Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Không được che! Cứ để máu chảy! Để mày nhớ cái đau này!”

Tôi đứng im tại chỗ.

Máu men theo cằm nhỏ xuống sàn.

Tí tách.

Một giọt, hai giọt… dần tụ thành một vũng nhỏ.

Trương Thế Long ngồi xổm xuống nhìn, rồi ngẩng đầu nói với mẹ:

“Mẹ ơi, sàn bẩn rồi.”

“Bảo nó tự lau.”

Mẹ tiện tay ném cây kim lại vào hộp kim chỉ.

“Đi lấy cây lau nhà, lau sạch đi.”

Tôi ôm miệng đi vào nhà vệ sinh.

Người trong gương xa lạ đến đáng sợ.

Môi sưng phồng lên, hai lỗ kim đối xứng vẫn còn rỉ máu, trông như hai lúm đồng tiền dị dạng.

Tôi dùng nước lạnh rửa mặt.

Dòng nước nhuộm thành màu hồng nhạt rồi chảy xuống cống.

Kể từ ngày đó, tôi học được cách im lặng.

Theo đúng nghĩa đen.

Hai lỗ kim sau khi lành để lại sẹo, không lớn, nhưng mỗi lần soi gương đều nhìn thấy rõ.

Quan trọng hơn là sự im lặng trong lòng tôi:

Không giải thích nữa. Không cãi lại nữa. Không phản bác nữa.

Mẹ nhanh chóng phát hiện ra sự thay đổi này tiện lợi đến mức nào.

Bà bảo gì tôi làm nấy. Bảo đi đông tôi không dám đi tây.

Mẹ bắt đầu tận hưởng cảm giác phục tùng tuyệt đối ấy, còn xem đó là “thành quả giáo dục” của mình.

“Trẻ con không nghe lời thì đánh một trận là xong.”

Bà đứng đầu ngõ nói chuyện với hàng xóm, giọng lớn đến cố ý.

“Con bé nhà tôi trước đây cứng miệng lắm. Tôi lấy kim đâm nó một lần, giờ ngoan như mèo.”

Mấy người hàng xóm cười hùa theo, nói trẻ con phải được dạy dỗ như vậy.

Có người lén nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương cảm.

Nhưng chẳng ai lên tiếng.

Trong khu tập thể cũ kỹ này, chuyện bố mẹ đánh con là điều quá đỗi bình thường.

Chỉ cần chưa chết người thì không ai muốn xen vào việc nhà người khác.

Trương Thế Long cũng nhận ra sự thay đổi của tôi.

Nó càng lúc càng quá đáng hơn, vì biết tôi sẽ không mách nữa.

Bút chì của tôi bị nó bẻ gãy. Vở bài tập bị xé mất mấy trang. Chiếc kẹp tóc mới mua hôm sau đã nằm trong thùng rác.

Tôi lặng lẽ chịu đựng.

Mua lại. Viết lại. Tự buộc tóc gọn gàng lại lần nữa.

Mỗi khi mẹ nhìn thấy, bà cũng chỉ hỏi qua loa một câu.

Trương Thế Long lập tức bày ra vẻ vô tội.

“Con đâu biết, hay là chị tự làm mất?”

Tôi không nói gì.

Mẹ mặc nhiên xem đó là tôi thừa nhận.

“Đồ của mình còn không giữ nổi, sau này làm được tích sự gì.”

Nói xong, bà quay sang gắp cho Trương Thế Long một miếng thịt.

“Ăn nhiều vào, đang tuổi lớn đấy.”

Bố hiếm khi can dự vào mấy chuyện này.

Ông bận đi làm, về nhà là ngồi trên sofa xem TV.

Thỉnh thoảng liếc thấy vết sẹo trên môi tôi, ông sẽ hơi nhíu mày, nhưng cũng chẳng nói gì.

Có lần tôi nghe thấy ông nói chuyện nhỏ với mẹ trong phòng ngủ:

“Hôm đó em có quá tay không?”

“Quá cái gì? Không nghiêm với nó thì nên người kiểu gì? Anh nhìn xem bây giờ nó ngoan chưa, thành tích học cũng tốt hơn rồi.”

“Nhưng cái sẹo đó…”

“Thì sẹo thì sao? Có nằm trên mặt đâu mà ai nhìn thấy.”

Giọng mẹ dần hạ thấp xuống, những lời phía sau tôi không còn nghe rõ nữa.

Tôi đứng ngoài cửa, tay đặt trên tay nắm.

Cuối cùng vẫn không đẩy cửa bước vào.

Thứ bị cây kim ấy đâm xuyên không chỉ là môi tôi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử