Trang chủ/Khói Sương Đền Ngọc/Chương 18: Đền Ngọc Trong Ánh Bình Minh
Khói Sương Đền Ngọc

Chương 18: Đền Ngọc Trong Ánh Bình Minh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Khi ánh hồng đầu tiên của bình minh lướt qua mặt hồ, Đền Ngọc hiện lên giữa làn sương mỏng, vừa uy nghi vừa lặng lẽ. Sương chưa tan hẳn, nhưng không còn đặc quánh như những ngày cũ. Mái ngói cong cong hằn lên nền trời trong trẻo, song phía sau vẻ rực rỡ ấy, những vết nứt lặng lẽ lan dài trên từng viên ngói, từng bức tường. Không ai nhìn thấy, nhưng người từng trải qua gió bão nơi này đều cảm nhận được: Đền Ngọc vẫn sừng sững, mà lòng người đã rạn vỡ.

Minh Tố Dung đứng nơi bậc đá ven hồ, mắt nhìn về phía cổng lớn. Trên vai nàng chỉ có một túi vải nhỏ, bên trong là ít đồ dùng cần thiết và mảnh lụa thêu chữ của mẫu thân để lại. Viên Ngọc Ấn đặt trong lòng bàn tay, ánh lên sắc tím nhạt khi nắng mai vừa chạm tới. Ngọc Ấn vẫn lạnh, không còn nhấp nháy những ký ức lạ lẫm như xưa, chỉ phản chiếu một gương mặt bình thản mà quyết liệt.

Một nhóm cung nữ lặng lẽ đi theo sau, không ai dám lên tiếng. Tố Dung ngoảnh lại, mỉm cười rất khẽ. Nàng không nói lời từ biệt, cũng không quay đầu tìm kiếm bóng dáng quen thuộc nào nữa. Mọi thứ đã xong, không ai có thể ngăn bước chân nàng lúc này.

Ở một góc khác, Lý Gia Hân nấp sau khóm mẫu đơn, mắt hoe đỏ. Nàng đã khóc suốt đêm, đến sáng mới lặng lẽ ra đây, nhìn theo bóng Tố Dung. Trong lòng Gia Hân dâng lên nỗi tiếc nuối, vừa muốn gọi với theo, vừa sợ làm nàng chùn bước. Nàng siết chặt viên Ngọc Ấn trên tay, thì thầm như tự nhủ:

– Tố Dung… tỷ đi rồi, muội phải sống thế nào đây?

Đáp lại chỉ là tiếng gió lướt qua cành lá. Gia Hân ngồi thụp xuống, vùi mặt vào đầu gối, để mặc cho nước mắt thấm ướt vạt áo.

Trịnh Uyển Cơ đứng bên lan can tầng hai, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo từng bước chân của Tố Dung. Bóng nàng trải dài trên nền đá, như sợi chỉ bạc dẫn ra khỏi mê cung. Uyển Cơ khẽ cười, khóe môi nhếch lên, nhưng đôi mắt lại trĩu xuống đầy mỏi mệt. Đêm qua, nàng đã đốt hết những bức thư cũ, cắt đứt mọi dây dưa với quá khứ. Lòng bàn tay còn in dấu vết bỏng rát, như nhắc nhở rằng không gì là vĩnh viễn, kể cả thù hận.

Dưới sân, tiếng chân lính canh vọng lại, đều đặn mà vô hồn. Đền Ngọc sáng nay không còn náo động, chỉ còn lại những cái bóng lặng lẽ quét dọn tàn dư của Lễ Khói Sương. Hoa cúc rụng vàng trên mặt đất, lẫn trong vệt máu loang lổ của những cuộc tranh đoạt vừa khép lại.

Ngô Đình Vũ ngồi một mình trên ngai vàng, lưng thẳng, mắt nhìn ra phía đại điện trống trải. Ánh sáng lọt qua khe cửa, vạch ngang khuôn mặt đã hằn lên nét mệt mỏi và cô độc. Tay ông nắm chặt tay vịn gỗ lim, ngón tay trắng bệch. Cả đêm qua, ông không ngủ. Những giấc mộng lạ, tiếng cười khóc đan xen của các phi tần, từng khuôn mặt lần lượt hiện về rồi tan biến như khói. Khi bình minh lên, ông nhận ra mình là người duy nhất còn lại giữa biển tàn tích của quyền lực.

Thái giám trưởng Tô Hữu Dũng cúi mình bước vào, giọng nhỏ nhẹ:

– Hoàng thượng, mọi việc đã được thu xếp. Minh tiểu chủ… à, Minh cô nương đã rời khỏi Đền Ngọc theo lệnh người.

Ông không đáp, chỉ phất tay cho lão lui ra.

Sau lưng ông, chiếc Ngọc Ấn đặt trên bàn vẫn âm ỉ một ánh sáng tím nhạt, như vết thương không bao giờ liền sẹo. Những ký ức cũ, những lời thề chưa trọn, tất cả đều bị khóa chặt bên trong, không thể giải thoát.

Trong phòng giam u ám, Tạ Uyển Khanh ngồi dựa vào tường, đầu tóc rối bời. Bà nhắm mắt, lặng lẽ thở ra một hơi dài. Đêm qua, bà đã mơ thấy mình đứng trước Đền Ngọc ngày mới nhập cung, khi mọi thứ còn trong trẻo, khi lòng chưa nhiễm bụi trần. Tỉnh dậy, chỉ còn lại bức tường lạnh và tiếng thở dài của người đã mất tất cả.

Lục phi Hàn Mộng Dao thất thần ngồi trong phòng, nhìn vào gương đồng. Nét mặt nàng vẫn xinh đẹp, nhưng ánh mắt đã mất đi lửa ghen. Nàng không còn tranh đoạt nữa, cũng chẳng còn ai để ghen tị. Giấc mộng hoàng hậu vỡ tan, chỉ còn lại chiếc bóng đơn độc soi lên mặt gương mờ.

Trần Thanh Lệ lặng lẽ thu dọn hành lý, bàn tay run lên khi gấp lại chiếc khăn tay thêu chữ. Nàng đã chọn phe sai, tất cả những toan tính đều hóa thành bọt nước. Ngoài kia, tiếng chim ríu rít trên mái ngói, như trêu ngươi một kẻ thất bại. Thanh Lệ nhìn ra cửa sổ, tự nhủ:

– Đời này, mình chỉ có thể làm người ngoài cuộc.

Trên hành lang, tiếng bước chân của Tố Dung vang lên đều đặn. Đến cuối hành lang, nàng dừng lại. Một bóng người xuất hiện từ góc tối, dáng cao gầy, áo tro sẫm. Hứa Lâm Quang nở nụ cười nhạt, ánh mắt lấp lánh kỳ dị.

– Định đi mà không chào một tiếng sao, Minh tiểu thư?

Tố Dung nhìn hắn, ánh mắt bình thản:

– Chúng ta đã không còn gì để nói.

– Đừng vội. Đền Ngọc này, cô tưởng đã thoát được sao? Lời nguyền chưa kết thúc.

– Đủ rồi. Những vòng lặp cũ, ta không còn vướng bận. Nếu ông muốn tiếp tục, hãy tự mình đối diện với bóng tối của mình.

Hứa Lâm Quang nhún vai, rút ra từ tay áo một viên ngọc nhỏ, đặt vào tay nàng:

– Cầm lấy. Khi nào cô thực sự muốn biết “tự do” là gì, hãy dùng nó.

Nàng không nhận, chỉ đáp:

– Tự do không phải thứ ông có thể ban phát.

Hắn phá lên cười, tiếng cười vang vọng trong hành lang trống.

Ngoài sân, sương tan dần, ánh nắng ấm áp tràn qua từng phiến đá. Tố Dung bước tiếp, mỗi bước chân như đạp lên quá khứ, hướng về tương lai không ai đoán định. Bên hồ, Gia Hân chạy vội tới, ôm chầm lấy nàng từ phía sau, nước mắt lăn dài trên má:

– Tỷ… tỷ nhất định phải sống tốt, đừng quên muội!

Tố Dung quay lại, lau nước mắt cho Gia Hân:

– Muội cũng vậy. Đừng để ai quyết định số phận của mình nữa.

– Muội sợ…

– Chúng ta đều sợ. Nhưng rồi sẽ quen thôi.

Ở xa, Uyển Cơ lặng lẽ rời khỏi ban công, bóng dáng hòa lẫn vào ánh sáng. Nàng đã chọn cho mình một con đường khác, không còn là kẻ thao túng, cũng chẳng phải con cờ của ai. Lòng nàng nhẹ đi, nhưng cũng lạnh hơn, như một mảnh ngọc vỡ được mài nhẵn bởi thời gian.

Trong điện, Ngô Đình Vũ vẫn ngồi bất động. Ông nhìn viên Ngọc Ấn trên bàn, nhớ lại từng gương mặt, từng ánh mắt, từng lời thề. Đã bao lần ông tin mình có thể nắm giữ mọi thứ, điều khiển cả trái tim người khác, nhưng cuối cùng chỉ còn lại sự trống rỗng giữa ngai vàng.Ông khẽ cười, cười mà không ai nghe thấy.

– Tố Dung, nàng đi rồi, còn ta… ta mãi mãi là kẻ giữ lồng son này.

Tô Hữu Dũng len lén nhìn chủ nhân, lòng thấp thỏm. Lão hiểu, khi một vị vua không còn ai bên cạnh, đó mới là lúc nguy hiểm nhất. Những bí mật, những lời nguyền, tất cả vẫn còn nằm đó, chờ ngày được phơi bày.

Trên bậc đá cuối cùng, Tố Dung dừng lại, ngoái nhìn Đền Ngọc. Ánh sáng chiếu lên mái ngói, rực rỡ mà lạnh lẽo. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng cười, tiếng khóc, tiếng thì thầm của bao thế hệ nữ nhân đã từng sống và chết nơi này. Nàng nhắm mắt, thì thầm:

– Tạm biệt.

Nàng bước qua cổng lớn, bóng dáng nhỏ bé dần chìm vào ánh sáng ban mai.

*

Đền Ngọc lặng lẽ đứng đó, sương tan hẳn, mọi góc tối đều phơi bày dưới nắng sớm. Nhưng những vết thương của nó, cũng như vết thương trong lòng mỗi người, chẳng bao giờ liền sẹo. Bên trong, các phi tần lặng lẽ thu dọn tàn dư, mỗi người một tâm trạng. Có kẻ tiếc nuối, có người nhẹ nhõm, cũng có những ánh mắt vẫn còn cháy lửa hận thù âm ỉ.

Gia Hân ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nàng đã được giữ lại cung, nhưng lòng không còn háo hức như xưa. Những ngày tranh sủng, đấu đá, những giấc mộng rực rỡ, giờ chỉ còn lại như khói sương mong manh. Nàng mở hộp gỗ nhỏ, lấy ra mảnh giấy Tố Dung để lại: “Hãy sống thật với lòng mình.”

Gia Hân mỉm cười, nước mắt lăn dài, lòng nhẹ đi đôi chút.

Uyển Cơ khoác áo choàng đơn giản, rời khỏi điện các phi tần. Không ai ngăn cản nàng, cũng không ai tiễn biệt. Nàng bước thẳng ra ngoài, đi qua những hành lang từng chứng kiến bao mưu mô, bao lời thề thốt. Bước chân nàng nhẹ tênh, như thể mọi gánh nặng đã rơi lại phía sau.

Khi tới gần cổng, Uyển Cơ dừng lại, lấy ra viên Ngọc Ấn, nhìn nó lần cuối. Trong ánh sáng bình minh, viên ngọc lấp lánh sắc đỏ. Nàng siết chặt, rồi buông tay để nó rơi xuống mặt đất, vỡ tan thành trăm mảnh.

– Đủ rồi, Đền Ngọc. Đủ rồi, quá khứ.

Nàng quay lưng, bước đi không ngoảnh lại.

Trong phòng giam, Tạ Uyển Khanh mở mắt, nhìn về phía song sắt. Một tia sáng nhỏ len qua khe cửa, soi lên khuôn mặt đã hằn vết thời gian. Bà không khóc, chỉ ngồi lặng, lắng nghe tiếng chim ngoài sân. Bà biết, từ nay mọi thứ đã đổi khác. Quyền lực cũng chỉ là lớp sương mong manh, tan biến trong chớp mắt.

Lục phi Mộng Dao ngồi bên bàn trang điểm, lấy ra viên Ngọc Ấn, nhìn ngắm thật lâu. Nàng đặt nó vào trong hộp, khóa lại, rồi đứng lên, soi mình trong gương. Gương mặt ấy vẫn đẹp, nhưng ánh mắt đã khác. Nàng tự nhủ:

– Sống tiếp thôi. Không còn gì để mất nữa.

Thanh Lệ đi qua hành lang, bóng dáng nhỏ bé hòa vào dòng người hầu. Nàng đã rời xa trung tâm quyền lực, nhưng lòng lại nhẹ nhõm lạ thường. Những năm tháng tranh đấu, những mộng tưởng lớn lao, cuối cùng chỉ còn lại một chữ “bình yên” giản đơn.

Hứa Lâm Quang ngồi trong bóng tối, đôi mắt sáng rực. Hắn lật viên ngọc trong tay, miệng lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa. Ngoài kia, Đền Ngọc vẫn còn đó, và hắn biết, vòng lặp mới đã bắt đầu.

*

Hoàng thượng đứng dậy, rời khỏi ngai vàng. Ông đi qua đại điện trống, qua những dãy hành lang dài hun hút. Không một ai theo sau. Khi tới trước cửa sổ lớn, ông dừng lại, nhìn ra hồ. Sương đã tan, mặt nước trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh.

– Đền Ngọc, ngươi đã lấy đi của ta tất cả, – ông thì thầm, – nhưng ta vẫn còn ngai vàng, còn trách nhiệm, còn… nỗi cô đơn này.

Bàn tay ông đặt lên ngực, nơi từng lưu giữ hình bóng Tố Dung. Nỗi nhớ ấy không tên, không hình, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo. Đôi mắt ông mờ đi, nhưng không rơi nước mắt.

– Ta sẽ sống tiếp. Dù chẳng còn ai bên cạnh.

Tiếng bước chân vọng lại trong điện, xa xôi, lạc lõng. Tô Hữu Dũng lặng lẽ đứng ngoài cửa, không dám lên tiếng. Lão biết, triều đại này sẽ còn nhiều sóng gió nữa. Nhưng lúc này, tất cả đều bất lực trước sự đơn độc của bậc quân vương.

*

Bên ngoài cổng thành, Tố Dung dừng chân, quay lại nhìn Đền Ngọc lần cuối. Ánh nắng chiếu lên hàng ngói cổ, làm nổi bật những vết rạn nhỏ. Nàng mỉm cười, nước mắt không rơi, chỉ thấy lòng nhẹ bẫng.

– Tự do, thật ra chỉ là một khoảnh khắc dám bước qua quá khứ.

Nàng quay đi, bóng dáng hòa vào dòng người ngoài phố. Phía trước là con đường mới, không ai biết sẽ dẫn về đâu.

*

Trong Đền Ngọc, viên Ngọc Ấn của hoàng thượng khẽ rung lên, ánh sáng tím nhạt lan tỏa. Những ký ức bị phong ấn bắt đầu rạn nứt, như báo hiệu một vòng lặp mới. Ở góc tối, Hứa Lâm Quang nhếch môi cười, mắt ánh lên tia kỳ dị.

– Khói sương đã tan, nhưng bí mật vẫn còn. Đền Ngọc, ngươi sẽ không bao giờ yên bình.

Ngoài sân, tiếng chim hót vang vọng. Ánh bình minh lan rộng, phủ lên mọi ngóc ngách của cung điện. Mỗi người, mỗi viên Ngọc Ấn đều đã chọn cho mình một con đường. Nhưng những vết thương của Đền Ngọc, cũng như vết thương trong lòng người, sẽ không dễ dàng liền lại.

*

Ở nơi tận cùng của ánh sáng, một bóng người dừng lại trước cánh cửa gỗ trầm. Bên trong, tiếng nến cháy lách tách, soi rõ nét mặt trầm tư của vị quân vương. Ngoài kia, mặt hồ lặng sóng, sương mỏng giăng ngang, thấp thoáng bóng người đang lặng lẽ hướng về phía chân trời, nơi ngày mới sắp bắt đầu.

Một vòng lặp mới lại mở ra, nơi mọi lời nguyền, mọi bí mật vẫn chờ được bóc trần dưới ánh mặt trời. Và ở nơi tận cùng của khói sương, tiếng hát câm lặng, tiếng khóc thầm, cùng những lời hứa chưa thành, vẫn âm thầm vang vọng, mãi không dứt…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 18: Đền Ngọc Trong Ánh Bình Minh - Khói Sương Đền Ngọc | uTruyện