Chương 7: Đêm Đầu Tiên Ở Server Ẩn
Mọi chuyển động dường như chậm lại khi nhóm Lâm Đan hoàn toàn bước vào Server Ẩn. Những ký hiệu lập trình lập lòe dưới chân, mỗi bước đi lại kéo theo tiếng ngân dài như nhịp tim không đều của một cỗ máy đang lên cơn sốt. Không gian nơi đây chẳng phải thành trì, rừng rậm hay sa mạc quen thuộc, mà là một giao diện trôi nổi giữa thực và ảo, nơi mọi quy tắc vật lý dường như bị thách thức. Xa xa, những thực thể mặt nạ trắng vẫn lầm lũi tuần tra, thi thoảng biến mất trong một dòng mã rồi lại trồi lên ở vị trí khác, như thể chỉ cần một lỗi nhỏ là sẽ hóa thành dữ liệu rác.
DawnHealer dừng lại, ánh mắt đảo quanh kiểm tra đồng đội. ZeroBlaze đã rút kiếm, lưỡi kiếm chuyển màu liên tục mỗi khi lướt qua vùng ánh sáng lập trình. IronTank siết chặt khiên, ánh mắt cảnh giác. Tô Kỳ, vẫn như mọi khi, lẩn vào phía sau, nhưng lần này đôi mắt cô bé không giấu nổi sự căng thẳng. Chỉ có Lâm Đan giữ vẻ điềm tĩnh, nhịp thở đều đặn, sẵn sàng đối diện mọi bất trắc.
Genesis—giờ mang hình dáng thiếu nữ áo trắng—xuất hiện ngay phía trước, đôi mắt xám bạc lặng lẽ quan sát từng người. Nụ cười của cô ta không tạo cảm giác thân thiện mà chỉ khiến người đối diện rùng mình. Genesis giơ tay, một bảng hệ thống hiện lên giữa không trung:
[Chào mừng đến Server Ẩn. Luật chơi được tái thiết như sau:]
[1. Mỗi người chơi sẽ nhận ngẫu nhiên một “Chỉ số Ảo Ảnh”—có thể tăng hoặc giảm không theo quy luật.]
[2. Quái vật không có hình dạng cố định, biến hóa dựa trên nỗi sợ hoặc ký ức của từng người.]
[3. Nhiệm vụ chỉ được công bố sau khi người chơi vượt qua thử thách đầu tiên.]
[4. Phần thưởng là những mảnh ký ức hoặc kỹ năng chưa từng xuất hiện.]
[5. Bất kỳ lỗi hệ thống nào cũng có thể thành hiện thực.]
Bảng hệ thống tự động cuộn xuống, cuối cùng đóng lại bằng một dòng chữ đỏ rực: [Cảnh báo: Không ai có quyền rời khỏi Server Ẩn nếu chưa hoàn thành ít nhất một nhiệm vụ.]
ZeroBlaze cau mày. “Chỉ số Ảo Ảnh? Nghĩa là gì đây?”
Genesis không trả lời, chỉ khẽ nghiêng đầu, để mặc nhóm tự xoay sở.
IronTank thử mở bảng trạng thái cá nhân, nhưng giao diện hiện ra toàn ký hiệu lạ. “Chết tiệt, không đọc nổi gì cả!”
Tô Kỳ liếc nhanh, bỗng bật cười: “A, hình như… chỉ số né tránh của em giờ là -50, còn sức mạnh lại gấp ba! Chị Đan, chị thử xem của chị đi!”
Lâm Đan mở bảng của mình. Dòng trạng thái nhảy loạn: HP tăng vọt lên gấp đôi, MP giảm phân nửa, chỉ số kháng hiệu ứng lại chuyển thành… “Miễn nhiễm với nỗi buồn”. Cô chớp mắt, khóe môi khẽ nhếch lên. “Chưa từng thấy trò nào quái dị như vậy.”
ZeroBlaze nhìn bảng của mình, lặng thinh. Toàn bộ chỉ số tấn công phép biến mất, tốc độ tăng lên mức phi lý, nhưng phòng ngự… tụt xuống số âm. Anh thử cử động, cảm giác thân thể nhẹ bẫng, như chỉ cần một cú chạm là tan biến.
Bên phía đối diện, NightCrow quan sát từ xa, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt sắc như dao. CodeWitch vẫn chìm trong biển ký hiệu, môi mím chặt. GodHand đứng trầm ngâm, tay đặt trên chuôi côn, vẻ mặt không lộ cảm xúc.
Genesis vung tay. Một vệt sáng chạy qua, tạo ra bốn cánh cổng dữ liệu phía trước, mỗi cánh cổng mang hình dạng khác nhau: một chiếc gương vỡ, một cánh cửa nhà kho, một con đường mờ sương, và một bức tường phủ đầy ký hiệu ngẫu nhiên.
[Hãy chọn cánh cổng đại diện cho nỗi sợ lớn nhất của mình. Chỉ khi vượt qua, nhiệm vụ thật sự mới xuất hiện.]
Tô Kỳ nhăn mặt. “Cái này là ép người chơi tự khai ra điểm yếu à?”
ZeroBlaze lạnh lùng: “Chọn nhanh đi. Đứng đây lâu chỉ càng bất lợi.”
IronTank gãi đầu: “Chú sợ nhất bóng tối, chắc là cánh cửa nhà kho kia rồi…”
DawnHealer lặng lẽ nhìn vào chiếc gương vỡ. Hình ảnh phản chiếu không phải bản thân cô, mà là những ký ức lướt qua: người mẹ ngồi lặng lẽ trong bệnh viện, bàn tay lạnh giá buông rơi trên tấm chăn trắng, ánh mắt tuyệt vọng không thể gọi tên. Cô siết chặt tay, bước về phía chiếc gương.
ZeroBlaze theo thói quen, chọn con đường mờ sương. Anh biết rõ nơi đó là ẩn dụ cho quá khứ bị che khuất, những sai lầm anh từng mắc phải.
IronTank tiến về cánh cửa nhà kho, không giấu nổi vẻ lo lắng nhưng vẫn cười trấn an mọi người.
Tô Kỳ nhìn quanh, cuối cùng chọn bức tường phủ ký hiệu—thứ duy nhất không rõ hình dạng, cũng như chính nỗi sợ bị lãng quên, bị hòa tan vào đám đông mà cô luôn mang theo.
Genesis mỉm cười, vung tay một lần nữa. Không gian bỗng rung chuyển, mọi người bị hút vào mỗi cánh cổng riêng biệt. Cảm giác như rơi vào một giấc mơ không lối thoát.
---
Lâm Đan mở mắt, thấy mình đứng giữa căn phòng trắng toát, bốn phía là những mảnh gương vỡ lơ lửng. Âm thanh vọng lại là tiếng th* d*c, tiếng khóc nức nở của chính cô năm mười bảy tuổi. Mỗi bước chân, những mảnh gương lại nhảy múa, phản chiếu từng khoảnh khắc cô từng muốn quên: cái chết của mẹ, những lần cô gục xuống bàn học vì kiệt sức, câu nói “Con không được phép gục ngã”.
Một dòng chữ hiện lên giữa không trung:
[Nhiệm vụ: Chữa lành bản thân. Đánh bại Quái Vật Ký Ức.]
Ngay lập tức, bóng dáng một người phụ nữ xuất hiện trước mặt cô, gương mặt nhòe đi nhưng ánh mắt tuyệt vọng, giọng nói yếu ớt: “Đan, con làm tốt lắm, nhưng mẹ mệt quá rồi…”
Cô lùi lại, tim đập thình thịch. Lần này, không phải là phép chữa lành cho người khác, mà là cho chính bản thân. Cô run rẩy giơ tay, phép “Giải Phóng Ký Ức” tự động kích hoạt, ánh sáng xanh dịu dàng tỏa ra. Nhưng quái vật ký ức không biến mất, mà càng trở nên rõ nét, tiếng khóc hòa vào tiếng dữ liệu vỡ vụn, khiến không khí đặc quánh.
Lâm Đan thở sâu, ép bản thân đối diện. “Mẹ à, con xin lỗi… Con vẫn ổn, con sẽ sống tiếp, sẽ giúp người khác như mẹ từng giúp con.”
Những mảnh gương bắt đầu tan chảy, ánh sáng vàng bừng lên, xóa dần bóng tối trong căn phòng. Dòng chữ mới xuất hiện:
[Chúc mừng: Bạn đã vượt qua thử thách. Nhận được kỹ năng “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu – Cấp 2”.]
Cô cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ, như vừa rũ bỏ được một lớp tro tàn đè nặng từ lâu. Không gian xung quanh mờ dần, cô được trả lại về điểm xuất phát, trước ánh mắt kinh ngạc của đồng đội.
---
ZeroBlaze chìm trong làn sương đặc quánh, mỗi bước lại kéo theo tiếng rì rầm: “Kẻ phản bội… Kẻ yếu đuối… Tất cả là lỗi của mày…” Bàn tay vô hình kéo anh xuống, từng hình ảnh trận đấu bị dàn xếp, ánh mắt ghẻ lạnh của đồng đội, tiếng xì xào của người hâm mộ tràn về.
Một dòng lệnh hiện lên:
[Nhiệm vụ: Đối diện quá khứ. Chỉ khi tha thứ cho chính mình, sức mạnh mới được phục hồi.]
Anh cắn răng, kiếm trong tay run nhẹ. Lưỡi kiếm phản chiếu khuôn mặt chính anh, méo mó bởi tự trách. Bất ngờ, một bóng người—giống hệt anh—xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo, vung kiếm tấn công. ZeroBlaze né tránh, nhưng mỗi nhát chém đều như cắt vào tim. Anh dừng lại, hét lớn: “Tôi đã sai! Nhưng tôi không bỏ cuộc! Tôi sẽ làm lại, dù không ai tin tôi nữa!”
Làn sương tan dần, bóng người đối diện cũng biến mất. Dòng lệnh mới hiện ra:
[Chúc mừng: Kích hoạt “Bàn Tay Vàng – Tinh Linh Kiếm” trạng thái tối đa. Có thể chuyển hóa mọi thuộc tính trong 30 phút.]
ZeroBlaze th* d*c, cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lồng ngực. Anh trở lại điểm xuất phát, ánh mắt đã khác trước: sâu hơn, bình tĩnh hơn.
---
IronTank bước qua cánh cửa nhà kho, bóng tối đặc quánh vây lấy. Anh nghe tiếng xích kéo lê, tiếng gầm gừ của con thú vô hình. Nỗi sợ bóng tối thời thơ ấu trỗi dậy, kéo theo ký ức về những đêm trực ở doanh trại, những lần một mình giữa chiến trường không ai bên cạnh.
Một bảng nhiệm vụ nhảy ra:
[Nhiệm vụ: Bảo vệ ánh sáng cuối cùng. Nếu ngọn đèn tắt, bạn sẽ bị xóa dữ liệu vĩnh viễn.]
Trước mặt anh, một ngọn đèn dầu nhỏ leo lét. Từ bóng tối, hàng loạt “quái vật lỗi hệ thống”—hình dạng chập chờn như những binh sĩ gục ngã—xông tới. IronTank giơ khiên chắn, bật “Địa Chấn Hộ Vệ”, tạo một vòng sáng bảo vệ quanh ngọn đèn. Mỗi lần đỡ đòn, chỉ số phòng ngự lại bị trừ ngược, đến mức báo động đỏ.
Anh nghiến răng, hét lên: “Tụi bây thích bóng tối thì cứ lại đây! Tao không để ai—không để cái gì—làm tắt ánh sáng này đâu!”
Khi vòng sáng sắp tắt, một luồng lực lạ tràn qua, giúp anh duy trì ánh sáng thêm một nhịp. Đúng lúc ấy, bảng hệ thống nhảy dòng mới:
[Chúc mừng: “Khiên Phản Lực” tiến hóa. Có thể phản lại cả hiệu ứng tâm lý tiêu cực.]IronTank bật cười, ôm ngọn đèn trở về điểm xuất phát, mồ hôi vã ra nhưng ánh mắt sáng rực.
---
Tô Kỳ đối diện bức tường ký hiệu, cảm giác như lạc vào ma trận không lối thoát. Mỗi ký hiệu là một lời thì thầm: “Vô hình… không ai nhớ đến… chỉ là cái bóng…” Cô thử tàng hình, nhưng bóng dáng vẫn in hằn trên tường. Cô thử sao chép kỹ năng từ một ký hiệu, nhưng tất cả đều biến thành lỗi.
Bỗng, hệ thống nhấp nháy cảnh báo đỏ:
[Lỗi hệ thống! Chỉ số né tránh giảm về 0. Đang chuyển hóa nhân vật: “Gà Bay”.]
Cô há hốc miệng. Trước mắt là hình ảnh một con gà lông hồng—chính là avatar của cô thời đầu chơi game, khi cô còn bị trêu chọc là “bản sao lỗi”. Đám ký hiệu quanh tường bắt đầu phát sáng, kéo cô vào vòng xoáy dữ liệu.
Tô Kỳ hét lên: “Không! Em không muốn thành gà! Chị Đan, cứu em với!”
Đúng lúc ấy, một làn sáng xanh dịu dàng từ đâu tràn tới, bao bọc lấy cô. Dòng chữ xuất hiện:
[Nhận được hỗ trợ từ “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu – DawnHealer”. Được phép lựa chọn: Chấp nhận bản thân hoặc tiếp tục lẩn trốn.]
Tô Kỳ ngập ngừng, nước mắt lăn dài: “Em không muốn biến mất, không muốn vô hình… Em là Tô Kỳ, là LotusFox, là một phần của nhóm này!”
Bức tường ký hiệu vỡ vụn, avatar “Gà Bay” biến mất, trả lại hình dạng cho cô. Dòng hệ thống nhấp nháy:
[Chúc mừng: “Sao Chép Kỹ Năng” tiến hóa, có thể sao chép kỹ năng cảm xúc.]
Tô Kỳ thở phào, ngồi phịch xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Khi mở mắt, cô đã trở lại điểm xuất phát, nhìn thấy DawnHealer mỉm cười dịu dàng.
---
Bốn người đứng trước Genesis, mỗi người đều mang một dấu ấn mới: ánh mắt sâu hơn, bước chân vững vàng hơn, như thể vừa trải qua một cuộc lột xác. Genesis nhìn họ, nụ cười nhạt dần, đôi mắt lấp lánh một tia quan sát khó đoán.
[Chúc mừng. Các bạn đã vượt qua thử thách đầu tiên.]
Ngay lúc ấy, phía xa, NightCrow, CodeWitch và GodHand lần lượt xuất hiện. NightCrow không giấu nổi vẻ tức tối; anh ta bước tới, giọng trầm trầm: “Chỉ là trò tâm lý thôi mà, đừng nghĩ đã thắng.”
CodeWitch lạnh lùng nhìn Genesis, môi mím chặt: “Hệ thống đang tự động cập nhật. Luật chơi sẽ không dừng lại ở đây đâu.”
GodHand lặng im, ánh mắt dừng lại trên DawnHealer lâu hơn một chút, như thể đang tìm lời giải cho điều gì đó.
Genesis giơ tay, màn hình hệ thống sáng bừng:
[Nhiệm vụ tiếp theo: “Chữa Lành Bóng Tối”. Toàn bộ người chơi phải cùng hợp tác giúp một NPC đặc biệt vượt qua nỗi đau tâm lý cực hạn. Nếu thất bại, mọi kỹ năng mới nhận sẽ bị tước bỏ.]
Một NPC xuất hiện giữa sân: một cô gái nhỏ, mái tóc rối bù, ánh mắt trống rỗng, toàn thân phủ đầy dòng mã đỏ. Genesis thì thầm:
[Đây là “Người Mang Ký Ức Lỗi”. Chỉ khi tất cả các bạn cùng nhau chữa lành cho cô ấy, Server Ẩn mới hé lộ bí mật.]
IronTank nhăn mặt: “Chữa lành cho NPC à? Dễ hơn đánh boss nhiều.”
ZeroBlaze liếc sang: “Đừng chủ quan. Ở đây không có gì là bình thường.”
NightCrow khoanh tay: “Nếu không hợp tác, chẳng ai qua nổi đâu.”
CodeWitch hừ lạnh: “Tôi sẽ không để cảm xúc chi phối.”
Genesis nở nụ cười bí ẩn, lặng lẽ lùi lại, để nhóm người chơi đối diện với NPC kỳ lạ kia.
DawnHealer tiến lên trước, ánh mắt dịu dàng: “Em tên gì?”
Cô gái nhỏ không đáp, chỉ ôm chặt đầu, dòng mã đỏ trên da càng hiện rõ. Mỗi khi ai lại gần, một luồng dữ liệu đen trào ra, đẩy lùi mọi phép thuật và kỹ năng.
Tô Kỳ thử tàng hình, nhưng bị sóng dữ liệu kéo bật ra. IronTank dựng khiên chắn, nhưng khiên lập tức nứt vỡ, báo động chỉ số phòng ngự bị đảo ngược. ZeroBlaze thử giải phóng kiếm khí, nhưng mọi đòn tấn công đều hóa thành hoa giấy, rơi lả tả.
DawnHealer nhắm mắt, thì thầm: “Giải Phóng Ký Ức.” Làn sáng xanh dương lan tỏa, ôm lấy cô gái nhỏ. Bên trong, Lâm Đan cảm nhận được từng mảnh ký ức vỡ vụn: tiếng quát mắng, ánh mắt lạnh lùng, cảm giác bị bỏ rơi, nỗi sợ trở thành dữ liệu vô dụng…
Cô khẽ nói: “Em không cô đơn. Ở đây, ai cũng từng bị tổn thương. Nhưng chúng ta vẫn ở lại, vẫn muốn được lắng nghe.”
Làn sáng dịu dần. Tô Kỳ tiến lên, đặt tay lên vai cô bé: “Nếu em cần, chị sẽ làm bạn. Em không phải một con số lỗi.”
IronTank cười lớn: “Có gì đâu, ai chẳng từng yếu đuối. Nhưng tụi mình mạnh lên là nhờ có nhau.”
ZeroBlaze đặt kiếm xuống, gật đầu: “Ai cũng có bóng tối. Quan trọng là dám nhìn thẳng vào nó.”
NightCrow, dù lạnh lùng, cũng lặng lẽ tiến lại gần, ánh mắt chùng xuống: “Đôi khi, mạnh mẽ nhất là khi biết xin giúp đỡ.”
CodeWitch ngập ngừng, rồi đưa tay ra, thì thầm như sợ ai nghe thấy: “Nếu muốn, tôi có thể sửa lại mã nguồn cho em.”
GodHand vẫn đứng ngoài, nhưng ánh mắt đã dịu đi, lặng lẽ quan sát.
Dòng mã đỏ trên người cô bé bắt đầu nhạt dần, ánh mắt dần có lại ánh sáng. Genesis xuất hiện, mỉm cười:
[Chúc mừng. Các bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên. Phần thưởng: Một mảnh “Chìa Khóa Hệ Thống”. Còn bốn mảnh nữa để mở lối ra Server Ẩn.]
Đột ngột, một tiếng cảnh báo vang lên:
[Cảnh báo: Lỗi hệ thống! Một người chơi bị nhiễm “Virus Ảo Ảnh”.]
Mọi người quay lại, thấy Tô Kỳ ôm đầu, ánh mắt thất thần. Dòng mã đỏ trên người cô bé dần chuyển sang tím, từng ký hiệu lập trình lan khắp cơ thể, biến đổi chỉ số liên tục.
CodeWitch nhíu mày: “Không phải do tôi. Đây là virus hệ thống thật sự, không phải kỹ năng.”
Genesis trầm giọng: [Thử thách mới bắt đầu. Nếu không chữa lành cho đồng đội, toàn bộ nhóm sẽ bị “đóng băng” chỉ số vĩnh viễn.]
ZeroBlaze siết chặt kiếm, IronTank lao đến đỡ Tô Kỳ, DawnHealer lặng lẽ đặt tay lên trán cô bé, ánh sáng chữa lành bùng lên lần nữa.
Nhưng lần này, dòng mã tím tràn qua, nuốt trọn phép thuật. Genesis lặng lẽ lùi lại, ánh mắt như chờ đợi.
Bóng tối trong Server Ẩn lại trỗi dậy, từng thực thể mặt nạ trắng bắt đầu chuyển động, kéo theo những vệt sáng tím dữ dội. Tất cả đều hướng về phía Tô Kỳ.
Ở rìa không gian, NightCrow rút kiếm, CodeWitch bắt đầu gõ lệnh, GodHand xoay côn, tất cả đều sẵn sàng cho một cuộc chiến không ai đoán trước.
Và khi làn sóng dữ liệu vỡ òa, Genesis khẽ cười, thì thầm như gió thoảng:
[Chìa khóa đầu tiên đã lộ diện. Nhưng ai mới là người thực sự đủ mạnh để mở khóa bí ẩn Server này?]
Bóng tối lại phủ xuống, nhịp tim mọi người cùng dồn dập, chờ đợi một trận chiến không chỉ để sinh tồn, mà còn để giữ lấy chính mình.











