Chương 2: Yến Hội Định Mệnh
Bóng chiều dần phủ kín trên mái ngói phủ Quốc công, ánh hoàng hôn nhạt nhòa vắt qua những hàng trúc xao xác, rọi xuống sân lát đá sạch bóng. Đoàn xe phủ Thượng thư chậm rãi dừng lại dưới cổng lớn, tiếng vó ngựa ngắt quãng xen giữa tiếng nhạc lễ xa xa vọng tới. Lục Trinh Nhi bước xuống đầu tiên, áo dài lụa trắng, tay áo buông nhẹ, không trang sức thừa thãi, mỗi bước chân trầm ổn, dáng điềm tĩnh như mặt hồ dưới trăng. Dương thị nhẹ nhàng đỡ tay con gái, ánh mắt kín đáo quét qua cảnh vật lạ mà quen, trong lòng mỗi người đều chất chứa một tầng phòng bị.
Vào tới sảnh chính, không khí yến tiệc rộn rã nhưng ngấm ngầm căng thẳng. Đèn lồng đỏ treo cao, ánh sáng dịu phủ lên những khuôn mặt trang điểm kỹ càng của các vị phu nhân, tiểu thư quyền quý. Lão phu nhân Quốc công ngồi ở ghế chủ vị, dáng vẻ đoan nghiêm, thần thái bất động nhưng ánh mắt sắc lạnh vẫn len lỏi dò xét từng khách tới dự. Bên cạnh bà, Tạ Uyển Cơ đứng mỉm cười, khoác lên mình lớp áo dịu dàng, thanh nhã, nhưng trong khóe mắt lấp lánh ý cười sâu xa.
Trinh Nhi cùng Dương thị hành lễ, lời lẽ khiêm nhường, từng động tác đều đúng mực. Lão phu nhân tán thưởng vài câu, Dương thị khiêm tốn đáp lời, ánh mắt kín đáo nhắc nhở con gái phải giữ gìn từng lời ăn tiếng nói. Trinh Nhi cười nhẹ, trong lòng thầm cân nhắc: nơi này, mỗi câu nói đều như bước trên băng mỏng, mỗi ánh nhìn có thể là lưỡi dao giấu sau lớp lụa mềm.
Tiệc vừa khai màn, cửa sảnh rộng bật mở, tiếng người xướng vang lên: “Tạ thế tử giá lâm.” Cả sảnh lặng đi một thoáng. Tạ Ngọc Cẩn bước vào, áo bào xanh đậm càng tôn lên dáng người cao lớn, gương mặt tuấn tú mà cương nghị, ánh mắt bạc lạnh như sương sớm tháng ba. Hắn khẽ gật đầu với lão phu nhân, không thừa một lời, ngồi vào vị trí trưởng tử phủ Quốc công. Không ai dám bàn tán, nhưng trong ánh mắt các thiếu nữ ngồi đó không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ, tò mò, xen lẫn dè chừng.
Trinh Nhi chỉ liếc qua một lần, lòng khẽ rung động. Đời trước nàng từng phớt lờ người này, nhưng từ khi sống lại, mỗi bước đi, mỗi ánh mắt của hắn đều ẩn chứa sóng ngầm không thể lường. Sự lạnh lùng ấy, trầm tĩnh ấy, giống như tường thành vững chãi, lại càng khiến người ta muốn tìm hiểu phía sau là gì.
Tạ Uyển Cơ chủ động đứng dậy, giọng nói dịu dàng vang lên giữa sảnh đông:
– Hôm nay nhân ngày đầu xuân, Uyển Cơ xin dâng một khúc cầm, mong chư vị thưởng thức cùng lão phu nhân.
Tiếng đàn cất lên, âm thanh trong vắt tựa suối nguồn, mềm mại như tơ nhện giăng giữa mùa xuân. Nhưng Trinh Nhi lặng lẽ nhắm mắt, thần trí thu về, cảm nhận rõ từng tầng sóng âm ẩn tàng lực dẫn dụ – đây không chỉ là cầm nghệ, mà còn có bóng dáng của Huyễn Vân bí thuật, loại pháp thuật khống chế cảm xúc qua âm nhạc mà phủ Quốc công nắm giữ. Nàng vận nội lực, khéo léo bít lại các huyệt đạo, không để âm điệu thấm vào tâm trí.
Khúc cầm vừa dứt, sảnh đường vang dậy tiếng tán thưởng. Uyển Cơ mỉm cười, ánh mắt liếc nhanh về phía Tạ Ngọc Cẩn, ẩn ý như muốn dò xét phản ứng. Hắn chỉ gật đầu nhạt, thần sắc không đổi, nhưng bàn tay đặt trên bàn hơi siết lại, cho thấy hắn không hề thờ ơ trước mọi thứ quanh mình.
Tiệc rượu bắt đầu, các thiếu nữ tụ thành từng nhóm nhỏ, lời nói cười rộn ràng mà đầy dè chừng. Trinh Nhi ngồi bên cạnh Dương thị, luôn giữ vẻ điềm đạm, mỗi câu nói đều cân nhắc kỹ, không để lộ nửa phần cảm xúc. Nàng kín đáo quan sát, nhận ra trong hàng ngũ nha hoàn bưng trà rượu, có một người lạ mặt, động tác khéo léo quá mức, ánh mắt luôn cúi thấp, lưng hơi khom. Linh cảm sắc bén báo động, Trinh Nhi nhíu mày, định ra hiệu cho Liễu nhi chú ý thì bất ngờ một tiểu thư phủ Thái phó ngồi kế bên khẽ hất tay, làm chén rượu đổ tràn xuống váy nàng.
– A, thật xin lỗi! Trinh Nhi tỷ tỷ, muội bất cẩn quá…
Giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng đáy mắt lại lóe lên tia đắc ý vụt tắt. Trinh Nhi khẽ mỉm cười, lấy khăn tự lau, môi cong nhẹ:
– Không sao, chỉ là chuyện nhỏ. Ta xin phép ra ngoài thay y phục, tránh làm phiền mọi người.
Dương thị khẽ dặn con phải cẩn trọng, đồng thời ra hiệu cho Liễu nhi đi theo. Trinh Nhi rời khỏi sảnh chính, vừa đi vừa dặn nhỏ:
– Để ý phía sau, đừng để ai lạ tiếp cận.
Liễu nhi đáp khẽ, bước chậm lại, còn Trinh Nhi rẽ vào một căn phòng nhỏ bên vườn trúc, nơi đặt sẵn y phục dự bị. Ngay khi đẩy cửa bước vào, một mùi hương ngọt ngào nhưng lạnh lẽo phảng phất, khiến nàng lập tức cảnh giác. Định Hồn tán – thứ dược liệu chuyên dùng để tê liệt thần trí người yếu nội lực, lẫn trong hương hoa thanh nhã, nếu không tinh ý khó lòng nhận ra.
Trinh Nhi không do dự, lập tức vận công, bít các huyệt lớn, mở cửa sổ cho gió ùa vào xua bớt mùi độc. Ngay lúc ấy, sau lưng vang lên tiếng cửa gỗ khép lại rất khẽ. Nàng xoay người, bắt gặp ánh mắt bạc lạnh lùng xuyên thấu màn đêm – Tạ Ngọc Cẩn đứng chắn lối ra, bóng dáng cao lớn khiến căn phòng nhỏ càng thêm chật chội.
– Đại tiểu thư phủ Thượng thư, không ngờ gặp nàng ở đây.
Giọng nói trầm thấp, không chút ý cười, ánh mắt sắc lạnh vẫn không rời khỏi nàng. Trinh Nhi bình thản cúi đầu, đáp lời:
– Thế tử cũng có việc trong phòng này sao?
– Ta đi ngang qua, nghe có tiếng động lạ nên vào xem. Thấy nàng ở đây, quả là trùng hợp.
Hắn nói, nhưng ánh mắt lộ rõ nghi hoặc. Trinh Nhi không tránh né, chỉ cười nhạt:
– Có lẽ hôm nay vận khí ta đặc biệt, liên tiếp gặp chuyện không ngờ.
Tạ Ngọc Cẩn bước lại gần, ánh mắt sâu hút, giọng nói trầm hơn:
– Trong phòng này có thứ không nên có. Ta khuyên nàng nên cẩn thận, phủ Quốc công không phải nơi an toàn cho khách lạ.
Trinh Nhi đáp lời, ánh mắt không dao động:
– Ta cũng đã phát hiện. Chỉ là chưa kịp xử lý thì thế tử đã tới.
Hai người đối diện, không khí căng như dây đàn. Một nhịp thở qua đi, Tạ Ngọc Cẩn nhẹ giọng:
– Định Hồn tán, loại độc này không dễ có. Có kẻ muốn mượn yến hội để che mắt thiên hạ, ra tay với khách quý.
Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, khẽ gật:
– Nếu không phải người ngoài, vậy chỉ có thể là nội ứng trong phủ. Đêm nay, e rằng không chỉ ta trở thành mục tiêu.
Tạ Ngọc Cẩn khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe sáng:
– Nàng nhận ra từ lúc nào?
– Từ khi bước vào, ta đã thấy nhóm nha hoàn có gương mặt mới, lại bưng rượu quá thành thục. Khúc cầm của tiểu thư Uyển Cơ cũng không đơn giản, dường như có dụng ý dẫn dụ thần trí người nghe.
Hắn trầm ngâm, bất ngờ hỏi:
– Nàng học Tử Hoa pháp từ bao giờ?
Câu hỏi sắc như lưỡi dao, nhưng Trinh Nhi chỉ mỉm cười nhạt:
– Chỉ là chút y lý vụn vặt, nào dám nhận hai chữ ‘bí pháp’. Nữ nhi quyền quý, tự bảo vệ mình là điều tất yếu.
Tạ Ngọc Cẩn nhìn nàng thật lâu, cuối cùng bật ra một tiếng cười nhẹ, lạnh lẽo mà sâu xa:
– Nếu đã như vậy, mong nàng giữ kín chuyện hôm nay. Kẻ chủ mưu chưa lộ mặt, manh động chỉ làm lợi cho người ngoài.
Trinh Nhi chậm rãi gật đầu, ánh mắt cảnh giác:
– Ta cũng không muốn gây chuyện lúc này. Chỉ e, người giật dây đã sớm chuẩn bị đường lui.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Một nha hoàn lao tới, sắc mặt hoảng loạn:
– Đại tiểu thư, phu nhân… không ổn rồi!
Trinh Nhi biến sắc, vội vã chạy ra ngoài, Tạ Ngọc Cẩn theo sát phía sau, ánh mắt quét khắp hành lang, khí thế lạnh lùng như núi băng.
Tới sảnh phụ, Dương thị dựa vào ghế, sắc mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Các phu nhân xung quanh nhốn nháo, Tạ Uyển Cơ giả vờ lo lắng, vội đỡ lấy tay Dương thị:
– Dì Dương, người thấy trong người không khỏe ở đâu? Để muội cho người truyền thái y.
Trinh Nhi lao tới, nắm lấy tay mẫu thân, cảm nhận làn da lạnh toát. Nhịp mạch yếu ớt, môi khô, rõ ràng là dấu hiệu trúng độc nhẹ phối hợp với Định Hồn tán. Nàng bình tĩnh lấy từ trong tay áo ra gói thuốc nhỏ, hòa với nước ấm, đỡ mẫu thân uống, đồng thời xoa nhẹ huyệt đạo làm dịu tâm thần.
– Mẫu thân, người cố gắng tỉnh lại, con ở đây.
Tạ Uyển Cơ vẫn đóng vai người tốt, nhưng khóe môi cong lên lạnh lẽo. Tạ Ngọc Cẩn xuất hiện, giọng nói vang lên trầm ổn:
– Đã truyền thái y chưa?
– Đã cho người đi, nhưng chưa thấy trở lại.
Hắn liếc quanh, ánh nhìn dừng lại nơi nhóm nha hoàn bưng trà, trầm mặc rồi dứt khoát ra lệnh:
– Khóa hết cửa, không cho ai ra vào. Tất cả nha hoàn, đứng thành hàng, kiểm tra từng người.
Không khí trong sảnh lập tức trở nên nặng nề, sắc mặt các nha hoàn biến đổi, có người run rẩy, có người cúi đầu. Trinh Nhi vẫn bên cạnh mẫu thân, vừa chăm sóc vừa kín đáo quan sát từng nét mặt. Ai mới là kẻ đứng sau? Uyển Cơ khéo léo che giấu, nhóm nha hoàn lại có người ánh mắt luôn tránh né.
Bất ngờ, một nha hoàn quỳ sụp xuống, nước mắt lăn dài:
– Thế tử, tiểu thư tha mạng! Nô tỳ bị ép, không dám làm hại ai…
Uyển Cơ tiến lại, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh giá:– Ngươi nói rõ, ai ép ngươi?
Nha hoàn run rẩy:
– Là quản sự phòng bếp… Bà ấy bảo cho thêm thuốc an thần vào trà, nói phu nhân gần đây mất ngủ. Nô tỳ không dám cãi lời…
Uyển Cơ dịu dàng an ủi, rồi quay sang Tạ Ngọc Cẩn:
– Có lẽ chỉ là hiểu lầm, huynh đừng trách phạt quá nặng.
Tạ Ngọc Cẩn lạnh giọng:
– Nếu là thuốc an thần, sao lại có Định Hồn tán? Ai dạy ngươi phối dược?
Nha hoàn câm nín, sắc mặt trắng bệch. Trinh Nhi nhìn Uyển Cơ, thấy ánh mắt nàng ta thoáng biến đổi nhưng lại lấy lại vẻ điềm tĩnh ngay.
Dương thị dần tỉnh, sắc mặt vẫn nhợt nhạt. Trinh Nhi dìu mẫu thân ngồi dậy, thì thầm:
– Mẫu thân đừng lo, con sẽ bảo vệ người.
Dương thị nắm chặt tay con, mắt dâng đầy nước, vừa cảm động vừa lo lắng. Tạ Ngọc Cẩn tiến đến, hỏi nhỏ:
– Mẫu thân nàng ổn chứ?
– Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần giải độc sớm.
Hắn gật đầu, ánh mắt trầm tư:
– Ta nghi có nội ứng. Nếu tìm ra kẻ phối dược, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Lão phu nhân Quốc công ra lệnh tạm ngưng yến hội, truyền thái y đến khám cho Dương thị, đồng thời cho người kiểm tra nội viện. Không khí trong phủ trở nên căng thẳng, các vị khách quyền quý không ai dám bàn tán lớn tiếng. Uyển Cơ vẫn giữ vẻ ôn nhu, đích thân đưa Dương thị và Trinh Nhi vào phòng nghỉ.
Trên đường, Uyển Cơ nhẹ nhàng:
– Dì Dương thể chất yếu, nên nghỉ ngơi nhiều. Để muội sai người nấu canh bổ.
Trinh Nhi cười đáp lễ, nhưng trong lòng đã xác định Uyển Cơ tuyệt đối không đơn giản. Ánh mắt nàng lướt qua các nha hoàn đi bên, ghi nhớ từng khuôn mặt.
Vào phòng, Trinh Nhi tự pha thuốc giải, dùng kim châm cứu trấn an thần kinh cho Dương thị. Khi mẫu thân đã ngủ, nàng ghé sát Liễu nhi:
– Ngươi đi xem phòng bếp, ai là người cuối cùng vào kho thuốc, cẩn trọng đừng để ai phát hiện.
Liễu nhi lặng lẽ rời đi. Trinh Nhi ngồi cạnh giường, lòng suy tính: hạ độc giữa yến hội phủ Quốc công, rõ ràng không chỉ nhằm vào mẫu thân nàng. Đây là màn cảnh cáo, hay dằn mặt cho ai đó?
Một lát, Liễu nhi quay lại, thì thầm:
– Phòng bếp hôm nay có quản sự mới, nghe nói do tiểu thư Uyển Cơ tuyển chọn, thường ra vào kho thuốc.
Trinh Nhi khẽ gật, lòng thêm chắc chắn. Nếu vội vã tố cáo lúc này, chỉ chuốc họa vào thân. Phải đợi đủ chứng cứ mới có thể lật ngược thế cờ.
Đêm xuống, ánh đèn ngoài sân vàng vọt, tiếng gió rít giữa vườn trúc. Trinh Nhi ngồi lặng bên giường mẫu thân, nghe tiếng gõ cửa khe khẽ. Nàng ra mở, bắt gặp Tạ Ngọc Cẩn đứng ngoài, ánh mắt bạc sáng lên trong đêm.
– Đại tiểu thư, có thể ra ngoài nói chuyện một lát?
Trinh Nhi nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu. Hai người sánh vai dưới hành lang vắng, gió đêm lạnh lẽo, hương hoa mai thoảng qua như nhắc về những chuyện đã cũ.
Tạ Ngọc Cẩn trầm ngâm:
– Nàng nghĩ gì về chuyện tối nay?
– Một màn kịch dàn dựng tinh vi, mục tiêu không chỉ là mẫu thân ta. Có kẻ muốn mượn tay chúng ta tạo sóng gió lớn hơn.
Hắn gật đầu:
– Kẻ chủ mưu đã chuẩn bị kỹ càng. Không có chứng cứ, mọi nghi ngờ chỉ khiến hai nhà bất hòa.
Trinh Nhi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Ta không tin đây chỉ là tranh đấu nữ quyến. Có người muốn lợi dụng chúng ta.
Tạ Ngọc Cẩn chăm chú nhìn nàng, trong mắt lóe lên tia tán thưởng:
– Nếu nàng có manh mối, có thể chia sẻ với ta. Ta không muốn người thân mình bị cuốn vào vòng xoáy này.
Trinh Nhi suy nghĩ, rồi đáp:
– Ta nghi nhóm nha hoàn bưng trà là đầu mối. Nhưng phía sau còn có người thao túng. Ta sẽ bí mật điều tra, mong thế tử cũng thận trọng.
Tạ Ngọc Cẩn mỉm cười nhạt:
– Đã lâu rồi, ta mới gặp người dám nhìn thẳng vào mắt ta mà không né tránh. Đại tiểu thư phủ Thượng thư, nàng không giống những nữ tử khác.
Trinh Nhi khẽ nhếch môi:
– Thế tử cũng không giống những nam tử ta từng gặp.
Khoảng lặng lan ra giữa hai người, như sợi dây vô hình nối liền hai tâm hồn từng trải qua tổn thương. Từ khoảnh khắc này, vận mệnh họ đã lặng lẽ ràng buộc.
Tiếng chuông báo canh vang xa. Trinh Nhi chậm rãi:
– Đêm nay ta ở lại chăm sóc mẫu thân. Sáng mai sẽ rời phủ sớm, tránh gây dị nghị.
Tạ Ngọc Cẩn gật đầu:
– Nếu có chuyện gì, cứ báo cho ta. Ta sẽ sắp xếp người âm thầm bảo vệ mẫu tử nàng.
Trinh Nhi nhìn hắn, đáp khẽ:
– Đa tạ thế tử.
Cả hai quay lại, bóng họ đổ dài trên nền gạch, không ai nói thêm gì, nhưng trong lòng đều hiểu: trận chiến ngầm đã bắt đầu.
Về phòng, Trinh Nhi lấy từ tay áo ra một mảnh giấy nhỏ – thứ nàng đã kín đáo lấy được khi kiểm tra nha hoàn. Trên đó là ký hiệu ngọc cốt vẽ bằng mực đỏ – dấu hiệu chỉ người trong các đại gia tộc mới hiểu. Nàng ngắm mảnh giấy, lòng dâng lên cảm giác bất an. “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng” – câu nói ấy lẩn khuất trong tâm trí, như bóng ma vận mệnh.
Bên ngoài, gió vẫn thổi qua vườn trúc, tiếng động khe khẽ vọng lại giữa đêm khuya. Trinh Nhi siết chặt mảnh giấy, ánh mắt bừng lên quyết tâm: nàng sẽ không lùi bước. Đêm nay chỉ là mở đầu, phía trước còn bao hiểm nguy, nhưng cũng là cơ hội để nàng làm chủ số phận.
Ở một góc tối ngoài sân, bóng nhỏ nhắn của Hạ Tinh Nhi ẩn mình sau cột đá, đôi mắt ánh lên tia mưu mô, nụ cười khó đoán vẽ trên môi. Cục diện vừa mở, nàng đã nắm được một quân cờ mới.
Xa hơn, Tạ Uyển Cơ ngồi bên cửa sổ, tay vuốt mái tóc, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía phòng Dương thị. Nàng thỏa mãn với màn mở đầu, không biết rằng trong bóng tối, một đôi mắt bạc vẫn lặng lẽ dõi theo, chực chờ phá vỡ mọi âm mưu.
Đêm phủ Quốc công chìm dần vào tĩnh lặng, nhưng trong lòng mỗi người, lửa nghi kỵ và khát vọng đã bừng lên, không dễ dập tắt. Yến hội định mệnh này đã lặng lẽ thay đổi vận mệnh của tất cả.
Tiếng động lạ vang lên ngoài sân, như lời báo hiệu cho biến cố sắp tới. Trinh Nhi ngồi lặng, lòng trăm mối ngổn ngang, không hề hay biết, sau màn đêm, từng quân cờ đã bắt đầu di chuyển, dẫn nàng vào vòng xoáy mới – nơi hận thù, tình yêu và quyền lực đan xen, không cho ai đường lui.











