Trang chủ/Khói Sương Đền Ngọc/Chương 5: Âm Thanh Dưới Mái Ngói
Khói Sương Đền Ngọc

Chương 5: Âm Thanh Dưới Mái Ngói

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng trống canh sớm vừa dứt, trong cung đã râm ran tiếng bước chân, tiếng áo lụa sột soạt hòa cùng mùi trầm phảng phất. Một ngày mới ở Đền Ngọc luôn bắt đầu bằng cảm giác lạnh lẽo của sương sớm, và những lời chào hỏi ngọt ngào mà ai cũng biết thừa là giả dối.

Bên hiên Tây Uyển, Lý Gia Hân khép nép đứng giữa sân gạch, phía sau lưng là hai cung nữ mới, mặt còn non nớt, tay run run cầm chậu nước rửa mặt. Trước mặt nàng, ba vị phi tần cũ – một người tóc búi cao, hai người còn lại váy áo rực rỡ, gương mặt trang điểm kỹ càng – đang vây quanh, ánh mắt lạnh lùng.

“Lý tân phi, nghe nói ngươi hát hay múa giỏi, lại từng là ngôi sao trên sân khấu của triều đình. Chẳng hay trong cung, ngươi còn nhớ cách làm vui lòng người khác không?” Một người, dáng cao, làn môi mỏng đỏ thắm, nhếch cười khinh bạc.

Gia Hân siết chặt tay, đôi mắt vẫn ánh lên nét sáng cố hữu, nhưng khóe môi run rẩy. “Thần thiếp chỉ mong chu toàn bổn phận, không dám làm gì quá phận.”

Một phi tần khác chen vào, tiếng cười lanh lảnh: “Chỉ mong chu toàn bổn phận? Thế sao đêm qua dám lấn sân, cất tiếng ca trước mặt Hoàng thượng? Hay ngươi tưởng mình vẫn còn là vầng trăng sáng ngoài vũ đài?”

Nàng cúi đầu, lòng bàn tay rịn mồ hôi. “Thần thiếp không dám.”

“Không dám?” Người đầu tiên tiến lại gần, nhấc tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cằm Gia Hân, nâng lên. “Ngươi đẹp thật, nhưng đừng quên, ở đây, chỉ có một người được phép làm chủ sân khấu.”

Gia Hân cắn môi, ánh mắt xao động. Phía sau, hai cung nữ lặng lẽ cúi đầu, không dám chen vào.

Một chậu nước bị hất đổ xuống chân nàng, làn nước lạnh băng tràn lên gấu váy. Phi tần kia bật cười: “Đôi chân này từng nhảy múa khắp kinh thành, giờ cũng chỉ để đứng yên nghe mắng mà thôi.”

Gia Hân lặng lẽ lùi lại, nước lạnh ngấm vào chân buốt đến tận tim. Nàng nghe rõ tiếng chế nhạo, những ánh mắt soi mói như lưỡi dao.

Đúng lúc đó, giọng nói trầm tĩnh vang lên sau lưng: “Nếu các tỷ tỷ đã dạy dỗ xong, có thể cho muội mượn Lý tân phi một lát không?”

Mọi ánh mắt quay lại. Minh Tố Dung đứng nơi bậc thềm, áo khoác mỏng phủ vai, vẻ ngoài bình thản, ánh mắt sâu như nước giếng cũ.

Người cầm đầu nhóm phi tần nhếch môi: “Minh tân phi cũng rảnh rỗi quá nhỉ? Hay ngươi cũng muốn xem màn diễn này?”

Tố Dung đáp gọn: “Ta chỉ thấy Lý tân phi sáng nay được lệnh đến luyện tiết mục cho Lễ Khói Sương, không thể chậm trễ. Nếu để muộn, e rằng các tỷ tỷ sẽ bị quy tội cản trở.”

Không khí chợt ngưng lại. Nhắc đến Lễ Khói Sương, ai nấy đều chột dạ. Một phi tần liếc mắt, cố vớt vát: “Chỉ là đùa vui thôi, Minh tân phi nghiêm trọng quá rồi.”

Tố Dung không đáp, điềm nhiên bước tới, nhẹ nhàng cầm tay Gia Hân kéo dậy. Bàn tay nàng ấm áp, siết chặt như truyền cho Gia Hân một chút can đảm. Không ai dám ngăn lại. Hai người rời đi, để lại sau lưng tiếng xì xào, ánh mắt ghét ghen chưa chịu tan.

*

Bước vào hành lang vắng, Gia Hân bất ngờ khụy xuống, nước mắt lăn dài mà không phát ra tiếng khóc. Tố Dung ngồi xuống bên cạnh, đưa cho nàng chiếc khăn tay.

“Ngươi không cần phải nhẫn nhịn đến thế,” Tố Dung nói, giọng đều đều, không chút thương hại, nhưng cũng chẳng lạnh lùng.

Gia Hân ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ. “Ta còn biết làm gì khác? Chỉ cần một sai lầm, bọn họ sẽ không tha cho ta. Mỗi ngày ở đây, ta như sống lại những tháng ngày bị vùi dập ngoài sân khấu. Chỉ khác, ở ngoài, khán giả còn vỗ tay, ở đây… chỉ có ánh mắt muốn xé nát ta.”

Tố Dung nhìn nàng, trong mắt hiện lên tia đồng cảm. “Ở đây, ai cũng vậy. Đừng mong ai thương xót. Nhưng nếu ngươi chỉ biết cúi đầu, họ sẽ càng đè xuống.”

Gia Hân cười khổ. “Ngươi không giống ta. Ngươi mạnh mẽ, thông minh. Ta chỉ biết múa hát… Ở đây, thứ đó chẳng đáng giá gì.”

Tố Dung lắc đầu. “Ở Đền Ngọc, ai cũng phải học cách dùng điểm mạnh của mình. Ngươi hát múa giỏi, đó là vũ khí. Đừng để họ biến nó thành vết nhơ.”

Gia Hân ngẩng lên, ánh mắt rực sáng trở lại. “Ý ngươi là…”

“Chúng ta cần có nhau,” Tố Dung nói nhỏ, giọng chắc chắn. “Nếu một mình, sẽ không ai sống sót nổi. Nếu ngươi chịu liên thủ, ta có thể giúp ngươi.”

Gia Hân nhìn nàng, lồng ngực phập phồng. “Ngươi thật sự tin ta?”

“Ta không tin ai hoàn toàn. Nhưng hiện giờ, ta cần đồng minh, và ngươi cũng vậy.”

Một thoáng im lặng trôi qua. Cuối cùng, Gia Hân gật đầu, nước mắt vẫn còn vương trên má, nhưng ánh mắt đã sáng hơn. “Ta nghe theo ngươi.”

Tố Dung khẽ cười, đứng dậy, đỡ Gia Hân lên. “Lễ Khói Sương sắp đến. Những gì ngươi biết về nghệ thuật, hãy chuẩn bị sẵn đi. Ta tin, sẽ có lúc chúng ta cần dùng đến.”

*

Trong phòng luyện tập phía nam, không khí căng thẳng như dây đàn. Trần Thanh Lệ ngồi bên bàn trang điểm, tay vuốt nhẹ lược ngọc, mắt dõi theo bóng người trong gương.

Cửa mở ra. Một cung nữ bước vào, cúi đầu thưa: “Trần tân phi, Hoàng thượng có chỉ, tối nay muốn xem tiết mục mới. Người chọn ai trình diễn, sẽ được thưởng lớn.”

Thanh Lệ mỉm cười, gương mặt dịu dàng, nhưng trong mắt lóe lên tia sắc lạnh. “Ngươi đi báo lại, nói ta sẽ đích thân lựa chọn người trình diễn. Chuẩn bị cho ta danh sách các tân phi, đặc biệt là Minh Tố Dung và Lý Gia Hân.”

Cung nữ vâng dạ, lùi ra. Thanh Lệ đứng dậy, kéo vạt áo, bước tới cửa sổ nhìn ra sân. Ở đó, bóng các phi tần mới lấp ló dưới ánh nắng nhạt. Nàng nhếch môi: “Muốn nổi bật sao? Để ta xem các ngươi diễn đến đâu.”

*

Trưa hôm ấy, ở thư phòng nhỏ cạnh vườn ngọc lan, Minh Tố Dung và Lý Gia Hân được triệu tập cùng các tân phi khác. Không khí nặng nề, ai nấy đều cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đều thấp thỏm.

Trần Thanh Lệ xuất hiện, váy áo nền nã, môi cười tươi tắn. “Các muội, Hoàng thượng muốn xem tiết mục nghệ thuật mới tối nay. Ai có tài, cứ mạnh dạn thể hiện. Người được chọn sẽ có cơ hội tiến thân, kẻ thất bại… hẳn các muội cũng biết hậu quả.”

Lời nói nhẹ như mây, nhưng ai nghe cũng rùng mình.

Một phi tần rụt rè: “Trần tỷ, chẳng phải tiết mục đã được phân chia từ trước sao?”

Thanh Lệ cười, giọng dịu như ru: “Có những thứ thay đổi bất ngờ. Ai cũng có cơ hội. Chỉ cần biết nắm lấy.”

Ánh mắt nàng lướt qua Tố Dung và Gia Hân, dừng lại lâu hơn một nhịp. Tố Dung nhìn thẳng, không né tránh, môi mím chặt.

Thanh Lệ tiếp: “Minh tân phi, ta nghe nói ngươi giỏi cầm, kỳ, thi, họa. Sao không thử hòa nhạc cùng Lý tân phi hát múa? Một tiết mục kết hợp, nếu thành công, chắc chắn sẽ khiến Hoàng thượng hài lòng.”

Tố Dung đáp, giọng đều: “Nếu Trần tỷ đã có ý, thần thiếp xin nghe theo.”

Gia Hân liếc nhìn Tố Dung, trong mắt lo lắng xen lẫn cảm kích.

Thanh Lệ gật đầu, quay sang các phi tần khác: “Những ai muốn tham gia, cứ tự do ghi tên. Ta sẽ chọn ra tiết mục xuất sắc nhất. Đừng ai nghĩ mình có thể dựa vào xuất thân mà thoát khỏi thử thách.”

Một đợt sóng ngầm lại dâng lên trong phòng. Ai cũng hiểu, đây là cơ hội cũng là cạm bẫy.

*

Buổi chiều, khi nắng đã ngả về tây, Tố Dung và Gia Hân cùng nhau luyện tập trong phòng nhỏ. Tố Dung ngồi trước cây đàn tranh, tay nhẹ lướt trên dây, âm thanh vang lên trong trẻo mà buồn sâu thẳm. Gia Hân mặc áo múa, chân trần xoay trên nền đá, động tác mềm mại mà ẩn chứa sức mạnh.

“Ngươi có chắc muốn hát bài này không?” Gia Hân hỏi nhỏ, mắt không rời tấm gương lớn.

Tố Dung đáp: “Bài này khó, nhưng nếu hát được, sẽ khiến mọi người phải lắng nghe. Quan trọng là ngươi có dám thể hiện bản thân thật sự hay không.”

Gia Hân ngập ngừng, rồi gật đầu, ánh mắt dần tự tin hơn. “Ta sẽ cố hết sức.”

Trong lúc ấy, ngoài hành lang, bóng một người lặng lẽ quan sát qua khe cửa. Trịnh Uyển Cơ khoanh tay, môi mím lại, ánh mắt lạnh băng. Nàng không bước vào, chỉ đứng nghe một lát rồi quay đi, nét mặt khó đoán.

*

Hoàng hôn buông xuống, các phi tần lần lượt tiến vào điện Hoa Nguyệt. Bên trong, ánh nến lung linh, hương trầm ngào ngạt, tiếng nhạc nhẹ vang vọng. Hoàng thượng Ngô Đình Vũ ngồi trên ngai, ánh mắt nghiêm nghị, bên cạnh là Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh khoan thai cầm quạt, miệng cười như không.

Trần Thanh Lệ bước lên trước, cúi người: “Khởi bẩm Hoàng thượng, tối nay các tân phi xin được trình diễn tiết mục mới, mong Người thứ lỗi nếu có sơ suất.”

Ngô Đình Vũ phẩy tay, giọng trầm: “Ta muốn xem thực tài, không cần khách sáo.”

Thanh Lệ gật đầu, ra hiệu cho người đầu tiên. Một phi tần nhỏ nhắn bước ra, múa quạt, nhưng động tác lúng túng, tiếng cười khúc khích phía sau khiến nàng đỏ mặt, suýt vấp ngã.

Tiết mục tiếp theo là một màn ca hát, nhưng giọng ca run rẩy, không ai dám nhìn thẳng vào long nhan.

Tới lượt Tố Dung và Gia Hân, không khí như lắng lại. Tố Dung ngồi xuống trước đàn, Gia Hân đứng giữa sân, áo múa trắng nhẹ như mây. Ngón tay Tố Dung lướt trên dây, tiếng đàn vang lên, sâu lắng mà đầy cảm xúc.Gia Hân cất giọng, ban đầu còn run, nhưng chỉ sau vài câu, âm thanh của nàng như bay lên, vút cao, ngân dài. Đôi mắt nàng nhắm lại, toàn thân hòa vào điệu múa. Ánh nến lay động, bóng nàng in lên tường, vừa mềm mại vừa mạnh mẽ, như muốn xé tan mọi ràng buộc.

Cả điện lặng đi. Hoàng thượng nghiêng người về phía trước, ánh mắt không rời khỏi hai người. Hoàng hậu khẽ cau mày, chiếc quạt trong tay siết lại.

Khúc hát kết thúc, Gia Hân th* d*c, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tố Dung ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng Hoàng thượng, không một chút sợ hãi.

Ngô Đình Vũ vỗ tay, tiếng vỗ tay vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. “Hay lắm! Hai người các ngươi, một đàn một múa, phối hợp như nước chảy mây trôi. Đúng là nhân tài.”

Thanh Lệ đứng bên, môi vẫn cười, nhưng bàn tay dưới tay áo đã siết chặt.

Hoàng hậu liếc nhìn Thanh Lệ, giọng nhỏ nhưng đủ sắc để ai cũng nghe: “Đúng là tài năng, chỉ tiếc, không biết lòng dạ có trong sáng như tiếng hát không.”

Không khí lại trĩu xuống. Thanh Lệ nhanh nhẹn bước lên, cười nói: “Hoàng hậu nương nương yên tâm, thần thiếp sẽ thay mặt kiểm tra kỹ càng. Chỉ mong các muội muội đừng vì một lần được khen mà kiêu ngạo.”

Gia Hân cúi đầu, trong mắt ánh lên tia bất an. Tố Dung vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bàn tay dưới gầm bàn đã siết lại.

*

Sau buổi diễn, các tân phi lặng lẽ trở về phòng. Trên đường về, Gia Hân thì thầm: “Ngươi nghĩ họ sẽ làm gì tiếp theo?”

Tố Dung đáp: “Đêm nay chưa xong đâu. Trần Thanh Lệ sẽ không để yên. Từ giờ, mọi động tĩnh của chúng ta đều sẽ bị theo dõi. Ngươi phải cẩn thận.”

Gia Hân gật đầu, giọng run nhẹ: “Ta sợ...”

Tố Dung đặt tay lên vai nàng, khẽ bóp nhẹ: “Sợ cũng phải đi tiếp. Nếu ngươi ngã, bọn họ sẽ cắn nát ngươi ngay.”

Trong bóng tối, tiếng bước chân vang vọng, hòa cùng tiếng cười khúc khích ở xa xa. Cả Đền Ngọc như một chiếc bẫy lớn, mà mọi cử động đều có thể trở thành mồi nhử.

*

Đêm khuya, trong phòng của Trần Thanh Lệ, ánh nến vẫn chưa tắt. Nàng ngồi trước gương, tay vân vê chiếc trâm ngọc, ánh mắt lạnh lùng.

Cửa phòng khẽ mở. Một cung nữ lặng lẽ bước vào, đặt xuống bàn một bức thư nhỏ. Thanh Lệ mở ra, đọc nhanh. Trên giấy chỉ có mấy dòng: “Minh tân phi và Lý tân phi kết thân, cần đề phòng. Hoàng thượng có vẻ lưu tâm tới tiết mục của họ. Hoàng hậu đã nghi ngờ.”

Thanh Lệ mỉm cười, gấp thư lại. “Đã đến lúc để họ nếm mùi thất bại.”

Nàng ngước nhìn gương, trong mắt ánh lên tia quyết liệt. “Một khi đã bước lên sân khấu này, chỉ còn lại thắng hoặc bại.”

*

Sáng hôm sau, tin đồn lan khắp Đền Ngọc: Lý Gia Hân bị phát hiện sở hữu một lá thư lạ, nghi là nhận lệnh từ bên ngoài cung. Các cung nữ xì xào, ánh mắt nhìn nàng đầy cảnh giác.

Tại sân luyện tập, Tố Dung và Gia Hân vừa xuất hiện đã bị một nhóm cung nữ chặn lại, đưa ra một bức thư niêm phong. “Minh tân phi, Lý tân phi, có người tố cáo hai người mưu đồ bất chính, xin mời về phòng tra hỏi.”

Gia Hân tái mặt, run rẩy: “Ta không nhận được gì cả!”

Tố Dung giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt trưởng cung nữ. “Ai tố cáo? Đưa ra bằng chứng.”

Người kia đáp, giọng sắc: “Chúng tôi chỉ làm theo lệnh trên. Bằng chứng sẽ được trình lên Hoàng hậu.”

Tố Dung biết, đây là đòn hiểm của Thanh Lệ. Nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm với Gia Hân: “Đừng nói gì, để ta lo.”

Họ bị dẫn về phòng tra hỏi. Tại đó, Tô Hữu Dũng đã ngồi sẵn, ánh mắt sắc như lưỡi dao. “Minh tân phi, Lý tân phi, các người có gì muốn giải thích về bức thư này?”

Gia Hân run giọng: “Thần thiếp không biết gì về thư từ. Có kẻ muốn hãm hại chúng thần thiếp.”

Tố Dung đáp, ánh mắt bình thản: “Thái giám trưởng, người nên biết, ở Đền Ngọc này không thiếu kẻ muốn dựng chuyện. Nếu thực sự có bằng chứng, xin trình ra trước mặt Hoàng thượng.”

Tô Hữu Dũng nhếch môi, ánh mắt khó dò. “Các người cứ ở đây, đợi lệnh trên.”

*

Trong khi đó, ở một góc khuất của Đền Ngọc, Trần Thanh Lệ gặp riêng một người – chính là Trịnh Uyển Cơ. Hai người ngồi đối diện nhau, trong phòng chỉ có ánh sáng lờ mờ.

Thanh Lệ mở lời trước: “Trịnh muội, ta biết muội không thích dây vào tranh đấu, nhưng lần này, nếu Minh tân phi và Lý tân phi nổi lên, chúng ta đều không có lợi.”

Uyển Cơ nhấp ngụm trà, ánh mắt khẽ nheo lại. “Ta chưa từng sợ ai. Nhưng nếu Trần tỷ đã muốn liên thủ, ta cũng không từ chối.”

Thanh Lệ cười nhạt: “Ta cần muội giúp một tay. Chỉ cần để Minh tân phi và Lý tân phi vướng vào nghi án, ta sẽ lo phần còn lại.”

Uyển Cơ đặt tách trà xuống, môi cong lên: “Ta chỉ muốn một thứ – sự thật về cái chết của mẫu thân ta. Nếu Trần tỷ giúp ta, ta sẽ giúp lại.”

Thanh Lệ gật đầu, ánh mắt lóe sáng. “Chúng ta cùng có lợi.”

*

Tối hôm đó, sau giờ cơm, Hoàng thượng triệu tập các tân phi đến đại điện. Không khí căng như dây đàn. Tố Dung và Gia Hân được gọi tên lên đầu tiên. Bên cạnh, Hoàng hậu ngồi lặng lẽ, ánh mắt sắc lạnh.

Ngô Đình Vũ trầm giọng: “Ta nghe nói có kẻ mưu đồ bất chính, nhận thư từ bên ngoài cung. Các ngươi có gì muốn nói?”

Gia Hân quỳ xuống, nước mắt lưng tròng: “Thần thiếp bị hãm hại, xin Hoàng thượng minh xét.”

Tố Dung cũng quỳ, giọng rõ ràng: “Xin Hoàng thượng tra xét kỹ càng. Nếu có tội, thần thiếp không dám chối. Nhưng nếu bị vu oan, mong Người minh xét, trả lại trong sạch cho chúng thần thiếp.”

Hoàng hậu nhìn sang Thanh Lệ, ánh mắt đầy hàm ý. Thanh Lệ bước lên, đưa ra bức thư. “Khởi bẩm Hoàng thượng, thư này được phát hiện trong phòng Lý tân phi, lại có nét chữ lạ, nội dung mập mờ. Chúng thần thiếp nghi ngờ đây là thư liên lạc với người ngoài.”

Ngô Đình Vũ cầm thư, mắt lướt nhanh qua. Đôi lông mày nhíu lại. “Nội dung này… chỉ nhắc tới việc học hát múa. Có gì đáng nghi?”

Thanh Lệ cúi đầu, giọng ngọt ngào: “Hoàng thượng, thần thiếp lo lắng cho an nguy của Người. Trong cung không thiếu người giả vờ học nghệ thuật để che giấu mưu đồ.”

Hoàng hậu chen vào: “Nên tra xét kỹ hơn. Dù là nhỏ nhất, cũng không thể bỏ qua.”

Tố Dung ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng Ngô Đình Vũ. “Hoàng thượng, nếu Người không tin, xin cho phép thần thiếp và Lý tân phi diễn lại tiết mục, chứng minh rằng chúng thần thiếp chỉ chú tâm vào nghệ thuật, không hề có mưu đồ gì khác.”

Một thoáng yên lặng. Cuối cùng, Ngô Đình Vũ gật đầu. “Được. Nếu các ngươi diễn không xuất sắc, sẽ bị phạt. Nếu diễn tốt, mọi nghi ngờ xóa bỏ.”

Tố Dung siết nhẹ tay Gia Hân. Hai người đứng lên, bước ra giữa điện. Ánh mắt mọi người đều dõi theo, không ai dám thở mạnh.

Tiếng đàn vang lên, lần này sâu lắng và quyết liệt hơn. Gia Hân múa, từng động tác dứt khoát, giọng ca ngân lên như vỡ òa mọi đau khổ, uất ức. Cả đại điện lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng hát, tiếng đàn và tiếng thở gấp của hai người.

Khúc hát kết thúc, không ai nói gì. Hoàng thượng đứng dậy, ánh mắt sáng rực: “Đủ rồi. Các ngươi vô tội.”

Hoàng hậu mím môi, Thanh Lệ cúi đầu, che giấu thất vọng. Tố Dung và Gia Hân cúi chào, ánh mắt gặp nhau, trong đó có cả nỗi nhẹ nhõm lẫn quyết tâm.

*

Đêm ấy, trong phòng mình, Gia Hân ngồi bên cửa sổ, nhìn ra sân tối. Tố Dung đến bên, đặt tay lên vai nàng.

“Cảm ơn ngươi,” Gia Hân nói khẽ. “Nếu không có ngươi, ta đã không đứng vững.”

Tố Dung đáp, mắt nhìn xa xăm: “Đây mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta đã bị để ý. Phải dè chừng, nhất là với Trần Thanh Lệ và Trịnh Uyển Cơ.”

Gia Hân gật đầu, ánh mắt trầm lại. “Ta sẽ không để ai dẫm lên mình nữa.”

Ngoài kia, tiếng côn trùng râm ran, gió thổi qua mái ngói, mang theo âm thanh thì thầm khó hiểu. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ rời khỏi sân, áo choàng nhẹ bay theo gió. Đôi mắt sáng lên trong đêm, lặng lẽ quan sát mọi chuyển động dưới mái ngói cổ kính.

Mọi liên minh, mọi bí mật, mọi mưu kế vẫn chỉ là khởi đầu. Đền Ngọc, trong làn khói sương, chưa bao giờ yên tĩnh thật sự. Và đêm nay, âm thanh dưới mái ngói lại vang lên, báo hiệu những sóng gió còn chưa dứt…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử