Chương 17: Khói Sương Tan Vỡ
Khói sương tan vỡ, để lộ sự tr*n tr** của quyền lực và lòng người. Đền Ngọc hôm nay không còn là chốn mơ hồ của những bóng hình thấp thoáng, mà hóa thành chiến trường lặng lẽ, nơi mọi giả dối đều bị bóc trần, từng lớp một.
*
Trong đại điện, ánh sáng chiếu lên những hàng cột đá lạnh ngắt. Bên dưới, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi giữa vòng vây của các đại thần, tay đặt hờ trên đầu gối, sống lưng vẫn thẳng tắp. Vẻ quý phái ngày nào nay chỉ còn lại nét lạnh lùng, ánh mắt không gợn sóng. Bên cạnh bà, thầy pháp Hứa Lâm Quang cúi đầu, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi tay giấu trong ống tay áo rộng thùng thình. Khói trầm hương cuộn quanh, không thể che giấu mùi sợ hãi phảng phất giữa những hơi thở căng thẳng.
Ngô Đình Vũ bước vào. Mỗi bước chân của Hoàng thượng như vang vọng cả quá khứ và tương lai của Đền Ngọc. Gương mặt ông hốc hác, nét lạnh lùng càng sắc. Cả đại điện im phăng phắc, chỉ còn tiếng quạt lụa khẽ động.
– Tạ Uyển Khanh, – giọng ông trầm xuống, không một chút cảm xúc. – Bà còn gì để nói cho mình không?
Hoàng hậu ngước lên, nhìn thẳng vào mắt chồng. Trong ánh mắt ấy không còn chút tình nghĩa nào. Bà nhếch môi, đáp:
– Thần thiếp chỉ làm tròn bổn phận. Nếu muốn phán xét, xin hãy cứ theo luật cung.
Một đại thần đứng lên, dõng dạc:
– Tạ hoàng hậu cấu kết ngoại nhân, mưu hại phi tần, thao túng Ngọc Ấn, lại cùng Hứa Lâm Quang dùng tà thuật hãm hại Hoàng thượng. Tội trạng rành rành, xin Hoàng thượng quyết đoán!
Không khí như đặc quánh lại. Hoàng hậu không chối cãi, cũng không cầu xin. Bà nhìn thẳng vào Ngô Đình Vũ, trong đáy mắt dường như có chút mệt mỏi pha lẫn nhẹ nhõm.
Hứa Lâm Quang rùng mình, đôi môi khô khốc. Ông ta chắp tay, run rẩy:
– Thần chỉ làm theo ý chỉ của Hoàng hậu... Nếu có tội, xin nhận hình phạt.
Ngô Đình Vũ không nhìn Hứa Lâm Quang, chỉ chăm chú quan sát từng phản ứng của Hoàng hậu. Im lặng kéo dài, như thử thách cả hai.
– Tội của Hoàng hậu, sẽ giao cho Tông nhân phủ xử lý. – Ông nói, giọng không đổi. – Còn Hứa Lâm Quang, lập tức giam vào ngục, chờ xét xử.
Các đại thần đồng loạt cúi đầu. Trong phút chốc, quyền lực từng được Hoàng hậu nắm giữ tan thành mây khói. Nhưng bà chỉ khẽ nhắm mắt, nở nụ cười nhạt, tựa như đã sớm đoán trước kết cục này.
– Đền Ngọc này, – bà thì thầm, – không ai là chủ thật sự.
*
Trong phòng riêng, Ngô Đình Vũ ngồi bất động trước bàn, đôi mắt nhìn xa xăm qua lớp cửa sổ mở hé. Đêm qua, ông đã tỉnh lại sau cơn mê dài, mọi ký ức đứt đoạn nối liền thành một dòng chảy dữ dội. Âm mưu, phản bội, những cái chết oan uổng, tất cả hiện về rõ ràng không thể phủ nhận.
Ông nhớ lại những lần tự mình ra lệnh trừng phạt, những ánh mắt van xin, hờn oán của các phi tần, cung nữ. Có lúc ông tưởng đó là cái giá phải trả cho quyền lực. Nhưng khi chạm đến tận cùng của cô độc, ông mới hiểu: quyền lực không phải là vĩnh cửu, lòng người mới là thứ quyết định số phận Đền Ngọc.
Cửa mở nhẹ. Tố Dung lặng lẽ bước vào, sắc mặt tái nhợt. Nàng cúi đầu:
– Hoàng thượng... Người đã tỉnh lại?
Ông khẽ gật đầu. Ánh mắt hai người gặp nhau, một khoảnh khắc lặng thinh. Tố Dung không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đặt lên bàn một viên Ngọc Ấn đã nứt vỡ.
– Đây là của mẫu thân thần thiếp, – nàng nói, giọng nghèn nghẹn. – Ngọc Ấn này lưu giữ ký ức mà thiếp không thể giữ nổi nữa. Từ hôm nay, thiếp chỉ còn là chính mình, không còn là cái bóng của ai.
Ngô Đình Vũ nhìn viên ngọc, lòng dâng lên cảm giác mất mát không tên. Ông hỏi nhỏ:
– Nàng có hối hận không?
Tố Dung lắc đầu, mắt hướng về phía ngoài:
– Có những thứ, dù đau đớn đến đâu, cũng phải buông bỏ để được tự do. Chỉ tiếc... ký ức về mẹ, thiếp không còn nhớ rõ nữa.
Câu nói ấy khiến Ngô Đình Vũ bỗng thấy lòng trống rỗng. Ông nhận ra, dù là hoàng đế, có thể nắm giữ mọi quyền lực trong tay, vẫn bất lực trước ký ức và nỗi đau của người khác.
*
Ở một góc khác trong cung, Gia Hân ngồi bên cửa sổ, tay cầm một tờ giấy nhạc đã nhàu nát. Nàng cố cất tiếng hát, nhưng chỉ còn hơi thở khàn đặc, âm thanh đứt đoạn, không thành tiếng. Nước mắt lặng lẽ lăn dài.
– Từ nay, mình không còn là ca nữ nổi danh nữa, – nàng thì thào, – chỉ còn lại một Gia Hân bình thường, không tiếng hát, không ánh đèn sân khấu, không ai nhớ đến.
Thanh Lệ bước vào, khẽ ngồi xuống bên cạnh, bàn tay đặt nhẹ lên vai Gia Hân. Không cần lời an ủi, chỉ cần một cái siết tay, một ánh nhìn cảm thông. Đôi mắt Gia Hân ráo hoảnh, nhưng trong đó là cả một bầu trời tan vỡ.
– Chúng ta còn nhau, – Thanh Lệ thì thầm. – Dù mất đi tất cả, vẫn còn nhau.
Gia Hân mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt nhưng ấm áp lạ thường.
*
Trên con đường đá lát dẫn ra cổng cung, Uyển Cơ khoác áo choàng mỏng, bước đi chậm rãi. Không ai tiễn nàng, không ai hỏi han. Chỉ có tiếng gió xào xạc, tiếng lá khô lạo xạo dưới chân. Nàng dừng lại trước cánh cổng lớn, ngoái đầu nhìn lại Đền Ngọc lần cuối.
Trong đôi mắt phượng ấy, không còn ánh sắc lạnh lùng, chỉ còn nỗi mệt mỏi và chút bình yên mong manh. Nàng khẽ cười, tự nhủ:
– Đã đến lúc rời đi.
Uyển Cơ bước qua cổng, bóng lưng dần khuất trong sương sớm.
*
Đêm xuống, Đền Ngọc trở nên yên ắng đến lạ. Ngọn đèn lồng lay động trước gió, hắt bóng những người sống sót lên tường đá lạnh.
Trong ngục tối, Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi đối diện với Hứa Lâm Quang. Hai người không nói gì, chỉ nhìn nhau, mỗi người một tâm sự.
Hứa Lâm Quang cất giọng khàn đục:
– Nương nương nghĩ, Đền Ngọc sẽ ra sao sau trận cuồng phong này?
Hoàng hậu đáp, giọng bình thản:
– Sẽ có kẻ mới thay thế, sẽ có những vòng xoáy mới. Quyền lực không chết, nó chỉ đổi chủ.
Hứa Lâm Quang cúi đầu, cười nhạt. Ông biết, số phận mình đã định. Nhưng nỗi ám ảnh về những bí mật chưa được giải đáp vẫn đeo đẳng mãi trong lòng.
*
Sáng hôm sau, lễ phán xét được tiến hành giữa quảng trường Đền Ngọc. Các phi tần, cung nữ và đại thần đều có mặt. Hoàng hậu bị áp giải lên đài cao, mặt vẫn giữ nét kiêu hãnh. Hứa Lâm Quang đứng bên cạnh, áo choàng xám bạc phếch, ánh mắt lạc thần.
Ngô Đình Vũ lên tiếng:
– Tạ Uyển Khanh cấu kết ngoại nhân, mưu hại hoàng tộc, tước bỏ ngôi vị, giam vào lãnh cung suốt đời. Hứa Lâm Quang, dùng tà thuật gây họa, phạt xử trảm sau ba ngày.
Dưới quảng trường, tiếng xì xào vang lên, có người hả hê, có kẻ thương cảm. Hoàng hậu không đổi sắc mặt, chỉ khẽ nhắm mắt, như buông bỏ hết mọi thứ. Hứa Lâm Quang run rẩy, nhưng không cầu xin.
Sau buổi phán xét, các phi tần lặng lẽ rút lui. Không ai còn tâm trạng tranh giành, ai nấy đều mang trong lòng nỗi trống trải khó gọi tên.
*
Tố Dung trở về phòng, ngồi trước bàn trang điểm, ngón tay vuốt nhẹ lên chiếc trâm bạc cũ kỹ – kỷ vật duy nhất còn sót lại từ mẹ. Nàng nhắm mắt, cố lục tìm trong ký ức hình bóng thân thương, nhưng chỉ thấy khoảng trống mênh mông. Một giọt nước mắt lăn dài trên má.– Mẹ, con xin lỗi… Con đã quên mất người rồi.
Tiếng gió ngoài song cửa thổi vào, lạnh buốt. Tố Dung bật khóc, khóc cho tất cả những gì đã mất, cho những ký ức không thể níu giữ, cho chính mình của ngày hôm qua.
*
Tại một gian nhà nhỏ sát hồ, Gia Hân ngồi lặng trước gương, tay chạm nhẹ lên cổ họng. Nàng thử hát, nhưng cổ họng chỉ rung lên những âm thanh câm lặng. Trong gương, đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại bình thản lạ thường.
– Không còn tiếng hát, mình vẫn là mình, – nàng tự nhủ, – chỉ khác là, từ nay sẽ sống bằng trái tim, không phải bằng giọng ca nữa.
Bên ngoài, Thanh Lệ đứng tựa cửa, lặng lẽ dõi theo. Nàng hiểu, mỗi người đều phải trả giá cho tự do của chính mình. Nhưng chỉ khi mất đi điều quý giá nhất, người ta mới biết trân trọng những gì còn lại.
*
Uyển Cơ đi bộ dọc con đường làng vắng, áo choàng phủ kín người. Gió cuốn theo bụi cát, lạnh lẽo và cay xè. Nàng không ngoái đầu nhìn lại, cũng không rơi nước mắt. Trong lòng, mọi thù hận, toan tính đều hóa thành hư không. Tự do, với nàng, là sự lặng lẽ rời đi, không ai hay biết.
*
Trong bóng tối, Tô Hữu Dũng thu dọn những mảnh vỡ của Ngọc Ấn, đôi mắt sáng rực trong đêm. Ông ta thì thầm:
– Khói sương tan rồi, nhưng bóng tối vẫn còn. Chủ cũ đã bị lật đổ, chủ mới sẽ xuất hiện. Đền Ngọc này không bao giờ yên bình.
Ở một góc khuất, Trần Thanh Lệ ngồi một mình, ánh mắt sắc lạnh. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ về những gì đã mất, những gì sẽ đến. Lòng nàng không còn sợ hãi, chỉ còn lại quyết tâm. Nếu cơ hội đến, nàng sẽ không ngần ngại giành lấy.
*
Đêm buông xuống, Đền Ngọc trầm mặc. Trên hồ, sương tan dần, để lộ mặt nước phẳng lặng như gương. Trong cung, những người sống sót đều phải đối diện với mất mát của riêng mình.
Ngô Đình Vũ ngồi một mình trong thư phòng, trước mặt là những tấu chương, những viên Ngọc Ấn đã vỡ. Ông cầm lên một viên ngọc, nhìn vào vết nứt sâu hoắm, nghĩ về những ký ức không thể cứu vãn.
– Quyền lực là thứ dễ đánh mất nhất trên đời, – ông thì thầm, – chỉ có lòng người là không thể đoán định.
Tiếng gió thoảng qua, mang theo mùi trầm hương và cả vị mặn của nước mắt.
*
Sáng hôm sau, các phi tần và cung nữ được lệnh tập trung tại đại điện. Gương mặt ai cũng phảng phất nét mệt mỏi, lo lắng. Tố Dung đứng giữa đám đông, ánh mắt xa xăm. Gia Hân dựa vào vai Thanh Lệ, lặng lẽ nhìn lên ngai vàng.
Ngô Đình Vũ xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị. Ông nhìn từng người một, ánh mắt chứa đựng cả nỗi đau và sự quyết đoán.
– Từ nay, Đền Ngọc sẽ không còn tổ chức Lễ Khói Sương nữa. Mỗi người đều có quyền lựa chọn số phận của mình. Ai muốn rời cung, cứ nộp đơn xin xuất cung, sẽ được ân xá. Ai muốn ở lại, phải sống thật với lòng mình, không còn chỗ cho âm mưu, dối trá.
Tiếng xì xào nổi lên. Một vài phi tần rưng rưng nước mắt. Có người nhẹ nhõm, có kẻ lo lắng. Nhưng ai cũng hiểu, thời kỳ mới đã bắt đầu.
*
Sau buổi thiết triều, Tố Dung lặng lẽ đến bên Gia Hân. Nàng nắm tay bạn, khẽ nói:
– Chúng ta đã mất đi quá nhiều, nhưng vẫn còn hy vọng. Từ nay, hãy sống vì chính mình.
Gia Hân gật đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. Thanh Lệ đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định.
– Dù thế nào, chúng ta cũng sẽ không rời xa nhau.
Ba người siết chặt tay nhau, cùng nhìn về phía trước, nơi ánh sáng le lói cuối hành lang.
*
Trong phòng giam, Hoàng hậu ngồi lặng. Bên ngoài, tiếng lính canh vang lên đều đều. Bà nhắm mắt, thở dài một hơi dài. Trong giấc mơ, bà thấy mình quay lại những ngày đầu tiên bước chân vào Đền Ngọc – khi mọi thứ còn trong trẻo, khi lòng dạ chưa nhuốm màu tham vọng. Nhưng khi tỉnh lại, chỉ còn lại bức tường lạnh và ký ức tan vỡ.
*
Đêm ấy, một bóng đen lặng lẽ luồn qua hành lang, dừng lại trước phòng giam của Hứa Lâm Quang. Một viên thuốc màu đen được lặng lẽ trao vào tay thầy pháp. Hắn nuốt vào, khóe môi nhếch lên nụ cười bí hiểm.
– Ván cờ chưa kết thúc, – hắn thì thầm, – khói sương tan rồi, nhưng bí mật vẫn còn.
*
Giữa sân cung, một đàn chim sải cánh bay lên, vút vào khoảng trời mờ sương. Trong gió, văng vẳng tiếng hát câm lặng của Gia Hân, tiếng khóc thầm của Tố Dung, tiếng cười nhạt của Uyển Cơ, và cả những lời nguyền chưa thành hình trong lòng Hoàng hậu.
Đền Ngọc vẫn đứng đó, đẹp đẽ, uy nghi mà lạnh lẽo. Khói sương đã tan, nhưng những vết thương để lại sẽ còn mãi trong lòng người.
*
Đêm cuối cùng của Lễ Khói Sương, Tố Dung ngồi trước hiên nhà, ngước nhìn mặt trăng mờ ảo trên mặt hồ. Nàng khẽ đặt tay lên ngực, nơi từng lưu giữ ký ức về mẹ. Một khoảng trống lặng lẽ mở ra, nhưng trong đó, ánh lên tia hy vọng mong manh.
– Mẹ, con sẽ sống tiếp, dù không còn nhớ người, con sẽ sống cho chính mình.
Ánh trăng chiếu xuống, phủ lên Đền Ngọc một màu bạc lạnh lẽo. Ở nơi nào đó, một cánh cửa bí mật vừa hé mở, sẵn sàng cho những vòng xoáy mới.
*
Bên ngoài tường thành, Uyển Cơ dừng chân dưới gốc liễu già. Nàng lấy trong tay áo ra một mảnh giấy, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Ngọc Ấn chưa hết bí mật, Đền Ngọc chưa yên bình.”
Nàng cười nhẹ, xé mảnh giấy, thả cho gió cuốn đi. Trên môi, nụ cười ấy không còn sắc lạnh, chỉ còn lại chút bình yên sau cùng.
*
Trong bóng tối của nhà ngục, Hứa Lâm Quang chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như vực thẳm. Những bí ẩn chưa lộ diện vẫn lặng lẽ chờ thời, như khói sương chưa tan hết quanh Đền Ngọc.
Một chương mới lại bắt đầu, nơi mà mỗi con người, mỗi viên Ngọc Ấn đều chất chứa những bí mật riêng, chờ ngày được phơi bày dưới ánh mặt trời.
*
Khói sương tan vỡ, nhưng bóng tối vẫn chưa chịu rời đi.
Một cơn gió lạnh lướt qua hành lang dài, cuốn theo tiếng thì thầm của quá khứ, vọng về phía những trái tim còn đau đáu trong đêm.
Bóng một người dừng lại trước cửa phòng Hoàng thượng, bàn tay nhẹ gõ lên cánh cửa gỗ trầm. Bên trong, ánh nến lung linh, soi rõ nét mặt trầm tư của Ngô Đình Vũ.
Ngoài kia, mặt hồ lặng sóng, sương mỏng giăng ngang, thấp thoáng bóng người đang lặng lẽ hướng về phía chân trời, nơi ngày mới sắp bắt đầu.
*
Chưa ai biết, sau khi khói sương tan, Đền Ngọc sẽ hóa thành nơi yên bình hay lại tiếp tục là chiếc lồng son của những toan tính mới. Nhưng chắc chắn, những bí mật chưa hé lộ vẫn chờ một bàn tay dám bóc trần.
Và ở nơi tận cùng của khói sương, tiếng hát câm lặng, tiếng khóc thầm, cùng những lời hứa chưa thành, vẫn âm thầm vang vọng, mãi không dứt…











