Trang chủ/Khoảng Trời Giấu Kín/Chương 15: Khoảnh Khắc Tan Vỡ
Khoảng Trời Giấu Kín

Chương 15: Khoảnh Khắc Tan Vỡ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Nhi bước dọc hành lang vắng, mỗi bước chân như chìm sâu vào khoảng lặng đặc quánh trong lòng. Cô siết chặt cổ tay trái, đoạn chỉ nhợt nhạt dần, cảm giác lạnh buốt lan đến tận tim. Ngoài trời, mưa rơi thầm thì, từng giọt nước gõ nhịp đều lên mái ngói cũ, âm thanh ấy len vào trí óc, đẩy nỗi đau của cô lên đến tận cùng.

Khánh Linh xuất hiện ở góc hành lang, đôi mắt lo âu. Linh nắm lấy tay Nhi, hơi ấm truyền sang, nhưng không đủ để xua đi giá lạnh trong lồng ngực.

– Nhi, có đau không? – Linh khẽ hỏi, giọng run run.

Nhi lắc đầu, mắt nhìn xa xăm. Cô nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười gượng gạo với Linh như một lời cảm ơn, rồi hướng ánh mắt về phía cuối hành lang – nơi Du đang đứng, ánh mắt đăm chiêu, hai vai khẽ rung theo nhịp thở.

Nhi thở dài, rồi bước lại gần Du. Cô dừng lại trước mặt người con gái ấy, khoảng cách vừa đủ để cảm nhận hơi thở, nhưng vẫn giữ lấy một khoảng cách mong manh giữa hai trái tim.

– Du, mình… muốn nói chuyện riêng với cậu.

Du gật đầu, ánh mắt chất chứa bao nhiêu lo lắng và chờ đợi. Linh hiểu ý, lặng lẽ rút lui, để lại hai người đối diện nhau giữa không gian đặc quánh mùi sơn dầu và giấy vẽ.

Căn phòng vẽ nhỏ, ánh sáng vàng dịu vờn trên những bức tranh treo dọc tường. Nhi khép cửa, dựa lưng vào đó, cố giữ bình tĩnh.

– Em muốn nói gì với mình? – Du hỏi, giọng trầm xuống.

Nhi nhìn Du thật lâu, như muốn khắc sâu từng đường nét trên gương mặt ấy vào trí nhớ. Cô cố ngăn nước mắt, nhưng bàn tay run lên không kiểm soát được.

– Du… hãy quên mình đi.

Câu nói bật ra, không còn chừa lại đường lui. Không khí như đặc quánh lại, Du lùi một bước, ánh mắt ngỡ ngàng.

– Em nói gì vậy? Đừng đùa nữa, Nhi… Chúng ta vừa cùng nhau vượt qua tất cả. Sao lại…

– Mình không đùa, – Nhi ngắt lời, giọng khàn đặc, – Mình không thể để cậu tiếp tục bị tổn thương vì mình. Nếu còn ở bên nhau, đoạn chỉ của cậu sẽ không bao giờ lành lại. Cậu sẽ bị xóa đi, sẽ không còn là chính mình. Mình không thể để điều đó xảy ra. Mình không muốn nhìn thấy cậu đau vì mình.

Du lao tới, hai bàn tay nắm chặt vai Nhi, giọng run rẩy:

– Em nghĩ mình chịu được nỗi đau này à? Em nghĩ chỉ cần rời xa là tốt cho nhau sao? Em có biết mình sợ mất em đến thế nào không?

Nhi quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt Du. Cô cố kìm nén cảm xúc, nhắm mắt lại, nước mắt trào ra không kìm được.

– Làm ơn, Du… Hãy để mình làm đúng trách nhiệm của một Người Giữ Chỉ. Hãy để mình bảo vệ cậu, dù chỉ bằng cách này thôi.

Du lùi về phía tường, tựa lưng vào đó, nắm chặt hai tay đến trắng bệch.

– Em là khoảng trời duy nhất của mình… Nếu mất em, mình chẳng còn gì nữa.

Nhi siết chặt hai bàn tay, móng tay bấm sâu vào da thịt. Cô quay đi, giọng nghẹn lại:

– Nếu cậu còn yêu mình, hãy nghe lời mình. Hãy sống tiếp, Du. Đừng để mình kéo cậu chìm cùng…

Du gục mặt vào hai bàn tay, thân hình run rẩy. Nhi mở cửa, bước ra ngoài, không quay đầu lại. Sau lưng cô, cánh cửa khép lại, chia đôi hai thế giới.

*

Nhi lê bước về phía phòng y tế, từng bước chân nặng nề như kéo theo cả trời đau. Cô ngồi xuống ghế, rút ra một tờ giấy trắng và bút chì. Đầu bút run run, những nét vẽ mờ nhạt như chính tâm hồn cô lúc này. Cô vẽ Du – không phải Du của hiện tại, mà là Du trong ký ức, trong khoảng trời riêng của mình. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc hạt dẻ rối bời dưới ánh hoàng hôn…

Nhi vẽ như để níu giữ lại những điều sắp vụt mất, để khi đoạn chỉ mờ đi, ít nhất cũng còn lại chút gì đó vương trên đầu ngón tay.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều. Nhi nhìn xuống cổ tay, đoạn chỉ sáng dịu trước kia giờ chỉ còn vệt xám mỏng, nhịp đập yếu ớt. Cô nhớ lời thầy Hiển: “Khi một Người Giữ Chỉ hy sinh cảm xúc của mình, đoạn chỉ sẽ dần phai màu. Nhưng nếu làm đúng, đoạn chỉ của người kia sẽ được cứu.”

Cô đặt bức tranh sang một bên, rút trong ngăn kéo con dao nhỏ. Tay run lên, cô cẩn thận rạch nhẹ lên đoạn chỉ. Máu rỉ ra, hòa vào màu chỉ xám nhạt, loang lổ trên da thịt. Đau đớn xé rách từng thớ thịt, nhưng Nhi không kêu, chỉ mím môi thật chặt. Đôi mắt ráo hoảnh, không còn nước mắt.

Từng ký ức về Du hiện lên rồi nhòe dần, như những nét vẽ bị nước mưa xóa sạch. Tiếng cười, ánh mắt, những lần nắm tay giữa sân trường… Tất cả như chìm vào khoảng không vô tận.

Một giọng nói mơ hồ vang lên trong đầu: “Nếu một ngày em không còn nhớ gì về mình, cậu có còn yêu em không?”

Nhi tự hỏi, nếu ngày ấy đến thật, liệu trái tim cô còn đủ can đảm để yêu thêm lần nữa?

*

Du ngồi bệt xuống sàn phòng vẽ, đầu gối ôm sát ngực. Cô nhìn xuống cổ tay, đoạn chỉ vốn sáng lên mỗi khi nghĩ về Nhi giờ nhạt hẳn, sắp biến mất. Ký ức về Nhi lướt qua tâm trí: lần đầu gặp dưới gốc bàng, tiếng đàn piano, những buổi chiều ngồi vẽ cùng nhau… Mỗi ký ức càng rõ ràng càng đau đớn.

Du bật dậy, lao ra ngoài. Mưa táp vào mặt, lạnh buốt. Cô không màng, cứ đi mãi, qua sân trường, qua hành lang, qua phòng nhạc – nơi lần đầu tiên trái tim cô rung lên vì ai đó.

Cô ngồi xuống trước cây đàn, đặt tay lên phím. Những nốt nhạc vang lên, mỗi phím đàn như chạm vào vết thương sâu trong tim. Tiếng đàn lạc điệu, chênh vênh, cuối cùng nghẹn lại trong nước mắt.

Khánh Linh bước vào, đặt tay lên vai Du, giọng khẽ khàng:

– Nhi làm vậy là vì muốn tốt cho cậu… Nhưng mình biết, cậu cũng đau lắm.

Du không trả lời, chỉ lặng lẽ chơi tiếp, từng giọt nước mắt rơi xuống phím đàn.

– Nếu ký ức về Nhi biến mất, mình còn lại gì? – Du thì thầm, khản đặc.

Linh không đáp, chỉ ôm lấy Du, để mặc cô khóc cạn nước mắt.

*

Đêm đó, Nhi về nhà, đóng chặt cửa phòng. Mẹ gõ cửa hỏi han, cô chỉ trả lời qua loa rồi vùi mặt vào gối. Mọi ký ức về Du dần nhạt nhòa, như bức tranh bị nước mưa làm lem hết màu. Đôi khi, cô chợt nhớ ra một nụ cười, một ánh mắt, nhưng không gọi nổi tên, không nhớ nổi cảm giác khi ở cạnh người ấy.

Cô mở sổ vẽ, nhìn những bức chân dung dang dở. Người con gái với mái tóc ngắn, ánh mắt buồn… Cô không nhận ra đó là ai, chỉ biết mỗi lần nhìn vào đó, tim lại nhói lên. Nét chì gãy vụn trên trang giấy trắng. Nước mắt rơi xuống làm nhòe hình vẽ, tan vào từng ước mơ vụn vỡ.

*

Sáng hôm sau, không khí trường học nặng nề khác thường. Nhi vào lớp, ánh mắt trống rỗng. Linh ngồi cạnh, chỉ biết lặng lẽ nắm lấy tay bạn. Quân bước vào, ánh mắt lạnh lùng lướt qua mọi người, dừng lại nơi Nhi và Du – hai mảnh ghép đã vỡ vụn, không còn liên kết.

Gia Hân ngồi một góc, đôi mắt sắc lạnh, nhưng trong lòng dậy lên nỗi buồn không gọi được tên.

Tiết học trôi qua lặng lẽ. Nhi không tập trung, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa còn vương trên lá. Cô không còn nhớ rõ vì sao mình buồn, chỉ biết có điều gì đó rất quan trọng vừa bị lấy đi, và không thể lấy lại nữa.

Du ngồi cuối lớp, đầu gục xuống bàn, đôi mắt đỏ ngầu. Mỗi lần cố nhớ về Nhi, trong đầu cô chỉ còn khoảng trắng lạnh lẽo. Cô tự hỏi, nếu một ngày quên hết, tình yêu ấy sẽ đi đâu?

*

Buổi chiều, Nhi một mình vào phòng vẽ. Cô ngồi trước giá vẽ, nhìn chằm chằm vào bức chân dung dang dở. Không nhớ mình đã vẽ ai, vì điều gì, chỉ biết mỗi lần nhìn vào, tim lại nhói lên. Cô thử cầm bút, nhưng mọi ý tưởng đều tan biến. Đầu gục xuống bàn, nước mắt thấm ướt trang giấy.

– Sao mình lại đau thế này? – Nhi thì thầm.

Cửa bật mở nhẹ, Du xuất hiện, ánh mắt mệt mỏi, gương mặt hốc hác. Hai người nhìn nhau, im lặng rất lâu.

Du tiến lại gần, ngồi xuống đối diện. Một khoảng cách vừa đủ để không chạm vào nhau, nhưng cũng không thể rời mắt.

– Em… có nhớ mình không? – Du hỏi, giọng như vỡ ra.

Nhi nhìn Du, đôi mắt trống rỗng, không trả lời. Trong lòng, có gì đó thúc giục cô nói gì đó, níu giữ lấy chút gì còn sót lại.

Du cúi đầu, giọng lạc đi:

– Em đã làm điều đó rồi, đúng không? Em đã xóa hết ký ức về mình, để cứu mình…

Nhi mím môi, nhìn xuống cổ tay. Đoạn chỉ đã gần như biến mất. Cô gật đầu, không dám nhìn Du.

Du nắm lấy tay Nhi, đôi mắt rưng rưng:

– Em có biết, mình thà bị xóa đi còn hơn là sống mà không có em không? Em nghĩ làm thế này là bảo vệ mình à? Không, Nhi, em chỉ đang g**t ch*t cả hai chúng ta thôi.

Nhi rút tay về, giọng run rẩy:

– Mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu không làm vậy, cậu sẽ biến mất mãi mãi. Mình không muốn…

Du bật khóc, nước mắt rơi xuống bàn tay. Cô nói như van xin:

– Xin em, xin em đừng rời xa mình. Dù có ra sao, mình cũng muốn ở bên em, dù chỉ là trong đau đớn.

Nhi lắc đầu, nước mắt trào ra:

– Mình không thể… Nếu ký ức về cậu đã biến mất, hãy để mọi thứ kết thúc ở đây. Đừng cố níu kéo nữa, Du.Du ngẩng lên, ánh mắt tuyệt vọng. Cô buông tay Nhi, đứng dậy lùi lại. Cô biết, không còn gì níu giữ được nữa.

– Nếu đó là điều em muốn, mình sẽ tôn trọng. Nhưng em phải nhớ, cho dù có quên hết, trái tim em vẫn sẽ nhớ mình. Đoạn chỉ có thể mờ đi, nhưng cảm xúc thì không bao giờ mất.

Du quay đi, nước mắt rơi lã chã. Nhi ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Bên ngoài, trời lại bắt đầu mưa.

*

Ngày nối ngày trôi qua, Nhi sống như chiếc bóng, đi học, về nhà, vẽ tranh mà không biết vì ai, vì điều gì. Linh luôn ở bên, cố gắng kéo bạn ra khỏi khoảng lặng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Du cũng không khá hơn. Cô thôi chơi piano, thôi viết nhật ký, thôi mơ mộng về một tương lai có Nhi. Cô sống câm lặng, chỉ giữ lại cho mình một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên.

Quân dõi theo tất cả, ánh mắt lạnh lùng. Cậu biết, thời cơ của mình đã đến. Khi hai người kia tự tay xé nát đoạn chỉ gắn kết, cậu sẽ là kẻ cuối cùng còn lại trên sân khấu.

Gia Hân quan sát từ xa, đôi mắt sắc lạnh nhưng lòng lại trĩu nặng. Cô nhận ra, ai cũng chỉ là nạn nhân của số phận, của những luật lệ vô hình mà không ai đủ mạnh để phá vỡ.

*

Một buổi tối, Nhi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra phố xá chìm trong mưa. Cô không nhớ nổi lần cuối cùng mình cười là khi nào. Mỗi lần nhắm mắt, một khoảng trời trống rỗng hiện ra, lạnh lẽo và cô độc.

Bỗng, một tia sáng lóe lên trong đầu. Cô nhớ đến đoạn chỉ – từng là biểu tượng của số phận, của giới hạn cảm xúc. Giờ đây, nó gần như biến mất, nhưng sao nỗi đau trong tim vẫn chưa chịu nguôi ngoai?

Nhi đứng dậy, lấy giấy bút ra. Cô vẽ một cánh cửa mở ra khoảng trời, nơi có hai bóng người mờ nhạt đứng đối diện nhau. Dù nét vẽ mờ nhạt, nhưng trong tim, một nỗi nhớ mơ hồ lại dâng lên, như sóng vỗ bờ không dứt.

Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình. Mỗi nhịp đập vang vọng một cái tên mà cô không thể gọi thành lời.

*

Du cũng không ngủ. Cô ra ngoài trời, đứng dưới mái hiên, nhìn mưa rơi. Cô nhìn xuống cổ tay – đoạn chỉ gần như biến mất. Cô biết, chỉ cần thêm một chút nữa, mọi ký ức về Nhi sẽ bị xóa sạch.

Nhưng có điều gì đó trong tim cô không chịu khuất phục. Cô nhớ lại lời thầy Hiển: “Không có luật lệ nào mạnh hơn sức mạnh của yêu thương và hy sinh thật sự.”

Du siết chặt cổ tay, thì thầm:

– Mình không tin số phận. Nếu đoạn chỉ không giữ được tình yêu, mình sẽ tự tìm đường đi cho mình.

Cô chạy ra giữa sân trường, để mưa xối lên người. Ngẩng lên trời, hét thật lớn:

– Nhi! Dù em có quên, mình vẫn sẽ nhớ! Dù đoạn chỉ có biến mất, mình vẫn sẽ yêu em!

Tiếng hét vang vọng trong màn đêm, hòa vào tiếng mưa, tan ra thành ngàn mảnh nhỏ.

*

Sáng hôm sau, Nhi đến trường, cảm giác lạ lẫm như bước vào một thế giới khác. Mọi người xung quanh vẫn cười nói, nhưng với cô, tất cả như một cuốn phim quay chậm, mờ nhòe không thật.

Linh chạy đến, ôm chầm lấy Nhi:

– Nhi, mình ở đây, mình sẽ không để cậu cô đơn.

Nhi gượng cười, nụ cười nhạt nhòa. Cô không còn cảm nhận được gì nữa – niềm vui, nỗi buồn, tất cả đều phai nhạt.

Du đi ngang qua, ánh mắt vô tình lướt qua Nhi. Trong khoảnh khắc ấy, có điều gì đó lay động trong tim cả hai, nhưng không ai dám thừa nhận.

Quân bước tới, ánh mắt ranh mãnh:

– Nhi, em có rảnh không? Anh muốn nói chuyện riêng một lát.

Nhi gật đầu, đi theo Quân ra hành lang. Quân dừng lại, nhìn sâu vào mắt Nhi:

– Em ổn chứ? Anh thấy dạo này em khác lắm.

Nhi lắc đầu, không trả lời. Quân mỉm cười, bàn tay siết chặt cổ tay Nhi:

– Em biết không, hy sinh không phải lúc nào cũng là cách duy nhất để bảo vệ người mình yêu. Có những thứ, một khi đã mất đi, không bao giờ lấy lại được.

Nhi giật tay về, ánh mắt xa vắng:

– Anh muốn nói gì?

Quân cúi xuống, thì thầm:

– Nếu em cần một người ở bên, anh luôn sẵn sàng. Đừng tự làm khổ mình nữa.

Nhi lùi lại, ánh mắt lạnh lùng. Cô biết, Quân chỉ đang lợi dụng lúc cô yếu đuối nhất. Cô quay đi, bỏ lại Quân đứng một mình giữa hành lang dài.

*

Buổi chiều, Du ngồi một mình ở phòng nhạc, đôi mắt nhìn xa xăm. Cô đặt tay lên phím đàn, nhưng không chơi nữa. Chỉ cần một nốt nhạc vang lên, mọi ký ức sẽ ùa về, làm cô đau đến nghẹt thở.

Linh bước vào, mang theo một bức tranh. Cô đặt tranh trước mặt Du:

– Đây là tranh Nhi vừa vẽ. Cậu xem đi.

Du nhìn bức tranh: một khoảng trời rộng lớn, hai bóng người mờ nhạt đứng đối diện nhau. Dù nét vẽ còn thô sơ, nhưng có gì đó rất quen thuộc, rất gần gũi.

Du run rẩy chạm tay vào bức tranh. Một dòng ký ức ùa về: tiếng cười, ánh mắt, những buổi chiều mưa hai người ngồi cạnh nhau… Du bật khóc, nước mắt rơi xuống tranh.

– Cậu vẫn còn nhớ… – Linh thì thầm, mắt rưng rưng – Dù đoạn chỉ có mờ đi, cảm xúc vẫn còn đó. Đừng bỏ cuộc, Du.

Du ngẩng lên, ánh mắt bừng sáng:

– Mình sẽ không bỏ cuộc. Nếu Nhi đã hy sinh vì mình, mình càng không được phép buông tay.

Cô đứng dậy, cầm lấy bức tranh, chạy ra khỏi phòng, hướng về phía phòng vẽ.

*

Nhi ngồi một mình trong phòng vẽ, ánh mắt xa xăm. Cô nhìn bức tranh dang dở, cố gắng nhớ lại điều gì đó quan trọng, nhưng đầu óc chỉ là một mảng trắng xóa.

Cửa bật mở, Du lao vào, thở hổn hển. Cô chìa bức tranh ra trước mặt Nhi, giọng tha thiết:

– Em có nhớ bức tranh này không? Em đã vẽ nó cho mình, đúng không?

Nhi nhìn bức tranh, đôi mắt rưng rưng. Có điều gì đó rất quen thuộc, rất gần gũi, nhưng cô không gọi được tên.

Du nắm lấy tay Nhi, áp lên tim mình:

– Dù em có quên, mình sẽ luôn ở đây. Mình sẽ đợi đến khi em nhớ lại. Chúng ta sẽ không để đoạn chỉ quyết định tất cả.

Nhi bật khóc, nước mắt trào ra không kiểm soát. Cô không hiểu vì sao mình khóc, chỉ biết tim đau nhói, như thể bị bóp nghẹt.

Du ôm chặt Nhi, thì thầm bên tai:

– Đừng sợ. Mình sẽ ở bên em, dù cho mọi ký ức có tan vỡ.

Nhi gục đầu vào vai Du, để mặc nước mắt rơi. Trong khoảnh khắc ấy, đoạn chỉ trên cổ tay hai người dù nhạt màu, nhưng một tia sáng mỏng manh lóe lên, báo hiệu một hy vọng le lói.

*

Ở một nơi khác, Quân nhìn qua cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng. Cậu biết, mọi chuyện chưa kết thúc. Nếu đoạn chỉ không còn kiểm soát được cảm xúc con người, trật tự của Thiên Dương sẽ sụp đổ. Cậu nắm chặt cổ tay, thầm hứa sẽ không để điều đó xảy ra.

Gia Hân lặng lẽ quan sát từ xa, nụ cười buồn hiện trên môi. Cô hiểu, sợi chỉ định mệnh có thể mờ đi, nhưng không ai thực sự quên được người mình yêu. Cô tự nhủ, đến một ngày nào đó, mình cũng sẽ tìm thấy khoảng trời của riêng mình.

*

Đêm buông xuống, thành phố Thiên Dương lặng lẽ dưới màn mưa. Trong một góc nhỏ, hai người con gái ôm chặt lấy nhau, chia sẻ nỗi đau và hy vọng.

Khoảnh khắc tan vỡ ấy, dù đau đớn, nhưng cũng là khởi đầu cho một lựa chọn mới. Đoạn chỉ mờ dần, nhưng trái tim vẫn còn đó – chờ đợi một phép màu, chờ đợi một ngày được sống thật với chính mình.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, xóa nhòa mọi dấu vết. Nhưng đâu đó trong khoảng trời giấu kín, một tia sáng nhỏ vẫn bền bỉ cháy lên, bất chấp mọi định mệnh.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử