Chương 3
Trước khi đi còn hiếm hoi nói với tôi một câu:
“Tối nay khỏi chờ anh ăn cơm.”
Anh ta không nói đi đâu.
Nhưng chấm đỏ trên điện thoại tôi…
Cả ngày đều nằm im tại tọa độ của bệnh viện tư kia.
Mãi đến chiều tối mới quay về tầng hầm.
Lúc bước vào nhà…
Dáng đi của anh ta chậm hẳn.
Hai chân hơi dang ra, như đang sợ đụng vào chỗ nào đó.
Anh ta đi thẳng vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa.
Không ăn tối.
Nửa đêm tôi dậy uống nước.
Nghe thấy anh ta trở mình liên tục trên giường phòng ngủ phụ, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng rên nén đau.
Vì muốn níu kéo người phụ nữ đó…
Đúng là anh ta liều cả cái mạng.
Tôi là một kẻ điên.
Một kẻ điên độc ác.
Nhưng chuyện đó…
Chỉ mình tôi biết.
Vì thế…
Ai cũng nghĩ tôi chỉ là đồ vô dụng.
Không bản lĩnh.
Không cá tính.
Chồng nuôi bồ bên ngoài cũng chẳng dám hé răng.
Họ đoán không sai.
Tôi chỉ dám âm thầm ra tay.
Từ ngày hôm sau…
Các món ăn tôi nấu đều cho lượng muối và ớt gấp đôi bình thường.
Thịt kho còn bỏ thêm hai thìa tương ớt.
Rau xào trước khi bắc xuống lại rắc thêm một nắm ớt khô.
Anh ta lầm bầm chửi vài câu rồi quay vào phòng gọi đồ ăn.
Toàn bộ thuốc kháng viêm trong nhà…
Tôi đều đổi thành vitamin B.
Tuýp thuốc bôi đầu giường…
Tôi thay bằng vaseline.
Cứ như vậy…
Tôi lặng lẽ kéo dài thời gian hồi phục của anh ta.
Ba ngày sau.
Qua camera giám sát, tôi thấy anh ta đứng ngoài ban công gọi điện.
“Vy Vy, dạo này anh ra nước ngoài… đúng rồi, vài hôm nữa sẽ về. Anh có mua quà cho em. Chẳng phải em luôn thích chiếc túi của Chanel sao?”
Không biết đầu dây bên kia nói gì.
Anh ta phất tay cười.
“Yên tâm đi, cô ấy không có ở nhà.”
Ngay sau đó…
Anh ta vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, khẽ nheo mắt.
Lại yêu đương rồi sao?
Xem ra…
Lâm Vy chẳng hề để lời cảnh cáo của tôi vào tai.
Vậy thì…
Đừng trách tôi trở mặt.
Trong phòng tắm…
Tôi đứng trước gương, cởi từng cúc áo ngủ.
Người trong gương…
Bụng đầy những vết rạn sau sinh.
Phần hông chảy xệ.
Mỡ thừa lỏng lẻo.
Còn người để lại tất cả những dấu vết ấy trên cơ thể tôi…
Lúc này đang nằm trong phòng ngủ mơ những giấc mộng xuân nực cười.
Không lâu sau…
Chiếc túi anh ta nhờ người mua hộ cũng được gửi tới.
Mẫu Chanel đen phối vàng.
Trên hóa đơn mua hộ ghi rõ:
6.800 USD.
Đủ tiền mua sữa cho con gái tôi suốt một năm.
Tôi nhắm mắt.
Thở ra một hơi thật dài.
Dù vết thương của Chu Trầm vẫn còn sưng đỏ, rỉ dịch…
Cũng chẳng ngăn nổi hai trái tim đang yêu.
Đúng là…
Anh ta yêu cô gái ấy bằng cả mạng sống.
Vậy thì…
Tôi còn ngăn làm gì nữa?
Cứ tác thành cho họ thôi.
Buổi chiều.
Chu Trầm nói phải sang thành phố bên cạnh công tác ngắn ngày.
Trước khi đi…
Anh ta thay áo sơ mi mới.
Xịt nước hoa.
Thậm chí còn hiếm hoi hỏi tôi:
“Bộ này nhìn ổn chứ?”
Tôi gật đầu.
“Đẹp lắm.”
Anh ta tin thật.
Bước chân nhẹ bẫng rời khỏi nhà.
Tôi ngồi trên sofa, mở định vị trên điện thoại.
Chấm đỏ chạy dọc theo tuyến đường chính về phía nam.
Cuối cùng dừng trước một khách sạn boutique.
Rồi không hề di chuyển nữa.
Cho đến…
Ba giờ sáng.
Điện thoại tôi bất ngờ đổ chuông.
Một số lạ.
“Xin hỏi chị là người nhà của Chu Trầm phải không? Người thân của chị vừa được xe cấp cứu 120 đưa đến bệnh viện thành phố. Mong chị đến ngay để ký giấy đồng ý phẫu thuật.”
Khóe môi tôi chậm rãi cong lên.
Ồ…
Đúng là một trận “chiến đấu đẫm máu” thật đấy.
05
Nửa tiếng sau, bố mẹ chồng cuối cùng cũng vội vã chạy tới.
Mẹ chồng vừa nhìn thấy tôi đã túm chặt cổ áo.
“Đã xảy ra chuyện gì? Giang Dao, rốt cuộc cô đã làm gì con trai tôi?”
“Ôi mẹ ơi.”
Tôi gỡ từng ngón tay bà ta ra.
“Mẹ lại nóng vội rồi. Con còn đang chẳng hiểu đầu cua tai nheo đây.”
Một cô y tá bước nhanh tới, đưa hóa đơn.
“Bác gái đừng vội. Hiện tại anh Chu Trầm vẫn đang được xử lý vết thương khẩn cấp. Trước mắt cần đóng thêm tiền tạm ứng.”
Mẹ chồng nhìn tờ hóa đơn, đồng tử co rụt lại.
“Phẫu thuật vùng kín? Phẫu thuật vùng kín là cái gì? Có phải cô bắt nó đi làm không?”
Nói xong, bà ta giơ tay định tát tôi.
Tôi nghiêng người tránh.
Cái tát hụt, cả người bà ta chúi về phía trước.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn mọi người xung quanh rồi chậm rãi lấy điện thoại gọi 110.
“Xin chào, tôi muốn trình báo. Tôi nghi ngờ có người mưu sát chồng tôi.”
Bàn tay mẹ chồng đang giơ giữa không trung lập tức khựng lại.
Chưa đầy mười lăm phút sau, hai cảnh sát đã có mặt trước cửa phòng cấp cứu.
Dựa vào hồ sơ điều xe cấp cứu 120, họ nhanh chóng xác định cuộc gọi được thực hiện từ một khách sạn bình dân.
Nhân viên khách sạn cũng nhanh chóng được mời tới.
Người đàn ông chạy đến, trán đầy mồ hôi.
“Anh Chu nhận phòng lúc tám giờ tối, dùng căn cước để đăng ký. Gần hai giờ sáng, chính anh ấy gọi 120.”
“Còn người đi cùng trong phòng đâu?”
Người đàn ông thoáng chột dạ.
“Kh… không có người đi cùng.”
Tôi nhướng mày.
Chạy nhanh thật đấy.
Nhưng thì sao?
Cô tưởng tên đàn ông đang nằm nửa sống nửa chết kia vẫn còn bảo vệ nổi cô à?
Đúng lúc ấy, cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Một bác sĩ mặc đồ phẫu thuật màu xanh bước ra.
Bố mẹ chồng lập tức lao tới.
“Bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi? Nó có sao không?”
Bác sĩ chậm rãi tháo khẩu trang.
“Vết thương đã được xử lý khá triệt để. Hiện tại dấu hiệu sinh tồn ổn định, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.”
Ông dừng lại một chút.
“Nhưng… phần vật liệu cấy ghép trước đó đã xuất hiện phản ứng đào thải rõ rệt. Tổ chức tại chỗ đã bị hoại tử nghiêm trọng, nên trong lúc xử lý chúng tôi đã lấy toàn bộ vật liệu cấy ghép ra.”
“Lại thêm đây là chấn thương lần hai nên nguy cơ nhiễm trùng rất cao, cần nằm viện theo dõi một thời gian.”
“Còn về khả năng phục hồi chức năng sau này… nói thật là không mấy lạc quan. Người nhà nên chuẩn bị tâm lý.”
Tôi hít vào một hơi lạnh.
Lấy ra rồi?
Vậy chẳng phải… lại trở về như cũ sao?
Mẹ chồng mềm nhũn hai chân.
Bố chồng vội vàng đỡ lấy cánh tay bà.
“Giang Dao! Chắc chắn là cô!”
Mẹ chồng vùng khỏi tay chồng, chỉ thẳng vào mặt tôi, gào lên.
“Vết thương của Chu Trầm chắc chắn là do cô hại! Con đàn bà độc ác!”
Tôi cạn lời.
“Trời đất chứng giám, liên quan gì đến tôi? Cả tối tôi ở nhà trông con. Ai biết anh ta chạy đi ăn chơi ở đâu?”
Tôi quay sang cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát, phiền các anh kiểm tra camera trước cửa phòng khách sạn. Ai vào lúc nào, ai ra lúc nào, một người cũng đừng bỏ sót.”
Vừa dứt lời.
Cửa phòng phẫu thuật lại mở ra.
Chu Trầm được đẩy ra ngoài.
Thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng.
Sắc mặt xám xịt.
Môi khô nứt nẻ.
Anh ta khẽ quay đầu, ánh mắt mơ màng lướt qua đám đông, cuối cùng dừng trên khuôn mặt mẹ mình.











