Chương 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Chiếc thìa trong tay Kiều Diên khựng lại.
Rất lâu.
Cô mới khẽ đáp.
“Tớ không biết.”
Trần Tĩnh mỉm cười.
“Nếu còn yêu.”
“Thì nhìn thêm một lần.”
“Nếu hết yêu.”
“Thì đi thẳng.”
“Cả hai đều không sai.”
Kiều Diên nhìn dòng người ngoài cửa kính.
Cô phát hiện.
Điều khiến mình chần chừ.
Không phải vì hận.
Mà bởi vì…
Cô không còn đủ dũng cảm để quay lại con đường cũ.
Cô sợ.
Một ngày nào đó.
Mình lại phải đứng sau lưng anh.
Lại phải đợi.
Lại phải nhường.
Lại phải im lặng.
…
Một buổi tối.
Kiều Diên tan làm.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà.
Đã thấy Bùi Ứng Hoài đứng dưới gốc cây.
Không cầm hoa.
Không cầm quà.
Chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản.
Thấy cô.
Anh bước tới.
Giữ khoảng cách vừa đủ.
“Anh chỉ nói vài câu.”
“Nói xong sẽ đi.”
Kiều Diên gật đầu.
Bùi Ứng Hoài nhìn cô.
Ánh mắt bình tĩnh hơn rất nhiều so với trước.
“Anh biết.”
“Hiện tại em không cần anh.”
“Anh cũng không có tư cách yêu cầu em tha thứ.”
Anh khẽ cười.
Nụ cười mang theo chút tự giễu.
“Trước đây.”
“Anh luôn nghĩ.”
“Yêu là giữ em bên cạnh.”
“Bây giờ anh mới biết.”
“Yêu là để em sống cuộc đời em muốn.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
Giọng nói rất nhẹ.
“Lần này.”
“Anh không xin em quay lại.”
“Anh chỉ xin em…”
“Cho anh một cơ hội.”
“Học cách yêu em cho đúng.”
Kiều Diên lặng người.
Rất lâu.
Cô vẫn không trả lời.
Nhưng lần này.
Khi cô quay người rời đi.
Khóe môi lại khẽ cong lên.
Rất nhẹ.
Như băng tuyết sau mùa đông.
Cuối cùng cũng có dấu hiệu tan chảy.
Một năm sau.
Trong hội trường đấu thầu của dự án khu đô thị trọng điểm.
Kiều Diên bước vào với tư cách Giám đốc Dự án của tập đoàn Chu thị.
Khí chất điềm tĩnh.
Tự tin.
Độc lập.
Đúng lúc ấy.
Một đoàn người khác cũng bước vào.
Người đi đầu.
Là Bùi Ứng Hoài.
Sau khi rời công ty cũ.
Anh tự thành lập doanh nghiệp riêng.
Chỉ trong một năm.
Đã trở thành cái tên nổi bật trong ngành.
Hai người nhìn thấy nhau.
Đều mỉm cười.
Không còn oán trách.
Không còn né tránh.
Chỉ là hai đối thủ ngang hàng.
Trong giờ nghỉ.
Có người tò mò hỏi.
“Bùi tổng.”
“Anh quen Giám đốc Kiều sao?”
Bùi Ứng Hoài nhìn Kiều Diên.
Ánh mắt dịu dàng mà thản nhiên.
“Quen.”
Anh mỉm cười.
Giọng nói đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
“Đây là Kiều Diên.”
“Là người tôi từng đánh mất.”
“Cũng là người tôi kính trọng nhất.”
Cả đại sảnh bỗng yên lặng.
Không còn ai biết đến câu chuyện năm xưa.
Nhưng chỉ một câu nói ấy.
Đã đủ cho thấy sự trân trọng của anh.
Kiều Diên nhìn anh.
Sống mũi khẽ cay.
Nhưng cô vẫn chỉ gật đầu.
Không tiến thêm.
Cũng không lùi lại.
…
Một tuần sau.
Bùi Ứng Hoài đưa cô trở về căn nhà cũ.
Mọi thứ vẫn như ngày cô rời đi.
Chiếc cốc đôi.
Khung ảnh.
Chậu cây trên ban công.
Đều được chăm sóc cẩn thận.
Chỉ khác một điều.
Trên bàn ăn.
Không còn bản thỏa thuận ly hôn.
Thay vào đó.
Là một tập giấy màu trắng.
Bìa ngoài ghi.
Thư cam kết hôn nhân.
Kiều Diên mở ra.
Trang đầu tiên chỉ có bốn điều.
Thứ nhất.
Không giấu em.
Thứ hai.
Không ép em nhịn.
Thứ ba.
Không lấy danh nghĩa yêu để làm tổn thương em.
Thứ tư.
Không để em đứng sau lưng anh nữa.
Cuối cùng.
Có thêm một dòng được viết tay.
“Nếu anh làm sai.”
“Em có quyền rời đi bất cứ lúc nào.”
Nước mắt Kiều Diên rơi xuống.
Lần này.
Không phải vì đau.
Mà vì cuối cùng.
Có người thật sự hiểu điều cô cần.
Bùi Ứng Hoài đỏ hoe mắt.
“Anh không cần em tha thứ ngay.”
“Anh chỉ mong.”
“Từ hôm nay.”
“Cho anh được theo đuổi em lại từ đầu.”
Kiều Diên khẽ gật đầu.
“Được.”
“Nhưng chúng ta…”
“Bắt đầu lại như hai người mới quen.”
Bùi Ứng Hoài cười.
“Được.”
…
Hai người không tái hôn ngay.
Họ hẹn hò.
Cùng đi xem phim.
Cùng ăn tối.
Cùng học cách lắng nghe.
Không ai nhắc lại quá khứ.
Chỉ dùng hiện tại để chứng minh tương lai.
…
Mùa xuân năm sau.
Dưới tán hoa anh đào.
Bùi Ứng Hoài quỳ một gối trước mặt Kiều Diên.
Lần này.
Không còn bí mật.
Không còn giấu giếm.
Bạn bè.
Đồng nghiệp.
Đối tác.
Đều có mặt.
Anh nắm lấy tay cô.
Mỉm cười.
“Kiều Diên.”
“Lần này.”
“Đổi anh đứng bên cạnh em.”
Kiều Diên mỉm cười trong nước mắt.
Đặt tay mình vào tay anh.
Khẽ gật đầu.
“Được.”
Ánh nắng đầu xuân rơi xuống hai bàn tay đang đan chặt.
Lần này.
Không còn ai phải đứng phía sau ai nữa.
Bởi vì.
Họ đã học được rằng.
Tình yêu đẹp nhất.
Là hai người cùng sánh vai bước về phía trước.
Hết.











