Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ngày thứ hai sau đám cưới, bố mẹ chồng đã lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, mặt mày rạng rỡ đứng trước cổng căn biệt thự hồi môn của tôi.

Mẹ chồng kéo tay tôi, cười đến mức không khép miệng lại được:

“Từ nay nơi này chính là nhà của chúng ta rồi.”

Chồng tôi cũng phụ họa, giọng đầy đắc ý:

“Mẹ anh nói muốn chuyển đến ở để tiện chăm sóc em.”

Tôi đứng đó, sắc mặt không đổi, đưa tay chặn ngay trước cửa:

“Ba mẹ… hình như mọi người quên mất một chuyện.”

Tôi nhìn thẳng vào họ, từng chữ rõ ràng:

“Giấy tờ căn biệt thự này, chỉ đứng tên bố mẹ tôi.”

Nụ cười trên mặt mẹ chồng lập tức đông cứng lại.

Còn Chu Dương… lại đột ngột giơ tay, tát tôi một cái thật mạnh.

Âm thanh chát chúa vang lên giữa đại sảnh trống trải, dội lại lạnh đến tận xương.

1.

Âm thanh cái tát vang lên giòn tan, dội lại trong sảnh biệt thự rộng lớn, chấn đến mức tai tôi ù đi.

Không khí như đông cứng.

Bên má trái lập tức bùng lên cơn đau rát, từ da thịt lan thẳng vào xương, rồi tỏa ra khắp toàn thân.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Mới hôm qua thôi, lúc trao nhẫn trên lễ đường, Chu Dương còn nắm tay tôi, thề thốt đầy chân thành. Giờ nghĩ lại, tất cả chỉ là một trò cười chói tai.

Anh ta từng nói:

“Vãn Vãn, anh sẽ dùng cả đời để yêu em, bảo vệ em, không để em chịu bất kỳ ấm ức nào.”

Hóa ra, “cả đời” của anh ta… chỉ vỏn vẹn hai mươi bốn tiếng.

Còn cái gọi là bảo vệ, chính là dùng bàn tay đeo nhẫn cưới ấy… tát thẳng vào mặt tôi.

Mẹ chồng là người hoàn hồn đầu tiên.

Nhưng bà ta không hề ngăn đứa con trai đang nổi điên, mà như con mèo bị giẫm trúng đuôi, gào lên rồi lao thẳng về phía tôi, ngón tay suýt chọc vào tận mũi.

“Lật trời rồi! Cái thứ tiện nhân như mày mà dám nói chuyện với bề trên kiểu đó à? Nhà mày có tí tiền thì ghê gớm lắm chắc? Đánh hay lắm! Phải dạy dỗ cho cái loại vô phép tắc như mày!”

Nước bọt bà ta bắn cả vào mặt tôi. Gương mặt vì kích động mà méo mó, nào còn chút hiền lành giả tạo của ngày cưới.

Chu Dương… người đàn ông trước khi kết hôn còn nâng niu tôi từng chút, đến một câu nặng lời cũng chưa từng nói…

Giờ đây, mắt anh ta đỏ ngầu.

Anh ta túm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương.

Ánh mắt không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn lại sự hung hãn và cơn giận dữ khi lớp mặt nạ bị xé toạc.

“Lâm Vãn, tôi cảnh cáo cô, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Bố mẹ tôi vất vả nuôi tôi lớn, họ dọn đến ở là nể mặt cô, là coi trọng cô! Cô là cái thá gì mà dám chặn họ ngoài cửa?”

Tôi nhìn anh ta.

Người tôi đã yêu suốt hai năm, bất chấp những lời khuyên ngầm của bố mẹ vẫn nhất quyết gả cho…

Khoảnh khắc này, xa lạ đến đáng sợ.

Hóa ra, tất cả sự dịu dàng của anh ta chỉ là lớp ngụy trang, để hôm nay có thể danh chính ngôn thuận chiếm lấy nhà cửa, tài sản của tôi.

Còn tôi…

Chỉ là tấm vé bước vào con đường tắt đó.

Vé đã cầm trong tay, thì chẳng cần giả vờ nữa.

Tôi không nhìn anh ta, cũng không để tâm đến tiếng chửi rủa của mẹ chồng.

Chỉ lùi lại một bước, nhẹ nhàng thoát khỏi tay anh ta, rồi lấy điện thoại từ túi ra.

Chu Dương tưởng tôi định gọi cho bố mẹ mách chuyện, trên mặt lộ ra nụ cười khinh miệt.

“Cô gọi ai cũng vô ích! Hôm nay chuyện này chưa xong đâu! Giờ lập tức quỳ xuống xin lỗi bố mẹ tôi, nếu không cô đừng hòng sống yên trong cái nhà này!”

Anh ta chắc chắn tôi không dám làm lớn chuyện.

Chắc chắn tôi vì cái gọi là thể diện, sẽ chọn nhẫn nhịn.

Dù sao, mới ngày thứ hai sau cưới đã náo loạn, mất mặt nhất vẫn là nhà họ Lâm.

Đáng tiếc…

Anh ta tính sai rồi.

Trước mặt cả ba người bọn họ, tôi bình tĩnh lướt màn hình, nhấn ba con số.

110.

Tiếng chửi của mẹ chồng đột ngột tắt lịm, như bị bóp cổ.

Nụ cười trên mặt Chu Dương cứng lại, thay bằng sự hoảng loạn.

Anh ta lao tới định giật điện thoại, tôi nghiêng người né đi.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói chuẩn mực nhưng khiến người ta an tâm:

“Xin chào, đây là trung tâm tiếp nhận 110.”

Tôi hít sâu một hơi, giọng rõ ràng từng chữ:

“Đồng chí cảnh sát, tôi bị bạo hành gia đình. Địa chỉ là biệt thự số 18 khu A, vịnh Tinh Hải.”

Sắc mặt Chu Dương chuyển từ xanh sang trắng, rồi trắng bệch như tro tàn.

Người cha vẫn đứng im phía sau cũng bắt đầu hoảng hốt, lắp bắp kéo tay con trai.

Cúp máy.

Tôi không dừng lại, lập tức gọi cho bố.

Chuông vừa reo một tiếng đã được bắt máy.

Giọng bố trầm ổn vang lên:

“Vãn Vãn, sao thế con?”

Tôi chỉ nói một câu.

Một câu là đủ.

“Bố, đến đây một chuyến. Mang theo luật sư Trương.”

Nói xong, tôi tắt máy.

Cả thế giới rơi vào im lặng.

Ba người họ đứng đó, như ba pho tượng bị điểm huyệt, ánh mắt đầy kinh hãi nhìn tôi.

Vài giây sau, mẹ chồng là người sụp đổ trước.

Bà ta ngồi phịch xuống đất, bắt đầu gào khóc, đập đùi ăn vạ.

“Không còn thiên lý nữa rồi! Lấy phải cái thứ con dâu xui xẻo thế này! Chuyện trong nhà còn đem ra ngoài, nó muốn dồn cả nhà tôi vào đường chết à! Số tôi sao mà khổ thế này…”

Chu Dương cũng hoàn toàn rối loạn.

Anh ta xông tới định cướp điện thoại, nhưng bị ánh mắt lạnh lẽo của tôi ép phải dừng lại.

Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ…

Người phụ nữ dịu dàng, ngoan ngoãn trong mắt mình…

Lại dám làm ra chuyện “đại nghịch bất đạo” như thế.

Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch xấu xí của cả gia đình họ.

Đưa tay chạm nhẹ vào bên má vẫn còn nóng rát.

Không có nước mắt.

Không có đau lòng.

Chỉ có một luồng lạnh lẽo như băng, âm thầm lan ra từ đáy tim.

Cuộc hôn nhân này…

Nhất định phải chấm dứt.

Và vở kịch này…

Nhất định phải khiến bọn họ trả giá đắt nhất.

2.

Cảnh sát gần như đến cùng lúc với đoàn xe của bố tôi.

Hai người vừa bước xuống xe đã nhìn thấy dấu năm ngón tay in rõ trên mặt tôi, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Cũng đúng lúc đó, chiếc Bentley đen của bố tôi dừng lại trước cổng biệt thự.

Cửa xe mở ra.

Bố tôi, bộ vest thẳng thớm, bước xuống từ ghế lái. Hơn năm mươi tuổi, cả đời ở vị trí cao, khí thế của ông không cần nổi giận cũng đủ khiến người khác run sợ.

Khi ánh mắt ông dừng lại trên vết sưng đỏ trên mặt tôi…

Nhiệt độ trong mắt ông, trong nháy mắt hạ xuống mức âm.

Người xuống xe ngay sau đó là luật sư Trương, cố vấn pháp lý trưởng của công ty gia đình tôi.

Bố tôi không nói một lời.

Ông bước thẳng đến trước mặt Chu Dương.

Không quát, không hỏi.

Chỉ nhìn.

Ánh mắt ấy… sắc như dao, như thể có thể xé toạc lớp ngụy trang của một con người.

Chu Dương dưới áp lực đó, vô thức lùi lại hai bước, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Sự hung hăng ban nãy, biến mất sạch sẽ.

“Là cậu đánh con bé?”

Giọng bố tôi rất bình tĩnh.

Nhưng từng chữ, nặng như đè xuống tim người.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 1 - Khi Tình Yêu Chỉ Là Một Âm Mưu | uTruyện