt qua từng cánh lá, đầu mày khẽ chau lại.

Một lát sau, ngoài sân vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Lâm Uyển Nhi xuất hiện, khoác trên mình bộ xiêm y màu ngà, tóc búi gọn, cài trâm ngọc. Nàng ta bước vào phòng, môi cười tươi như hoa nở, nhưng ánh mắt lại như giấu mũi dao sắc.

— Muội muội dậy sớm quá nhỉ! Tỷ vừa nghe Kỳ Anh nói muội lại chuẩn bị luyện dược, thật chăm chỉ quá mức rồi. Hay để tỷ giúp một tay?

Dạ Nhi đứng dậy, khẽ cúi đầu:

— Đa tạ tỷ tỷ quan tâm. Chỉ là chút việc nhỏ, muội tự mình làm được.

Uyển Nhi cười, bước tới gần bàn, liếc nhìn hộp dược liệu:

— Dược liệu hôm nay là do tỷ đích thân sai người chuẩn bị. Muội yên tâm, mọi thứ đều tốt nhất.

Nói rồi, nàng ta đưa mắt ra hiệu cho tỳ nữ đứng sau. Một hộp nhỏ được đặt lên bàn, nắp khép hờ, bên trong là những cánh hoa màu tím nhạt, lẫn vào mấy loại rễ cỏ lạ mắt.

Dạ Nhi thoáng nhìn qua, mắt không đổi sắc. Nàng biết rõ, Lâm Uyển Nhi xưa nay không bao giờ tốt bụng như vậy. Việc tự mình mang dược liệu đến, nhất định ẩn giấu điều gì.

Uyển Nhi vờ như vô tình lấy một cành hoa, mân mê trong tay, mỉm cười:

— Tỷ nghe nói dược hoàn lần này dùng để chữa bệnh cho cha, muội nên cẩn trọng mới phải. Có cần tỷ kiểm tra cùng không?

Dạ Nhi khẽ lắc đầu, ánh mắt trong veo:

— Đa tạ tỷ tỷ đã nhắc nhở. Dược phương do mẫu thân để lại, muội đã quen tay. Nếu có gì sơ suất, muội sẽ tự mình chịu trách nhiệm.

Uyển Nhi cười nhạt, lướt mắt qua gương mặt nàng, rồi thong thả rời đi. Đợi nàng ta vừa khuất bóng, Dạ Nhi mới nhẹ thở ra. Nàng ngồi xuống, mở hộp dược liệu, lấy từng mẫu ra kiểm tra kỹ lưỡng. Đôi mắt sắc như chim ưng, ngón tay nhẹ nhàng tách lớp vỏ ngoài của cánh hoa tím.

Chỉ trong khoảnh khắc, một mùi hăng hắc lạ lùng bốc lên, rất nhẹ, chỉ ai tinh ý mới nhận ra. Dạ Nhi nhíu mày, lấy một cây ngân châm nhỏ, nhẹ nhàng chích vào cánh hoa, quan sát phản ứng. Đầu kim chuyển sắc xanh nhạt – dấu hiệu của độc “Vô Ảnh Tán”, một loại độc không màu không mùi, ngấm dần vào huyết mạch, phát tác chậm, khiến người trúng độc kiệt lực mà không rõ nguyên nhân.

Dạ Nhi trầm ngâm, trong mắt không một tia dao động. Nàng thầm nghĩ: “Lâm Uyển Nhi quả nhiên không chịu buông tha. Chỉ là loại độc này, so với những gì ta từng gặp, vẫn còn kém xa.”

Nàng cẩn thận tách riêng số hoa độc, đổi sang dược liệu sạch trong không gian Huyễn Cốc. Bên trong Huyễn Cốc, ánh sáng nhu hòa, hương dược lan khắp nơi. Những gốc cỏ ngọc linh, cây bạch linh thảo đều được nàng chăm sóc kỹ lưỡng, không lẫn chút tạp chất nào. Dạ Nhi lấy ra một ít dược liệu quý, thay thế vào số đã bị hạ độc, rồi mới quay lại phòng ngoài, tiếp tục chuẩn bị.

Chỉ một lát, Thẩm Kỳ Anh mang nước nóng vào. Vừa đặt ấm xuống, nàng đã ngửi thấy mùi lạ, liền chau mày:

— Tiểu thư, sao lại có mùi gì đó… là lạ?

Dạ Nhi khẽ mỉm cười, thấp giọng:

— Không sao, chỉ là dược thảo mới, ngửi nhiều không tốt. Ngươi đừng lại gần, để ta tự làm.

Kỳ Anh ngoan ngoãn lui ra, không quên liếc mắt nhìn quanh, ánh mắt cảnh giác.

Dạ Nhi bắt đầu luyện chế dược hoàn. Nàng đun sôi nước, nghiền nhỏ dược liệu, từng động tác đều nhẹ nhàng, chuẩn xác. Mỗi lần hòa trộn, nàng lại kín đáo nhỏ một giọt dịch thanh trong từ bình ngọc – đó là giải dược do nàng điều chế, phòng ngừa độc tố còn sót lại. Đến khi dược hoàn thành, màu sắc trong trẻo, mùi thơm dịu, không chút dấu vết bất thường.

Giữa lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một tỳ nữ vội vã chạy vào, cúi đầu báo:

— Lâm phu nhân cho mời nhị tiểu thư và đại tiểu thư tới chính sảnh. Lão gia vừa trở về, muốn dùng thử dược hoàn mới.

Dạ Nhi điềm tĩnh thu dọn đồ, cẩn thận cất riêng phần dược liệu còn lại vào hộp, khẽ dặn Kỳ Anh:

— Ngươi ở lại, trông coi phòng cho ta.

Kỳ Anh lo lắng:

— Tiểu thư, người cẩn thận. Đại tiểu thư và phu nhân gần đây không yên phận, ta sợ họ lại giở trò.

Dạ Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm:

— Ta đã chuẩn bị đủ rồi.

Nàng bước ra ngoài, đi dọc hành lang phủ Lâm. Gió sớm lướt qua, tà áo nhẹ lay, ánh mắt nàng không chút gợn sóng.

Tại chính sảnh, không khí có phần trịnh trọng. Lâm lão gia ngồi trên ghế chủ vị, thần sắc tiều tụy, nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lên vẻ uy nghiêm. Bên cạnh, Từ thị khoác áo choàng gấm, gương mặt điềm đạm, đôi mắt lặng lẽ dò xét từng động tác của mọi người. Uyển Nhi ngồi một bên, môi mỉm cười, ánh mắt lướt qua Dạ Nhi như thách thức.

Dạ Nhi bước vào, cúi đầu hành lễ:

— Phụ thân, phu nhân, tỷ tỷ.

Lâm lão gia gật đầu:

— Nghe nói con đã luyện xong dược hoàn. Mau mang lên đây.

Dạ Nhi dâng khay, hai tay nâng chén dược hoàn đặt trước mặt lão gia. Uyển Nhi liếc mắt, khẽ nói:

— Cha, dược liệu lần này là do con đích thân chuẩn bị, hoàn toàn tinh tuyển. Mong cha an tâm.

Lâm lão gia nhìn hai con gái, chậm rãi hỏi:

— Dạ Nhi, con chắc chắn dược hoàn này an toàn chứ?

Dạ Nhi bình tĩnh đáp:

— Con tự tay luyện chế, đảm bảo không lẫn tạp chất. Nếu có gì bất trắc, con nguyện chịu mọi trách nhiệm.

Từ thị mỉm cười xen vào:

— Ta nghe Uyển Nhi nói, trong kho dược gần đây có người lạ ra vào, không biết có thật không? Dạ Nhi, con nên cẩn thận với người hầu dưới quyền mình.

Dạ Nhi không hề dao động, chỉ khẽ đáp:

— Đa tạ phu nhân nhắc nhở. Kỳ Anh là người thân cận của con, chưa từng rời nửa bước, mọi việc đều do con tự tay kiểm soát.

Uyển Nhi cúi đầu, giọng mềm như nước:

— Muội muội thông tuệ, tỷ cũng an tâm. Chỉ là bệnh tình của cha lâu ngày không khỏi, nếu có gì sơ suất, sẽ ảnh hưởng lớn đến danh dự Lâm phủ. Mong muội suy xét kỹ.

Dạ Nhi đưa mắt nhìn Uyển Nhi, nụ cười nhạt ẩn ý:

— Muội hiểu, cảm tạ tỷ tỷ đã lo lắng.

Không khí trong sảnh bỗng chùng xuống. Lâm lão gia nhìn chén dược, trầm ngâm một lát rồi nhấc lên uống cạn. Mọi người nín thở theo dõi, ánh mắt Từ thị và Uyển Nhi sắc lạnh, như muốn xuyên thấu từng động tác của Dạ Nhi.

Một hồi lâu, lão gia đặt chén xuống, hơi thở đều lại, sắc mặt không thay đổi. Ông nhắm mắt, im lặng dưỡng thần. Từ thị ra hiệu cho tỳ nữ dâng trà, đôi mắt không rời khỏi sắc mặt chồng.

Lát sau, Lâm lão gia mở mắt, khẽ lên tiếng:

— Dược hoàn lần này khác trước, vị thanh dịu, dễ uống hơn. Ta cảm thấy khí huyết lưu thông, đầu óc tỉnh táo.

Từ thị hơi biến sắc, cố nén vẻ bất ngờ, mỉm cười:

— Thế thì tốt quá. Dạ Nhi, con quả là có tâm.

Uyển Nhi nắm chặt tay dưới ống tay áo, móng tay bấm sâu vào da thịt, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười:

— Muội muội quả nhiên có bản lĩnh. Cha thấy trong người thế nào, có cần nghỉ ngơi thêm không?

Lâm lão gia khoát tay:

— Không cần. Dược hoàn này tốt, sau này cứ theo phương pháp này mà làm.

Từ thị dịu giọng:

— Chuyện dược liệu vẫn nên để ta và Uyển Nhi kiểm tra kỹ càng. Dù sao cũng liên quan đến sức khỏe của lão gia, không thể sơ suất.

Dạ Nhi cúi đầu:

— Con xin nghe theo phu nhân chỉ dạy.

Uyển Nhi ngước nhìn Từ thị, ánh mắt lóe lên tia đắc ý. Nhưng Dạ Nhi không để lộ chút sơ hở nào, trong lòng thầm cười lạnh: “Chỉ tiếc, các người toan tính bao lâu, cuối cùng cũng chỉ tự hại mình.”Sau buổi đó, Dạ Nhi quay về viện, lòng vẫn còn nặng trĩu. Kỳ Anh chờ sẵn ngoài cửa, vừa thấy chủ nhân đã vội chạy tới:

— Tiểu thư, mọi việc thuận lợi chứ? Ta lo lắm, nghe nói phu nhân vừa gọi đại phu tới kiểm tra dược liệu.

Dạ Nhi khẽ xoa đầu nàng:

— Đừng lo, ta đã thay đổi dược liệu từ trước. Nếu ai phát hiện điều gì bất thường, cũng chỉ thấy trong phần dược liệu thừa, không liên quan đến dược hoàn đã uống.

Kỳ Anh tròn mắt:

— Vậy… nếu bọn họ tra ra độc tố thì sao?

— Độc kia là “Vô Ảnh Tán”, khó phát hiện, nhưng nếu tra kỹ sẽ lộ. Tuy nhiên, ta đã cất kỹ phần dược liệu ấy. Nếu họ cố chấp tra xét, chỉ càng tự phơi bày tâm tư.

Kỳ Anh lo lắng:

— Phu nhân và đại tiểu thư sẽ không chịu bỏ qua dễ vậy đâu…

Dạ Nhi nhìn xa xăm, khóe môi thoáng ý cười:

— Bọn họ càng sốt ruột, càng dễ mắc sai lầm. Ta chỉ cần bình tĩnh, mọi chuyện sẽ tự sáng tỏ.

Buổi chiều, Từ thị cho gọi Dạ Nhi tới hậu viện. Sắc trời âm u, gió lùa qua hàng liễu rủ, không khí nặng nề lạ thường. Trong phòng, Từ thị ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh lùng. Uyển Nhi đứng cạnh, gương mặt như phủ một lớp sương mỏng.

— Dạ Nhi, lại đây.

Dạ Nhi tiến tới, cúi đầu chờ lệnh.

Từ thị thong thả hỏi:

— Sáng nay, dược hoàn con luyện cho lão gia quả nhiên hiệu nghiệm. Nhưng ta nghe đại phu nói, trong số dược liệu còn lại, phát hiện dấu vết lạ. Con giải thích thế nào?

Dạ Nhi điềm tĩnh đáp:

— Dược liệu là do tỷ tỷ chuẩn bị, con chỉ kiểm tra sơ qua. Nếu có gì bất thường, e là khâu nhập kho có sơ suất. Con đã thay đổi toàn bộ dược thảo trước khi luyện chế, không dùng đến số có dấu hiệu lạ.

Uyển Nhi chen vào:

— Muội muội cẩn thận thật. Nhưng sao không báo với ta, để tránh hiểu lầm?

Dạ Nhi nhìn thẳng Uyển Nhi, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng:

— Muội sợ lỡ có sơ suất, liên lụy đến tỷ tỷ. Chỉ là chuyện nhỏ, muội tự mình xử lý.

Từ thị nhíu mày, giọng trầm xuống:

— Dạ Nhi, con nên nhớ, trong phủ này mọi việc đều phải báo cáo rõ ràng. Nếu để xảy ra chuyện, dù vô tình hay cố ý, cũng không tránh khỏi trách phạt.

Dạ Nhi cúi đầu, giọng nhẹ như gió:

— Con hiểu, xin phu nhân trách phạt.

Từ thị im lặng, đôi mắt dò xét từng biểu cảm của nàng. Uyển Nhi giả vờ lo lắng:

— Phu nhân, muội muội xưa nay cẩn trọng. Lần này chắc chỉ là hiểu lầm. Chúng ta nên điều tra kỹ, đừng vội kết tội.

Từ thị nhìn sang con gái, ánh mắt dịu lại, nhưng vẫn không giấu vẻ nghi ngờ:

— Được rồi. Dạ Nhi, từ nay mọi việc liên quan đến dược thảo trong phủ, con phải báo lại cho ta hoặc Uyển Nhi kiểm tra trước khi dùng. Không được tự ý quyết định nữa.

Dạ Nhi gật đầu, giọng bình thản:

— Con xin nghe theo.

Từ thị khoát tay cho lui. Khi Dạ Nhi vừa ra khỏi cửa, Uyển Nhi khẽ ghé sát tai Từ thị, thì thầm gì đó. Từ thị gật đầu, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.

Trở về viện, Dạ Nhi ngồi xuống bên bàn, lấy hộp dược thảo ra kiểm tra một lần nữa. Nàng biết, từ nay mọi hành động đều bị giám sát chặt chẽ. Nhưng cũng nhờ vậy, những âm mưu của Từ thị và Uyển Nhi sẽ khó lòng tiến hành kín đáo như trước.

Khi bóng tối buông xuống, Dạ Nhi đóng cửa phòng, ngồi lặng lẽ trước bàn. Nàng lấy ra một quyển sách cũ, lật đến trang viết về độc dược. Ánh đèn leo lét hắt lên gương mặt nàng, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên tia sáng kiên nghị.

Ngoài cửa sổ, Kỳ Anh rón rén bước vào, khẽ hỏi:

— Tiểu thư, người định làm gì tiếp theo?

— Ta phải điều tra xem ai đã giúp Uyển Nhi lấy được “Vô Ảnh Tán”. Loại độc này không dễ có trong phủ, chắc chắn phía sau còn kẻ tiếp tay.

Kỳ Anh gật đầu, ánh mắt lấp lánh:

— Ta sẽ dò hỏi mấy tỳ nữ trong kho dược. Nếu phát hiện gì bất thường, sẽ lập tức báo người.

Dạ Nhi khẽ mỉm cười:

— Ngươi cẩn thận. Đừng để bị lộ, nhất là với bọn người của đại tiểu thư.

Kỳ Anh cúi đầu, lặng lẽ lui ra.

Đêm dần sâu, Dạ Nhi vẫn ngồi bên bàn, ngón tay mân mê chuỗi hạt trăng khuyết trên cổ tay. Trong không gian Huyễn Cốc, những gốc dược quý lặng lẽ lớn lên, tỏa ra linh khí dịu dàng, như một chốn nương náu giữa sóng gió gia tộc.

Bên ngoài, gió lạnh luồn qua khe cửa, mang theo âm thanh xào xạc của tán lá. Một bóng người khẽ lướt qua hành lang, dừng lại trước phòng Dạ Nhi. Đôi mắt sáng như ánh lửa, chăm chú nhìn vào bên trong, rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối.

Ở một góc khuất trong phủ, Từ thị ngồi trầm tư bên bàn cờ, ánh mắt sắc như dao. Bên cạnh, Uyển Nhi khoanh tay, vẻ mặt đăm chiêu.

— Mẫu thân, lần này con thất bại. Dạ Nhi quả thật xảo quyệt, không dễ đối phó như trước.

Từ thị trầm giọng:

— Đừng nóng vội. Con bé đó càng giảo hoạt, càng phải từ từ bóp nghẹt. Ta đã sai người giám sát nhất cử nhất động của nó. Chỉ cần nó sơ suất, sẽ không dễ thoát.

Uyển Nhi nghiến răng:

— Con không cam tâm. Nếu không phải cha đích thân uống dược hoàn, e rằng hôm nay đã có chuyện lớn rồi.

Từ thị lạnh lùng:

— Đừng quên, mục đích của chúng ta không chỉ là loại bỏ Dạ Nhi. Ta muốn nó thân bại danh liệt, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt lóe lên tia độc ác.

Trong viện Dạ Nhi, ánh đèn vẫn chưa tắt. Nàng cầm bút, viết vài dòng vào cuốn sổ nhỏ, ghi lại mọi biến động trong phủ. Đột nhiên, một luồng khí lạnh tràn vào phòng. Dạ Nhi ngẩng đầu, cảm nhận được linh khí dao động khác thường. Nàng siết chặt ngọc bội trên tay, cẩn thận che giấu không gian Huyễn Cốc.

Tiếng động khẽ khàng ngoài cửa sổ, như có ai đó đang rình rập. Dạ Nhi đứng dậy, bước tới bên cửa, mở hé một khe nhỏ. Bóng đêm đặc quánh, chỉ nghe tiếng gió rít qua vườn trúc. Nàng nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Kỳ Anh trở lại, thở hổn hển:

— Tiểu thư, ta nghe nói tối nay phu nhân triệu tập tất cả tỳ nữ trong phủ kiểm tra phòng ốc, nói là đề phòng có kẻ trộm dược liệu. Họ đang tiến về phía viện ta.

Dạ Nhi lạnh giọng:

— Xem ra, họ muốn nhân cơ hội này lục soát phòng ta.

Nàng nhanh chóng thu dọn mọi vật dụng quan trọng, cất kín những thứ cần thiết vào Huyễn Cốc. Vừa xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một nhóm tỳ nữ dẫn đầu là quản sự bước vào, cúi đầu nói:

— Nhị tiểu thư, phu nhân lệnh kiểm tra toàn bộ phòng ốc, mong người phối hợp.

Dạ Nhi bình tĩnh đáp:

— Ta không có gì phải giấu. Các người cứ làm việc của mình.

Nhóm tỳ nữ tỏa ra kiểm tra từng ngóc ngách. Kỳ Anh đứng cạnh, ánh mắt đầy cảnh giác. Quản sự cẩn thận mở từng ngăn tủ, lật từng tấm chăn, cuối cùng dừng lại trước hộp dược liệu.

— Nhị tiểu thư, có thể mở ra kiểm tra không?

Dạ Nhi gật đầu, đích thân mở hộp, bên trong chỉ còn dược liệu sạch, không chút tạp chất. Quản sự dò xét một hồi, không phát hiện gì, đành lui xuống.

Khi mọi người rời đi, Dạ Nhi thở phào. Nhưng trong lòng nàng biết rõ, Từ thị và Uyển Nhi sẽ không dừng lại ở đó.

Đêm khuya, Dạ Nhi ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ánh trăng mờ nhạt. Trong lòng nàng, một nỗi lo lắng lặng lẽ lớn dần. Mọi âm mưu trong phủ như bóng tối lặng lẽ bủa vây, không biết khi nào sẽ bùng phát thành bão tố.

Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài vườn. Dạ Nhi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cảnh giác. Nàng biết, sóng gió còn chưa qua, phía trước chỉ toàn là cạm bẫy.

Giữa bóng tối, một đôi mắt sáng rực lướt qua, lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh trong viện nàng. Ở nơi sâu nhất của phủ Lâm, những bàn tay vô hình vẫn đang dệt nên một mạng lưới âm mưu mới, chực chờ nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt vừa le lói.

Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Nhi cảm nhận rõ rệt: cơn sóng ngầm dưới lớp bình yên đang dâng trào, cuốn nàng vào vòng xoáy không thể thoát ra.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử