Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Việc thay đổi ban quản lý sẽ không ảnh hưởng đến hoạt động khám chữa bệnh.”

“Tất cả bác sĩ, y tá và nhân viên không liên quan đến sai phạm vẫn làm việc bình thường.”

“Tạ Thị sẽ bổ sung quỹ phúc lợi, thanh toán các khoản lương thưởng còn chậm và xây dựng cơ chế thăng chức minh bạch.”

“Hôm nay, người phải rời khỏi Minh Đức không phải những người không có xuất thân.”

“Mà là những kẻ không có đạo đức nghề nghiệp.”

Tiếng vỗ tay vang lên từ cuối hội trường.

Người đầu tiên vỗ tay là Tiểu Mẫn.

Sau đó, ngày càng nhiều người đứng lên.

Tiếng vỗ tay nhanh chóng bao phủ cả hội trường.

Nhiều năm qua, không ít nhân viên đã bất mãn với cách điều hành của Hứa Chính Đình.

Nhưng vì sợ mất việc, không ai dám lên tiếng.

Hôm nay, cuối cùng cũng có người thay đổi tất cả.

9

Khi tiếng vỗ tay dần lắng xuống, Tần Mặc Xuyên bước về phía tôi.

“Thanh Dao.”

Anh không còn vẻ bình tĩnh thường ngày.

“Chuyện của Hứa gia không liên quan đến anh.”

“Anh chưa từng tham gia mua sắm thiết bị.”

“Anh cũng không biết hồ sơ của Hứa Nhược Lam có vấn đề.”

Tôi nhìn anh.

“Anh cho rằng hôm nay mình chỉ cần giải thích chuyện của Hứa gia sao?”

Ánh mắt anh thay đổi.

Màn hình phía sau tiếp tục hiện ra một bài nghiên cứu.

Tên tác giả đầu tiên là Tần Mặc Xuyên.

Tên tôi nằm ở vị trí thứ tư.

Tần Mặc Xuyên lập tức hiểu.

“Thanh Dao, bài nghiên cứu này em từng đồng ý…”

“Đúng.”

“Tôi đồng ý để tên anh đứng đầu.”

“Nhưng tôi chưa từng đồng ý để anh ghi trong hồ sơ thăng chức rằng mình độc lập xây dựng toàn bộ phương pháp.”

“Cũng chưa từng đồng ý để anh xóa tên tôi khỏi danh sách người nhận thưởng.”

Anh mím môi.

“Anh định chia khoản thưởng đó cho em.”

“Nhưng em từng nói không quan tâm đến tiền.”

Tôi bật cười.

“Anh lấy thành quả của tôi rồi biện minh rằng tôi không quan tâm đến tiền?”

“Thứ anh lấy không chỉ là tiền.”

“Mà còn là quyền được ghi nhận.”

Tần Mặc Xuyên bước thêm một bước.

“Anh có thể sửa lại.”

“Anh sẽ công khai đóng góp của em.”

“Anh sẽ trả lại toàn bộ tiền thưởng.”

“Thanh Dao, chuyện đã qua ba năm.”

“Chúng ta không cần vì chuyện đó…”

Màn hình chuyển sang biên bản biến chứng phẫu thuật.

Chữ ký của anh hiện lên rất rõ.

Lần này, Tần Mặc Xuyên hoàn toàn im lặng.

Tôi hỏi:

“Còn chuyện này thì sao?”

“Quyết định phẫu thuật là của anh.”

“Báo cáo nội bộ lại ghi tôi không tuân thủ quy trình.”

“Tại sao?”

Gương mặt anh trắng bệch.

Một lúc lâu sau, anh mới nói:

“Bố anh sắp được đề cử vào hiệp hội.”

“Nếu lúc đó anh có sai sót chuyên môn, chuyện của ông ấy sẽ bị ảnh hưởng.”

“Em còn trẻ.”

“Cho dù bị ghi một lần cảnh cáo cũng không ảnh hưởng quá lớn.”

“Anh vốn định sau này bù đắp…”

Cả hội trường đồng loạt vang lên tiếng hít sâu.

Ngay cả những người từng ngưỡng mộ Tần Mặc Xuyên cũng nhìn anh bằng ánh mắt khó tin.

Anh là trưởng khoa.

Tôi là cấp dưới.

Anh dùng quyền lực của mình đẩy trách nhiệm cho tôi.

Chỉ vì cho rằng sự nghiệp của anh quan trọng hơn sự nghiệp của tôi.

Tôi đã yêu một người như vậy suốt năm năm.

Thật đáng buồn.

Nhưng may mắn, bây giờ tôi đã tỉnh lại.

“Tần Mặc Xuyên.”

“Từ hôm nay, anh bị tạm đình chỉ vị trí trưởng khoa để phục vụ điều tra.”

“Giải thưởng và chức danh liên quan đến bài nghiên cứu sẽ được hội đồng học thuật xem xét lại.”

“Biên bản phẫu thuật cũng phải được điều tra độc lập.”

“Nếu xác định có hành vi làm sai lệch hồ sơ, bệnh viện sẽ xử lý theo quy định.”

Anh nhìn tôi.

“Em muốn hủy hoại sự nghiệp của anh?”

“Tôi không hủy hoại anh.”

“Tất cả những giấy tờ này đều do chính anh ký.”

“Tôi chỉ đưa chúng ra ánh sáng.”

“Anh cho rằng tôi làm vậy vì trả thù?”

Tôi bước đến gần.

“Vậy anh hãy tự hỏi.”

“Nếu người bị anh lấy thành quả không phải tôi.”

“Nếu người bị anh đẩy trách nhiệm không phải bạn gái anh.”

“Anh có xứng đáng tiếp tục ngồi ở vị trí trưởng khoa không?”

Anh không trả lời được.

Tần Chấn Quốc, bố anh, cuối cùng cũng đứng dậy.

Ông ta bước lên sân khấu, cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Cô Tạ.”

“Những vấn đề chuyên môn có thể giao cho hội đồng xử lý.”

“Nhưng hôm nay là lễ đính hôn của hai gia đình.”

“Cô công khai tất cả trước đông người như vậy, có phải hơi quá đáng không?”

Tôi nhìn ông ta.

“Ông Tần cảm thấy quá đáng?”

“Vậy khi con trai ông giấu tôi đính hôn, Tần gia có từng cảm thấy quá đáng không?”

“Khi vợ ông dùng hai triệu ép tôi rời đi, bà ấy có từng cảm thấy quá đáng không?”

“Khi con trai ông đẩy trách nhiệm chuyên môn cho cấp dưới để bảo vệ tiền đồ của gia đình, ông có từng cảm thấy quá đáng không?”

Tần Chấn Quốc cứng họng.

Mẹ tôi bước lên.

Bà đứng bên cạnh tôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn vợ chồng Tần gia.

“Con gái tôi giấu thân phận không có nghĩa nó không có gia đình.”

“Nó không dùng quyền thế không có nghĩa người khác được phép tùy ý chà đạp.”

“Các người cho rằng nó không tiền không thế nên vừa lừa dối, vừa sỉ nhục.”

“Bây giờ phát hiện nó là người thừa kế Tạ gia, các người lại muốn nói chuyện thể diện.”

“Thể diện của Tần gia đáng giá hơn danh dự của con gái tôi sao?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử