Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Một câu nói khiến cả hội trường hoàn toàn im bặt.

Gương mặt Hứa Chính Đình cứng đờ.

“Con gái?”

Bố tôi nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng bên cạnh.

Giọng ông rõ ràng truyền đến từng góc hội trường.

“Giới thiệu chính thức với mọi người.”

“Đây là con gái duy nhất của tôi, Tạ Thanh Dao.”

“Đồng thời cũng là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Tập đoàn Tạ Thị.”

“Bắt đầu từ hôm nay, con bé sẽ đại diện Tạ gia phụ trách toàn bộ dự án đầu tư và cải tổ Bệnh viện Minh Đức.”

Không khí dường như bị rút sạch.

Tiểu Mẫn đứng ở cuối hội trường, hai tay che miệng.

Những đồng nghiệp từng cười khi nghe tôi nói về nhà kế thừa gia sản đều trợn tròn mắt.

“Chị Thanh Dao nói thật…”

“Cô ấy thật sự về nhà thừa kế tài sản.”

“Trời ơi, Tạ Thị là của gia đình cô ấy?”

“Vậy năm năm qua cô ấy ở khoa Ngoại làm việc đến kiệt sức để làm gì?”

“Trải nghiệm cuộc sống thật sao?”

Hứa Nhược Lam lắc đầu.

“Không thể nào.”

Cô ta bước xuống sân khấu.

“Tạ Thanh Dao chỉ là người từ một huyện nhỏ.”

“Hồ sơ nhân sự của cô ta ghi rất rõ.”

“Cô ta không thể là người của Tạ gia.”

Tôi nhìn cô ta.

“Thông tin quê quán trong hồ sơ là nơi bà ngoại tôi sinh sống.”

“Còn việc che giấu thân phận là lựa chọn cá nhân của tôi.”

“Có vấn đề gì sao?”

“Cô đang nói dối.”

Hứa Nhược Lam chỉ vào chiếc váy của tôi.

“Thiên kim Tạ gia sao có thể làm bác sĩ bình thường suốt năm năm?”

“Sao có thể sống trong một căn hộ nhỏ?”

“Sao có thể mặc những món đồ không có thương hiệu?”

Mẹ tôi không nhịn được cười nhạt.

“Con gái tôi muốn mặc gì, sống ở đâu, làm công việc nào là quyền của nó.”

“Chẳng lẽ người có tiền phải khắc giá trị tài sản lên trán mới được công nhận?”

Trần Minh lấy ra một tập hồ sơ.

“Đây là giấy ủy quyền cổ phần, giấy xác nhận người thừa kế và quyết định bổ nhiệm cô Tạ Thanh Dao làm đại diện toàn quyền của Tạ Thị tại dự án Minh Đức.”

“Bộ phận pháp lý hai bên đều có thể xác minh.”

“Các cơ quan truyền thông cũng sẽ nhận được thông cáo chính thức trong hôm nay.”

Hứa Nhược Lam vẫn không chịu tin.

Cô ta quay sang nhìn viện trưởng Hứa.

“Bố, bố nói gì đi.”

Hứa Chính Đình không trả lời.

Ông ta đã nhìn thấy con dấu trên văn bản.

Đó là con dấu cao nhất của Tạ Thị.

Không ai có thể làm giả.

Sắc mặt ông ta trắng bệch.

Lâm Tú Vân cũng đứng bất động.

Bà ta nhớ đến tấm séc hai triệu bị tôi xé trước mặt mình.

Khi ấy, bà ta còn nói số tiền đó đủ để tôi mua một căn nhà nhỏ ở huyện.

Nhưng chỉ riêng khoản đầu tư Tạ Thị dự kiến rót vào Minh Đức đã lên đến hàng chục tỷ.

Hai triệu của Tần gia đối với tôi thật sự không đáng để nhìn.

Tần Mặc Xuyên cuối cùng cũng bước xuống sân khấu.

Anh nhìn tôi chăm chú.

“Thanh Dao…”

Giọng anh khàn đến mức gần như không nghe rõ.

“Em là con gái của chủ tịch Tạ?”

“Đúng.”

“Tại sao em chưa từng nói với anh?”

Tôi bình tĩnh hỏi lại:

“Tại sao tôi phải nói?”

Anh nghẹn lời.

Tôi tiếp tục:

“Anh từng hỏi tôi sao?”

“Trong năm năm qua, anh chưa từng quan tâm gia đình tôi làm gì.”

“Anh chỉ biết tôi lớn lên ở một huyện nhỏ.”

“Sau đó tự mình kết luận rằng tôi không tiền không thế.”

“Anh chưa từng hỏi, bởi vì trong lòng anh vốn không coi trọng câu trả lời.”

Sắc mặt anh càng lúc càng khó coi.

“Không phải.”

“Anh chỉ nghĩ em không muốn nhắc đến.”

“Thanh Dao, nếu anh biết em là…”

“Nếu anh biết tôi là người của Tạ gia, anh sẽ không đính hôn với Hứa Nhược Lam.”

Tôi nói thay anh.

“Có đúng không?”

Tần Mặc Xuyên lập tức đáp:

“Đúng.”

Cả hội trường lại vang lên tiếng xôn xao.

Gương mặt Hứa Nhược Lam trắng bệch.

Cô ta không thể tin nổi nhìn người đàn ông vừa định trao nhẫn cho mình.

“Mặc Xuyên, anh nói gì?”

Tần Mặc Xuyên không nhìn cô ta.

Trong mắt anh chỉ còn tôi.

“Thanh Dao, anh không biết.”

“Nếu anh biết thân phận của em, anh nhất định sẽ thuyết phục gia đình.”

“Anh sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này.”

Tôi bật cười.

“Tần Mặc Xuyên, anh vẫn chưa hiểu sao?”

“Điều khiến tôi rời đi không phải vì anh lựa chọn một người có gia thế hơn tôi.”

“Mà là vì anh lừa dối.”

“Anh vừa muốn lợi dụng hôn nhân để đổi lấy tiền đồ, vừa muốn giữ tôi bên cạnh.”

“Anh không lựa chọn Hứa Nhược Lam vì yêu cô ta.”

“Bây giờ anh muốn quay lại cũng không phải vì yêu tôi hơn trước.”

“Anh chỉ phát hiện giá trị của tôi cao hơn cô ta.”

Từng câu từng chữ khiến gương mặt anh mất hết huyết sắc.

Hứa Nhược Lam đột nhiên bật cười.

Tiếng cười chói tai.

“Thì ra là vậy.”

Cô ta tháo chiếc nhẫn chưa kịp đeo, ném thẳng vào người Tần Mặc Xuyên.

“Anh luôn miệng nói chỉ cần đính hôn hai năm.”

“Sau khi lấy được dự án và vị trí trong hiệp hội, anh sẽ tìm cách hủy hôn với em.”

“Anh còn nói Tạ Thanh Dao chỉ là một người phụ nữ không có gia thế, ngoài việc biết chăm sóc anh thì chẳng có gì đáng để nhắc đến.”

“Mặc Xuyên, bây giờ phát hiện cô ta là thiên kim Tạ gia, anh lập tức hối hận rồi sao?”

Những lời ấy khiến ánh mắt mọi người nhìn Tần Mặc Xuyên hoàn toàn thay đổi.

Anh quay sang quát:

“Hứa Nhược Lam, em im miệng.”

“Tại sao em phải im?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử