Trang chủ/Khói Sương Đền Ngọc/Chương 6: Bóng Tối Sau Bức Màn
Khói Sương Đền Ngọc

Chương 6: Bóng Tối Sau Bức Màn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió đêm thổi qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm của hồ nước quanh Đền Ngọc. Trịnh Uyển Cơ ngồi trên ghế thấp, bên cạnh bàn trà đã nguội lạnh, mắt không rời khỏi tấm Ngọc Ấn lấp lánh trong lòng bàn tay. Tấm ngọc nhỏ, đường vân uốn lượn như những lối mòn bí mật trong tâm trí nàng. Ngoài kia, tiếng canh ba vang lên dồn dập. Căn phòng im ắng, chỉ có tiếng thở của chính nàng vang vọng trong bóng tối.

Từ lúc buổi diễn kết thúc, Uyển Cơ không tài nào ngủ được. Những ánh mắt trong đại điện cứ ám ảnh mãi: Tố Dung bình thản, Gia Hân run rẩy, Hoàng hậu lạnh lùng, còn Thanh Lệ thì cúi đầu giả vờ thất vọng. Nàng biết, trận đấu vừa rồi chỉ là màn dạo đầu. Cái tên Trịnh Uyển Cơ không ai nhắc tới, nhưng ánh nhìn lướt qua nàng lại nhiều hơn bất cứ ai.

Một tiếng động nhẹ vang lên bên ngoài. Uyển Cơ không quay đầu, chỉ khẽ lên tiếng: “Vào đi.”

Cửa mở, một bóng người nhỏ thó lách vào, nhanh nhẹn như chuột. Ánh đèn lờ mờ chiếu lên gương mặt già nua, xương xẩu của Tô Hữu Dũng. Gã thái giám trưởng lặng lẽ khép cửa, không nói lời nào, chỉ đặt một phong thư lên bàn rồi lui về một góc, đứng im.

Uyển Cơ cầm phong thư, ánh mắt lướt nhanh qua dấu niêm sáp màu tro. Nàng mở thư, đọc lướt mấy dòng, rồi gấp lại, nhìn Tô Hữu Dũng: “Hẹn giờ đó, chỗ đó, không ai được biết.”

Tô Hữu Dũng gật đầu, giọng khàn khàn: “Nô tài đã sắp xếp. Bên ngoài rừng trúc, cuối giờ Hợi, không ai theo dõi.”

Uyển Cơ mỉm cười nhạt: “Tốt. Lui đi.”

Gã thái giám cúi đầu, lặng lẽ rút lui như một làn khói. Uyển Cơ đứng dậy, lấy trong hộc bàn ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cẩn thận đặt Ngọc Ấn vào, khóa lại. Ánh mắt nàng lúc này sáng lên, lạnh lẽo như lưỡi dao mỏng. Nàng khoác áo choàng, giấu kỹ mái tóc, lặng lẽ rời khỏi phòng.

*

Rừng trúc phía Tây Đền Ngọc vào đêm càng sâu càng vắng. Ánh trăng hắt qua kẽ lá, chiếu xuống mặt đất những đốm sáng mờ ảo. Uyển Cơ bước nhẹ, từng bước đều tính toán cẩn thận. Không khí nơi này lạnh buốt, mùi đất ẩm và lá mục quyện lẫn vào nhau.

Bên trong rừng, một bóng người đứng đợi. Áo choàng màu tro phủ kín thân hình, chỉ để lộ đôi mắt sáng như đốm lửa nhỏ trong đêm. Uyển Cơ không vội lại gần, dừng lại cách người ấy ba bước, khẽ hỏi: “Thầy pháp Hứa Lâm Quang?”

Người kia cười khẽ, tiếng cười vang lên như tiếng gió rít qua vách đá: “Trịnh cô nương quả là đúng hẹn.”

Uyển Cơ nhìn quanh, chắc chắn không ai theo dõi mới tiến lại gần hơn. “Ta không có nhiều thời gian. Thứ ta cần, ngài mang tới chưa?”

Hứa Lâm Quang không trả lời ngay. Ông ta lặng lẽ đưa tay vào trong áo, rút ra một túi vải nhỏ, đặt lên phiến đá bên cạnh. “Thứ này không phải ai cũng dùng được. Cô nương có chắc mình biết cách sử dụng?”

Uyển Cơ liếc nhìn túi vải, không giấu vẻ tò mò. “Ngài cứ nói điều kiện.”

Hứa Lâm Quang nhếch môi: “Bùa này không chỉ thao túng cảm xúc. Nó có thể khiến người bị yểm trở nên mê muội, mất ý chí phản kháng trong thời gian ngắn. Nhưng mỗi lần dùng, người yểm phải trả một cái giá.”

Uyển Cơ cười khẽ, chất giọng lạnh lẽo: “Giá nào mà chẳng phải trả, miễn là mục đích đạt được.”

Hứa Lâm Quang nhìn nàng, ánh mắt lóe lên vẻ ngưỡng mộ pha lẫn cảnh giác. “Ta cần một giọt máu của cô nương, cùng với một mảnh tóc của người cô muốn thao túng. Sau khi bùa phát huy tác dụng, trong ba ngày, người ấy sẽ hoàn toàn bị cô kiểm soát cảm xúc. Nhưng sau ba ngày, bùa sẽ mất tác dụng, nếu dùng lại, hậu quả khó lường.”

Uyển Cơ không ngần ngại, rút trong tay áo ra một mảnh khăn gói kỹ. “Đây là tóc của đối tượng ta muốn. Máu, ta có thể cho ngay.”

Hứa Lâm Quang rút ra một con dao nhỏ, chìa về phía nàng. Uyển Cơ không chần chừ, nhẹ nhàng rạch đầu ngón tay, để máu nhỏ lên tấm bùa màu vàng sẫm. Hứa Lâm Quang nhanh nhẹn gói lại, lẩm bẩm mấy câu khó hiểu, rồi nhét bùa vào túi vải, đưa lại cho nàng.

“Ba ngày. Chỉ ba ngày. Sau đó, dù thế nào, cô cũng không được dùng tiếp. Nếu không, người đó sẽ bị điên loạn, thậm chí mất mạng.”

Uyển Cơ nhận lấy, ánh mắt lạnh băng: “Ta hiểu. Đây là phần của ngài.” Nàng đưa ra một bao nhỏ, bên trong là những viên ngọc trai quý hiếm.

Hứa Lâm Quang cầm lấy, ánh mắt tham lam thoáng qua rồi biến mất. Ông ta cúi đầu, lùi dần vào bóng tối. “Chúc cô nương đạt được điều mình muốn.”

Uyển Cơ đứng lại một lúc, cảm nhận hơi lạnh thấm vào xương. Nàng siết chặt túi bùa trong tay, đôi mắt tối sầm lại. Tất cả chỉ mới bắt đầu.

*

Trở về phòng, Uyển Cơ chốt cửa thật kỹ. Nàng đốt một cây nến nhỏ, ánh lửa vàng lay động trên gương mặt sắc sảo. Đặt túi bùa xuống bàn, nàng mở ra, nhìn kỹ tấm bùa vàng sẫm, mùi máu còn phảng phất. Mảnh tóc bên trong đen nhánh, mượt mà – là của một người đặc biệt.

Nàng lặng lẽ cất bùa vào hộp gỗ, khóa lại, rồi ngồi xuống, tựa lưng vào ghế. Trong đầu nàng, hình ảnh của Hoàng thượng hiện lên, đôi mắt lạnh lùng, khó đoán. Nàng không yêu, nhưng cần quyền lực. Để có được nó, nàng không tiếc bất cứ điều gì.

Ngoài sân, tiếng động khẽ vang lên. Uyển Cơ ngồi im, đôi mắt tối lại. Mọi bước đi của nàng đều được tính toán kỹ lưỡng. Đêm nay, không ai biết nàng đã tiếp xúc với thầy pháp, không ai biết nàng đang nắm trong tay một thứ vũ khí nguy hiểm hơn bất kỳ độc dược nào.

*

Trong khi đó, tại Tẩm điện của Hoàng hậu, ánh đèn vẫn sáng suốt đêm. Tạ Uyển Khanh ngồi trước bàn trang điểm, mái tóc đen dài buông lơi, nét mặt lạnh lùng không biểu cảm. Phía sau, một cung nữ quỳ thấp, giọng run run: “Bẩm nương nương, mọi việc đều đã thu xếp. Người của chúng ta trong phủ Trần và phủ Lục đều đã nhận được chỉ thị.”

Hoàng hậu không quay đầu: “Người của Lục phi thế nào?”

Cung nữ đáp nhỏ: “Lục phi gần đây hay lui tới chỗ thầy pháp Hứa Lâm Quang. Có tin đồn nàng muốn xin bùa hộ mệnh. Người của chúng ta đã cài vào làm cung nữ mới, đang tiếp tục dò la.”

Hoàng hậu gật đầu, giọng lạnh như nước: “Hứa Lâm Quang là kẻ nguy hiểm. Nếu hắn nhúng tay quá sâu vào chuyện hậu cung, phải sớm loại bỏ.”

Cung nữ cúi đầu sâu hơn: “Vâng, nương nương.”

Hoàng hậu đưa tay vuốt nhẹ lên Ngọc Ấn đeo ở cổ tay, ánh mắt sâu thẳm. Bà ta trầm ngâm: “Những kẻ mới vào cung như Minh Tố Dung, Lý Gia Hân, Trịnh Uyển Cơ… không thể để chúng lớn mạnh. Phải lựa lúc thích hợp mà ra tay. Người của nội thị đã chuẩn bị xong danh sách cần thanh trừng chưa?”

Cung nữ lấy ra một tờ giấy, đưa lên bằng hai tay. Hoàng hậu cầm lấy, liếc qua, môi mím lại. Trong danh sách, không chỉ có tên các phi tần mà còn cả một số cung nữ, thái giám. Bà ta cười nhạt: “Tốt. Bắt đầu từ kẻ yếu nhất. Để bọn chúng tự xâu xé lẫn nhau, ta chỉ cần hạ lệnh một lần.”

Cung nữ rụt rè hỏi: “Còn về Minh Tố Dung…?”

Hoàng hậu trầm ngâm, bàn tay khẽ siết lại. “Nàng ta thông minh, lại có Ngọc Ấn đặc biệt. Đừng động đến vội. Cứ để Trịnh Uyển Cơ và Lục phi thử trước. Nếu một trong hai thất bại, ta mới ra tay.”

Cung nữ cúi đầu lặng lẽ rút lui, để lại Hoàng hậu một mình với bóng tối và những tính toán lạnh lùng.

*

Sáng hôm sau, Uyển Cơ thức dậy từ rất sớm. Nàng cho gọi một cung nữ thân cận, khẽ dặn dò: “Tìm cách lấy cho ta một sợi tóc của Lý Gia Hân. Càng sớm càng tốt. Đừng để ai nghi ngờ.”

Cung nữ rụt rè: “Vâng, tiểu thư. Nhưng… nếu bị phát hiện thì sao?”

Uyển Cơ nhìn thẳng vào mắt nàng ta, giọng nhẹ như gió thoảng: “Nếu ngươi làm tốt, ta sẽ cho ngươi rời khỏi cung với số bạc lớn. Nếu làm hỏng, ngươi tự biết hậu quả.”

Cung nữ mặt tái đi, cúi đầu lui ra.

Uyển Cơ ngồi lại, ánh mắt như ngọn lửa nhỏ cháy trong bóng tối. Nàng không vội dùng bùa lên Hoàng thượng. Trước hết, phải dọn đường. Lý Gia Hân là mối liên kết yếu nhất trong nhóm của Tố Dung. Nếu Gia Hân sụp đổ, Tố Dung sẽ cô lập. Khi ấy, chỉ cần một đòn chí mạng, tất cả sẽ tan rã.

*

Bên ngoài, không khí trong Đền Ngọc căng như dây đàn. Các phi tần, cung nữ đều dè chừng nhau, lời nói, ánh mắt đều ẩn chứa ngụ ý. Minh Tố Dung nhận ra điều đó. Nàng đi dọc hành lang, cảm nhận rõ những ánh nhìn theo dõi, những câu thì thầm sau lưng.

Tố Dung gặp Gia Hân ở sân nhỏ, nơi trồng mấy khóm lan trắng. Gia Hân mỉm cười gượng gạo: “Tối qua ta không ngủ được. Cứ nghĩ đến ánh mắt của Hoàng hậu…”

Tố Dung khẽ đặt tay lên vai bạn: “Đừng để họ nhìn thấy nỗi sợ. Trong cung, yếu đuối là tội lỗi.”

Gia Hân cắn môi, gật đầu. “Ta sẽ cố.”

Tố Dung nhìn kỹ gương mặt bạn, cảm nhận sự lo lắng âm ỉ trong đôi mắt sáng ấy. Nàng nói nhỏ: “Có gì bất thường, lập tức báo cho ta. Đừng tin bất cứ ai ngoài ta.”

Gia Hân gật đầu. Hai người sóng bước, mỗi người theo đuổi một nỗi lo riêng.

*

Trong phòng mình, Uyển Cơ ngồi bên bàn, tay lật qua lật lại tấm bùa của Hứa Lâm Quang. Nàng nghĩ về lời dặn của thầy pháp: “Mỗi lần dùng, một phần cảm xúc của chính mình sẽ bị hao mòn.” Nàng không bận tâm. Từ nhỏ, nàng đã học cách chôn vùi cảm xúc để sống sót. Thứ duy nhất khiến nàng day dứt là ký ức về mẹ – khuôn mặt xanh xao, đôi mắt ngấn nước, cái chết oan khuất trong phủ quan năm nào.

Nàng cầm tấm bùa, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ không để ai khinh rẻ ta, khinh rẻ mẹ ta nữa. Tất cả bọn họ, từng người một, đều phải trả giá.”

Có tiếng gõ cửa nhẹ. Cung nữ thân cận bước vào, thì thầm: “Tiểu thư, đã có tóc của Lý Gia Hân.”

Uyển Cơ gật đầu, đón lấy, đôi mắt sáng lên niềm vui lạnh lẽo. “Tốt lắm. Lui đi.”

Nàng bày sẵn đồ trên bàn: bùa chú, tóc, một ngọn nến nhỏ. Nàng cắt lấy một giọt máu, nhỏ lên bùa, rồi đốt tóc, lẩm bẩm câu chú mà Hứa Lâm Quang đã truyền dạy. Khói bùa cuộn lên, mùi ngai ngái lan tỏa khắp phòng.

Khi khói tan, tấm bùa chuyển màu nâu sẫm, nặng trĩu trong tay nàng. Uyển Cơ mỉm cười, cất bùa vào túi, lòng nhẹ đi đôi phần. “Ba ngày. Chỉ cần ba ngày.”

*

Chiều hôm ấy, khi mặt trời vừa khuất sau rặng liễu, Uyển Cơ chọn đúng lúc Gia Hân đi ngang hành lang vắng. Nàng đứng chờ sẵn, giả vờ đánh rơi khăn tay. Gia Hân cúi xuống nhặt, Uyển Cơ tranh thủ áp sát, thì thầm: “Cảm ơn. Ngươi thật tốt bụng.”Chỉ một câu nhẹ như gió, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Uyển Cơ đã bí mật nhét tấm bùa nhỏ vào túi áo Gia Hân. Không ai nhận ra điều gì bất thường.

Gia Hân tiếp tục bước đi, nét mặt hơi bối rối. Một cơn gió lạnh lướt qua, nàng rùng mình, bất giác thấy lòng nặng trĩu. Cảm giác u ám như sương mù bám lấy, khiến nàng không còn vui vẻ như mọi ngày.

*

Tối đến, trong điện, các phi tần tụ họp. Hoàng thượng không xuất hiện, chỉ có Hoàng hậu ngồi trên cao, ánh mắt quét qua từng người. Minh Tố Dung để ý thấy Gia Hân lặng lẽ hơn thường ngày, ánh mắt mờ đục, sắc mặt nhợt nhạt.

Hoàng hậu cất giọng sắc lạnh: “Dạo gần đây, trong cung có nhiều lời đồn thất thiệt. Ai cũng phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Nếu ai bị phát hiện liên lạc với người ngoài, dù là mượn cớ nghệ thuật, cũng không tha.”

Các phi tần cúi đầu, không ai dám thở mạnh. Lục phi Hàn Mộng Dao liếc mắt về phía Tố Dung, môi khẽ nhếch cười. Thanh Lệ thì ngồi im, ánh mắt sắc như lưỡi dao mỏng.

Tố Dung liếc Gia Hân, khẽ thì thầm: “Ngươi không sao chứ?”

Gia Hân lắc đầu, nhưng đôi mắt lạc thần. Tố Dung thấy lạ, nhưng chưa dám hỏi thêm.

*

Đêm xuống, trong phòng Gia Hân, không khí nặng nề như đặc quánh lại. Nàng ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân tối. Một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo xâm chiếm tâm trí, khiến nàng không thể khóc cũng không thể cười. Những ký ức đẹp đẽ về âm nhạc, về mẹ, về tuổi thơ… bỗng dưng mờ nhạt dần. Chỉ còn lại nỗi cô đơn sâu thẳm không gọi thành tên.

Bỗng có tiếng gõ cửa. Gia Hân không đáp, chỉ ngồi im. Cửa mở, Tố Dung bước vào, ánh mắt đầy lo lắng. “Gia Hân, ngươi sao vậy? Có chuyện gì à?”

Gia Hân ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. “Ta… không biết. Trong đầu cứ rối tung. Ta thấy mình như đang bị ai đó kéo xuống vực sâu. Tố Dung, ngươi giúp ta với…”

Tố Dung ôm lấy bạn, cảm nhận Gia Hân run lên từng đợt. Nàng thì thầm: “Đừng sợ, có ta ở đây. Sáng mai ta sẽ tìm thầy thuốc. Đêm nay, ngươi cứ ngủ cạnh ta.”

Gia Hân gật đầu, nép vào vai bạn, như một đứa trẻ lạc đường giữa đêm tối.

*

Trong căn phòng tối, Uyển Cơ ngồi bên bàn, tay vân vê tấm Ngọc Ấn. Nàng nhắm mắt, cảm nhận một dòng khí nóng nhẹ lướt qua lòng bàn tay. Từ xa, nàng thấy rõ Gia Hân đang chìm dần vào u mê. Nàng mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng: “Bước đầu đã xong.”

Bỗng có tiếng động nhỏ ngoài cửa. Uyển Cơ khẽ nhíu mày: “Ai?”

Cửa mở, một bóng người nhỏ thó lách vào – Tô Hữu Dũng. Gã thì thầm: “Có tin mới. Hoàng hậu đã ra lệnh cho người của nội thị theo dõi sát các phi tần mới. Lý Gia Hân nằm trong danh sách nghi ngờ, cả Minh Tố Dung cũng không ngoại lệ.”

Uyển Cơ cau mày: “Hoàng hậu định làm gì?”

Tô Hữu Dũng cười xảo quyệt: “Nương nương muốn để các phi tần mới tự vạch mặt nhau. Ai yếu sẽ bị loại trước, người cuối cùng mới là đối thủ thực sự.”

Uyển Cơ trầm ngâm. “Ngươi tiếp tục theo dõi động tĩnh của Hoàng hậu và Lục phi. Nếu có gì mới, lập tức báo cho ta.”

Tô Hữu Dũng cúi đầu, rút lui. Uyển Cơ dựa lưng vào ghế, mắt tối lại. Nàng biết, trận chiến này không chỉ là giữa nàng với Tố Dung, mà còn là cuộc chiến giữa nàng và cả một hệ thống quyền lực âm u phía sau Hoàng hậu.

*

Sáng hôm sau, Gia Hân tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội. Nàng nhìn quanh, thấy Tố Dung vẫn ngồi bên giường, ánh mắt lo lắng. “Ngươi thấy sao rồi?”

Gia Hân lắc đầu, giọng yếu ớt: “Ta vẫn… rất lạ. Không muốn ăn, cũng không muốn nói chuyện. Mọi thứ đều mờ nhạt…”

Tố Dung đặt tay lên trán bạn, khẽ hỏi: “Có phải ai đó đã cho ngươi uống gì lạ? Hay có gì bất thường hôm qua?”

Gia Hân cố nhớ, nhưng ký ức cứ mờ dần. “Không… ta không nhớ nổi. Chỉ nhớ Uyển Cơ có nhờ ta nhặt khăn.”

Tố Dung nhíu mày. Lòng nàng dấy lên linh cảm chẳng lành.

*

Tại phòng riêng, Uyển Cơ nhận được tin Gia Hân ngã bệnh, không thể ra ngoài. Nàng mỉm cười hài lòng, nhưng không chủ quan. Nàng cho gọi cung nữ thân cận, dặn: “Canh chừng mọi động tĩnh của Minh Tố Dung. Nếu nàng ta có hành động lạ, lập tức báo ta.”

Cung nữ vâng dạ, rút lui. Uyển Cơ ngồi lại, lòng đầy toan tính. “Tố Dung, ngươi thông minh đấy. Nhưng liệu ngươi có nhận ra người bạn thân nhất đang bị ta thao túng không?”

*

Tại điện Thái Hòa, Hoàng hậu ngồi trầm ngâm, bên cạnh là Trần Thanh Lệ. Hoàng hậu hỏi nhỏ: “Ngươi nghĩ sao về Minh Tố Dung?”

Thanh Lệ cúi đầu, giọng ngọt như mật: “Nàng ta kín đáo, khó đoán. Nhưng ta có cảm giác, nếu để nàng ta lớn mạnh, sớm muộn cũng là mối họa.”

Hoàng hậu gật đầu: “Chỉ cần Lý Gia Hân suy sụp, Tố Dung sẽ mất chỗ dựa. Khi ấy, ta sẽ ra tay.”

Thanh Lệ cúi đầu, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc.

*

Đêm thứ hai, Gia Hân càng lúc càng suy sụp. Nàng không ăn, không nói, chỉ ngồi nhìn trống rỗng ra ngoài sân. Tố Dung càng lo lắng, cho gọi cả thầy thuốc tới xem, nhưng không ai phát hiện ra bệnh trạng gì rõ ràng. Đến tối, Gia Hân bất ngờ lên cơn mê sảng, khóc cười vô cớ, rồi gào lên: “Đừng bỏ ta! Ta không muốn bị quên lãng… Đừng để họ xóa ký ức của ta…”

Tố Dung ôm bạn vào lòng, nước mắt rơi lã chã. Nàng hiểu, có kẻ đang dùng thủ đoạn nhắm vào Gia Hân, nhưng chưa lần ra được dấu vết.

*

Đêm ấy, trong rừng trúc, Uyển Cơ lại gặp Hứa Lâm Quang. Nàng kể vắn tắt kết quả, hỏi: “Nếu muốn giải bùa, phải làm thế nào?”

Hứa Lâm Quang cười nhạt: “Chỉ có người yểm bùa mới có thể hóa giải. Nhưng một khi cảm xúc đã bị thao túng, rất khó phục hồi hoàn toàn. Muốn cứu, chỉ có cách hy sinh một phần ký ức quý giá nhất của người bị yểm.”

Uyển Cơ thoáng lặng người. “Nếu ta không giải bùa, thì sao?”

Hứa Lâm Quang đáp: “Ba ngày nữa, nàng ta sẽ mất hết ý chí, dễ bị dẫn dụ làm bất cứ điều gì. Đó là lúc thích hợp nhất để ra tay.”

Uyển Cơ gật đầu, ánh mắt lạnh băng. “Ta sẽ không dừng lại nửa chừng.”

*

Ngày thứ ba, tin Lý Gia Hân lâm bệnh lan khắp hậu cung. Hoàng hậu giả vờ cho người thăm hỏi, nhưng thực chất cho cài thêm tai mắt. Tố Dung ngày càng lo lắng, không rời nửa bước khỏi Gia Hân.

Đến chiều, Gia Hân ngất lịm, hơi thở yếu ớt. Tố Dung tuyệt vọng, nước mắt trào ra. Nàng nhìn lên Ngọc Ấn của mình, ánh mắt rực sáng. “Nếu đây là số phận, ta sẽ không để ngươi cướp mất bạn ta.”

Nàng ôm Gia Hân, nước mắt rơi trên viên Ngọc Ấn. Trong khoảnh khắc ấy, một dòng khí ấm lan tỏa, ánh sáng nhè nhẹ phát ra từ viên ngọc. Tố Dung nhắm mắt, thầm gọi tên Gia Hân, mong một phép màu.

*

Bóng tối phủ kín Đền Ngọc. Trong phòng, Uyển Cơ ngồi im, lắng nghe tiếng gió. Nàng cảm nhận có điều gì đó đang chuyển động ngoài ý muốn. Ngọc Ấn trong tay nàng bỗng nhiên nóng rực, một tiếng nứt nhỏ vang lên. Nàng giật mình nhìn kỹ – trên mặt ngọc, xuất hiện một vết rạn mờ.

Uyển Cơ sững người, lần đầu tiên cảm thấy bất an. Lời của Hứa Lâm Quang vang lên trong đầu: “Ngọc Ấn là vật dẫn, nhưng cũng là thứ có thể phản phệ nếu lạm dụng quyền năng.”

Nàng siết chặt viên ngọc, lòng dấy lên nỗi sợ hãi. Bên ngoài, tiếng chuông vọng từ điện Thái Hòa ngân dài, lạnh lẽo.

*

Trong bóng tối, Hoàng hậu đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm hướng về phía rừng trúc. Bà ta lặng lẽ nói với chính mình: “Bóng tối sau bức màn, có ai dám vén lên hay không?”

Xa xa, trong Đền Ngọc, từng sợi khói mỏng lặng lẽ bay lên, hòa vào bóng đêm, báo hiệu một cơn sóng ngầm sắp sửa bùng nổ.

*

Cánh cửa phòng Gia Hân hé mở. Tố Dung ngồi bên giường, ánh mắt rực sáng, thì thầm: “Ta sẽ không để ngươi mất đi ký ức. Ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau tất cả.”

Bóng tối tràn ngập khắp nơi, nhưng trong lòng Tố Dung, một ngọn lửa nhỏ đã bừng lên, sẵn sàng đốt cháy mọi bí mật, mọi bùa chú, mọi mưu mô của Đền Ngọc.

Ngoài hành lang, một bóng người lặng lẽ quan sát, rồi biến mất vào màn đêm – không ai biết, không ai hay. Bức màn chưa từng được vén lên hoàn toàn, và phía sau nó, bóng tối vẫn dày đặc, chờ kẻ đủ dũng khí đối mặt.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử