Chương 3: Săn Phù Thủy
Cơn mưa sáng chưa dứt đã nhấn chìm phim trường trong một thứ ánh sáng mờ đục, lạnh lẽo. Lê Hoàng Minh ngồi lặng trong phòng nghỉ, cổ áo nhăn nhúm, ánh mắt tối lại bởi những vòng xoáy bất an. Hắn đưa tay vuốt mặt, chạm vào làn da lạnh buốt, cố xua đi cảm giác mệt mỏi đọng lại sau đêm dài không ngủ. Tiếng điện thoại rung lên. Minh liếc qua màn hình: “Anh là người cuối cùng gặp Linh. Công chúng muốn biết lời giải thích.” Một đường dẫn màu xanh nằm dưới cùng, thách thức anh bấm vào. Minh không động, chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, như thể nó là một mệnh lệnh từ bóng tối.
Cánh cửa phòng bật mở. Một cảnh sát trẻ tuổi xuất hiện, kiểm tra mọi thứ bằng cặp mắt cảnh giác rồi lặng lẽ khóa cửa lại phía ngoài. Minh rướn người nhìn theo, nhận ra rằng mình vẫn là tâm điểm bị giám sát. Trên hành lang, tiếng bước chân gấp gáp vang lên, xen lẫn tiếng thì thầm và những cái nhìn né tránh. Đoàn phim bị giữ lại từ đêm qua, ai cũng bơ phờ, bất an như những con thú mắc kẹt.
Minh cầm điện thoại, lướt nhanh qua các tin tức đang tràn ngập trên mạng. Đoạn video hậu trường đã lan khắp các nền tảng. Trong đó, Linh bước vào phòng hóa trang, phía sau là Minh. Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc Minh đặt tay lên vai Linh, màn hình tối sầm rồi hiện lên dòng chữ đỏ như máu: “Kẻ cuối cùng gặp nạn nhân.” Bình luận tuôn như thác, phần lớn là chỉ trích, phẫn nộ, đòi tẩy chay. Minh thấy cổ họng mình khô rát. Anh nhớ rõ: sau cảnh quay cuối cùng, Linh đã xin phép về trước, anh chỉ tiễn cô ra hành lang. Đoạn clip bị cắt ghép, cố tình bóp méo sự thật. Nhưng ai đã làm điều đó, và vì sao “Mắt Đêm” lại để nó lọt ra ngoài?
Minh khép mắt, hít một hơi dài. Đầu óc quay cuồng với hàng loạt giả thiết. Tất cả như một cái bẫy đã được dựng sẵn, chỉ chờ anh sập xuống.
*
Ở phòng họp, Nguyễn Thiên Lam ngồi trầm ngâm trước màn hình laptop. Đôi mắt sáng sắc lẻm soi từng khung hình của đoạn video đang gây bão dư luận. Lam nhận ra điểm bất thường: góc quay không nằm trong sơ đồ camera của đoàn phim. Một máy quay mini, hoặc thiết bị quay lén ai đó lén lút đặt vào. Cô dừng lại ở khoảnh khắc cổ tay Minh lóe lên ánh bạc – một chi tiết hoàn toàn xa lạ, bởi Minh chưa từng đeo trang sức.
Cửa bật mở. Đặng Quang Huy lao vào, ném tờ báo lên bàn. Trang nhất in đậm ảnh Minh, tiêu đề đỏ chói: “Ông hoàng phòng vé – sát thủ máu lạnh?” Huy nhếch môi cười lạnh: “Chúc mừng, kịch bản của cô đã được trình diễn trên toàn quốc rồi đó. Cô tính sao khi bộ phim này chết theo Minh?”
Lam không nao núng, đáp lại bằng ánh nhìn lạnh băng: “Tôi không viết kịch bản cho truyền thông, càng không cho những kẻ thao túng dư luận. Tôi tin Minh vô tội.”
Huy lắc đầu, giọng khinh bạc: “Cô tin không quan trọng. Dư luận tin gì mới là vấn đề. ‘Mắt Đêm’ đã lựa chọn rồi.”
Lam giữ im lặng, nhưng bên trong, trực giác của cô mách bảo có thứ gì đó lớn hơn cả Huy đang điều khiển vở diễn này.
*
Trịnh Bảo Anh ngồi trước bàn trang điểm, đôi môi đỏ rực mím chặt. Một tin nhắn nặc danh nhảy lên màn hình: “Cô làm tốt lắm. Đẩy Minh xuống đáy, mọi thứ sẽ ổn với cô.” Bảo Anh xóa tin ngay, ánh mắt lạc lõng phản chiếu hình ảnh bản thân trong gương. Cô nhớ rõ cảm giác khi gửi đoạn clip cho Phạm Minh Duy, nhờ anh ta “giúp” khuấy động truyền thông. Đó là một canh bạc, nhưng nếu Minh ngã ngựa, vai nữ chính sẽ là của cô, và những bí mật quá khứ sẽ được chôn vùi vĩnh viễn.
Bàn tay run nhẹ, Bảo Anh cố bình tĩnh, dặm lại lớp son. Đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo, là những vết nứt sâu hoắm không ai nhìn thấy.
*
Minh rời phòng, hòa vào dòng người xôn xao ngoài hành lang. Anh giữ vẻ lạnh lùng, nhưng bên trong, mọi suy nghĩ xoáy sâu vào một mục tiêu: phải chứng minh sự vô tội khi tất cả đều chống lại mình.
Duy xuất hiện, dáng hấp tấp, mắt đảo liên tục. “Anh Minh, hai phút thôi,” Duy thì thào, kéo Minh vào góc khuất. “Tôi nghe bên kỹ thuật nói vẫn còn bản gốc của đoạn video. Chỉ ‘Mắt Đêm’ giữ nó. Nếu anh muốn lấy, phải nhờ đến Quang Huy – ông ta có quyền truy cập cấp cao.”
Minh nhìn xoáy vào mắt Duy: “Sao cậu giúp tôi?”
Duy nhún vai, nở nụ cười nửa miệng: “Tôi thích trò chơi lớn. Scandal càng to, tôi càng có bài độc. Anh không phải lựa chọn duy nhất của tôi – nhưng anh thú vị hơn những nạn nhân khác.”
Minh gật nhẹ, khẽ cười: “Cậu cần gì?”
Duy hạ giọng: “Tôi muốn bằng chứng – thứ sẽ khiến cả showbiz bùng nổ. Nếu anh lôi được quyền truy cập từ Huy, tôi giúp anh lấy bản gốc.”
Minh cân nhắc một lúc: “Được. Nhưng đừng quên, cậu cũng là một phần trong trò chơi này.”
Duy nháy mắt, rồi biến mất vào hành lang, để lại Minh với những dự cảm chẳng lành.
*
Lam kiểm tra lại các tệp video phụ do kỹ thuật viên thân quen gửi. Trong một đoạn, cô thấy Bảo Anh lén lút vào phòng hóa trang lúc đêm, mang theo túi xách nhỏ, thần sắc căng thẳng. Khi ra khỏi phòng, Bảo Anh điềm nhiên soi gương, chỉnh lại tóc, khác hẳn trạng thái ban đầu. Lam ghi chú mốc thời gian, rồi chuyển sang một đoạn khác: Quang Huy tranh cãi dữ dội với một người đàn ông mặc áo bảo vệ, khuôn mặt bị che bởi mũ lưỡi trai. Lam phóng lớn khung hình: cổ tay người này đeo chiếc vòng bạc, giống hệt vật xuất hiện trong clip cắt ghép về Minh.
Lam nhíu mày, cảm nhận rõ mùi âm mưu dày đặc. Đoạn clip không chỉ nhằm vào Minh mà còn là lớp mặt nạ che giấu một sự thật khác.
*
Minh quyết định đối mặt Quang Huy. Anh chờ Huy ở hành lang, nơi ánh đèn lạnh lẽo rọi xuống sàn gạch xám.
“Tôi cần nói chuyện riêng,” Minh mở lời, giọng trầm chắc.
Huy quay lại, ánh mắt đầy ngờ vực: “Về chuyện gì?”
Minh không vòng vo: “Tôi biết đoạn video đó là giả. Anh có quyền truy cập hệ thống. Tôi muốn lấy lại sự thật. Anh giúp tôi, tôi giữ kín mọi chuyện anh từng làm.”
Huy bật cười, tiếng cười khô khốc: “Cậu nghĩ mình có gì để mặc cả sao? Chỉ cần một cú nhấp chuột, cậu sẽ bị xóa sổ.”
Minh nhìn thẳng vào mắt Huy: “Nếu tôi biến mất, bộ phim này cũng sụp đổ. Công chúng sẽ quay lưng với anh. Tôi biết anh từng dàn dựng scandal để loại bỏ đối thủ – tôi không muốn kéo anh chìm cùng, nhưng tôi cũng không sợ hãi.”
Huy lặng người, ánh mắt lóe lên tia lo lắng. Cuối cùng, ông ta chỉ lẩm bẩm: “Cẩn thận, Minh. Có những thứ cậu không nên động tới.”
*
Lam chủ động tìm Minh ở cầu thang thoát hiểm. Cô kéo anh vào góc tối, hạ giọng: “Có người dựng kịch bản hãm hại anh, đồng thời che giấu mối liên hệ giữa Linh và một người trong đoàn. Tôi có người trong đội kỹ thuật, nếu anh lấy được mã truy cập từ Huy, tôi sẽ nhờ họ sao lưu toàn bộ dữ liệu trước khi ‘Mắt Đêm’ kịp xóa.”
Minh nhìn sâu vào mắt Lam: “Cô tin tôi sao?”
Lam gật đầu, nụ cười nhẹ thoáng qua: “Tôi từng bị g**t ch*t bởi một scandal giả mạo. Tôi tin vào sự thật mình nhìn thấy hơn là những gì dư luận gào lên.”
*Trên mạng xã hội, các hashtag về Minh liên tục leo top. “Mắt Đêm” tung ra loạt bài viết đào sâu quá khứ của anh: nghèo khó, tình cảm, scandal cũ, những mối quan hệ mập mờ. Từng chi tiết nhỏ đều bị phóng đại, xoáy vào tâm lý đám đông. Minh đọc lướt qua, cảm thấy bàn tay mình run lên vì tức giận. Anh nhớ lại ánh mắt của Linh đêm cuối, nhớ những lời cảnh báo vô danh gửi tới. Tất cả như một trò chơi độc ác, nơi anh chỉ là con cờ.
Phạm Minh Duy tiếp tục đẩy mạnh chiến dịch truyền thông. Anh đăng bài phỏng vấn giả, cắt ghép lời Minh thành những câu nói ám chỉ mâu thuẫn với Linh. Dưới bài viết, Duy bình luận: “Sự thật sẽ được phơi bày. Đừng tin vào những gì bạn thấy.”
Cùng lúc, Duy nhắn riêng cho Lam: “Tôi có đoạn ghi âm giữa Bảo Anh và một người đàn ông. Cô cần không?”
Lam đáp: “Đưa tôi, tôi sẽ cho anh lý do Linh bị giết.”
Duy chỉ nhắn lại một từ: “Giao dịch.”
*
Cảnh sát “Phòng Ánh Sáng” chia nhỏ đội hình, lục soát từng phòng, truy tìm thiết bị quay lén. Một cảnh sát trẻ báo cáo đã phát hiện máy quay mini giấu sau rèm phòng hóa trang – đúng vị trí đoạn clip cắt ghép. Máy này không thuộc đoàn phim, cũng không đăng ký với “Mắt Đêm”. Kỹ thuật viên lặng lẽ chuyển cho Lam bản sao dữ liệu, kèm cảnh báo: “Có người trong đoàn đang theo dõi cô.”
Lam mở tệp video gốc. Trong đó, Minh và Linh trò chuyện bình thường, không có hành động thân mật hay bạo lực. Minh rời đi trước, Linh ở lại một mình vài phút. Một bóng người lạ xuất hiện, mặt khuất dưới mũ lưỡi trai, đeo vòng bạc. Người này lục túi Linh, lấy ra vật gì đó rồi biến mất.
Lam tua đi tua lại đoạn này. Chiếc vòng bạc trên cổ tay kẻ lạ hoàn toàn trùng khớp với vật trong clip cắt ghép.
*
Minh ngồi một mình, điện thoại rung lên: “Đừng tin ai, kể cả Lam. Nếu muốn sống, hãy biến mất.” Anh xóa tin nhắn, không trả lời. Ngoài hành lang, không khí phim trường nặng nề. Các thành viên đoàn phim chia bè phái, người công khai chỉ trích Minh, người thì lặng lẽ tránh mặt. Bảo Anh giữ khoảng cách tuyệt đối, ánh mắt lạnh lùng.
Một quản lý truyền thông kéo Minh ra riêng, dúi vào tay anh bản cam kết im lặng: “Không được phát ngôn gì về vụ án. Nếu để lộ thêm scandal, anh sẽ bị loại khỏi mọi hợp đồng.” Minh ký tên, nét chữ cứng rắn. Anh ý thức rõ: “Hợp đồng Máu” không chỉ là ràng buộc nghề nghiệp, mà còn là vòng kim cô siết cổ mọi nghệ sĩ.
*
Tối muộn, Lam gọi Minh lên sân thượng. Thành phố sáng rực bên dưới, nhưng trên này, chỉ có bóng tối và gió lạnh. Lam đưa cho Minh chiếc USB: “Đây là video gốc. Anh không phải người cuối cùng gặp Linh. Có một kẻ khác, vẫn đang lẩn khuất quanh đây.”
Minh nhận lấy, ánh mắt nghiêm lại: “Cô định làm gì?”
Lam đáp: “Tôi sẽ tung video khi dư luận lên đến đỉnh điểm. Nhưng trước đó, tôi muốn biết – anh có gì giấu tôi không? Về Linh, về quá khứ?”
Minh lặng im. Đôi mắt hướng về ánh đèn xa xăm. “Tôi từng để một bạn diễn cũ tự sát, vì không bảo vệ nổi cô ấy khỏi truyền thông. Lần này, tôi không muốn lặp lại sai lầm.”
Lam gật đầu, không hỏi thêm. Cô hiểu: ai trong ngành này cũng mang một bóng tối không thể rũ bỏ.
*
Đêm sâu. Minh ngồi trước máy tính, tua đi tua lại đoạn video gốc. Anh nhìn chăm chú dáng đi, cử chỉ của bóng người lạ. Cách ngón tay mân mê vòng bạc, bước chân, thần thái – tất cả đều quen thuộc. Trong đầu Minh, một cái tên lướt qua, nhưng anh chưa dám chắc. Điện thoại rung lên. Minh nghe máy. Đầu dây bên kia là một giọng khàn đặc, lạnh lẽo: “Đừng cố tìm tôi. Nếu anh dám công khai video, người tiếp theo sẽ là Lam.”
Minh siết chặt điện thoại, cảm giác lạnh buốt trườn dọc sống lưng. Trò chơi không còn là chuyện danh tiếng – mà là sự sống còn.
*
Sáng hôm sau, “Mắt Đêm” tiếp tục khuấy động dư luận bằng loạt bài báo mới: những tin nhắn riêng tư giữa Minh và các đồng nghiệp nữ, những câu chuyện cũ bị đào bới, lời đồn về mối quan hệ giữa Minh và Lam. Mỗi chi tiết đều được thổi phồng, đẩy Minh sát mép vực.
Trên phim trường, mọi người căng thẳng đến cực độ. Bảo Anh giả vờ vô tư, cười nói với đoàn phim, nhưng ánh mắt cô luôn đảo quanh Minh và Lam. Cô biết, chỉ cần một sơ suất, mọi bí mật sẽ bị lật tẩy.
Phạm Minh Duy lặng lẽ theo dõi, mắt dán vào điện thoại. Anh đang nắm trong tay đoạn ghi âm giữa Bảo Anh và người đàn ông bí ẩn, nhưng còn chần chừ. Nếu tung ra, anh cũng sẽ trở thành mục tiêu.
Lam chủ động tìm Duy. “Ai thuê anh phát tán clip?” cô hỏi thẳng.
Duy cười nhạt: “Tôi chỉ đưa sự thật ra ánh sáng.”
Lam không buông tha: “Sự thật nào? Hay chỉ là một kịch bản khác để g**t ch*t ai đó?”
Duy im lặng, rồi đáp nhỏ: “Ai cũng có giá. Nhưng tôi thích hỗn loạn này – càng nhiều bí mật bị bóc trần, tôi càng sống tốt.”
Lam nhìn anh lâu, rồi quay đi. Trong lòng cô nổi lên linh cảm xấu: Duy không chỉ là phóng viên, mà còn là một quân cờ trong tay thế lực khác.
*
Buổi chiều, “Phòng Ánh Sáng” triệu tập toàn bộ đoàn phim. Đội trưởng lạnh lùng thông báo: “Chúng tôi xác nhận: video phát tán trên mạng là sản phẩm cắt ghép, không phản ánh sự thật. Tuy nhiên, cho đến khi xác định danh tính người xuất hiện cuối cùng với nạn nhân, mọi nghi phạm vẫn bị giám sát.”
Phòng họp im phăng phắc. Minh ngẩng đầu, nhưng hiểu rằng sự nghi ngờ chỉ tạm lắng, chưa bao giờ biến mất.
Bất ngờ, “Mắt Đêm” phát cảnh báo: “Phát hiện đoạn ghi âm mới liên quan vụ án. Đang xác minh nguồn phát tán.” Lam và Minh liếc nhau, Duy biến mất khỏi phòng họp, chỉ để lại điện thoại cũ trên bàn, màn hình nhấp nháy dòng chữ: “Chào mừng đến với cuộc săn phù thủy.”
*
Màn đêm buông xuống, mưa lại trút xuống mái tôn phim trường. Trong phòng nghỉ vắng, Minh đứng trước gương, mắt đờ đẫn. Anh hiểu rõ: khi “Mắt Đêm” đã nhắm vào ai, sự thật chẳng còn nghĩa lý – chỉ còn cảm xúc đám đông và những bàn tay vô hình điều khiển phía sau.
Một tin nhắn nặc danh gửi tới Lam: “Nếu cô muốn sống, hãy dừng lại. Kẻ tiếp theo sẽ là cô.” Lam nhìn vào bóng mình trên cửa kính, ánh mắt cứng rắn, không chút sợ hãi – chỉ có quyết tâm càng thêm cháy bỏng.
Ngoài hành lang, tiếng còi xe cảnh sát vang vọng, đèn xanh đỏ nhấp nháy trên nền nước mưa loang lổ. Đêm nay, cuộc săn phù thủy đã bắt đầu, và chẳng ai biết, ai sẽ là nạn nhân tiếp theo.











