Trang chủ/Khói Sương Đền Ngọc/Chương 10: Sân Khấu Đẫm Sương
Khói Sương Đền Ngọc

Chương 10: Sân Khấu Đẫm Sương

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng trống từ điện Thái Hòa vang lên từng hồi trầm đục, kéo dài như dội vào tận đáy lòng mỗi người trong cung. Đêm nay là đại yến Khói Sương – sự kiện chỉ tổ chức mỗi năm một lần, gắn liền với vận mệnh các phi tần. Cả Đền Ngọc rực lên trong ánh đèn, hương trầm lan tỏa, khói sương ngoài hồ như quấn quanh tường ngọc, nhấn chìm mọi thứ vào một thực tại mờ ảo, nửa thực nửa mộng.

Tố Dung ngồi trong tẩm điện nhỏ, tay chạm vào mặt ngọc ấn lạnh buốt. Nàng lặng lẽ chỉnh lại cổ áo, buộc dải lụa xanh nhạt quanh eo, ánh mắt dõi về phía ánh sáng chập chờn ngoài đại điện. Đêm nay, mọi âm mưu sẽ phơi bày, mọi số phận sẽ bị thử thách dưới ánh mắt của những kẻ quyền lực nhất.

Gia Hân đã chuẩn bị từ sớm. Nàng khoác áo vũ trắng điểm bạc, tóc vấn gọn, giữa trán cài một viên ngọc lam rực rỡ. Nét đẹp của nàng không cầu kỳ, mà như bừng sáng lên trong ánh đèn dầu. Gia Hân đứng trước gương, hít một hơi thật sâu, rồi quay sang Tố Dung, nở nụ cười ngập ngừng:

– Tố Dung, nếu đêm nay ta không thể đứng trên sân khấu, ngươi sẽ thay ta hát một khúc chứ?

Tố Dung lắc đầu, giọng khẽ nhưng dứt khoát:

– Không ai thay được Gia Hân trên sân khấu này. Ngươi chỉ cần nhớ điều đó, đừng để ai cướp đi hào quang của ngươi, kể cả chính ngươi.

Uyển Cơ ngồi bên, ánh mắt thoáng nét tán thưởng. Nàng đưa tay chỉnh lại dải lụa sau lưng Gia Hân, thấp giọng:

– Đừng quên, trong cung này, ánh sáng càng rực rỡ càng dễ bị bóng tối nuốt chửng. Hãy giữ vững tâm trí.

Tiếng trống dứt, đoàn thị nữ lục tục đi qua hành lang, nhắc nhở các phi tần chuẩn bị tiến vào đại điện. Không khí trở nên đặc quánh, mỗi người đều cảm nhận rõ từng nhịp tim mình dồn dập.

Bên ngoài, sân khấu được dựng giữa hồ Ngọc, tấm lụa trắng khổng lồ bay phấp phới trong gió, ánh sáng hắt lên từ những đĩa đồng, tạo thành quầng sáng mờ ảo. Trên bậc cao nhất, ngai vàng của Hoàng thượng Ngô Đình Vũ đặt giữa những dải lụa tím, hai bên là Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh và các phi tần quyền quý nhất. Tô Hữu Dũng đứng sát bên Hoàng thượng, ánh mắt lạnh lùng quét xuống khán phòng.

Tố Dung cùng Gia Hân, Uyển Cơ bước vào sau, hòa vào dòng người nhưng vẫn nổi bật. Mỗi bước chân như dẫm lên sợi dây mỏng manh căng giữa vinh quang và vực sâu.

Tiếng sáo nổi lên từ phía sau sân khấu. Trần Thanh Lệ xuất hiện trong bộ áo dài màu ngà, tóc cài trâm vàng, nụ cười dịu dàng như thể chưa từng biết đến hiểm ác. Nhưng ánh mắt nàng ta, khi quét qua Gia Hân, thoáng lóe lên tia sắc lạnh.

Màn trình diễn mở đầu bằng vũ khúc "Bách Hoa Khai". Các phi tần lần lượt xuất hiện, mỗi người một sắc thái riêng, nhưng mọi ánh nhìn đều hướng về Gia Hân. Nàng bước ra giữa sân khấu, dáng uyển chuyển, ánh mắt rực sáng. Tiếng trống lặng đi, chỉ còn tiếng hát trong trẻo của Gia Hân vang vọng giữa biển người.

Khi tiếng ca ngân lên, cả đại điện lặng đi. Hoàng thượng nghiêng người, chăm chú dõi theo, đôi mắt sắc lạnh thoáng dịu lại. Tạ Uyển Khanh vẫn giữ nét mặt bình thản, nhưng bàn tay trong tay áo đã siết chặt. Trịnh Uyển Cơ ngồi dưới, ánh mắt nửa tán thưởng, nửa dè chừng. Tố Dung cảm nhận rõ, từng luồng sát khí ngấm ngầm lan tỏa giữa những nụ cười và tiếng vỗ tay.

Gia Hân vừa kết thúc đoạn đầu, chuẩn bị chuyển sang phần cao trào, thì bất ngờ cổ họng nàng nghẹn lại. Âm thanh vỡ vụn, tiếng hát lạc đi, mắt nàng tối sầm. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trần Thanh Lệ đứng phía sau, nụ cười lặng lẽ nở rộng, tay áo khẽ vung, một làn hương nhè nhẹ thoảng qua.

Tố Dung lập tức nhận ra có gì đó không ổn. Nàng liếc nhanh về phía Uyển Cơ. Chỉ một ánh mắt, cả hai đã hiểu ý. Uyển Cơ khéo léo đưa tay lấy túi dược nhỏ, chạm nhẹ vào cổ tay Tố Dung.

– Ngươi có nhìn thấy không? – Uyển Cơ thì thầm, mắt dán vào Gia Hân.

– Có, là độc hương. Nhưng không giống loại thường. – Tố Dung đáp nhanh.

Gia Hân cố gắng cất tiếng hát tiếp, cổ họng đau rát như có lưỡi dao cắt. Cả sân khấu chợt lặng ngắt, ánh mắt mọi người dán vào nàng, hoài nghi, thất vọng, thương hại xen lẫn thích thú.

Tố Dung rời khỏi chỗ ngồi, bước lên sát sân khấu. Nàng dừng lại bên hàng rào lụa, gọi khẽ:

– Gia Hân! Đưa tay cho ta!

Gia Hân lảo đảo, tay run run chìa về phía Tố Dung. Từ góc tối, Trần Thanh Lệ nhíu mày, định bước tới can thiệp. Nhưng Uyển Cơ đã nhanh như chớp, chắn ngang đường nàng ta, cười lạnh:

– Đêm nay không phải đêm của ngươi đâu, Thanh Lệ.

Trần Thanh Lệ nghiến răng, cười nhạt rồi lùi lại, ánh mắt không rời Gia Hân.

Tố Dung nắm lấy tay Gia Hân, khẽ bóp nhẹ vào huyệt cổ tay. Trong khoảnh khắc, nàng nhắm mắt, vận dụng Ngọc Ấn của mình. Một làn hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang, hòa với luồng khí lạnh trong mạch máu Gia Hân. Tố Dung thì thầm bên tai nàng:

– Tập trung. Đừng để ý đến cổ họng. Hãy dùng cảm xúc, hát bằng trái tim.

Gia Hân nhìn Tố Dung, ánh mắt ngấn lệ. Nàng gật đầu, ngẩng cao đầu, đưa tay lên ngực, hít sâu một hơi. Cảm giác đau rát dịu lại, tiếng hát lại cất lên, không còn trong trẻo như trước mà vỡ òa, da diết, đầy cảm xúc bi thương.

Cả đại điện như nín thở. Tiếng hát của Gia Hân không còn hoàn hảo, nhưng lại chạm đến tận đáy lòng người nghe. Hoàng thượng siết chặt tay vịn, mắt đỏ hoe. Các phi tần thì thào, có người rơi nước mắt.

Tố Dung lùi lại, mắt không rời Gia Hân. Nàng biết, đêm nay, Gia Hân đã vượt qua chính mình, không phải bằng kỹ thuật mà bằng sức mạnh tinh thần.

Tiết mục kết thúc, cả khán phòng bùng lên tiếng vỗ tay vang dội. Gia Hân cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má. Trần Thanh Lệ đứng phía sau, sắc mặt trắng bệch, cắn môi đến bật máu.

Tố Dung quay lại, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Trần Thanh Lệ. Không cần lời nào, nàng ta hiểu: mọi mưu kế đêm nay đã thất bại.

Uyển Cơ tiến đến gần, ghé vào tai Tố Dung:

– Lúc nãy, ta thấy một bóng áo choàng tro phía sau sân khấu. Hứa Lâm Quang có mặt ở đây.

Tố Dung sững người. Nàng quay đầu nhìn quanh. Quả nhiên, nơi góc khuất, thầy pháp Hứa Lâm Quang lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu hun hút như vực thẳm. Trong tay áo hắn, viên ngọc đỏ nhạt ánh sáng, dường như đang rung lên nhè nhẹ.

Lúc này, trên sân khấu, các tiết mục tiếp nối: vũ khúc của Lục phi Hàn Mộng Dao, màn đàn tranh của Trần Thanh Lệ, tất cả đều hoàn hảo nhưng không ai còn đủ sức lay động lòng người sau tiếng hát của Gia Hân.

Khi màn trình diễn kết thúc, Tô Hữu Dũng bước ra, giọng the thé vang lên:

– Hoàng thượng có lời ban thưởng cho các phi tần xuất sắc đêm nay. Đặc biệt, Lý Gia Hân đã thể hiện tinh thần vượt khó, được ngự ban một viên ngọc quý.

Gia Hân quỳ xuống nhận thưởng, nước mắt chưa khô, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt. Hoàng thượng nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy xúc động nhưng cũng pha lẫn nghi ngại. Tạ Uyển Khanh vẫn im lặng, chỉ cười nhạt, ánh mắt không rời viên ngọc ấn trên tay Gia Hân.

Đêm yến tiệc tiếp tục, nhưng không ai còn chú tâm vào đồ ăn, rượu ngọc. Các phi tần tụ tập thành từng nhóm, thì thào bàn tán, ánh mắt không ngừng liếc về phía Gia Hân, Tố Dung và Uyển Cơ.

Tố Dung lấy cớ ra ngoài, Uyển Cơ lặng lẽ theo sau. Họ đi qua hành lang uốn lượn, gió thổi lùa qua tấm rèm mỏng, mang theo mùi hương hoa quế và chút lạnh lẽo của đêm. Khi đã ra khỏi tầm mắt mọi người, Uyển Cơ dừng lại, giọng trầm hẳn:

– Ta nghi ngờ Hứa Lâm Quang không chỉ đến xem yến tiệc. Vừa rồi, ngươi có thấy viên ngọc trong tay hắn không? Nó đang phát sáng, như đang hút lấy gì đó.

Tố Dung gật đầu, ánh mắt sâu thẳm:

– Ta cũng cảm nhận được. Từ khi y xuất hiện, các phi tần từng tiếp xúc với Ngọc Ấn đều có biểu hiện lạ. Sắc mặt nhợt nhạt, thần trí mơ hồ, như thể bị ai đó điều khiển.

Uyển Cơ lấy ra một mảnh giấy nhỏ, trên đó là dòng chữ viết vội: "Ngọc Ấn bị nhiễm tà khí, tuyệt đối không để Hứa Lâm Quang chạm vào."

– Ta nhận được cái này từ một cung nữ thân tín. Có kẻ đã bị xóa ký ức chỉ sau một đêm tiếp xúc với hắn.Tố Dung siết chặt viên Ngọc Ấn trong tay, lòng dâng lên cảm giác bất an. Nàng ngước nhìn về phía đại điện, nơi ánh đèn vẫn sáng rực, tiếng cười nói vẫn rộn rã, nhưng bên dưới làn khói sương, thứ gì đó đang lặng lẽ rút cạn linh hồn từng người.

Bất chợt, tiếng bước chân vang lên phía sau. Trần Thanh Lệ xuất hiện, sắc mặt nhợt nhạt, mắt long lên sòng sọc:

– Các ngươi… các ngươi dám phá hỏng kế hoạch của ta!

Uyển Cơ bật cười, giọng châm chọc:

– Kế hoạch? Chỉ là trò vặt vãnh, ngươi nghĩ có thể qua mặt được bao nhiêu người ở Đền Ngọc này?

Trần Thanh Lệ nghiến răng, rồi bất ngờ rút từ tay áo ra một túi nhỏ, ném về phía Tố Dung. Tố Dung nghiêng người tránh, túi thuốc rơi xuống đất, vỡ tung, tỏa ra mùi hương ngòn ngọt.

Uyển Cơ lùi lại, giọng lạnh băng:

– Ngươi định dùng độc hương với chúng ta sao? Nên nhớ, độc chỉ có tác dụng với kẻ yếu vía.

Trần Thanh Lệ cười khẩy:

– Vậy để xem, các ngươi mạnh đến đâu khi không còn ký ức.

Tố Dung nhắm mắt, vận dụng Ngọc Ấn, tạo ra một lớp khí bảo hộ quanh mình và Uyển Cơ. Mùi hương lặng lẽ trôi đi, không xâm nhập được vào tâm trí họ.

Trần Thanh Lệ nhìn thấy, ánh mắt dần dại đi. Nàng ta run rẩy, lùi lại vài bước, rồi bất ngờ ngã quỵ xuống, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa. Tố Dung nhận ra, trong mắt nàng ta ánh lên sắc đỏ kỳ lạ – dấu hiệu của việc bị thao túng tâm trí.

Uyển Cơ ghé sát, trầm giọng:

– Hứa Lâm Quang đã bắt đầu rồi. Tâm trí những kẻ yếu nhất sẽ là mục tiêu đầu tiên.

Tố Dung cúi xuống, đặt tay lên trán Trần Thanh Lệ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng nàng, cảm giác như bị hút vào đáy vực sâu không đáy. Trong khoảnh khắc, Tố Dung nhìn thấy hàng loạt hình ảnh chớp nhoáng: Hứa Lâm Quang ngồi giữa vòng tròn ngọc, các phi tần quỳ gối xung quanh, từng viên Ngọc Ấn phát sáng đỏ rực, sợi dây mờ ảo nối liền tay hắn với mọi người.

Tố Dung giật mình tỉnh lại, mồ hôi túa ra trên trán. Nàng nhìn Uyển Cơ, khẽ nói:

– Hắn dùng Ngọc Ấn như một cánh cổng, hút ký ức và cảm xúc của các phi tần, biến họ thành những con rối không hồn.

Uyển Cơ cau mày:

– Nếu vậy, không chỉ là Lễ Khói Sương. Hắn muốn điều khiển toàn bộ Đền Ngọc.

Tiếng chuông vang lên từ đại điện, báo hiệu màn nghệ thuật sắp kết thúc. Tố Dung và Uyển Cơ dìu Trần Thanh Lệ đứng dậy, đưa nàng ta về phòng riêng. Khi đi qua hành lang, Tố Dung ghé sát tai Uyển Cơ:

– Chúng ta phải cảnh báo Gia Hân. Nếu Ngọc Ấn của nàng ấy bị Hứa Lâm Quang thao túng, sẽ là thảm họa.

Uyển Cơ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt:

– Tối nay, không được để Gia Hân ở một mình.

Khi trở lại đại điện, yến tiệc đã chuyển sang phần thưởng rượu và thơ ca. Gia Hân ngồi lặng lẽ bên cốc rượu, đôi mắt mơ màng, sắc mặt tái nhợt hơn trước. Tố Dung tiến lại gần, khẽ đặt tay lên vai nàng:

– Gia Hân, ngươi thấy thế nào?

Gia Hân khẽ lắc đầu:

– Ta… đầu óc cứ lơ mơ, ký ức về tiết mục vừa rồi cũng nhạt dần. Lạ thật, cảm giác như ai đó đang rút cạn sức lực của ta.

Tố Dung hoảng hốt, vội lấy viên Ngọc Ấn, đặt vào tay Gia Hân, thì thầm:

– Cầm lấy, tập trung vào cảm xúc sâu nhất của ngươi. Đừng để bất cứ ai xâm nhập vào ký ức của mình.

Uyển Cơ ngồi đối diện, kín đáo quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Nàng nhìn thấy Hứa Lâm Quang lướt qua hành lang, ánh mắt hắn như xuyên thấu mọi lớp phòng bị. Đôi môi hắn nhếch lên, nụ cười nửa có nửa không.

Tiệc tàn, các phi tần lần lượt lui về tẩm điện. Trên đường về, Tố Dung, Gia Hân và Uyển Cơ đi sát bên nhau. Khói sương càng lúc càng dày, ánh đèn lồng lờ mờ như những đốm ma trơi.

Khi về tới phòng, Gia Hân ngồi phịch xuống ghế, mắt nhắm nghiền, trán lấm tấm mồ hôi. Tố Dung lấy khăn lau cho nàng, giọng dịu dàng:

– Không sao đâu, ngươi đã làm rất tốt rồi.

Uyển Cơ ngồi bên, trầm ngâm:

– Nếu Hứa Lâm Quang đã bắt đầu thao túng Ngọc Ấn, thì không chỉ Gia Hân, tất cả chúng ta đều đang bị đe dọa.

Tố Dung gật đầu, ánh mắt kiên định:

– Chúng ta phải tìm cách hóa giải bùa chú của hắn trước Lễ Khói Sương. Nếu không, sẽ không ai còn giữ được ký ức của chính mình.

Đêm dần khuya, ngoài cửa sổ, tiếng sáo trầm đục lại vang lên, len lỏi qua từng khe cửa, như lời gọi của những linh hồn đã mất.

Ở một góc khuất trong điện Hoàng hậu, Tạ Uyển Khanh ngồi trước bàn cờ, ánh mắt lạnh như băng. Bên cạnh là viên ngọc ấn phát sáng nhè nhẹ. Tô Hữu Dũng đứng sau lưng, thì thầm:

– Hoàng hậu, Hứa Lâm Quang đã bắt đầu. Các phi tần yếu vía sẽ sớm trở thành con rối trong tay hắn.

Uyển Khanh cười nhạt:

– Để xem, ai mới là người thắng cuối cùng trong trò chơi này. Ta không tin có ai có thể thao túng được vận mệnh của Đền Ngọc ngoài ta.

Bên ngoài, khói sương quấn quanh tường ngọc, ánh trăng nhạt nhòa. Dưới sân khấu đã vắng người, chỉ còn lại những vệt máu mờ, những dấu chân lạc lõng và tiếng hát ai oán vang vọng giữa đêm.

Trong phòng nhỏ, Tố Dung ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn xa xăm về phía hồ Ngọc. Nàng biết, trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Đêm nay, dấu hiệu của bùa chú đã xuất hiện, và nếu không kịp hóa giải, không ai biết Đền Ngọc sẽ biến thành nơi nào trong sớm mai.

Tiếng chuông sương ngân dài, vọng qua màn đêm, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Nhưng ở Đền Ngọc, không ai còn dám chắc điều gì sẽ chờ đợi họ sau lớp khói sương dày đặc ấy.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử