Chương 11: Giao Ước Dưới Trăng
Tiếng trống canh ba vang vọng xa vắng. Trong cung cấm, những hành lang dài phủ một lớp sương mỏng, ánh trăng lẻ loi rọi xuống nền đá lạnh. Bóng người thấp thoáng, tiếng chân nhẹ như gió thoảng. Đêm ở Đền Ngọc chưa bao giờ bình yên, nhất là những đêm trăng sáng, khi mọi bí mật đều có thể bị phơi bày dưới ánh bạc nhạt nhòa.
Minh Tố Dung ngồi lặng bên bàn, ngón tay khẽ vuốt lên mặt ngọc ấn đặt trước mặt. Bên ngoài cửa sổ, hồ nước lặng như tờ, chỉ có ánh trăng dập dềnh trên mặt sóng. Trong lòng nàng có điều gì đó không yên, như thể bóng tối đang lặng lẽ vây quanh, chỉ chực chờ nuốt lấy chút bình yên mong manh còn sót lại.
Một tiếng gõ cửa rất khẽ. Tố Dung giật mình, vội vàng cất Ngọc Ấn vào trong tay áo, bước ra mở. Ngoài cửa, một tiểu cung nữ cúi đầu thì thầm:
– Tiểu chủ, có người muốn gặp riêng. Nơi đình Lục Thủy, ngay bờ hồ Ngọc.
Tố Dung chưa kịp hỏi, cung nữ ấy đã lẩn ngay vào bóng tối. Nàng ngần ngừ giây lát, rồi khoác áo, lặng lẽ rời khỏi phòng. Mỗi bước chân đều cẩn trọng, bóng trăng trải dài phía trước như dẫn lối đến định mệnh chưa đoán định.
Dưới mái đình Lục Thủy, ánh trăng chiếu rọi qua những song gỗ, đổ bóng lên nền đá xanh. Một bóng người cao lớn đứng chờ, lưng thẳng tắp, áo choàng đen nhạt màu sương. Tố Dung dừng lại, trái tim bất giác đập mạnh. Nàng nhận ra dáng người ấy – Ngô Đình Vũ, Hoàng thượng của Hạo Lăng.
Hoàng thượng không quay lại, chỉ lặng lẽ nói:
– Đêm nay trăng sáng, sương lại dày. Nàng có sợ không?
Tố Dung đáp nhẹ:
– Sợ thì đã không đến.
– Ta biết nàng sẽ đến. – Ngô Đình Vũ xoay người, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào nàng, giọng trầm ấm lạ lùng – Nàng luôn dũng cảm hơn những gì người khác tưởng.
Không khí trong đình như đông cứng. Tố Dung thận trọng giữ khoảng cách. Nàng biết, giữa đêm khuya, một lời nói cũng có thể là con dao hai lưỡi.
Ngô Đình Vũ nhìn nàng rất lâu, rồi nhẹ giọng:
– Ta vẫn nhớ lần đầu gặp nàng, bên hồ Ngọc, giữa đám mây mù, nàng đứng đó, ánh mắt như muốn xuyên qua mọi lớp giả dối. Khi ấy, ta đã nghĩ… nếu có một người thật lòng bên cạnh, liệu ta còn cô độc đến thế này không?
Tố Dung cụp mắt, môi mím lại, trong lòng cuộn lên sóng ngầm. Nàng cảm nhận rõ sự nguy hiểm của khoảnh khắc này – một đế vương đa nghi, một phi tần xuất thân sa sút, giữa đêm trăng, chẳng có gì là an toàn.
– Bệ hạ, nơi này không chỉ có trăng, còn có bóng. Người trong cung, ai cũng biết bóng nguy hiểm hơn cả ánh sáng.
Hoàng thượng khẽ mỉm cười, một nụ cười rất hiếm hoi, vừa chua chát vừa thành thật:
– Nàng có biết vì sao ta gọi nàng tới đây không?
Tố Dung không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.
– Ta muốn hỏi nàng, nếu một ngày mọi lời hứa đều trở thành dối trá, nàng có còn tin vào giao ước dưới trăng không?
Nàng sững lại. Câu hỏi ấy không chỉ là thử thách, mà còn là một sự bộc bạch hiếm có nơi bậc đế vương. Tố Dung cân nhắc từng chữ, rồi đáp:
– Trăng dù sáng, cũng chỉ chiếu lên mặt nước. Giao ước dưới trăng, có thể là thật, cũng có thể chỉ là ảo mộng. Nhưng nếu người giữ được lòng mình, mọi giao ước đều có thể trở thành thực.
Ngô Đình Vũ nhìn nàng, đôi mắt sáng lên thứ ánh sáng dịu dàng mà cũng rất nguy hiểm. Hắn bước lại gần, dừng trước mặt nàng chỉ một sải tay:
– Ta muốn nàng trở thành tri kỷ của ta. Không phải phi tần, không phải con rối trong tay bất kỳ ai, mà là người duy nhất ta có thể tin tưởng ở chốn này.
Không khí trong đình như đặc quánh lại. Tố Dung cảm thấy nhịp tim mình loạn lên, nhưng nàng vẫn giữ bình tĩnh, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt ấy.
– Bệ hạ, người đã có hoàng hậu, có hàng trăm phi tần, ngàn vạn thần tử. Vì sao lại chọn ta?
– Bởi vì nàng khác họ. Nàng không cầu xin, không mưu cầu, không đem ánh mắt thèm khát quyền lực nhìn ta. Khi ta yếu đuối nhất, chỉ có nàng dám đặt tay lên vai ta, hỏi ta có đau không.
Tố Dung im lặng. Trong lòng nàng, một phần muốn tin, một phần lại cảnh giác đến tột cùng. Chốn này, mỗi lời hứa đều có thể là bẫy. Nếu đồng ý, nàng sẽ bị cuốn vào dòng xoáy lớn hơn; nếu từ chối, chưa chắc đã giữ được an toàn cho bản thân và gia tộc.
Nàng hỏi lại, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
– Nếu ta nhận lời, người có thể đảm bảo an toàn cho Minh thị không?
– Ta hứa, bằng danh dự của một đế vương.
Tố Dung nhìn thật sâu vào mắt hắn. Ánh trăng tràn qua vai, soi sáng từng nét trên khuôn mặt cương nghị ấy. Trong khoảnh khắc, nàng nhìn thấy cả sự cô đơn, lẫn quyết tâm sắt đá.
Nàng khẽ gật đầu:
– Thần thiếp chỉ mong giữ được lòng mình. Nếu bệ hạ thật sự cần một tri kỷ, xin hãy nhớ, giao ước dưới trăng không thể nuốt lời.
Một cơn gió lạnh lướt qua, làm áo choàng của cả hai khẽ lay động. Ngô Đình Vũ chậm rãi giơ tay, không chạm vào nàng, chỉ lặng lẽ đặt lên song cửa, ánh mắt không rời khỏi Tố Dung:
– Ta sẽ giữ lời. Nhưng từ nay, nàng không còn là kẻ ngoài cuộc. Hãy nhớ, mọi bí mật của Đền Ngọc, ta sẽ chia sẻ với nàng – kể cả những điều chưa ai từng biết.
Tố Dung gật đầu, rồi lùi lại một bước. Nàng hiểu, từ giây phút này, bản thân đã dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy quyền lực. Không còn đường lui.
Tiếng động nhẹ vang lên từ phía xa. Cả hai cùng quay đầu, chỉ thấy bóng một cung nữ vội vã băng qua cầu, dáng vẻ hấp tấp. Hoàng thượng khẽ cau mày:
– Đêm nay, có quá nhiều điều bất thường.
Tố Dung cúi đầu:
– Bệ hạ nên về trước. Nếu có ai nhìn thấy, thần thiếp sẽ khó mà giải thích.
Ngô Đình Vũ liếc nhìn nàng lần cuối, rồi khoác áo choàng, lặng lẽ rời khỏi đình, bóng dáng khuất dần sau hàng liễu. Tố Dung đứng lại một mình, lòng trĩu nặng.
Nàng biết, chỉ một bước chân nữa, mọi thứ sẽ không còn như cũ.
***
Ở một góc khác của Đền Ngọc, trong tẩm điện của Lục phi Hàn Mộng Dao, ánh đèn dầu leo lét. Trịnh Uyển Cơ lặng lẽ bước vào, nét mặt bình thản như thể chẳng có chuyện gì. Nhưng đôi mắt nàng thì sáng lên vẻ toan tính.
Trước mặt Uyển Cơ là Phi Yến, một phi tần nhỏ thân cận với Hoàng hậu, nổi tiếng khôn ngoan, kín miệng. Phi Yến đang ngồi chải tóc, vừa thấy Uyển Cơ đã cười nhẹ:
– Đêm rồi mà Uyển Cơ tỷ còn tới, chắc có chuyện gì quan trọng?
Uyển Cơ mỉm cười, rót một chén trà thơm, đẩy về phía Phi Yến:
– Nghe nói mấy hôm nay tỷ hay đau đầu, khó ngủ. Muội vừa bào chế một loại dược thiện, giúp an thần, lại làm sáng da. Tặng tỷ dùng thử.
Phi Yến nhướng mày, vẻ hồ nghi thoáng qua rất nhanh. Nhưng Uyển Cơ đã khéo léo cầm tay nàng, đặt viên dược nhỏ xinh lên lòng bàn tay:
– Chỉ là chút tấm lòng. Nếu có hiệu quả, tỷ nhớ nhắc đến muội trước mặt Hoàng hậu nhé.
Phi Yến cười, cất viên dược vào hộp ngọc, đoạn ghé sát Uyển Cơ thì thầm:
– Muội cũng biết giữ chừng mực. Dược thiện này, tỷ sẽ dùng đúng lúc. Cảm ơn muội.
Uyển Cơ khéo léo rút lui, trên môi vẫn nở nụ cười dịu dàng. Nhưng khi vừa khuất bóng Phi Yến, ánh mắt nàng trở nên lạnh băng. Nàng lấy từ tay áo một bao nhỏ, bên trong là thứ bột xám nhạt, chỉ cần một hạt đã đủ khiến Ngọc Ấn bị nhuộm độc.
Uyển Cơ men theo hành lang, dừng lại trước cửa phòng Phi Yến. Đợi khi bên trong đã tắt đèn, nàng mới lặng lẽ đẩy cửa, bước vào như một bóng ma. Ngọc Ấn của Phi Yến đặt trên bàn, ánh sáng mờ mờ của viên ngọc phát ra nhịp chậm chạp.
Nàng rút chiếc khăn tay, lau nhẹ bề mặt Ngọc Ấn, rồi khéo léo rắc bột độc lên mặt ngọc. Bột tan vào viên ấn, không để lại dấu vết gì. Uyển Cơ mỉm cười hài lòng, quay người lặng lẽ rời khỏi phòng.
Vừa ra đến hành lang, Uyển Cơ suýt va phải Trần Thanh Lệ. Thanh Lệ nhìn nàng, khóe môi cong lên:
– Uyển Cơ tỷ, đêm khuya đi đâu thế?
Uyển Cơ điềm nhiên đáp:
– Đi đưa chút dược thiện cho Phi Yến. Muội ấy gần đây hay đau đầu.
Thanh Lệ liếc nhìn tay áo của Uyển Cơ, như vô tình hỏi:
– Chỉ là dược thiện thôi sao? Không phải độc dược chứ?
Uyển Cơ cười, mắt không chớp:
– Đêm nay, ai cũng cần ngủ ngon. Muội cũng vậy, đừng nghĩ ngợi nhiều, sẽ mất ngủ đấy.
Thanh Lệ bật cười, nhưng trong mắt nàng đã dấy lên nghi ngờ.
***
Trong khi đó, tại phòng Minh Tố Dung, Lý Gia Hân đang nằm thiêm thiếp, trán vẫn ướt mồ hôi. Tố Dung trở về, khẽ chạm vào vai Gia Hân. Gia Hân mở mắt, ánh nhìn lạc thần.
– Tố Dung… ta vừa mơ thấy một cánh rừng đầy sương. Trong đó, mọi người đều không còn nhớ ai là ai. Ta gọi tên ngươi, nhưng chỉ có tiếng vọng trả lại.
Tố Dung ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng lau trán cho bạn:
– Đó chỉ là mộng. Ngươi vẫn ở đây, ta vẫn ở đây.Gia Hân nắm chặt tay Tố Dung:
– Ngươi đừng bỏ ta. Nếu một ngày ta không còn nhớ gì, hãy nhắc ta rằng, ta từng là Lý Gia Hân, từng tin ngươi là tri kỷ.
Tố Dung gật đầu, cảm xúc dâng lên nghẹn ngào. Nàng nhận ra, trong vòng xoáy này, không phải ai cũng đủ mạnh để giữ mình. Có những người, chỉ cần một cái nhìn, một bàn tay nắm lấy đã là cứu rỗi.
Đêm trôi qua, không ai hay biết rằng, ở một góc cung cấm, một giao ước vừa được lập dưới trăng; còn ở một góc khác, một viên Ngọc Ấn đã bị nhuộm độc, sẵn sàng cho những âm mưu tiếp theo.
***
Sáng hôm sau, Phi Yến đến diện kiến Hoàng hậu. Nàng ta mang vẻ mặt rạng rỡ, mái tóc búi cao, Ngọc Ấn lấp lánh trên cổ tay. Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi trên cao, ánh mắt lạnh lẽo, mỉm cười nhạt:
– Đêm qua, có gì lạ không?
Phi Yến khom người:
– Bẩm nương nương, mọi sự vẫn bình an. Chỉ có chút nhức đầu nhẹ, nhưng được Uyển Cơ đưa dược thiện, thần thiếp đã đỡ nhiều.
Hoàng hậu liếc nhìn Ngọc Ấn trên tay Phi Yến, ánh mắt lóe lên. Bà gật đầu, phất tay cho Phi Yến lui.
Khi Phi Yến vừa rời khỏi, Tô Hữu Dũng tiến vào, thì thầm:
– Phi Yến đã nhận dược thiện của Trịnh Uyển Cơ. Có nên giữ lại kiểm tra không?
Tạ Uyển Khanh trầm ngâm:
– Không cần. Nếu Uyển Cơ thật sự dám ra tay, ta càng có cớ loại trừ nàng. Để xem, thứ độc ấy sẽ phát tác thế nào.
Tô Hữu Dũng gật đầu, lùi ra ngoài, để lại Hoàng hậu ngồi một mình trước bàn cờ, ánh mắt sâu hun hút.
***
Trong điện Minh Hoa, Tố Dung ngồi bên bàn, tay cầm bút, nét mặt trầm tư. Bên ngoài, tiếng chim kêu khan, không khí ngột ngạt. Nàng nhớ lại lời Hoàng thượng đêm qua, nhớ ánh mắt ấy, nhớ cả lời hứa về giao ước dưới trăng.
Đột nhiên, cửa phòng bật mở. Uyển Cơ bước vào, khuôn mặt hơi tái.
– Tố Dung, ta cần nói chuyện.
Tố Dung ra hiệu cho Gia Hân lui xuống, rồi hỏi:
– Có chuyện gì?
Uyển Cơ ngồi xuống, giọng khẽ:
– Ta đã cài độc vào Ngọc Ấn của Phi Yến. Đó là loại độc chỉ phát tác khi chủ nhân sử dụng Ngọc Ấn để truyền cảm xúc. Nếu Phi Yến dám thao túng ký ức ai đó, nàng ta sẽ tự hủy hoại mình.
Tố Dung ngạc nhiên:
– Ngươi không sợ bị phát hiện sao?
Uyển Cơ cười nhạt:
– Trong cung này, nếu không liều mạng, chỉ có nước chết trước. Ta cần có một quân cờ trong tay, phòng khi Hoàng hậu trở mặt.
Tố Dung trầm ngâm, ánh mắt sắc lại:
– Cẩn thận, Hoàng hậu không dễ mắc bẫy. Hứa Lâm Quang cũng không phải hạng tầm thường.
Uyển Cơ gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Tố Dung:
– Ta biết. Nhưng ta còn một bí mật muốn chia sẻ với ngươi.
Tố Dung cảnh giác:
– Bí mật gì?
Uyển Cơ hạ giọng, đôi mắt ánh lên tia quyết liệt:
– Ta đã phát hiện ra cách hóa giải bùa chú của Hứa Lâm Quang. Nhưng muốn thành công, cần có sự phối hợp của cả ba người: ngươi, ta và Gia Hân.
Tố Dung sững lại. Lòng nàng vừa mừng vừa lo. Nếu thật sự có cách phá giải, thì không chỉ cứu được Gia Hân, mà còn có thể bảo vệ chính mình trước Lễ Khói Sương.
Uyển Cơ nói tiếp:
– Đêm nay, khi trăng l*n đ*nh, ta sẽ gửi tín hiệu. Ngươi hãy chuẩn bị Ngọc Ấn, chỉ cần nghe tiếng sáo ba hồi, hãy đến đình Lục Thủy. Đừng để ai phát hiện.
Tố Dung gật đầu. Trong lòng nàng, cảm giác bất an càng lớn, nhưng cũng không còn đường lui.
***
Ở một nơi khác, Lý Gia Hân vừa tỉnh dậy, thấy trên bàn có một hộp nhỏ, bên trong đặt chiếc khăn lụa thêu hình cánh chim và một viên ngọc nhỏ màu xanh biếc. Bên cạnh là mảnh giấy, nét chữ mềm mại:
“Hân muội, hãy giữ viên ngọc này bên mình, khi nào cảm thấy lạc lối, hãy nắm chặt nó và nghĩ đến người mình yêu thương nhất.”
Gia Hân siết viên ngọc trong tay, lòng dấy lên một nỗi ấm áp khó gọi tên. Nàng thầm nghĩ, dù sóng gió có lớn đến đâu, chỉ cần còn có người nhớ đến mình, chưa phải đã tuyệt vọng.
***
Đêm buông xuống. Trong bóng tối, tiếng sáo lại vang lên, lần này ngân dài, rờn rợn. Tố Dung khoác áo, cầm Ngọc Ấn, rời khỏi phòng. Nàng đi nhanh qua hành lang, men theo bóng liễu rủ, tới đình Lục Thủy.
Uyển Cơ đã chờ ở đó, bên cạnh là Gia Hân, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định. Ba người nhìn nhau, không ai nói gì. Chỉ có ánh trăng chiếu xuống mặt hồ, soi rõ từng nét lo âu, quyết liệt trên khuôn mặt họ.
Uyển Cơ lấy từ tay áo ra một lọ nhỏ, rót ba giọt thuốc vào lòng bàn tay từng người:
– Uống đi, đây là thuốc giải tạm thời, giúp ngăn bùa chú xâm nhập tâm trí. Sau đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.
Cả ba cùng uống, vị thuốc đắng ngắt, lan dần xuống cổ họng. Tố Dung cảm thấy tim mình đập mạnh, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Uyển Cơ lấy ra một tấm bùa, đặt vào giữa ba viên Ngọc Ấn. Nàng lẩm nhẩm câu chú, ánh sáng từ các viên ngọc lập lòe, như có linh khí giao hòa. Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng động lạ – tiếng áo lụa quét trên mặt đá, cùng tiếng thở gấp gáp.
Tố Dung siết chặt Ngọc Ấn, nhìn quanh. Bóng một người lướt qua hành lang, rồi dừng lại ở đầu cầu – chính là Phi Yến, mặt tái mét, tay ôm ngực.
– Các ngươi… dám tụ tập mưu đồ gì giữa đêm khuya?
Uyển Cơ không nao núng:
– Ngươi tới đúng lúc đấy, Phi Yến. Ngọc Ấn của ngươi đã bị cài độc, nếu còn dám truyền cảm xúc cho ai, chính ngươi sẽ là người chết đầu tiên.
Phi Yến hoảng loạn, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng. Nàng ta lùi lại, định bỏ chạy, nhưng Uyển Cơ đã lấy ra một viên thuốc khác, ném về phía nàng. Phi Yến kêu lên một tiếng, rồi ngã vật xuống.
Gia Hân run rẩy:
– Uyển Cơ, ngươi… ngươi đã giết nàng ta?
Uyển Cơ lắc đầu:
– Chỉ là thuốc mê. Nàng ta sẽ tỉnh lại sau khi mọi chuyện kết thúc.
Tố Dung thở phào, nhưng lòng vẫn chưa nguôi lo lắng. Đêm nay, mọi bí mật đều có thể bị vạch trần. Ba người ngồi sát bên nhau, dưới ánh trăng nhạt, mỗi người đều mang trong lòng một nỗi sợ và hy vọng riêng.
Uyển Cơ lên tiếng:
– Từ giờ, chúng ta là đồng minh. Nếu một người thất bại, cả ba sẽ cùng bị cuốn vào vực sâu. Hãy nhớ, chỉ khi tin tưởng nhau, mới có thể tồn tại ở Đền Ngọc này.
Tố Dung nhìn Uyển Cơ thật lâu, rồi lặng lẽ gật đầu. Nàng biết, giao ước dưới trăng này, một khi đã lập, không thể nuốt lời. Nhưng trong lòng nàng vẫn còn nỗi bất an lớn hơn – Hoàng thượng, Hoàng hậu, Hứa Lâm Quang, ai mới là kẻ nắm giữ số phận của họ?
Trên mặt hồ, ánh trăng vỡ vụn, phản chiếu ba khuôn mặt vừa kiên cường vừa mong manh. Đêm chưa tàn, khói sương chưa tan, và sóng ngầm của Đền Ngọc vẫn còn đó, chực chờ nhấn chìm tất cả.
***
Ở một góc khuất, thầy pháp Hứa Lâm Quang đứng trong bóng tối, đôi mắt âm u dõi về phía đình Lục Thủy. Bên cạnh hắn, một bóng người nhỏ bé, áo choàng trùm kín đầu – chính là Trần Thanh Lệ.
– Đêm nay, trò chơi mới chỉ bắt đầu – Hứa Lâm Quang thì thầm.
Trần Thanh Lệ nhếch môi, đôi mắt long lanh như mắt mèo trong đêm:
– Để xem, giao ước dưới trăng của bọn họ giữ được bao lâu.
Cả hai lặng lẽ rời đi, bóng tối nuốt chửng mọi dấu vết. Trong Đền Ngọc, mọi toan tính vẫn tiếp tục, không ai biết sáng mai, ai sẽ là người tỉnh giấc, ai sẽ mãi mãi lạc trong khói sương mịt mùng.











