Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Sau lưng, Trần Thụy không đuổi theo.

Anh ta chỉ đứng trong màn mưa, giống như cuối cùng cũng hiểu ra rằng có những người một khi đã bị đẩy ra xa, sẽ không bao giờ quay lại nữa.

15

Ba tháng sau, Khải Hàng Technology hoàn toàn ổn định.

Dưới sự điều hành của tôi, công ty cắt bỏ những dự án thua lỗ, tái cấu trúc bộ phận kỹ thuật, đồng thời khởi động lại thuật toán Tinh Trần đã từng bị phủ bụi suốt nhiều năm.

Dự án mới vừa công bố đã nhận được khoản đầu tư chiến lược từ một tập đoàn công nghệ quốc tế.

Truyền thông gọi tôi là nữ Chủ tịch trở về từ đống tro tàn.

Tôi không thích danh xưng đó.

Tôi không trở về từ đống tro tàn.

Tôi vốn luôn đứng ở đó, chỉ là có người từng cố tình che khuất ánh sáng của tôi mà thôi.

Lâm Hiểu và Lâm Đào bị bắt tại sân bay của một quốc gia Đông Nam Á khi đang chuẩn bị chuyển tiếp sang châu Âu.

Toàn bộ số tiền bị chuyển đi được thu hồi hơn phân nửa, phần còn lại cũng bị phong tỏa theo thủ tục tư pháp.

Ông Trương Hành bị điều tra, sau đó chính thức bị khởi tố.

Mẹ của Trần Thụy từng vài lần gọi điện cho tôi, nhưng tôi không nghe.

Sau này bà ta gửi đến một tin nhắn rất dài, nói Trần Thụy đã ra nước ngoài điều trị, nói anh ta trước khi đi vẫn hỏi tôi có khỏe không.

Tôi chỉ đọc, rồi xóa.

Có những lời hỏi thăm đến quá muộn sẽ không còn là quan tâm nữa.

Nó chỉ giống một hòn đá ném xuống mặt hồ đã đóng băng, không thể tạo ra gợn sóng, chỉ khiến người ta nghe thấy một tiếng va chạm lạnh lẽo.

Cuối thu năm ấy, tôi đến tham dự một diễn đàn công nghệ ở Zurich.

Sau khi kết thúc bài phát biểu, tôi nhận được một phong thư không ghi tên người gửi.

Bên trong là một tấm ảnh.

Trong ảnh, Trần Thụy ngồi trên ghế dài bên ngoài một viện điều dưỡng, trên đầu gối đặt một cuốn sách, bên cạnh là một cây phong đang chuyển màu đỏ rực.

Anh ta gầy hơn trước rất nhiều, nhưng tinh thần có vẻ không tệ.

Mặt sau tấm ảnh có một dòng chữ.

Xin lỗi em, và cảm ơn em vì đã không tha thứ cho anh.

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Sau đó, tôi xé tấm ảnh làm đôi, ném vào thùng rác.

Trợ lý đứng bên cạnh nhìn tôi, có vẻ muốn nói rồi lại thôi.

Tôi khẽ cười.

“Cô thấy tôi rất tàn nhẫn sao?”

Cô ấy lắc đầu thật nhanh.

“Không ạ, em chỉ cảm thấy Chủ tịch Tô rất tỉnh táo.”

Tôi nhìn dòng người qua lại ngoài cửa kính sân bay, nhẹ giọng nói:

“Tỉnh táo không phải vì không đau, mà là sau khi đau xong, vẫn biết mình phải đi đâu.”

Đêm đó, tôi bay về nước.

Máy bay xuyên qua tầng mây dày đặc, thành phố bên dưới dần biến thành những đốm sáng nhỏ bé.

Tôi mở máy tính, tiếp tục xem bản kế hoạch mở rộng thị trường châu Âu.

Cuộc đời tôi đã từng bị cuốn vào tình yêu, hôn nhân, phản bội và thù hận.

Nhưng từ nay về sau, tôi muốn nó thuộc về chính mình.

Không còn là vợ của ai.

Không còn là người đứng sau ai.

Tôi là Tô Nhiên.

Là người sáng lập thật sự của Khải Hàng Technology.

Là người đã từng ngã xuống trong cuộc hôn nhân mười năm, rồi tự tay kéo mình đứng dậy giữa đống hoang tàn.

16

Một năm sau, Khải Hàng Technology chính thức niêm yết trên sàn giao dịch quốc tế.

Ngày đánh chuông khai sàn, tôi mặc bộ vest đen năm xưa, bộ chiến bào từng được cất trong tủ suốt rất lâu, nay cuối cùng cũng trở thành áo giáp của riêng tôi.

Dưới ánh đèn flash chớp liên tục, tôi đứng trước ống kính truyền thông, bình tĩnh mỉm cười.

Có phóng viên hỏi:

“Chủ tịch Tô, rất nhiều người nói thành công hôm nay của cô bắt nguồn từ một cuộc báo thù. Cô nghĩ sao về điều đó?”

Tôi nhìn thẳng vào máy quay.

“Báo thù có thể khiến một người đứng dậy, nhưng thứ giúp người đó đi xa chưa bao giờ là hận thù.”

“Thứ thật sự đưa tôi đến hôm nay là năng lực, là kiên trì, và là việc tôi cuối cùng cũng không còn đặt cuộc đời mình vào tay bất kỳ ai.”

Cả khán phòng im lặng vài giây, sau đó vang lên tiếng vỗ tay kéo dài.

Buổi tối hôm ấy, tôi nhận được một cuộc gọi quốc tế.

Là số lạ.

Tôi nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng vẫn nhấn nghe.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên giọng nói quen thuộc của Trần Thụy.

“Nhiên Nhiên, chúc mừng em.”

Giọng anh ta yếu hơn trước, nhưng rất bình thản.

Tôi đứng trước cửa kính khách sạn, nhìn thành phố rực sáng bên dưới.

“Cảm ơn.”

Anh ta khẽ cười.

“Anh thấy em trên bản tin. Em rất đẹp, cũng rất giống em của ngày xưa.”

Tôi không đáp.

Anh ta lại nói:

“Anh sắp phẫu thuật thử nghiệm. Tỷ lệ thành công không cao, nên trước khi vào phòng mổ, anh muốn gọi cho em một cuộc.”

Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên kính.

Một năm trước, nếu nghe câu này, có lẽ tôi sẽ đau đến không thở nổi.

Nhưng lúc này, tôi chỉ thấy lòng mình rất yên tĩnh.

“Trần Thụy, em hy vọng anh sống.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi tiếp tục nói:

“Không phải vì em còn yêu anh, cũng không phải vì em tha thứ cho anh. Em chỉ hy vọng anh sống để tự mình gánh lấy tất cả những lựa chọn mà anh đã đưa ra.”

“Đừng chết như một kẻ tự cho mình là bi thương và cao thượng. Sống đi, sống thật lâu, rồi học cách tôn trọng cuộc đời của người khác.”

Trần Thụy khẽ thở ra.

“Nhiên Nhiên, em thật sự thay đổi rồi.”

“Không.”

Tôi bình thản nói.

“Em chỉ trở lại là chính mình.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi không hỏi anh ta đang ở đâu, cũng không hỏi ca phẫu thuật diễn ra khi nào.

Tôi chỉ đặt điện thoại xuống, mở chai rượu vang mà Chu Tình gửi đến, tự rót cho mình một ly.

Ngoài cửa sổ, pháo hoa của thành phố xa lạ bỗng nở rộ trên nền trời đêm.

Tôi nâng ly về phía khoảng không rực rỡ ấy.

Không phải để chúc mừng chiến thắng trước Trần Thụy.

Cũng không phải để tiễn biệt cuộc hôn nhân đã chết.

Mà là để chúc mừng chính tôi.

Chúc mừng tôi cuối cùng đã hiểu ra rằng, phụ nữ không cần phải thắng một người đàn ông mới được xem là chiến thắng.

Chiến thắng thật sự là khi cô ấy không còn cần ai định nghĩa giá trị của mình.

Nhiều năm sau, khi người ta nhắc đến Khải Hàng Technology, họ sẽ không còn nói đó từng là công ty của Trần Thụy.

Họ sẽ nói, đó là đế quốc công nghệ do Tô Nhiên tự tay giành lại, tự tay tái sinh, rồi tự tay đưa lên đỉnh cao.

Còn Trần Thụy, Lâm Hiểu, luật sư Vương, hay tất cả những người từng bước qua cuộc đời tôi với dao nhọn trong tay, cuối cùng đều chỉ trở thành những cái tên bị thời gian phủ bụi.

Tôi khép rèm cửa lại, quay về bàn làm việc.

Trên màn hình máy tính là bản kế hoạch cho mười năm tiếp theo của Khải Hàng Technology.

Tôi đặt ly rượu xuống, cầm bút ký tên mình vào trang cuối cùng.

Tô Nhiên.

Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, không còn run rẩy vì nước mắt như ngày ký vào tờ thỏa thuận ly hôn năm ấy.

Ngoài kia, trời đã sáng.

Và lần này, ánh bình minh thuộc về tôi.

Hết

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử