Chương 9: Cạm Bẫy Mạn Bắc
Gió Mạn Bắc cắt da, mang theo hương khói súng và vị máu còn lặng lẽ vương trên từng vạt áo. Khi rạng đông chỉ mới rạch một vệt sáng bạc lên mặt đất loang lổ, đoàn nghĩa quân đã lặng lẽ lên đường, không trống không kèn, không lời động viên hoa mỹ. Bước chân họ nặng trĩu, mỗi người đều mang trên lưng súng trường, dao găm, lựu đạn, lương khô vụn vặt – và trên ngực Phong là mảnh Huyết Đồ đầu tiên, bọc kín trong vải thô, như một vết thương chưa khép miệng.
Lê Đắc Phong đi giữa đoàn, vai rộng sải bước, ánh mắt sắc như lưỡi dao lạc giữa rừng già. Vết sẹo kéo dài trên má anh ửng đỏ vì lạnh, nhưng không ai nhận ra trong đôi mắt ấy là tầng tầng lớp lớp lo âu, dằn vặt. Đình đi đầu, dáng người thấp đậm vững chãi, mắt không rời những vết giày mờ nhạt trên nền đất ẩm. Ông lẩm bẩm, chốc chốc nhặt một cành khô, kiểm tra dấu vết cũ mới, tinh ý như một con thú rừng già từng trải qua bao trận sinh tử. Khanh bước sát phía sau, áo dài đen hòa vào bóng cây, môi mím chặt, đôi mắt sâu thẳm như cất giấu mọi toan tính không ai đoán nổi.
Đường đến trấn Phong Động là hành trình xuyên qua đất dữ, nơi truyền thuyết kể lại mảnh Huyết Đồ thứ hai bị chôn vùi cùng một viên tướng khởi nghĩa. Cây lim cổ thụ phía bắc trấn là điểm hẹn của số phận – cũng là nơi bẫy rập giăng đầy. Tin đồn nghĩa quân giữ Huyết Đồ đã lan đi, địch thủ ẩn mình trong bóng tối, chực chờ dưới mỗi tán cây, mỗi khe đá.
Nghĩa quân bám sát nhau, mỗi người một phần lo lắng, không ai nói thành lời. Minh và toán trinh sát tỏa ra hai bên kiểm tra lối mòn, súng lên đạn sẵn sàng. Châu cùng đội y tế chăm sóc người bị thương, băng bó vết cắt do gai rừng và đá sắc, ánh mắt không rời về phía Phong như gửi gắm một nỗi lo không tên.
Khi trời đứng bóng, họ dừng bên suối cạn, Đình trải bản đồ giấy, đối chiếu với ký hiệu trên mảnh Huyết Đồ. Ông chỉ vào hình rồng cuộn, giọng khàn đặc:
– Nếu lời truyền không sai, gốc lim kia chính là nơi cất giấu mảnh thứ hai. Nhưng quanh đó là đất dữ, dân bản địa còn không dám bén mảng.
Khanh nhìn vào tấm bản đồ, đôi mày lá liễu nhíu lại:
– Chúng ta không còn đường lui. Nếu để quân Pháp hoặc Vỹ đoạt được, mọi máu xương đã đổ sẽ hóa vô nghĩa.
Phong gật đầu, ánh mắt nặng trĩu. Anh nhìn về phía những đỉnh núi phủ mây, lòng không biết chờ đợi là hy vọng hay cạm bẫy.
Khi ánh chiều nhạt dần, đoàn người men theo lối mòn, bầu không khí căng như dây đàn. Đình ra hiệu tản đội hình, chia thành ba nhóm nhỏ. Minh dẫn một toán trinh sát sang hướng đông, dò xét lối vào trấn. Châu cẩn trọng kiểm tra lại vết thương cho các đồng đội, ánh mắt thoáng buồn nhưng kiên định.
Phong, Khanh và Đình ngồi dưới tán lim già, thảo luận kế hoạch tiếp cận. Khanh trải tấm bản đồ vẽ tay, giọng trầm lạnh:
– Đêm nay, phải hành động gọn ghẽ. Nếu dưới gốc lim thực sự có mật đạo, ta sẽ đột nhập hầm cũ quân Cần Vương trước khi bọn Vỹ hoặc Pháp kịp trở tay.
Đình ngẫm nghĩ, tay lần tràng hạt:
– Vỹ không dễ mắc bẫy. Hắn biết rõ mọi đường ngang ngõ tắt ở đây, có thể đã giăng sẵn lưới.
Phong ngẩng lên, giọng dứt khoát:
– Tôi sẽ đi đầu. Nếu có biến, tôi chịu.
Khanh lắc đầu, ánh mắt xoáy sâu vào Phong:
– Anh giữ Huyết Đồ, không thể liều mạng. Để tôi đi trước.
Đình ngắt lời, dứt khoát:
– Không ai đi một mình. Chia ba toán, mỗi toán ba người, một toán ém bên ngoài làm dự phòng.
Kế hoạch được ấn định. Khi bóng tối phủ xuống, đoàn người tản đi, để lại vết chân mờ trên cỏ ướt.
Trăng lưỡi liềm lặng lẽ soi xuống mặt đất ẩm, đội của Đình tiếp cận gốc lim, đào sâu vào lớp đất cứng. Bàn tay chai sạn bới từng nắm đất, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Tiếng xẻng va vào v*t c*ng, một tấm ván mục hiện ra. Dưới tấm ván là cửa hầm đá, hơi lạnh từ lòng đất phả lên.
Phong trườn xuống trước, súng trường chắc tay, mắt quét từng ngóc ngách. Đình theo sát, đèn dầu le lói, tay giữ chặt chuôi dao. Khanh ở lại phía trên, chỉ huy đội cảnh giới.
Trong hầm, bóng tối đặc quánh. Tường đá có vết cào mòn, vết máu tươi loang trên nền đá. Phong thì thầm:
– Có kẻ đi trước chúng ta.
Đình nghiến răng, kiểm tra vết máu:
– Chúng biết ta sẽ đến.
Tiếng động lạ vọng lại từ sâu trong hầm. Đình ra hiệu im lặng, hai người nín thở tiến lên. Đột ngột, một loạt tiếng nổ nhỏ vang lên, đất đá sập xuống, chắn lối quay đầu. Đèn dầu phụt tắt, bóng tối nuốt chửng.
Ánh lửa diêm leo lét soi lên tường đá lấm tấm máu. Một giọng đàn ông vang lên, lạnh như băng:
– Đến chậm rồi, Phong. Ngươi nghĩ ta không đoán được nước cờ này sao?
Nguyễn Tường Vỹ xuất hiện, áo tím than lấp ló trong bóng tối, súng lục lăm lăm trong tay, môi mỏng nhếch cười hiểm độc.
– Đưa Huyết Đồ ra, hoặc xác các ngươi sẽ mục dưới này.
Phong nắm chặt súng, mắt không rời Vỹ. Đình len sang bên, tay giữ quả lựu đạn thô sơ, nhưng hai tên thuộc hạ của Vỹ đã từ trong bóng tối chĩa súng vào đầu ông.
Vỹ nhếch mép:
– Đừng dại dột, đội trưởng Đình. Ta không muốn giết các ngươi ngay đâu. Chỉ cần Huyết Đồ.
Phong gằn giọng:
– Huyết Đồ không thuộc về kẻ như ngươi.
Vỹ phá lên cười, giọng chát chúa:
– Ngươi cũng chỉ là quân cờ trong ván cờ máu này thôi, Phong.
Bất ngờ, Đình bật người, ném lựu đạn về phía Vỹ. Tiếng nổ chát chúa vang lên, khói bụi cuộn mù mịt. Phong lao vào vật ngã một tên lính, nhưng Vỹ kịp áp sát, bẻ quặt tay Phong, dí súng vào gáy.
– Dừng lại! – Hắn quát lớn.
Khói tan, Đình nằm sóng soài bên vũng máu, vai trúng đạn, tay vẫn siết chuôi dao. Vỹ lôi Phong lên, dí súng vào thái dương.
– Bắt lấy hắn, đem lên trên!
Hai tên thuộc hạ lôi Phong đi, Vỹ dẫm qua Đình, lạnh lùng không ngoái lại. Phong vùng vẫy, nhưng bị giữ chặt, máu rỉ trên trán.
Trên mặt đất, Khanh cùng hai nghĩa quân nghe tiếng nổ, mặt tái đi. Châu từ rìa rừng lao tới, thì thầm khẩn thiết:
– Có động tĩnh, lính lạ xuất hiện quanh đây.
Khanh lập tức ra hiệu rút về điểm tập kết. Minh chạy về, mặt tái nhợt:
– Có dấu hiệu bị bao vây. Phía đông bắc có lửa hiệu, chắc Vỹ ra hiệu cho quân Pháp.
Khanh nghiến răng:
– Hắn muốn dụ cả ta lẫn Pháp vào bẫy, ép chúng ta vào gọng kìm.
Châu run rẩy nhìn về phía hầm:
– Phong đâu rồi?
Khanh không đáp, mắt tối sầm. Cô ra lệnh Minh đưa đội y tế và thương binh rút theo lối suối cạn. Bản thân cùng Châu và hai nghĩa quân lặng lẽ áp sát cửa hầm.
Bóng áo tím than của Vỹ hiện ra dưới ánh trăng, kéo theo Phong bị trói chặt, máu thấm đỏ thái dương. Vỹ ép Phong quỳ xuống, quay sang Khanh, giọng lạnh tanh:
– Đem Huyết Đồ ra, hoặc đồng đội ngươi chết ngay tại chỗ.
Khanh không nao núng, ánh mắt lạnh lùng như đá. Cô khẽ liếc Châu, gật đầu rất nhẹ.
Vỹ cười nhạt:
– Đừng giở trò, Khanh. Đưa bản đồ ra, hoặc ta giết từng đứa một.
Phong ngẩng đầu, mắt rực lửa căm hận:
– Đừng để hắn đạt được mục đích, Khanh!
Vỹ quát:
– Im miệng! – Hắn dí súng vào thái dương Phong, kéo ngẩng đầu anh lên – Một tên lưu vong mà cũng dám tranh thiên hạ với ta?
Châu khẽ dịch chuyển, tay chạm vào túi thuốc độc. Khanh nhận ra, lắc đầu rất khẽ. Cô thì thầm với hai nghĩa quân:
– Nếu tôi ra hiệu, bắn tỉa tên giữ Phong. Châu, chuẩn bị khói mù.
Châu rút hai ống khói, chờ hiệu lệnh. Khanh cất tiếng, giọng trầm ấm vang vọng trong đêm:
– Vỹ, nếu muốn Huyết Đồ, ngươi phải bước qua xác chúng ta.
Vỹ vung súng, ra hiệu lôi Phong sát mép rừng:
– Một là Huyết Đồ, hai là mạng hắn.
Khanh nhìn thấy tuyệt vọng trong mắt Châu. Cô biết, nếu không quyết đoán, Phong sẽ chết ngay tại chỗ, còn bản thân và đồng đội cũng không thể thoát khỏi vòng vây đang siết lại.
Chỉ trong khoảnh khắc, Khanh rút súng bắn chỉ thiên. Hai nghĩa quân đồng loạt nổ súng, viên đạn xuyên qua vai tên giữ Phong. Châu quăng ống khói, làn khói trắng bùng lên, che mờ tầm nhìn.
Vỹ lùi lại, bắn loạn xạ. Phong vùng lên, húc ngã tên còn lại, lăn xuống dốc, máu me bê bết. Khanh lao tới, kéo Phong lùi vào bụi rậm.
Một viên đạn ghim vào lưng Châu. Cô khuỵu xuống, máu trào ra miệng, vẫn cố ném tiếp ống khói cuối cùng. Khanh quay lại, hét:– Rút lui! Minh, dẫn mọi người chạy hướng tây!
Châu nhìn Khanh, môi mấp máy:
– Cứu… nghĩa quân… đừng lo cho tôi…
Khanh siết chặt tay Châu, mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ. Thời gian không cho phép. Cô buông tay, kéo Phong chạy vào rừng sâu.
Tiếng súng rền vang phía sau, tiếng hét của Vỹ vọng lại. Nghĩa quân rút chạy trong hỗn loạn, mỗi người mang trên mình vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn.
Bóng tối rừng Mạn Bắc nuốt chửng đoàn người. Tiếng bước chân lẫn tiếng th* d*c, tiếng rên của người bị thương hòa vào nhau. Minh dìu Phong, vai anh loang máu, mắt vẫn ánh lên ý chí không khuất phục.
Khanh đi cuối, kiểm tra từng người. Đình được hai nghĩa quân cõng, mặt trắng bệch, vẫn siết tràng hạt gỗ mun. Cô ghé sát Minh, hỏi nhỏ:
– Phía sau còn ai chưa ra khỏi vòng vây?
Minh lắc đầu, giọng nghẹn lại:
– Châu… không qua khỏi. Bọn Vỹ truy sát rất gắt.
Khanh cúi đầu, mắt đỏ hoe, nhưng không cho phép mình yếu đuối. Đội hình men theo khe suối, tránh mọi ánh sáng. Tiếng chó sủa, tiếng kèn hiệu Pháp vang lên, báo hiệu vòng vây đang siết.
Đình thì thào:
– Nếu không có đường rút, cả đoàn sẽ bỏ mạng ở đây.
Phong cố gượng dậy, giọng khàn đặc:
– Chia nhỏ đội hình, mỗi nhóm ba người, tìm đường thoát riêng. Nếu ai thoát được, hãy tiếp tục truy tìm mảnh Huyết Đồ còn lại.
Khanh nhìn Phong, ánh mắt rắn rỏi:
– Anh đủ sức đi tiếp không?
Phong gật đầu, môi mím chặt:
– Tôi còn nợ Châu, còn nợ bao người đã ngã xuống.
Minh nhìn hai người, mắt đỏ ngầu:
– Tôi ở lại chặn hậu. Nếu chết, cũng phải kéo theo vài tên theo cùng.
Khanh lắc đầu:
– Không ai được hy sinh vô ích. Chia ba nhóm, mỗi nhóm cầm phần lương thực, đi ba hướng. Gặp lại ở khe đá Ba Đầu, nếu ai còn sống.
Lệnh ban ra, nghĩa quân lặng lẽ tản đi. Bóng họ hòa vào rừng, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và mùi máu tanh trong không khí.
Đêm càng về khuya, mưa bụi lất phất, thấm vào vết thương, thấm cả nỗi đau chưa kịp gọi tên. Đội của Phong gồm Minh và một nghĩa quân trẻ tên Khang men theo bờ suối, tránh mọi dấu vết. Dưới tán rừng, Phong cảm nhận từng nhịp đập máu trong huyết quản, từng cơn đau nhức trên vai, nhưng ý chí không cho phép anh dừng lại.
Minh thì thào:
– Không có chị Khanh, chắc tôi đã chết từ lâu. Nghĩ đến Châu, tôi chỉ muốn giết sạch bọn Vỹ.
Phong đặt tay lên vai Minh, giọng trầm:
– Đừng để thù hận che mắt. Châu hy sinh để chúng ta sống, để Huyết Đồ không rơi vào tay ác nhân.
Khang đi sau, tay run run siết khẩu súng ngắn, mắt hoảng loạn:
– Liệu có ai trong đội sống sót không, anh Phong?
Phong quay lại, ánh mắt sắc lạnh:
– Còn một người, ngọn lửa khởi nghĩa vẫn cháy.
Họ tiếp tục lầm lũi trong bóng tối, mỗi người mang theo một phần tội lỗi và lời thề chưa dứt.
Phía bên kia rừng, Khanh dẫn đội mình vòng qua khe đá, lẩn tránh truy lùng của Pháp và tay sai Vỹ. Đình được dìu đi, hơi thở yếu, tay vẫn không rời tràng hạt. Khanh ghé sát, hỏi nhỏ:
– Đình, ông có hối hận không?
Đình mỉm cười nhợt nhạt:
– Chỉ hối hận chưa kịp thấy dân mình ngẩng cao đầu, không cúi trước giặc.
Khanh siết chặt tay ông, mắt dâng nước, nhưng không để ai thấy giọt lệ. Mỗi bước chân giờ đây có thể là lần cuối.
Quân Pháp bắt đầu quét rừng, súng nổ, chó sủa vang. Khanh ra hiệu tản ra, ẩn mình dưới lùm rậm. Cô lặng lẽ rút dao, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
Một toán lính Pháp bất ngờ áp sát. Khanh ra hiệu cho hai nghĩa quân chờ lệnh. Khi lính Pháp vừa vào tầm, cô lao ra, dao găm lóe sáng. Một tên ngã xuống, máu phun đỏ cỏ. Hai nghĩa quân bắn hạ tên thứ hai. Tiếng súng vang, báo hiệu vị trí.
Khanh quát:
– Chạy! Chia ba hướng!
Cô cùng Đình và một nghĩa quân lách qua khe đá, lao vào bóng tối. Phía sau, tiếng súng dồn dập, tiếng la hét vọng lại. Khanh biết, đã có người không qua khỏi.
Sáng hôm sau, mưa bụi ngừng rơi, mặt đất lầy lội, xác người rải rác khắp lối mòn. Phong, Minh và Khang bám sát bờ suối, tìm về điểm hẹn. Cả ba kiệt sức, áo rách tươm, máu rỉ trên vai.
Phong ngồi phệt xuống gốc cây, th* d*c. Minh chia mỗi người một miếng lương khô, mắt trũng sâu vì mất ngủ.
– Anh Phong, nếu tôi không qua khỏi, nhắn với mẹ tôi… tôi đã làm đúng lời cha dặn.
Phong nhìn Minh, ánh mắt dịu lại:
– Đừng nói gở. Còn sống là còn chiến đấu. Huyết Đồ phải được bảo vệ bằng mọi giá.
Khang rúc vào gốc cây, mắt nhắm nghiền. Ba người chìm vào giấc ngủ chập chờn, chờ bình minh với nỗi bất an không tên.
Ở phía xa, Vỹ cùng quân Pháp và tay sai quần thảo khắp rừng, truy lùng từng dấu chân nghĩa quân. Hắn đắc thắng khi thấy xác Châu bên bờ suối, mắt cô vẫn mở to, ánh lên sự kiên cường. Vỹ cúi xuống, rút dao găm trên ngực Châu, lau máu lên tà áo, thì thầm:
– Một đứa hy sinh, cả đoàn sẽ tan vỡ thôi.
Marchand, viên sĩ quan Pháp, ra hiệu gom xác, lục soát toàn khu rừng. Ông nhìn Vỹ, giọng khinh khỉnh:
– Người bản xứ các ngươi chỉ biết giết lẫn nhau. Huyết Đồ sẽ về tay Pháp, ngươi cũng chỉ là quân cờ thôi.
Vỹ nhếch mép:
– Khi các ngài nhận ra mình bị lừa, đã muộn rồi.
Hắn ra hiệu cho thuộc hạ tản ra, rồi lặng lẽ biến mất trong bóng rừng, như một bóng ma không ai kiểm soát nổi.
Khi hoàng hôn buông xuống, chỉ còn vài nhóm nghĩa quân lạc lõng tìm về điểm hẹn. Khanh dìu Đình, hai người ngồi dưới tán cây già, mắt nhìn xa xăm.
Đình thì thào:
– Cô Khanh, nếu tôi không qua khỏi…
Khanh ngắt lời, giọng cứng rắn:
– Ông không được chết. Nếu ông ngã xuống, ai dẫn dắt những người còn lại?
Đình cười, bàn tay run đặt lên vai cô:
– Cô sẽ thay tôi. Đừng để ngọn lửa này tắt.
Nước mắt Khanh trào ra, cô lập tức lau đi. Đêm Mạn Bắc lạnh cắt da, nhưng ý chí họ còn nóng hơn lửa.
Phong, Minh, Khang xuất hiện từ mé rừng. Khanh chạy lại, ôm chầm lấy Phong. Họ nhìn nhau, không nói thành lời, chỉ còn ánh mắt của những người sống sót từ địa ngục.
Phía sau, tiếng kèn hiệu Pháp lại vang lên, báo hiệu một đợt càn quét mới.
Bóng tối nuốt trọn đoàn người. Đâu đó trong rừng, một ánh lửa nhỏ nhen lên, lập lòe như mảnh linh hồn còn sót lại giữa biển máu và nước mắt.
Ở sâu trong rừng già, dưới gốc lim cổ thụ, mảnh Huyết Đồ thứ hai vẫn lặng im, chờ một bàn tay định mệnh. Bóng áo tím than của Vỹ thấp thoáng giữa thân cây. Hắn đứng lặng, mắt xoáy vào màn đêm, nụ cười hiểm độc hé trên môi.
Xa xa, Khanh siết tay Phong, hơi thở nóng hổi phả vào vai lạnh giá. Đình ngồi lặng, tràng hạt gỗ mun lăn trên những ngón tay run rẩy.
Một đêm nữa phủ bóng Mạn Bắc, mở đầu cho cơn ác mộng mới. Máu chưa kịp khô, nước mắt chưa ráo, nghĩa quân vẫn bám trụ, nuôi hy vọng mong manh rằng ngày mai sẽ khác.
Giữa rừng sâu, tiếng kèn hiệu Pháp vang vọng, như tiếng gọi oan hồn của người đã ngã xuống. Ai cũng hiểu: cạm bẫy Mạn Bắc chưa khép lại, bi kịch còn kéo dài, và Huyết Đồ vẫn là lời nguyền chưa có lời giải.











