Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Lão gia tử liếc nhìn anh: “Chiêu Dã, Vi Vi đã ở nhà chính hầu hạ ông cả tuần nay rồi. Nghe nói hai đứa từng có thời gian bên nhau ở làng chài, con bé còn mang thai, suýt thì sinh cho nhà họ Phó đứa chắt đích tôn.”

“Nếu không phải tại Lê Tri Diên, chắt đích tôn của chúng ta sao có thể sẩy mất?”

“Ông không bao giờ cho phép Lê Tri Diên bước chân vào nhà họ Phó thêm lần nào nữa.”

Kết hôn ngần ấy năm, vì chứng bệnh “thạch nữ” của Lê Tri Diên, nhà họ Phó mãi không có người thừa kế. Đứa bé duy nhất lại vì cô mà chết, Lão gia tử không đời nào dành sắc mặt tốt cho cô.

“Lục Vi là một đứa ngoan, hai đứa kết hôn đi.”

“Ông sẽ cho người chuẩn bị hôn kỳ. Chiêu Dã, cháu không còn là trẻ con nữa, cháu thừa biết không có người thừa kế thì có ý nghĩa gì đối với cháu và cái nhà này.”

Anh biết rõ, nhưng anh không thể phản bội Lê Tri Diên thêm nữa. Cô rời đi vì Lục Vi, nếu để cô biết anh lại có quan hệ gì với ả, cô cả đời này sẽ không tha thứ cho anh.

“Ông nội, chuyện của cháu ông đừng can thiệp vào nữa được không?”

“Cháu tự có chừng mực.”

Anh bất lực thở dài. Vẫn chưa tìm được tung tích của cô, cục tức trong ngực bị ông nội đổ thêm dầu vào lửa càng bùng cháy dữ dội. Anh kéo mạnh tay Lục Vi:

“Tôi và cô có chuyện cần nói.”

Anh bước rất dài, ả chật vật bám theo, mặt làm ra vẻ ấm ức: “Chiêu Dã, anh đi chậm chút, em vừa sẩy thai, cơ thể còn yếu.”

Ngón tay anh siết chặt lấy ả, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt đang đắc ý kia:

“Lục Vi, là tôi nói chưa đủ rõ ràng sao?”

“Tôi không bao giờ ở bên cô. Vé máy bay ngày mai, nhớ đừng quên đấy.”

“Ra nước ngoài rồi, đừng bao giờ liên lạc với bất cứ ai trong nhà họ Phó nữa!”

Trái tim anh rất tàn nhẫn, ngoài Lê Tri Diên ra, không ai làm anh mềm lòng được. Lục Vi biết rõ đạo lý này nên mới tìm đến Lão gia tử làm chỗ dựa.

Lục Vi bám lấy cánh tay anh, mềm mại tựa vào người anh, giọng vô tội: “Chiêu Dã, anh thật sự muốn tuyệt tình vậy sao?”

Ả cầm tay anh đặt lên bụng mình: “Ít nhất, nơi này từng cưu mang đứa con của chúng ta, anh đối với em không có chút tình cảm nào sao?”

“Lê Tri Diên không yêu anh, nhưng em yêu anh mà, chúng ta mới là trời sinh một cặp.”

“Chỉ cần chúng ta kết hôn, chúng ta vẫn có thể có con, anh thích con trai hay con gái?”

Ngón tay anh hơi khựng lại.

Khi ở bên Lê Tri Diên, cô cũng hay gối đầu lên chân anh, ngước nhìn anh mà hỏi anh thích con trai hay con gái.

Lúc đó anh đáp: “Trai hay gái anh đều thích, miễn là do em sinh. Nếu chúng ta có con, anh sẽ đối tốt với em, đối tốt với con.”

Cô cười rất ngọt ngào. Cô từng không ít lần vẽ ra viễn cảnh, khi có con, gia đình ba người họ sẽ dạo bước trên bãi biển, đứa bé đứng giữa nắm tay hai người.

Anh cũng từng tưởng tượng ra khung cảnh đó, thật ấm áp và ngọt ngào.

Phó Chiêu Dã rút tay về, ánh mắt đầy cảnh cáo liếc nhìn Lục Vi:

“Đừng để tôi phát hiện cô còn giở trò gì nữa.”

“Lục Vi, cô biết rõ thủ đoạn của tôi rồi đấy. Khi tôi đã không muốn tha cho cô, cô sẽ sống không bằng chết.”

Anh xoay người định rời đi, nhưng Lão gia tử đã phái vệ sĩ chặn trước mặt.

Anh cau mày nhìn ông nội đang được Lục Vi đỡ: “Ông nội, chuyện của cháu cháu tự biết lo, ông đừng nhúng tay vào nữa.”

Lão gia tử hừ lạnh: “Ông không nhúng tay.”

“Cùng ông ăn một bữa cơm mà cháu cũng không có thời gian sao? Chiêu Dã, đợi thân già này xuống mồ rồi, e là muốn gặp cháu cũng chẳng được mấy lần.”

Anh cau mày, cuối cùng cũng chịu mềm lòng.

Trong bữa tối, Lục Vi ngồi bên tay anh, ả gắp thức ăn, múc canh, anh một miếng cũng không đụng. Sắc mặt ông nội sa sầm, Lục Vi vội vàng giải vây:

“Ông nội, không sao đâu ạ, Chiêu Dã đối xử với cháu thế nào cháu cũng không thấy thiệt thòi. Chỉ cần được ở bên cạnh anh ấy đã là niềm hạnh phúc lớn nhất của cháu rồi.”

Lão gia tử nở nụ cười hài lòng.

Thái độ của Phó Chiêu Dã vẫn lạnh lùng. Anh đứng dậy lên tầng hai trước. Tắm rửa xong xuôi trong phòng tắm bước ra, anh bất ngờ bị người phụ nữ ôm chặt từ phía sau. Lục Vi nhẹ nhàng cọ xát vào lưng anh:

“Chiêu Dã, anh đừng đối xử với em như vậy được không? Đừng lạnh nhạt với em.”

“Rõ ràng lúc ở làng chài anh đâu có như thế, anh thích chỗ này của em nhất mà, anh sờ thử xem…”

Lục Vi cầm tay anh đặt lên bầu ngực mình. Đáy mắt anh ngập tràn sự chán ghét:

“Lục Vi! Cút ra ngoài!”

Nhưng ả không hề sốt sắng, đu người lên vai anh: “Chiêu Dã, tại sao anh cứ không chịu cưới em?”

“Không sao, chỉ cần chúng ta ở bên nhau thật tốt, anh sẽ nhận ra điểm tốt của em.”

Ả bất chấp tất cả mà hôn lên môi anh.

Phó Chiêu Dã cắn rách môi ả, mùi máu tanh lan tỏa trong khoang miệng hai người. Sự mơ hồ trong mắt anh lóe lên tia tỉnh táo. Anh dùng sức đẩy mạnh Lục Vi ra, đè nén ngọn lửa dục vọng trong lòng:

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử