Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Cô bỏ thuốc tôi?”

Lục Vi bật cười: “Em đâu có gan tính kế anh, người bỏ thuốc anh là ông nội.”

“Ông nội rất thích em. Chỉ cần chúng ta kết hôn, em sẽ hiếu kính với ông, sẽ đối xử thật tốt với anh.”

“Lúc anh say, em sẽ nấu canh giải rượu. Lúc anh đau dạ dày, em sẽ đưa anh đi khám. Chúng ta hôn nhau, em sẽ ôm anh ngủ, không tốt sao?”

“Chiêu Dã, em yêu anh, đừng kháng cự em nữa, được không?”

Dục vọng gào thét cắn xé trong lòng, thôi thúc anh muốn vồ lấy Lục Vi.

Đầu óc anh quay cuồng, thậm chí không thể suy nghĩ tỉnh táo. Anh biết ả đang cởi quần áo của mình, ngón tay anh bị ả nắm trọn. Ả không ngừng nói lời yêu anh.

Anh chợt nhớ lại lúc ở làng chài, ả cũng luôn mồm nói yêu anh. Ả sợ bị vứt bỏ, dè dặt níu lấy vạt áo anh: “Chiêu Dã, em chỉ có mình anh. Đợi phu nhân của anh tìm đến, anh đưa em đi cùng được không?”

“Em không cầu xin gì cả, chỉ cần được ở bên cạnh anh là đủ rồi.”

Lúc đó anh thực sự đã động lòng muốn đưa ả về biệt thự.

Cho đến ngày Lê Tri Diên tìm đến làng chài. Hôm đó anh đè Lục Vi làm suốt ba ngày ba đêm, mồ hôi nhễ nhại. Nhìn thấy bóng dáng vợ xuất hiện ngoài cửa, cô rơi nước mắt, đôi môi run rẩy như không dám tin anh đã phản bội cô.

“Phó Chiêu Dã!” Giọng cô run rẩy.

Anh nhìn cô, vốn dĩ định giải thích. Anh biết trong mắt cô không dung nạp nổi một hạt cát. Kết hôn ngần ấy năm, anh đổi thư ký sang nam, mỗi tối về nhà trước 10 giờ, chưa từng quên báo cáo lịch trình.

Anh biết cô đã ở bên anh những lúc khó khăn nhất, anh không thể phản bội cô.

Nhưng sơn hào hải vị ăn mãi cũng ngán, người có tốt đến mấy rồi cũng trở nên bình thường. Anh bắt đầu thấy Lê Tri Diên quá đỗi nhạt nhẽo, thậm chí sinh ra ý nghĩ muốn thử cảm giác với người phụ nữ khác.

Nên trong 3 tháng ở làng chài, anh tận hưởng cảm giác Lục Vi ỷ lại vào mình, tận hưởng sự nghênh hợp chủ động của ả. Thế nên khi hôn Lục Vi ngay trước mặt vợ, trong lòng anh lại trào dâng một thứ khoái cảm kỳ lạ.

“Vợ à, đóng cửa lại trước đã, đợi xong việc ở đây anh sẽ ra ngoài tìm em, được không?”

Đáy mắt Lê Tri Diên tràn ngập sự thất vọng, cô không thể hiểu nổi làm sao anh có thể thốt ra những lời bảo cô rời đi.

Khi anh từ mớ hỗn độn bước ra, trên người vẫn còn vương mùi nước hoa của người đàn bà khác, mặt mũi anh vẫn bình thản, không có chút nào chột dạ, như thể những gì cô vừa thấy chính là suy nghĩ chân thật của anh.

Anh nắm lấy vai cô: “Vợ à, em tìm anh nhanh thật đấy.”

“Lục Vi đã xảy ra quan hệ với anh, anh phải chịu trách nhiệm với cô ấy. Cô ấy rất ngoan, sẽ không tranh giành vị trí Phó phu nhân với em đâu.”

“Biệt thự rộng như vậy, cho cô ấy một chỗ ở, được không?”

Anh có hảo ý thương lượng, nhưng Lê Tri Diên lại cho anh 2 lựa chọn: “Hoặc cắt đứt với Lục Vi, hoặc chúng ta ly hôn.”

Anh cảm thấy cô không hiểu chuyện. Người khác nuôi phụ nữ bên ngoài được, tại sao anh cứ phải nhân nhượng cô? Anh lần đầu tiên thấy cô sinh sự. Anh đối xử với cô chưa đủ tốt sao? Lúc cô ốm, anh bỏ hết công việc ở bên cô 7 ngày 7 đêm. Cô muốn cầu phúc, anh đi một bước lạy một lạy ròng rã 9000 bậc thang. Đồ cô muốn, gửi đến biệt thự chưa bao giờ quá 3 ngày.

Anh đối xử với cô tốt như vậy. Tại sao cô không thể thông cảm cho anh? Anh là một người đàn ông bình thường, có dục vọng, có bản tính tồi tệ của đàn ông.

Tại sao cô không thể bao dung rộng lượng một chút? Tại sao không coi như không có chuyện gì xảy ra? Mở miệng ra là đòi ly hôn.

Anh nhìn sườn mặt lạnh lùng của cô, thậm chí còn cho rằng cô đang ỷ sủng sinh kiêu. Cô chắc mẩm tình cảm ngần ấy năm giữa hai người, cô đinh ninh anh sẽ không từ bỏ cô nên mới dám mở miệng đòi ly hôn.

Thế nên anh cười giỡn cợt: “Vợ à, nếu em cứ nhất quyết làm loạn, anh đồng ý.”

Anh đưa Lục Vi về biệt thự. Hai người lăn lộn từ sofa phòng khách đến phòng tắm, thậm chí lưu lại mùi vị trên chính chiếc giường cưới của hai vợ chồng.

Cô không hề gào thét, không hề chất vấn. Cô lặng lẽ ly hôn.

Cầm tờ giấy ly hôn, anh vẫn tự tin cho rằng cô không dám bỏ anh, chẳng chóng thì chầy cô sẽ phải hối hận mà van xin anh quay lại.

Nhưng cô đã thực sự biến thành người dưng.

Trong công việc, cô bị người ta chuốc rượu ép uống. Anh ngồi ở ghế chủ tọa, nhìn cô tu ừng ực đến mức nôn khan, đuôi mắt ửng đỏ. Anh ngồi ngay đối diện, thầm nhủ trong lòng chỉ cần cô mở miệng cầu xin, anh sẽ ra tay giúp. Nhưng cô không thèm nhìn anh lấy một cái, lảo đảo bước ra ngoài, cũng không thèm cần anh đỡ.

Vô tình chạm mặt ở Bắc Kinh, cô cũng phớt lờ, đi thẳng qua người anh.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử