Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Mẹ… chuyện gì vậy?”

Mẹ chồng vừa định lao tới thì tôi bước ngang một bước, chắn ngay phía trước.

“Chu Trầm, ai làm anh ra nông nỗi này? Mau nói đi. Cảnh sát ở đây sẽ đòi lại công bằng cho anh.”

Chu Trầm ngơ ngác nhìn tôi.

Ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi không cho anh ta thời gian phản ứng.

Tiếp tục ép hỏi.

“Tối nay anh ở cùng ai?”

Quả nhiên…

Tôi vẫn đánh giá thấp tình yêu của đàn ông.

________________________________________

06

Anh ta quay sang nhìn cảnh sát.

“Xin lỗi đã làm phiền các anh. Trong phòng… chỉ có mình tôi, không có ai khác.”

Tôi đứng yên.

Lạnh lùng nhìn người đàn ông nằm trên giường bệnh.

Đến nước này rồi…

Anh ta vẫn còn che chở cho con tiểu tam đó.

“Vậy vết thương này rốt cuộc là thế nào?”

Cảnh sát tiếp tục hỏi.

“Tôi… tự mình sơ ý va phải. Cụ thể va thế nào thì tôi không nhớ rõ nữa. Lúc đó đau quá.”

Cảnh sát nhìn hai chúng tôi một lúc.

Cuối cùng đưa biên bản làm việc cho tôi ký.

Mọi chuyện…

Kết thúc qua loa như vậy.

Không triệu tập Lâm Vy.

Không trích xuất camera.

Chu Trầm khăng khăng nói là tự mình bị thương, nên cảnh sát cũng không thể tiếp tục điều tra theo hướng cố ý gây thương tích.

Hành lang dần yên tĩnh trở lại.

Mẹ chồng lập tức quay về dáng vẻ sai khiến quen thuộc.

“Năm giờ rồi. Giang Dao, về nhà mua một con gà hầm canh cho Chu Trầm.”

“Tiện thể làm thêm ít bánh bao nước cho bố mẹ. Trước bảy giờ phải mang tới.”

Tôi trợn trắng mắt.

Quay người bỏ đi.

Bảo tôi hầm gà cho tên cặn bã đó?

Nằm mơ đi.

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là tắt điện thoại rồi ngủ một giấc.

Khi tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn.

Con gái đang nằm trong nôi nghịch bàn chân.

Tôi thay quần áo sạch cho con rồi bế sang gửi một bà mẹ quen trong cùng khu chung cư nhờ trông nửa ngày.

Sau đó.

Tôi lục dưới đáy tủ, lấy chìa khóa dự phòng của xe Chu Trầm.

Bắt taxi đến bãi đỗ xe của khách sạn kia.

Tìm đúng chiếc xe của Chu Trầm.

Tôi không vội mở cửa.

Mà bật quay video trước.

Rồi đi tới phòng bảo vệ, đưa một bao thuốc lá.

“Chú ơi, xe cháu hôm qua đỗ ở đây bị quẹt mất. Chú giúp cháu xem lại camera được không? Khoảng mười giờ tối.”

Bác bảo vệ nhìn tôi.

“Xe đỗ khu nào?”

“Khu B, hàng phía trong.”

Ông kéo chuột.

Màn hình chuyển sang camera khu B.

Tôi đứng sau lưng ông, chăm chú nhìn ông tua từng chút một.

Mười giờ mười bảy phút.

Chiếc SUV màu đen từ từ lái vào chỗ đỗ.

Cửa ghế lái mở ra trước.

Chu Trầm nói gì đó với người trong xe rồi đi vào sảnh khách sạn.

Khoảng mười phút sau…

Lâm Vy mới bước xuống từ ghế phụ.

Khóa xe.

“Được rồi, khỏi xem nữa. Cháu biết ai quẹt xe rồi.”

Tôi vỗ vai bác bảo vệ.

“Cảm ơn chú.”

Rời phòng bảo vệ.

Tôi lấy chìa khóa dự phòng mở cửa xe.

Mở ngăn chứa đồ phía ghế phụ.

Lục giữa đống hóa đơn lộn xộn.

Cuối cùng tìm được một chiếc thẻ ra vào công ty.

Sau đó…

Tôi đi thẳng tới văn phòng luật sư.

“Tôi muốn ly hôn.”

“Đồng thời yêu cầu áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản.”

Rời văn phòng luật.

Tôi lái xe thẳng tới bãi đỗ của công ty Chu Trầm.

Chiếc thẻ quẹt lên máy.

“Tít.”

Cổng mở.

Tôi kéo một chiếc ghế, ngồi xuống ngay phía sau một người.

“Cô em… cô thất hứa rồi.”

Lưng Lâm Vy cứng đờ.

Ly cà phê trong tay cũng sánh ra ngoài.

“Suỵt…”

“Đừng làm ảnh hưởng người khác làm việc.”

“Chúng ta ra ngoài nói.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 4 - Kết Cục Của Phản Bội | uTruyện