Trang chủ/Khoảng Trời Giấu Kín/Chương 14: Lựa Chọn Định Mệnh
Khoảng Trời Giấu Kín

Chương 14: Lựa Chọn Định Mệnh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Khoảng trời giấu kín mở ra, mọi cảm giác thân thuộc bỗng trở nên xa lạ. Nhi đứng giữa không gian trắng xóa, mọi vật như tan chảy trong ánh sáng nhợt nhạt. Chỉ còn lại nhịp tim dồn dập, bàn tay Du nắm chặt lấy tay cô, hơi ấm mỏng manh giữa miền vô thực. Du nhìn Nhi, trong mắt vừa là niềm tin, vừa là nỗi sợ đang len lỏi, không lời nào đủ để nói hết những điều chực trào nơi đáy lòng.

Bóng Quân hiện lên, dáng cao lớn, ánh mắt lạnh như mặt nước mùa đông. Đoạn chỉ trên cổ tay cậu ta phát sáng rực rỡ, những sợi tơ mỏng quấn quanh ngón tay, tỏa ra thứ áp lực nặng nề khiến không khí đặc quánh lại. Gần đó, Gia Hân dựa vào vách kính, nét mặt phảng phất sự mệt mỏi và bất lực. Khánh Linh chưa xuất hiện, chỉ có bốn người, mỗi người mang một nỗi niềm, đứng đối diện nhau như những quân cờ đã an bài.

Quân bước tới, tiếng giày vang lên từng nhịp đều, dứt khoát. Cậu ta dừng lại trước mặt Nhi, giọng nói bình thản mà lạnh lẽo:

– Vân Nhi, em đã chọn bước vào đây nghĩa là chấp nhận luật chơi. Em hiểu quy tắc, phải không?

Nhi lặng lẽ gật đầu, mắt không rời khỏi bàn tay Du. Cô cảm nhận rõ sự run rẩy trong lòng bàn tay mình, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. Nỗi sợ hãi dâng lên, bủa vây lấy cô, nhưng trên tất cả là ý chí không chịu khuất phục.

– Anh muốn gì? – Nhi hỏi, giọng khàn đi vì hồi hộp.

Quân nở nụ cười nhạt, ánh nhìn như muốn nuốt trọn mọi sự phản kháng.

– Đơn giản thôi. Em có hai lựa chọn: Một là tự tay xóa đoạn chỉ trên cổ tay mình – nghĩa là từ bỏ quyền kiểm soát cảm xúc, ký ức và thân phận Người Giữ Chỉ. Khi đó, Du sẽ được an toàn, không ai có thể động đến ký ức của cô ấy nữa. Hai là… – Quân liếc sang Du, ánh mắt rắn lại – …đứng nhìn Du bị xóa ký ức mãi mãi, trở thành cái bóng không tên trong thế giới này. Em chọn đi.

Không khí lặng đi như đông cứng lại. Bàn tay Du siết mạnh hơn, móng tay để lại vết hằn trên làn da Nhi. Nước mắt lặng lẽ lăn trên má Du, ánh nhìn đau đáu như muốn giữ lấy từng khoảnh khắc cuối cùng.

– Nhi, đừng nghe cậu ta. Nếu em xóa đoạn chỉ, em sẽ quên tất cả… cả mình nữa. Đừng đánh đổi như thế, xin em… – Du thì thầm, giọng vỡ ra từng mảnh.

Quân khoanh tay, ánh mắt dửng dưng, vẻ thỏa mãn hiện rõ khi nhìn thấy sự giằng xé trên gương mặt Nhi.

– Không ai có thể giữ mãi mọi thứ mà không phải trả giá. Du là Người Dẫn Lối, em biết rõ điều đó nguy hiểm thế nào. Nếu muốn cứu cô ấy, hãy chứng minh tình cảm của mình. Đoạn chỉ của em – Quân chỉ vào cổ tay Nhi – là chìa khóa duy nhất. Xóa nó đi, Du sẽ được tự do. Nếu không, cô ấy sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Gia Hân tiến lên, trong tay cầm một lọ nhỏ chứa chất lỏng trong suốt. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Nhi và Du, ánh mắt đan xen giữa đồng cảm và bất lực.

– Đừng để mọi chuyện đi xa hơn nữa, Vân Nhi. – Gia Hân khẽ nói, giọng nghèn nghẹn – Có những mất mát không thể cứu vãn.

Du lắc đầu, nước mắt ướt đẫm gò má:

– Nếu ai phải quên, hãy để là mình. Em đừng hy sinh như mẹ mình năm xưa…

Nhi nhìn Du, mọi ký ức ùa về – buổi chiều trong phòng nhạc, tiếng đàn ngân nga, ánh mắt dịu dàng, những giây phút lặng im mà bình yên. Ý nghĩ về việc phải đánh đổi tất cả khiến cô nghẹt thở, nhưng cũng khiến cô thấy mình đủ mạnh mẽ để đối diện.

Quân tiến sát hơn, giọng sắc lạnh:

– Quyết định đi. Thời gian không còn nhiều. Em chọn Du hay chọn chính mình?

Không gian rung lên, ánh sáng nơi đoạn chỉ của Nhi nhạt dần, còn nơi cổ tay Du cũng mờ đi, như thể mọi cảm xúc đang bị bóp nghẹt.

Nhi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ nhịp tim của Du bên cạnh. Cô nghĩ đến cha mẹ, những ràng buộc, những giấc mơ vụn vỡ. Nhưng trên hết là hình ảnh Du – người đã cho cô biết thế nào là tự do, thế nào là được sống thật với cảm xúc của mình.

– Nếu em xóa đoạn chỉ, anh sẽ giữ lời chứ? – Nhi hỏi, mắt nhìn thẳng vào Quân.

Quân gật đầu, ánh mắt lóe lên tia chiến thắng:

– Anh hứa. Nhưng em phải tự tay làm, không ai có thể giúp em.

Nhi mím môi, bàn tay run lên. Du quỳ xuống, ôm lấy eo cô, nước mắt trào ra:

– Đừng… Làm ơn… Đừng rời xa mình…

Nhi cúi xuống, vuốt tóc Du, nước mắt rơi lặng lẽ:

– Nếu phải quên, mình cũng muốn được quên trong vòng tay cậu. Chỉ cần cậu còn nhớ mình, dù là ở đâu…

Du siết chặt lấy Nhi, tiếng khóc vỡ òa, hòa vào tĩnh lặng của khoảng trời giấu kín.

Gia Hân đứng lặng, ánh mắt long lanh, hai tay ôm lấy ngực như cố giữ trái tim không vỡ vụn. Quân lặng lẽ trao cho Nhi một lưỡi dao nhỏ bạc, ánh kim lạnh lẽo.

– Một vết cắt là đủ. – Quân nói, giọng đều đều.

Nhi đưa tay ra, cầm lấy lưỡi dao. Bàn tay trắng xanh run rẩy, đoạn chỉ trên cổ tay chỉ còn là vệt sáng mờ nhạt.

Bỗng một tiếng động vang lên ngoài hành lang. Khánh Linh lao tới, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, th* d*c:

– Nhi, đừng làm vậy! Thầy Hiển đang đến! Đừng nghe Quân, cậu ta chỉ muốn kiểm soát cậu thôi!

Quân nhíu mày, vội tiến lên ngăn Linh, nhưng cô đã chắn ngang giữa Nhi và Quân. Linh hét lên, nước mắt giàn giụa:

– Đừng hy sinh vì bất cứ ai! Nhi, cậu còn có mình, còn gia đình, còn tất cả mọi người! Đừng xóa đi chính mình chỉ vì một lời hứa!

Nhi sững người, bàn tay buông thõng, lưỡi dao rơi xuống nền, âm thanh sắc lạnh vang lên. Du ôm chặt Nhi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Quân giận dữ, giọng gằn lại:

– Khánh Linh, em không hiểu gì cả! Đây là lựa chọn của Nhi, không ai ép buộc.

Linh đối diện Quân, ánh mắt kiên định, không chút sợ hãi:

– Em không cần hiểu hết, chỉ biết sẽ không để bạn thân bị tổn thương thêm nữa. Nếu anh dám làm hại Nhi hoặc Du, em sẽ nói cho tất cả mọi người biết bộ mặt thật của anh!

Quân bật cười, tiếng cười khô khốc vang vọng:

– Em nghĩ ai sẽ tin một học sinh bình thường như em? Ở thế giới này, chỉ có luật của Người Giữ Chỉ mới là thật.

Linh không đáp, lặng lẽ nắm lấy tay Nhi, ánh mắt dịu dàng nhưng rắn rỏi. Lúc này, thầy Hiển xuất hiện phía sau, giọng trầm tĩnh nhưng đanh thép:– Đủ rồi, Minh Quân. Em đã đi quá xa.

Quân quay lại, thoáng bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản:

– Thầy không hiểu đâu, đây là chuyện riêng.

Thầy Hiển tiến lên, đặt tay lên vai Quân, giọng kiên quyết:

– Không ai có quyền ép người khác hy sinh điều quý giá nhất của mình. Đoạn chỉ không phải công cụ kiểm soát, càng không phải vũ khí trả thù.

Quân siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia phản kháng. Cậu nhìn Nhi, rồi Du, giọng lạnh băng:

– Nếu các người không dám chọn, tôi sẽ thay các người quyết định.

Dứt lời, Quân lao đến giật lấy lọ đoạn chỉ từ tay Gia Hân. Ánh sáng bùng lên, cuốn lấy Quân, Nhi và Du vào một xoáy sáng chói lòa. Khánh Linh và thầy Hiển bị đẩy lùi ra ngoài, không thể tiếp cận.

Bên trong, Nhi choáng váng, mọi hình ảnh mờ nhòe. Cô chỉ kịp nhìn thấy Du vươn tay về phía mình, miệng gọi tên cô trong tuyệt vọng. Quân siết chặt đoạn chỉ, gương mặt nhăn nhó vì giận dữ và đau đớn.

– Nếu không ai dám quyết định, thì để tôi xóa ký ức của cả hai! – Quân gào lên.

Nhi cố vùng vẫy nhưng sức lực như bị hút cạn. Những ký ức về Du, Linh, về những mảnh ghép tuổi trẻ, tất cả như bị cuốn đi trong xoáy sáng.

Từ sâu trong, một luồng sáng dịu nhẹ tỏa ra từ cổ tay Nhi. Đoạn chỉ phát sáng rực rỡ, ánh sáng ấy lan sang Du, rồi bao trùm cả Quân. Trong khoảnh khắc, Nhi nghe thấy tiếng Du vang lên trong tâm trí, rõ ràng và bình yên:

– Đừng sợ, Nhi. Em không đơn độc. Dù ký ức có bị xóa, mình vẫn sẽ tìm thấy nhau…

Nước mắt trào ra, Nhi cảm nhận bàn tay Du trong tay mình, ấm áp và vững vàng. Ánh sáng nơi đoạn chỉ dần lan tỏa, quấn lấy ba người như một sợi dây định mệnh không thể cắt rời.

Bên ngoài, Khánh Linh gào lên tuyệt vọng:

– Nhi! Du! Đừng bỏ cuộc! Mình ở đây, mình sẽ không để các cậu bị cuốn đi đâu hết!

Thầy Hiển vội vã vẽ lên không trung một ký hiệu lạ, cố phá vỡ vòng xoáy sáng nhưng bị đẩy lùi trở lại.

Bên trong, Quân gào lên, cố xé rách đoạn chỉ của Nhi. Càng cố sức, ánh sáng càng chói lòa, khiến cậu ta đau đớn quằn quại. Đoạn chỉ của Nhi tỏa ra những dải sáng lấp lánh, bao trùm lấy cả ba, không gì có thể ngăn cản.

Gia Hân đứng ngoài, hai tay ôm lấy thân mình, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ, những lần đánh đổi, những vết thương chưa kịp lành. Tận sâu trong đáy lòng, một lời thì thầm vang lên, như gửi gắm tất cả tiếc nuối vào khoảng trời vô hình:

– Đừng để hối hận như mình…

Bóng tối ập đến, cuốn trôi mọi thanh âm. Chỉ còn nhịp tim, tiếng gọi tên nhau vọng lại, vỡ tan trong im lặng.

Khi ánh sáng tan đi, Nhi mở mắt, thấy mình đứng trong một căn phòng trống trải. Du ở bên cạnh, gương mặt tái nhợt, ánh mắt ngỡ ngàng. Quân ngồi sụp xuống, hai tay ôm đầu, hơi thở nặng nhọc. Đoạn chỉ trên cổ tay Nhi vẫn còn, nhưng một vết cắt nhỏ rỉ máu, ánh sáng mờ nhạt dần.

Du lao đến ôm chầm lấy Nhi, nước mắt lã chã:

– Em có sao không? Em có nhớ mình không?

Nhi gượng cười, bàn tay run rẩy vuốt nhẹ má Du:

– Mình nhớ cậu. Nhớ tất cả…

Quân ngẩng đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn đầy thách thức:

– Tại sao đoạn chỉ của em không bị xóa? Tại sao các người vẫn còn ở bên nhau?

Thầy Hiển và Khánh Linh lao vào, sững sờ trước khung cảnh trước mắt. Gia Hân lặng lẽ lùi lại, ánh mắt buồn sâu thẳm.

Thầy Hiển nhẹ nhàng đặt tay lên vai Nhi, giọng trầm ấm:

– Đôi khi, tình cảm chân thành sẽ vượt qua mọi giới hạn của đoạn chỉ. Không có luật lệ nào mạnh hơn sức mạnh của yêu thương và hy sinh thật sự.

Quân bật dậy, lao về phía Nhi, ánh mắt dữ dội:

– Em nghĩ em thắng rồi sao? Đoạn chỉ của em đã bị thương. Em sẽ không bao giờ còn là Người Giữ Chỉ hoàn hảo nữa. Em đã tự hủy hoại chính mình vì một kẻ không xứng đáng!

Du chắn trước mặt Nhi, ánh mắt kiên định:

– Em không phải “kẻ không xứng đáng”. Em là người Nhi chọn, và em sẽ bảo vệ cô ấy, dù có phải trả giá thế nào!

Khánh Linh chạy đến ôm lấy Nhi, nước mắt tuôn rơi:

– Đừng làm mình sợ nữa, Nhi. Mình tưởng sẽ mất cậu mãi mãi…

Nhi siết chặt Linh và Du, cảm nhận hơi ấm của tình bạn, tình yêu, của sự sống. Đoạn chỉ nhạt màu, nhưng trái tim cô chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.

Gia Hân đứng ở góc phòng, lặng lẽ quay đi. Cô biết mình không còn là một phần của vòng tròn ấy nữa, nhưng đâu đó trong lòng vẫn le lói hy vọng. Có lẽ, ở một nơi nào đó, cô cũng sẽ tìm thấy người đủ sức chữa lành vết thương của mình.

Quân lùi lại, ánh mắt lạnh lẽo. Cậu ta biết quyền lực của mình đang lung lay, luật lệ không còn là tấm khiên vững chắc nữa. Cậu nhìn Nhi, Du, Linh – ba cô gái nhỏ bé mà kiên cường – rồi quay đi, bóng lưng cô độc dần khuất sau ngưỡng cửa.

Bên ngoài, trời bắt đầu mưa. Giọt nước rơi lộp độp trên mái nhà, hòa vào không khí nặng nề sau cơn bão cảm xúc. Nhi ngước lên, mắt ngân ngấn nước. Cô biết mọi thứ chưa kết thúc. Quân sẽ không dừng lại, thử thách vẫn còn ở phía trước. Nhưng ít nhất, cô đã giữ được tình yêu, giữ được chính mình, giữ được lời hứa với Du.

Một tia chớp xé ngang bầu trời. Ánh sáng lóe lên, phản chiếu lên đoạn chỉ nhợt nhạt trên cổ tay Nhi – báo hiệu cho một định mệnh mới đang chờ đợi phía trước.

Trong căn phòng nhỏ, ba cô gái siết chặt tay nhau, lặng lẽ đối diện với bóng tối vừa lùi xa. Bên ngoài, bóng Quân khuất dần trong màn mưa, để lại phía sau những bí mật chưa kịp phơi bày.

Khoảng trời giấu kín chưa khép lại. Và lựa chọn định mệnh, dù đã được trả lời hay chưa, vẫn lặng lẽ chờ đợi lời đáp ở phía trước.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử