Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Cô ta đỏ mắt.

“Không phải anh nói cuộc hôn nhân này chỉ là giao dịch sao?”

“Em đồng ý giao dịch với anh.”

“Nhưng bây giờ anh muốn vứt bỏ em ngay trước mặt cả bệnh viện?”

“Anh tưởng mình sạch sẽ hơn ai?”

Tôi đứng nhìn hai người bọn họ vạch trần nhau.

Trong lòng không còn một chút gợn sóng.

Một người biết rõ anh đã có bạn gái nhưng vẫn muốn dùng quyền thế ép tôi rời đi.

Một người biết rõ mình sắp đính hôn nhưng vẫn muốn giữ bạn gái cũ bên cạnh.

Bọn họ thật sự rất xứng đôi.

8

Viện trưởng Hứa thấy tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, vội vàng cầm micro.

“Hôm nay là ngày vui.”

“Chuyện riêng của bọn trẻ có lẽ xuất hiện một vài hiểu lầm.”

“Chúng ta tạm thời bỏ qua.”

“Quan trọng nhất vẫn là lễ ký kết hợp tác giữa Minh Đức và Tạ Thị.”

Ông ta cố gắng nở nụ cười với bố tôi.

“Chủ tịch Tạ, mọi tài liệu đã được chuẩn bị.”

“Chúng ta có thể tiến hành ký kết.”

Bố tôi không nhận micro.

Ông nhìn sang tôi.

“Hôm nay người đại diện Tạ Thị không phải tôi.”

“Tất cả do Thanh Dao quyết định.”

Ánh mắt của toàn bộ hội trường lại tập trung lên người tôi.

Tôi bước lên sân khấu.

Hứa Chính Đình lập tức nở nụ cười lấy lòng.

“Cô Tạ…”

Tôi nhìn ông ta.

“Viện trưởng Hứa, trước khi ký kết, Tạ Thị có một số vấn đề cần làm rõ.”

Trần Minh đưa điều khiển cho nhân viên kỹ thuật.

Màn hình lớn phía sau sân khấu thay đổi.

Những tấm ảnh đính hôn biến mất.

Thay vào đó là bảng thống kê mua sắm thiết bị y tế trong ba năm gần đây.

Hứa Chính Đình vừa nhìn thấy tên các công ty trên đó, sắc mặt lập tức thay đổi.

Tôi nói:

“Trong ba năm, Bệnh viện Minh Đức đã chi hơn một tỷ cho các thiết bị và vật tư từ sáu nhà cung cấp.”

“Giá trung bình cao hơn thị trường từ mười lăm đến ba mươi phần trăm.”

“Ba trong số sáu công ty có quan hệ trực tiếp với người thân của viện trưởng Hứa.”

“Trong đó, công ty Minh Thái do em vợ ông nắm quyền điều hành.”

“Viện trưởng Hứa có thể giải thích không?”

Cả hội trường ồ lên.

Hứa Chính Đình vội vàng nói:

“Đây chỉ là sự trùng hợp.”

“Việc mua sắm đều thông qua đấu thầu.”

Màn hình tiếp tục hiện ra những bản báo giá.

“Ba công ty tham gia đấu thầu có cùng địa chỉ đăng ký kế toán.”

“Dữ liệu tài chính cũng được gửi từ cùng một địa chỉ mạng.”

“Viện trưởng Hứa thật sự cho rằng đây là đấu thầu công khai sao?”

Mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán ông ta.

“Những việc này tôi không trực tiếp phụ trách.”

“Có thể cấp dưới…”

“Tất cả quyết định mua sắm trên năm triệu đều có chữ ký của ông.”

Tôi cắt ngang.

“Ông không thể dùng một câu không biết để phủ nhận trách nhiệm.”

Hứa Nhược Lam lao lên sân khấu.

“Hôm nay là lễ đính hôn của tôi.”

“Tạ Thanh Dao, cô cố ý lựa chọn hôm nay để công bố những thứ này, chẳng qua vì muốn trả thù.”

Tôi quay sang nhìn cô ta.

“Nếu Hứa gia không làm sai, tôi lấy gì để trả thù?”

“Cô…”

“Còn nữa.”

Màn hình chuyển sang hồ sơ của Hứa Nhược Lam.

“Bằng cấp và quá trình đào tạo cô cung cấp cho Minh Đức có nhiều nội dung không đúng sự thật.”

“Khóa đào tạo ba tháng được ghi thành chương trình hai năm.”

“Hai bài nghiên cứu đứng tên cô đều có giao dịch tài chính với tác giả thật.”

“Cô dựa vào những thành tích này để được bổ nhiệm làm phó chủ nhiệm.”

“Cô Hứa, cô có thể giải thích không?”

Hứa Nhược Lam lùi lại một bước.

“Tôi không biết.”

“Bố tôi xử lý hồ sơ.”

“Cô nên hỏi ông ấy.”

Viện trưởng Hứa lập tức nhìn cô ta.

“Nhược Lam!”

Chỉ trong vài phút, hai bố con bắt đầu đẩy trách nhiệm cho nhau.

Những đồng nghiệp từng bị Hứa Nhược Lam chèn ép nhìn cảnh tượng ấy, không ai che giấu được vẻ hả hê.

Tôi giơ tay.

Hội trường dần yên tĩnh.

“Dựa trên kết quả thẩm định, Tạ Thị quyết định vẫn tiếp tục đầu tư vào Bệnh viện Minh Đức.”

Một câu nói khiến Hứa Chính Đình thở phào.

Nhưng lời tiếp theo của tôi lập tức đánh tan hy vọng ấy.

“Điều kiện là ban quản lý hiện tại phải tạm ngừng chức vụ để phục vụ kiểm toán.”

“Viện trưởng Hứa Chính Đình bị đình chỉ ngay từ hôm nay.”

“Phó chủ nhiệm Hứa Nhược Lam bị thu hồi quyết định bổ nhiệm.”

“Tất cả hồ sơ có dấu hiệu gian lận sẽ được chuyển cho cơ quan có thẩm quyền.”

Hứa Chính Đình giận dữ.

“Cô không có quyền.”

“Thỏa thuận còn chưa được ký.”

“Tạ Thị chưa phải cổ đông của Minh Đức.”

Tôi gật đầu.

“Ông nói đúng.”

“Vì vậy, năm phút trước, hội đồng cổ đông Minh Đức đã tổ chức biểu quyết khẩn cấp.”

Trần Minh đưa ra một văn bản khác.

“Bốn cổ đông hiện tại đã đồng ý chuyển nhượng tổng cộng năm mươi ba phần trăm cổ phần cho Tạ Thị.”

“Giao dịch có hiệu lực từ chín giờ sáng hôm nay.”

“Cô Tạ Thanh Dao hiện là người đại diện cho cổ đông lớn nhất.”

“Hội đồng quản trị cũng đã thông qua quyết định đình chỉ chức vụ của ông.”

Hứa Chính Đình loạng choạng lùi lại.

Ông ta quay sang nhìn những cổ đông ngồi phía dưới.

Không một ai dám đối diện với ông.

Khi Minh Đức thiếu vốn, Hứa Chính Đình cho rằng Tạ Thị là chiếc phao cứu mạng.

Ông ta không ngờ chiếc phao ấy cũng có thể kéo ông ta khỏi vị trí viện trưởng.

Tôi nhìn xuống hàng ghế của các nhân viên.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 12 - Ngày Bạn Trai Đính Hôn, Tôi Công Khai Thân Phận | uTruyện