Chương 1: Trọng Sinh Dưới Ánh Nguyệt
Mưa đêm rơi nặng hạt, từng giọt nước va vào mái ngói phủ Thượng thư tạo thành bản nhạc lặng lẽ của trời đất. Ánh chớp lóe lên ngoài song cửa, soi rõ từng vết nứt trên khung cửa sổ cũ kỹ. Trong căn phòng nhỏ, Lục Trinh Nhi bất chợt bừng tỉnh. Cảm giác lạnh buốt len lỏi từng thớ thịt, khiến toàn thân nàng rùng mình. Đầu óc mơ hồ, ký ức như một dòng sông ngược chảy, cuốn nàng về giữa hai bờ thực và mộng.
Nàng đưa tay chạm vào mặt, rồi sờ khẽ lên mái tóc dài xõa trên gối. Bàn tay mềm mại, không còn những vết chai sần vì xiềng xích ngục tù, cũng chẳng còn mùi máu tanh và bụi đất ngấm tận xương. Nàng nhìn quanh, ánh nến nhỏ nhoi lay động trên chiếc giá đồng, soi lên màn trướng màu ngà thêu hoa mai thanh nhã, tủ gỗ lim khắc hoa văn mộc mạc, và lò hương đồng nhỏ đặt trong góc – tất cả đều là những vật quen thuộc thuở thiếu thời, những thứ nàng từng tưởng đã mãi mãi mất đi.
Trinh Nhi nhắm mắt lại, nỗi đau từ kiếp trước ập đến. Tiếng xiềng xích lạch cạch, tiếng kêu gào tuyệt vọng của mẫu thân, ánh mắt lạnh lùng của cha, khuôn mặt đầy thương hại của người từng là bạn tâm giao – tất cả như một cơn ác mộng dài đằng đẵng không có lối ra. Nàng đã chết, chết trong nỗi oan khuất, chết trong bùn lầy tủi nhục. Nhưng giờ đây, nàng lại sống lại, trở về với tuổi mười sáu, khi mọi bi kịch còn chưa bắt đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, Trinh Nhi cảm nhận rõ ràng nhịp đập của trái tim. Đó không chỉ là sự sống, mà còn là lời nhắc nhở về sứ mệnh mới – phải thay đổi số phận, phải bảo vệ mẫu thân, phải ngăn cản những bi kịch đã từng diễn ra.
Cánh cửa phòng khẽ mở. Dương thị bước vào, dáng người đoan trang, gương mặt phúc hậu ẩn giấu bao nỗi niềm. Bà nhẹ nhàng tiến lại, đặt bàn tay ấm áp lên trán con gái. Giọng nói dịu dàng vang lên, xua tan mọi lạnh giá:
– Trinh Nhi, con tỉnh rồi sao? Đêm nay trời trở lạnh, con thấy trong người thế nào?
Nước mắt dâng đầy mi, Trinh Nhi vội quay mặt đi, cố giấu đi nỗi xúc động đang dâng trào. Một phần trong nàng muốn òa khóc như đứa trẻ, một phần lại tự nhủ phải mạnh mẽ hơn bất kỳ ai. Nàng khẽ đáp, giọng run rẩy:
– Mẫu thân, con chỉ mơ thấy một giấc mộng dài, lạnh lẽo quá. Xin người ngồi lại bên con một lát, được không?
Dương thị mỉm cười, ngồi xuống bên mép giường, nhẹ vuốt mái tóc con gái. Bàn tay ấy, hơi ấm ấy, là nơi duy nhất trong cuộc đời này Trinh Nhi cảm nhận được sự bình yên. Nàng khẽ dựa đầu vào vai mẹ, hít sâu mùi hương dịu nhẹ quen thuộc, để mọi đau thương dần dịu xuống.
– Đừng sợ, con gái ngoan. Ngoài trời mưa lớn, ta đã bảo nha hoàn nhóm thêm than, lát nữa sẽ dặn họ mang canh gừng vào cho con. Nếu có điều gì không vui, hãy nói với ta, mẫu thân luôn lắng nghe con.
Trinh Nhi im lặng thật lâu, rồi bất chợt hỏi:
– Mẫu thân, nếu một ngày con bị người đời nghi ngờ, người có còn tin con không?
Dương thị nhìn nàng bằng ánh mắt bao dung, giọng nói trầm ấm như lời thề nguyện:
– Dù thế gian đổi thay ra sao, ta vẫn mãi tin con. Con là máu thịt của ta, chỉ mong con bình an lớn lên, sống một đời yên ổn.
Nước mắt rơi xuống má, Trinh Nhi vùi mặt vào lòng mẹ, để cảm xúc vỡ òa trong im lặng. Kiếp trước, nàng đã từng đánh mất tất cả – lòng tin, tình thân, sự bình yên giản dị này. Đau thương ấy đã hóa thành ngọn lửa nung nấu ý chí trong nàng, khiến nàng thề phải bảo vệ người thân, dù có phải trả giá bằng tất cả.
Dương thị ngồi lại một hồi lâu, dịu dàng dỗ dành con gái. Khi thấy Trinh Nhi đã bình tĩnh, bà khẽ đứng dậy:
– Đêm đã khuya, con nhớ đắp chăn cho ấm. Sáng mai ta sẽ cho người nấu canh gừng, con phải giữ gìn sức khỏe.
Bóng dáng Dương thị khuất sau cánh cửa, trong phòng chỉ còn lại Trinh Nhi ngồi lặng dưới ánh nến mờ. Nàng lau nước mắt, ngước nhìn lên trần nhà. Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn rả rích, ánh trăng nhòa nhạt sau màn mây xám. Nàng tự hỏi: vận mệnh là gì, nếu mọi thứ đều đã được sắp đặt sẵn? Liệu một người nhỏ bé có thể xoay chuyển dòng chảy của số phận, hay tất cả chỉ là sự lặp lại của những nỗi đau?
Từng khuôn mặt, từng ánh mắt, từng câu nói trong quá khứ hiện về. Những dối trá, phản bội, những lời đường mật che đậy dã tâm. Kiếp trước, nàng từng tin tưởng Trình Duệ Chi, từng dốc lòng yêu thương, cuối cùng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt, hiểu lầm và tuyệt vọng. Khi bị đẩy vào ngục tối, người duy nhất còn nhớ đến nàng lại là Tạ Ngọc Cẩn – nam tử từng lạnh lùng cứu nàng khỏi bùn lầy nhục nhã, cũng là người gánh chịu oan khuất vì bảo vệ nàng.
Mỗi nỗi đau như một nhát dao khắc sâu vào tâm khảm. Nhưng giờ đây, nàng đã trở về, mang theo ký ức và cả những bài học xương máu. Nàng không cho phép mình yếu đuối thêm nữa.
Cánh cửa lại mở, một nha hoàn tên Liễu nhi bước vào, tay bưng chén canh gừng còn bốc hơi nghi ngút. Nàng cúi đầu, cẩn trọng dâng lên:
– Tiểu thư, canh gừng đã hâm nóng, người uống cho ấm bụng.
Trinh Nhi đón lấy, khẽ mỉm cười. Hương gừng nồng ấm lan tỏa, xua đi cái lạnh giá trong lòng. Ánh mắt nàng lướt qua Liễu nhi, trong lòng dâng lên nỗi thương xót. Kiếp trước, Liễu nhi từng trung thành tận tụy, cuối cùng bị hãm hại đến chết chỉ vì một lời vu cáo. Lần này, nàng sẽ không để những người trung thành với mình phải chịu kết cục bi thảm nữa.
– Gần đây trong phủ có chuyện gì lạ không, Liễu nhi?
Liễu nhi ngần ngừ, rồi khẽ đáp:
– Dạ, dạo này phu nhân Tào thị thường đến viện của đại phu nhân hơn trước. Nghe nói chuẩn bị sinh nhật mười sáu tuổi cho tiểu thư, phu nhân đang chọn ngày lành, định tổ chức tiệc lớn.
Ánh mắt Trinh Nhi thoáng trầm xuống. Yến tiệc mười sáu tuổi – khởi đầu của mọi bi kịch kiếp trước. Đêm ấy, nàng bị hạ độc, suýt mất mạng, rồi bị vu oan, mất hết danh dự và tự do. Tào thị – kế mẫu luôn mang mặt nạ đoan trang, giấu kín tham vọng dưới lớp vỏ dịu dàng – là kẻ đứng sau mọi âm mưu. Trinh Nhi khẽ gật đầu:
– Ta biết rồi. Ngươi lui xuống nghỉ đi, nhớ để ý động tĩnh trong viện Tào thị, có gì lạ phải báo cho ta ngay.
Liễu nhi vâng dạ, lui ra ngoài, đóng cửa nhẹ nhàng. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dài nặng trĩu của Trinh Nhi. Nàng đưa tay chạm vào chiếc trâm ngọc cài trên đầu – kỷ vật mẫu thân tặng năm nàng lên mười, cũng là vật duy nhất nàng giữ được đến phút cuối đời trước. Nàng ngắm chiếc trâm, lòng dâng lên quyết tâm sắt đá: nếu số phận đã cho ta cơ hội làm lại, nhất định phải bảo vệ những gì quý giá nhất.
Đêm dần trôi, mưa đã ngớt, gió cũng dịu lại. Trinh Nhi khoác áo choàng, bước đến bên bàn trang điểm. Trong gương đồng, hình bóng thiếu nữ hiện lên – nước da trắng như ngọc, đôi mắt phượng sâu thẳm, môi hồng e ấp. Đó là dung mạo từng được ngợi ca, cũng là dung mạo từng bị vấy bẩn bởi lời đồn ác ý, thị phi và hận thù.
Nàng nhìn sâu vào mắt mình trong gương, thì thầm:
– Không ai có thể tổn thương ta và mẫu thân nữa.
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên, dừng lại trước cửa phòng. Một nha hoàn lên tiếng:
– Đại tiểu thư, lão gia vừa về phủ, mời người đến thư phòng.Trinh Nhi khẽ rùng mình. Lục Thượng thư – phụ thân nàng – là người nghiêm khắc, luôn giữ vẻ ngoài công minh nhưng thực chất thiên vị Tào thị và các con bà ta. Kiếp trước, chính ông là người đầu tiên tin vào lời vu cáo, dồn nàng vào đường cùng.
Nàng chỉnh lại y phục, khoác thêm áo choàng, lặng lẽ đi dọc hành lang tối, bước chân nhẹ như gió thoảng. Đến trước thư phòng, nàng khẽ gõ cửa.
– Vào đi.
Giọng nói trầm ổn vọng ra. Nàng bước vào, cúi đầu hành lễ:
– Phụ thân gọi con có việc gì dạy bảo?
Lục Thượng thư ngồi sau án thư, dáng người cao lớn, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt hẹp dài lạnh lùng. Ông đặt bút xuống, nhìn nàng:
– Sắp tới sinh nhật con mười sáu tuổi. Phủ Thượng thư ta là danh gia vọng tộc, không thể có sơ suất. Con là trưởng nữ, phải giữ gìn lời ăn tiếng nói, không được làm điều gì khiến gia tộc mất mặt.
Trinh Nhi cúi đầu, đáp vâng.
Ông tiếp lời, giọng không cảm xúc:
– Tào thị đã chọn ngày lành, tiệc mừng sẽ tổ chức lớn. Ta không muốn nghe thêm điều gì bất lợi về con. Hãy nhớ giữ thể diện cho mẫu thân và phủ Thượng thư.
Nàng ngước nhìn phụ thân, lòng dâng lên nỗi chua xót. Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn ngoan ngoãn vâng lời, nhưng chưa một lần nhận được sự quan tâm thật lòng. Phụ thân chỉ coi nàng là công cụ duy trì danh vọng, là quân cờ trên bàn cờ quyền lực. Nàng đáp khẽ:
– Con hiểu, sẽ không để phụ thân thất vọng.
Lục Thượng thư gật đầu, ý bảo nàng lui. Trinh Nhi cúi chào, rời khỏi thư phòng. Bóng dáng nàng nhỏ bé, đơn độc giữa hành lang dài, ánh đèn mờ nhạt hắt lên tường những hình bóng xiêu vẹo.
Về đến phòng, Trinh Nhi ngồi xuống bên bàn, lấy giấy bút ghi lại từng cái tên, từng sự kiện đã xảy ra ở kiếp trước. Từng nét chữ nhỏ, mảnh mai nhưng cứng cỏi, như dấu ấn của ý chí không thể khuất phục. Nàng lẩm bẩm:
– Yến tiệc mười sáu tuổi… vụ mất trộm ngọc quý… cái chết oan của Liễu nhi… tất cả đều do Tào thị và Hạ Tinh Nhi đứng sau.
Hạ Tinh Nhi – cung nữ từng thân cận, sau trở thành phi tần quyền thế, kẻ gieo rắc nghi ngờ và bất hòa khắp hậu cung. Kiếp trước, Trinh Nhi từng tin tưởng nàng ta, để rồi bị phản bội đau đớn. Lần này, nàng nhất định sẽ không để quá khứ lặp lại.
Đêm khuya khoắt, tiếng chuông đồng hồ ngân vang, cắt ngang dòng suy nghĩ. Trinh Nhi thổi tắt nến, nằm xuống giường, kéo chăn lên tận cằm. Trong bóng tối, nàng chìm vào những hồi ức về Trình Duệ Chi – chàng thư sinh ôn hòa, từng là bầu trời của nàng thuở thanh xuân. Ánh mắt dịu dàng, nụ cười ấm áp, những buổi chiều cùng nhau ngắm hoa mai nở… Tất cả tưởng như chỉ vừa mới hôm qua.
Nhưng cũng chính chàng, vào lúc nàng lâm nguy, lại quay lưng, bỏ mặc nàng trong ngục tối lạnh lẽo. Nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn. Trinh Nhi không trách, bởi cả hai đều là nạn nhân của thế lực lớn hơn, của những âm mưu sâu như vực thẳm. Lần này, nàng sẽ không để những hiểu lầm chia rẽ hai người, càng không để bản thân bị biến thành quân cờ trong tay người khác.
Một bóng hình khác lặng lẽ hiện lên trong tâm trí nàng – Tạ Ngọc Cẩn. Nam tử ấy, cao lớn, tuấn tú, ánh mắt sâu như bạc lạnh, khí chất phong nhã mà trầm lặng. Hắn từng là người nàng ít để ý nhất, nhưng vào thời khắc tuyệt vọng nhất, lại là người duy nhất đưa tay cứu nàng khỏi bùn nhơ. Kiếp trước, vì nàng mà hắn gánh chịu oan khuất, gia tộc diệt vong, hận thù khắc cốt ghi tâm. Nếu vận mệnh đã giao hai người vào tay nhau, nàng sẽ không để bi kịch lặp lại.
Đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào ngoài song cửa. Trinh Nhi khẽ thì thầm:
– Kiếp này, ta sẽ tự mình nắm giữ vận mệnh.
Sáng sớm, khi mặt trời vừa lên, Trinh Nhi đã thức dậy. Nàng bảo Liễu nhi chuẩn bị y phục đơn giản, không cầu kỳ, rồi bước ra vườn mai đẫm sương. Hít một hơi thật sâu, nàng cảm nhận mùi hoa mai thanh khiết len vào từng kẽ tóc. Mọi thứ đều quen thuộc, nhưng lòng nàng đã không còn như xưa.
Nàng gọi Liễu nhi lại, hỏi nhỏ:
– Ngươi hãy chú ý động tĩnh trong viện Tào thị, có điều gì bất thường phải báo cho ta ngay. Ngoài ngươi, còn ai trong phủ có thể tin cậy?
Liễu nhi suy nghĩ rồi đáp:
– Tử Mai ở phòng bếp, chị ấy từng được phu nhân giúp đỡ, rất trung thành. Còn Vân nhi ở kho thuốc, tính thật thà, không gần gũi ai.
Trinh Nhi gật đầu, ghi nhớ kỹ từng cái tên. Nàng biết, muốn thay đổi vận mệnh phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất – từ lòng trung thành, từ sự gắn bó của những người bên cạnh.
Đang dặn dò, một nha hoàn chạy vội tới, thở hổn hển:
– Đại tiểu thư, phủ Quốc công vừa gửi thiệp mời. Lão phu nhân tổ chức yến tiệc đầu xuân, mời tiểu thư cùng phu nhân ngày mai đến dự.
Trinh Nhi thoáng giật mình. Phủ Quốc công – nơi Tạ Ngọc Cẩn và Tạ Uyển Cơ sinh sống. Kiếp trước, chính yến tiệc đầu xuân này là khởi nguồn cho chuỗi biến cố, cuốn nàng vào vòng tranh đấu quyền lực giữa các đại gia tộc. Lần này, nàng nhất định phải chuẩn bị kỹ càng.
Nàng nhận lấy thiệp mời, nhìn nét chữ mềm mại mà lạnh lùng trên thiệp. Phủ Quốc công – một trong bốn đại gia tộc nắm giữ bí pháp Tĩnh Linh, nổi tiếng với những âm mưu khôn lường. Tạ Uyển Cơ – muội muội cùng cha khác mẹ của Tạ Ngọc Cẩn – là người giấu dã tâm sau vẻ ngoài dịu dàng, sẵn sàng loại bỏ bất kỳ ai cản đường mình.
Trinh Nhi ngước nhìn bầu trời, ánh nắng đầu xuân xuyên qua màn mây, chiếu lên những cành mai trắng muốt. Trong lòng, nàng thầm nhủ: số phận không phải thứ có thể phó mặc, nếu ông trời đã cho ta cơ hội làm lại, ta sẽ tự mình nắm giữ quân cờ.
Nàng trở về phòng, tỉ mỉ chuẩn bị cho yến tiệc ngày mai. Trong lòng ngổn ngang bao dự cảm – về những âm mưu sắp sửa bủa vây, về những thử thách phía trước, về những mối tình chưa dứt, về những hận thù chưa nguôi.
Bên ngoài, bầu trời quang đãng sau mưa. Nhưng trong lòng Lục Trinh Nhi, một cơn bão mới chỉ vừa bắt đầu, những toan tính, những quyết tâm đã âm thầm dậy sóng. Mỗi bước đi từ giờ phút này, nàng sẽ không để bất cứ ai sắp đặt thay cho mình nữa.











