Trang chủ/Kịch Bản Máu/Chương 2: Màn Đêm Đầu Tiên
Kịch Bản Máu

Chương 2: Màn Đêm Đầu Tiên

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Minh đi dọc hành lang lạnh ngắt, ánh đèn néon hắt lên nền gạch sáng loang loáng, tiếng bước chân anh vang vọng đơn độc. Không khí phim trường nặng nề hơn mọi ngày, mùi khói hóa trang, nước hoa rẻ tiền và kim loại lẫn vào nhau, vương vất đến ngột ngạt. Anh cảm nhận rõ mọi ánh mắt, mọi camera đều theo dõi nhất cử nhất động của mình. Đám trợ lý lảng tránh, cúi đầu, các cuộc trò chuyện nhỏ to tắt ngấm khi anh lướt qua. Minh không đáp lại ai, chỉ giữ vẻ mặt lạnh lùng, dáng đi vững chãi dù trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Khi đến gần phòng hóa trang số 4, Minh chợt dừng lại. Một vệt sáng mờ le lói từ khe cửa, tiếng nhỏ giọt đều đặn của nước vang lên giữa tĩnh lặng. Cửa phòng không đóng hẳn. Anh đẩy nhẹ, bản lề kêu rít lên, mùi son phấn, nước tẩy trang pha lẫn thứ gì đó tanh nồng ập vào mặt, khiến sống lưng anh lạnh buốt. Căn phòng tối hơn bình thường, bóng người lờ mờ in trên tấm gương lớn.

Bàn hóa trang bừa bộn, tóc giả rơi vãi trên sàn, áo khoác vắt vội lên lưng ghế. Minh di chuyển chậm, mắt quét từng chi tiết. Trước gương, một cô gái mặc váy đỏ ngồi bất động, mái tóc dài che gần hết khuôn mặt. Anh nhận ra ngay đó là Hà Linh – bạn diễn mới, người vừa bị cuốn vào lùm xùm scandal sáng nay.

Một dòng chữ đỏ sẫm nguệch ngoạc trên gương: “Màn kết thúc cho vai diễn hoàn hảo.”

Minh đứng chết lặng. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đều. Anh hít sâu, bước lại gần, bàn tay run nhẹ đặt lên vai Linh. Làn da lạnh ngắt, không còn sức sống. Cổ cô gái có một vết cắt sâu, máu khô lại, loang trên vạt váy và sàn nhà. Đôi mắt mở trừng, ngỡ ngàng và kinh hãi. Tư thế ngồi của Linh quá ngay ngắn, hai tay đặt trên đùi – y hệt cảnh cuối của nạn nhân trong kịch bản mà Lam vừa sửa đêm qua.

Minh lùi lại, nhịp thở dồn dập. Anh nhận ra mọi chi tiết – từ đồng hồ dừng ở 21:15, điện thoại đặt cạnh lọ phấn, màn hình nhấp nháy tin nhắn cuối: “Vai diễn cuối cùng, chúc mừng em.” Tất cả đều được sắp đặt, không một chi tiết thừa, như một sân khấu chết chóc dành riêng cho anh phát hiện.

Anh rút điện thoại, bấm số khẩn cấp, ngón tay run dính vết máu lạnh bám trên vỏ máy. Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên ngoài hành lang. Trịnh Bảo Anh xuất hiện, theo sau là hai trợ lý. Cô khựng lại ở cửa, tay che miệng, mắt mở lớn kinh hoàng. Một trợ lý hét lên, lao đi gọi người. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét, tiếng gọi nhau vang lên khắp hành lang, phá tan sự tĩnh lặng.

Minh vẫn đứng đó, mắt không rời khỏi xác Linh. Anh cảm nhận rõ mọi chi tiết đều nhắm đến mình – như một lời thách thức. Khi anh quay ra, bắt gặp ánh mắt của Bảo Anh – nỗi sợ, hoang mang, và cả nghi ngờ sâu kín trong đó.

Cửa phòng bật mở. Nguyễn Thiên Lam lao đến, ánh mắt sắc lạnh lướt nhanh qua hiện trường rồi dừng ở dòng chữ trên gương. Không hốt hoảng, Lam chỉ nhíu mày, quan sát từng vết máu, dấu vết vật dụng trên bàn và sàn nhà.

“Không phải tự sát,” Lam khẽ nói, giọng dứt khoát. “Ai đó đã biến cái chết này thành một cảnh phim.”

Một trợ lý đạo diễn chạy vào, điện thoại run bần bật: “Tôi đã gọi Phòng Ánh Sáng. Họ sắp tới.”

Chỉ trong vài phút, phim trường rơi vào hỗn loạn. Đèn báo động đỏ nhấp nháy, hệ thống an ninh tự động khóa toàn bộ lối ra vào. “Mắt Đêm” bắt đầu ghi nhận từng biểu cảm, từng chuyển động, từng lời nói. Tin nhắn nội bộ vọt lên: “Có án mạng! Lê Hoàng Minh ở hiện trường!”

Đám đông tụ lại ngoài hành lang, mắt dán vào phòng hóa trang. Đặng Quang Huy xuất hiện, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt quét nhanh qua xác Linh rồi dừng lại ở Minh.

“Cậu giải thích đi, Minh.” Huy gằn giọng, không giấu nổi sự nghi ngờ.

Minh siết chặt điện thoại, giọng cố giữ bình tĩnh: “Tôi chỉ vừa vào. Cô ấy đã như vậy.”

Lam xen vào, giọng đều đều: “Có camera hành lang. Sẽ biết ai ra vào phòng này trong vòng một tiếng qua.”

Huy gật đầu, ra hiệu cho trợ lý khóa cửa phòng hóa trang, không cho ai lại gần. “Tất cả giữ nguyên vị trí. Không ai được rời khỏi phim trường cho đến khi cảnh sát tới.”

Bảo Anh run rẩy, dựa lưng vào tường, mắt không rời xác Linh. Cô lén rút điện thoại, ngón tay run lên, thì thào vào micro: “Hà Linh… chết rồi. Máu ở khắp nơi… Ai đó đã giết cô ấy.” Minh liếc qua, nhận ra cô đang livestream lén trên mạng xã hội.

Ngay lập tức, “Mắt Đêm” báo động, các trang mạng tràn ngập tin tức chưa kiểm chứng. Tên Minh nổi bật trên loạt tiêu đề: “Lê Hoàng Minh bị nghi liên quan vụ án mạng trên phim trường.”

Tiếng còi hú vang ngoài cổng. Đội cảnh sát Phòng Ánh Sáng xuất hiện với đồng phục xám bạc, mặt nạ che gần kín mặt. Đội trưởng bước vào, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua từng người.

“Tất cả giữ im lặng. Chúng tôi sẽ điều tra hiện trường ngay,” ông dứt khoát. Hai cảnh sát kiểm tra phòng hóa trang, một người cúi xuống kiểm tra xác Linh, người kia thu thập tang vật trên bàn phấn.

Minh bị giữ lại ngay cửa, hai cảnh sát đứng chắn, ánh mắt dò xét. Anh quan sát từng động thái, ghi nhớ chi tiết: vị trí xác, dòng chữ trên gương, vật dụng rơi vãi, biểu cảm của từng người quanh mình.

Lam ghé sát, thì thầm: “Có gì bất thường không?”

Minh đáp nhỏ: “Tất cả quá hoàn hảo. Không dấu hiệu vật lộn, không máu bắn. Ai đó đã lau sạch hiện trường.”

Lam gật đầu, mắt lóe lên tia sắc lạnh: “Hung thủ muốn hiện trường giống hệt kịch bản, nhưng lại để lại dòng chữ ấy – như thách thức.”

Đội trưởng Phòng Ánh Sáng tiến tới Minh: “Anh là người đầu tiên phát hiện ra xác nạn nhân?”

“Đúng.” Minh bình tĩnh đáp.

“Anh có biết vì sao nạn nhân ở đây một mình lúc đoàn nghỉ?”

“Tôi không biết. Cô ấy là bạn diễn mới, tôi chỉ vào kiểm tra vì thấy đèn còn sáng.”

Viên đội trưởng ghi chú, mắt không rời Minh. “Chúng tôi sẽ kiểm tra camera, lấy lời khai tất cả. Anh không được rời khỏi khu vực.”

Bảo Anh nấc lên, nước mắt ràn rụa, mắt vẫn đảo quanh dò xét từng người. Cô bám lấy Quang Huy, thì thào: “Tại sao lại là Linh? Ai lại làm chuyện này?”

Huy đáp nhỏ, lạnh lùng: “Ai cũng có thể là nạn nhân. Hoặc thủ phạm.”

Cảnh sát kiểm tra điện thoại của Linh, dừng lại ở tin nhắn cuối. Lam liếc nhanh, lông mày nhíu lại.

“Tin nhắn này gửi từ số nào?” Lam hỏi.

Viên cảnh sát lắc đầu: “Số ảo. Có vẻ là nhắn tin tự động.”

Lam chớp mắt, ánh nhìn đăm chiêu. Minh nhận ra, Lam vừa phát hiện một mẩu giấy nhỏ gập đôi dính cạnh gương, in dòng chữ: “Đừng tin bất cứ ai.”

Anh kín đáo ra hiệu, Lam nhẹ nhàng che đi, nhét vào túi áo khoác.

Tiếng ồn ào ngoài hành lang dâng lên, các thành viên đoàn phim túm tụm thì thầm, ánh mắt hướng về Minh, có người lén chụp hình, có người quay lén. “Mắt Đêm” quét liên tục, mọi biểu cảm bị phân tích, nguy cơ scandal tăng vọt.

Phạm Minh Duy – phóng viên điều tra, xuất hiện ở cuối hành lang, máy ghi âm trong túi áo, mắt đảo nhanh. Anh ta chen vào, hỏi dồn:

“Anh Minh, anh là người đầu tiên phát hiện xác Linh đúng không? Có thể mô tả chi tiết?”

Minh lạnh lùng đáp: “Tôi không trả lời báo chí lúc này.”

Duy không nản, quay sang Lam: “Chị Lam, chị nghĩ ai làm chuyện này? Có phải dàn dựng không?”

Lam đáp gọn: “Chỉ tin vào bằng chứng.”

Duy ghi nhanh vào sổ, liếc khắp phòng, chú ý đến từng vật dụng, rồi kín đáo gửi đi một tin nhắn ngắn.

Đội trưởng Phòng Ánh Sáng yêu cầu mọi người tập trung ở phòng họp lớn, lần lượt lấy lời khai. Minh, Lam, Huy, Bảo Anh và các trợ lý ngồi thành hàng, mỗi người giữ khoảng cách rõ ràng, ánh mắt dè chừng.

Không khí đặc quánh, ai cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng hoặc cố tỏ ra bình thản, nhưng bàn tay run nhẹ, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Cảnh sát đặt các câu hỏi dồn dập:“Lần cuối các anh chị nhìn thấy Hà Linh là khi nào?”

“Có ai rời khỏi phòng nghỉ từ 20:30 đến 21:15 không?”

“Có ai nghe tiếng động lạ, hoặc thấy ai khả nghi quanh phòng hóa trang?”

Tất cả đều lắc đầu hoặc trả lời mơ hồ. Quang Huy im lặng lâu nhất, chỉ trả lời câu bắt buộc. Lam nhìn thẳng vào cảnh sát, trả lời ngắn gọn, nhưng mắt cô luôn đảo nhanh, ghi nhớ mọi phản ứng.

Bảo Anh bật khóc: “Tôi… tôi không biết gì. Tôi ở phòng nghỉ với trợ lý, đang xem lại kịch bản. Nghe tiếng la hét mới chạy tới…”

Cảnh sát ghi chú, mắt không rời Minh.

“Anh Minh, anh có mâu thuẫn gì với nạn nhân không?”

Minh điềm tĩnh: “Không. Tôi chỉ mới làm việc với cô ấy vài ngày, không có xung đột.”

Một cảnh sát khác hỏi: “Có tin đồn anh từng bị tố bắt nạt bạn diễn. Liệu có chuyện gì với Hà Linh không?”

Minh nhìn thẳng: “Không. Tôi không làm gì sai.”

Lam chen vào: “Nếu muốn, cứ kiểm tra toàn bộ camera hành lang. Ở đây không ai qua mắt được ‘Mắt Đêm’.”

Viên cảnh sát gật đầu, ghi chú thêm. Một người khác mang vào các đoạn ghi hình từ camera hành lang. Cả phòng nín thở khi hình ảnh được chiếu lên màn hình lớn.

Đoạn video hiện rõ từng người ra vào phòng hóa trang số 4 trong hai tiếng trước khi phát hiện xác. Minh bước vào đầu tiên, sau đó là Bảo Anh, rồi Linh – nhưng sau khi Linh vào, không ai khác xuất hiện cho đến khi Minh quay lại.

Lam cau mày: “Camera bị cắt mất đoạn từ 21:05 đến 21:12.”

Cảnh sát kiểm tra lại, xác nhận: “Có dấu hiệu can thiệp hệ thống. Đoạn này bị xóa.”

Không khí càng căng thẳng. Quang Huy siết chặt tay vịn, mắt tối lại. Bảo Anh rùng mình, quay đi.

Minh im lặng, trong đầu lướt qua hàng loạt kịch bản: ai có thể can thiệp vào hệ thống an ninh? Ai có động cơ đủ lớn để giết Linh, dàn dựng hiện trường y hệt kịch bản phim? Và tại sao mọi dấu vết đều nhắm vào anh?

Cảnh sát tiếp tục truy vấn, nhưng không ai có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng. Lời khai trợ lý đều mơ hồ, không ai nhớ chi tiết từng phút từng giây.

Lam ghé sát Minh, thì thầm: “Anh nghĩ đây là cảnh báo hay dằn mặt?”

Minh đáp nhỏ: “Ai đó muốn kéo tôi vào giữa vòng xoáy. Nếu tôi bị loại, ai sẽ được lợi nhất?”

Lam liếc qua Bảo Anh, rồi nhìn Huy: “Không ai ở đây vô can. Hung thủ rất tự tin – đủ để dàn dựng, rồi xóa sạch dấu vết.”

Trong lúc cảnh sát phân tích camera, một cảnh sát trẻ mang vào điện thoại của Linh, đưa cho Lam xem đoạn ghi âm vừa khôi phục.

Giọng Linh run rẩy: “Em… không muốn làm theo nữa. Em sợ. Nếu chuyện này lộ ra, em sẽ bị xóa sổ… Anh giúp em, được không?”

Một giọng nam trầm, ngắt quãng: “Im đi. Nếu cô còn hé răng, cả sự nghiệp sẽ không còn gì. Chỉ cần diễn đúng vai, không ai nghi ngờ đâu.”

Đoạn ghi âm kết thúc, mọi ánh mắt hướng về Minh.

Cảnh sát hỏi: “Anh nhận ra giọng nam này không?”

Minh lắc đầu. Lam thì thầm: “Có thể là giả giọng. Nhưng ai đó đã ép Linh diễn ‘vai cuối’ thật sự.”

Đội trưởng Phòng Ánh Sáng yêu cầu kiểm tra toàn bộ thiết bị phim trường, đặc biệt hệ thống “Mắt Đêm”. Một kỹ thuật viên xác nhận đoạn camera bị xóa bởi mã truy cập cấp cao – chỉ người trong ban điều hành phim trường mới có quyền.

Quang Huy lập tức phủ nhận: “Tôi không bao giờ cho phép ai can thiệp. Nếu có ai xâm nhập được, chỉ có thể là người ngoài.”

Lam gật đầu: “Hoặc ai đó có tay trong ở bộ phận kỹ thuật.”

Không khí phòng họp đặc quánh, các cuộc chất vấn liên tục. Minh bị gọi riêng vào phòng thẩm vấn. Đội trưởng đối diện, ánh mắt sắc lạnh.

“Anh Minh, tôi hỏi thẳng: Anh có quan hệ cá nhân nào với nạn nhân ngoài công việc không?”

Minh đáp: “Không. Chúng tôi chỉ là đồng nghiệp.”

“Có ai từng đe dọa anh, hoặc gửi tin nhắn nặc danh?”

Minh đáp: “Tôi nhận được tin nhắn cảnh báo, không biết từ ai. Nội dung là ‘Không ai ở đây là bạn của anh. Hãy cẩn thận.’”

Cảnh sát ghi chú, rồi hỏi tiếp: “Nếu anh không phải thủ phạm, anh nghĩ ai có động cơ lớn nhất?”

Minh im lặng, cân nhắc: “Bất kỳ ai ở đây cũng có thể. Ở phim trường này, ai cũng có bí mật, có nỗi sợ, và lý do che giấu sự thật.”

Đội trưởng không hỏi thêm, ra hiệu cho Minh ra ngoài. Anh trở lại phòng họp, bắt gặp ánh mắt Lam – trong đó là sự thấu hiểu lẫn hoài nghi. Lam lặng lẽ đưa cho anh mẩu giấy khi nãy, thì thầm: “Chúng ta phải tìm ra ai để lại thứ này, và vì sao.”

Tiếng loa vang lên, cảnh sát thông báo: “Tạm thời phong tỏa toàn bộ phim trường. Không ai được rời khỏi cho đến khi điều tra xong.”

Đêm buông xuống, mưa ngoài trời nặng hạt. Các thành viên đoàn phim bị giữ lại trong phòng nghỉ, ai cũng thấp thỏm. “Mắt Đêm” quét liên tục, mọi dữ liệu chuyển về trung tâm an ninh thành phố.

Minh ngồi ở góc phòng, mắt không rời cửa sổ mờ nước. Trong đầu anh, hàng loạt câu hỏi xoáy sâu: Ai đã ra tay? Ai thao túng được hệ thống an ninh? Vì sao mọi thứ đều nhắm vào anh như một con mồi?

Bên cạnh, Lam lật lại các trang kịch bản, mắt dừng ở cảnh kết thúc – nơi nạn nhân bị sát hại y hệt Linh ngoài đời. Cô cau mày, lẩm bẩm: “Có ai đó đánh cắp kịch bản gốc. Và sử dụng nó như một bản hướng dẫn giết người.”

Đêm đầu tiên của cuộc điều tra trôi qua trong căng thẳng và sợ hãi. Gió lùa qua khe cửa, cuốn theo mùi máu, mùi phấn son chưa phai. Ngoài trời, ánh đèn nhấp nháy đỏ – lời cảnh báo về những điều còn tồi tệ hơn phía trước.

Minh khẽ nhắm mắt, tự nhủ: Nếu muốn sống sót, giữ lại sự thật, anh phải phá vỡ kịch bản mà ai đó đã viết sẵn – trước khi bị xóa khỏi ánh đèn mãi mãi.

Ở một góc khuất hành lang, Duy lặng lẽ nhấn gửi một đoạn ghi âm lên mạng xã hội, kèm dòng chú thích: “Một màn đêm đẫm máu vừa bắt đầu. Đừng tin bất cứ ai.”

Phía sau lớp kính, một bóng người lặng lẽ quan sát – đôi mắt lạnh lùng, nụ cười nhếch mép. Trong tay, một bản kịch bản cũ kỹ, vệt máu đỏ loang trên trang giấy, như một lời nguyền chưa có hồi kết.

Phim trường chìm vào im lặng, nhưng sau lớp im lặng ấy, những toan tính, bí mật và nỗi sợ vẫn rình rập, chờ bùng nổ thành bi kịch mới – nơi mọi nhân vật đều có thể là nạn nhân, hoặc kẻ viết tiếp “kịch bản máu” chưa có đoạn kết.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử