Chương 11: Giao Đấu Trên Bàn Cờ
Sương sớm còn vương trên mái ngói, xe ngựa phủ Quốc công dừng trước cửa viện thi cờ vây. Bầu trời mờ đục, ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán cây cổ thụ. Tạ Ngọc Cẩn chỉnh lại vạt áo, dáng người vững chãi, ánh mắt bạc lặng lẽ quét qua đoàn người tấp nập. Bên cạnh, Lục Trinh Nhi khoác áo choàng mỏng, dáng đi mềm mại mà kiên định, đôi mắt phượng sâu thẳm ẩn giấu tâm tư, khuôn mặt thanh khiết nhưng nét môi đã có dấu vết từng trải. Nàng nép mình sau lớp khăn che, lặng lẽ quan sát từng nhóm khách nhân, ánh mắt dò xét, nét mặt giả lả mà cẩn trọng, tất cả đều như những quân cờ đang tìm vị trí trên bàn cờ lớn.
Ngọc Cẩn khẽ dừng bước, thấp giọng:
– Nàng còn có thể lùi, không nhất thiết phải vào vòng tranh đấu hôm nay.
Trinh Nhi nhìn thẳng về phía trước, môi khẽ nhếch, giọng trầm tĩnh:
– Nếu không bước lên bàn cờ này, tất cả những gì ta cố gắng đều vô nghĩa. Chỉ khi đối diện, mới có thể giành lại chủ động.
Ánh mắt nàng dừng lại nơi cửa chính, nơi các danh thủ, quan viên, quý tộc tụ tập. Dưới lớp áo khoác nhã nhặn, mỗi người đều giấu một lưỡi dao trong tay áo.
Điện thi rộng lớn, hành lang lát đá xanh, bàn cờ xếp thành dãy dài, giữa sân là chiếc bàn đá trắng khắc hoa văn rồng phượng – nơi chỉ dành cho người được chọn tranh quán quân. Không khí dày đặc mùi mưu tính, từng ánh mắt trao đổi, từng nụ cười lễ phép nhưng lạnh lẽo. Dưới tán cây bạch quả cổ thụ, các đại biểu bốn đại gia tộc ngồi tĩnh lặng, ánh mắt sắc bén dõi theo từng động tĩnh.
Trình Duệ Chi đứng khuất sau tấm bình phong, áo lam nhạt, mắt đen như nước sâu, dõi theo dáng Trinh Nhi. Trong tim hắn, từng lớp kỷ niệm cũ lại trỗi dậy, vừa day dứt, vừa không nỡ rời mắt.
Tiếng chuông đồng vang lên, mọi người lập tức im lặng. Quan chủ trì cất giọng sang sảng, liệt kê quy tắc và xướng tên từng thí sinh. Khi tên Lục Trinh Nhi vang lên, cả hội trường xôn xao. Nữ nhi lại dám dự thi giữa hàng anh tài, không ít ánh mắt nghi ngờ, dè bỉu.
Trinh Nhi không chút bận tâm, bước đến bàn danh thủ, động tác vững vàng. Bàn tay trắng đặt quân cờ xuống, tiếng cờ chạm mặt đá vang lên giòn tan, như gõ nhịp cho một trận chiến ngầm. Đối thủ đầu tiên là Lưu công tử, nổi tiếng kỳ nghệ phương nam. Y nhướng mày, nửa đùa nửa thật:
– Lục tiểu thư, xin chỉ giáo.
Trinh Nhi đáp lời, ánh mắt bình thản:
– Mời công tử.
Nước cờ đầu dứt khoát, từng bước bức đối thủ vào thế trận kín kẽ. Không gian quanh bàn cờ trở nên căng thẳng, từng cái nhíu mày, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Khán giả vốn xì xào bàn tán, dần im lặng, chỉ còn tiếng quân cờ rơi đều đều như mưa rơi trên mái ngói.
Phía trên, Tạ Uyển Cơ ngồi giữa vòng tiểu thư quý tộc, áo tím nhạt, môi đỏ cong lên nụ cười lạnh lùng. Bên cạnh, Hạ Tinh Nhi mắt liếc về phía bàn cờ, giọng nhẹ như không:
– Chỉ là một ván cờ, kết quả thế nào cũng chẳng thay đổi được vị thế của nữ nhân.
Uyển Cơ khẽ cười, ánh mắt thoáng qua tia đố kỵ:
– Nàng ta tưởng thắng một ván cờ là có thể xóa nhòa vết nhơ trên người sao?
Dưới gốc cây xa xa, Dương thị ngồi trong xe ngựa, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía con gái. Từng động tác của Trinh Nhi, bà đều thu vào mắt. Trong lòng bà, niềm tự hào và lo lắng đan xen, bàn tay siết chặt dải khăn lụa, không dám buông lơi dù chỉ một khắc.
Ván đầu kết thúc, Lưu công tử thất bại, mặt đỏ bừng cúi đầu nhận thua:
– Tại hạ bái phục.
Cả hội trường rì rầm, những lời dèm pha chuyển thành thán phục, ánh mắt nhìn Trinh Nhi đã khác. Một nữ tử trẻ tuổi, lại có thể khiến danh thủ khuất phục, đó không phải chuyện thường.
Ván thứ hai, Trinh Nhi đối mặt Trình Duệ Chi. Hắn ngồi xuống đối diện nàng, ánh mắt ôn nhu mà sâu sắc:
– Trinh Nhi, đã lâu rồi chúng ta không cùng chơi cờ.
Nàng ngước lên, nét mặt thoáng chút bùi ngùi:
– Huynh còn nhớ thế trận “Ngọc Cốt chuyển sinh” năm xưa không?
Duệ Chi gật đầu, mỉm cười:
– Năm ấy ta thua nàng, hôm nay muốn thử lại lần nữa.
Bàn cờ nhỏ, thế giới lớn. Mỗi nước đi như một lời tâm sự không thành tiếng. Trinh Nhi chọn phòng ngự, từng bước hóa giải công thế biến hóa của Duệ Chi. Hắn không dùng lối đánh cũ, liên tục dồn ép, như muốn thử thách ranh giới kiên định của nàng. Trinh Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ cười:
– Duệ Chi, huynh vẫn giữ thói quen nhường nhịn, dù trên bàn cờ cũng không nỡ tuyệt đường sống của đối phương.
Duệ Chi sững lại, ánh mắt ẩn chứa bao điều khó nói.
Ván cờ kéo dài, từng quân cờ đen trắng nối nhau, quá khứ và hiện tại quyện vào nhau như sợi tơ không dứt. Cuối cùng, Trinh Nhi thắng nửa nước, hai người cùng im lặng. Duệ Chi cúi đầu, giọng khàn khàn:
– Có những thứ, ta tưởng rằng buông tay là có thể quên, nhưng hóa ra chỉ là tự lừa mình.
Trinh Nhi đáp nhẹ:
– Đôi khi, chỉ có đối diện, mới thật sự giải thoát được cho nhau.
Tiếng chuông lần nữa vang lên, báo hiệu ván cuối cùng. Đối thủ của Trinh Nhi là một người áo choàng đen, che kín mặt, thân phận bất minh. Trong giới cờ, y nổi tiếng hiểm độc, từng khiến không ít danh thủ bại trận thảm hại.
Trước khi ván đấu bắt đầu, Ngọc Cẩn đến gần, hạ giọng:
– Người này là sát thủ của Ám Ngọc đường, từng nhiều lần ra tay với các đại gia tộc. Đại hội hôm nay là một cái bẫy.
Trinh Nhi không đổi sắc:
– Ta đã đoán được. Chỉ là, trên đời này, có bàn cờ nào thật sự công bằng đâu?
Ván cờ khai cuộc. Người áo đen đi trước, nước cờ sắc như dao, từng bước siết chặt vòng vây. Trinh Nhi không hề nao núng, ánh mắt nàng dần lạnh lẽo, mỗi nước đi đều ẩn chứa sát khí, phản công đúng lúc, hóa giải từng thế hiểm. Không khí quanh bàn cờ dần đặc quánh, khán giả nín thở.
Bất chợt, người áo đen thì thầm, giọng khàn khàn:
– Lục tiểu thư, ngươi nghĩ thắng được một bàn cờ là giữ được mạng sao?
Trinh Nhi bình thản:
– Kẻ thật sự sống sót không phải người thắng cờ, mà là người biết giữ mình trong mọi ván cờ.
Đối phương tay run lên, nước cờ rối loạn. Trinh Nhi nhanh như chớp nắm lấy thời cơ, một nước cờ sắc bén đảo ngược thế trận.
Ngay khoảnh khắc ấy, người áo đen vung tay, ám khí phóng về phía Trinh Nhi. Ngọc Cẩn lao tới, thân pháp như gió, dùng chưởng đánh bật ám khí, đồng thời chắn trước mặt Trinh Nhi. Tiếng xôn xao bùng lên, quan viên la hét, đám gia nhân hỗn loạn. Người áo đen nhảy vọt về phía Tạ Uyển Cơ đang ngồi xa xa. Uyển Cơ bình thản phất tay, đám thuộc hạ lập tức dàn hàng che chắn, hỗn loạn mỗi lúc một lớn.
Trình Duệ Chi vội kéo tay Trinh Nhi:
– Mau đi thôi!
Ngọc Cẩn chắn trước mặt nàng, ánh mắt bạc sắc lạnh:
– Không ai động được đến nàng.
Khói trắng mờ lan ra, Trinh Nhi thả viên thuốc màu lam xuống đất. Khói độc nhẹ nhàng lan khắp hội trường, che khuất tầm nhìn. Giữa tiếng la hét, ba người nhanh chóng thoát ra hành lang vắng.
Hơi thở nặng nề, Trinh Nhi nhìn lại:
– Ngọc Cẩn, huynh có bị thương không?
Hắn lắc đầu, ánh mắt vẫn cảnh giác:
– Không sao.
Duệ Chi nhìn hai người, giọng thấp:
– Uyển Cơ đã bố trí người khắp nơi, đây là ván cờ chết.
Ngọc Cẩn trầm giọng:
– Muội ấy muốn dùng đại hội cờ vây để thanh trừng, vừa hạ nhục ta, vừa khiến phủ Thượng thư thân bại.
Trinh Nhi gật đầu:
– Nhưng kẻ thực sự nguy hiểm là Hạ Tinh Nhi.
Ngọc Cẩn nhíu mày:
– Ý nàng là…Trinh Nhi khẽ nhắm mắt, thì thầm:
– Trong khói trắng vừa rồi, ta nhận ra mùi Tử Hoa độc. Chỉ có người của Hạ Tinh Nhi mới dùng độc này.
Duệ Chi biến sắc:
– Nàng ta mượn tay Uyển Cơ để giết người, rồi thừa cơ chiếm lợi.
Cả ba im lặng, mỗi người đều nhận ra mình đã rơi vào ván cờ của người khác. Trinh Nhi liếc nhìn hai nam tử, ánh mắt kiên quyết:
– Chúng ta phải rời khỏi đây, nếu không sẽ trở thành cá nằm trên thớt.
Ngọc Cẩn siết chặt tay nàng:
– Ta dẫn đường.
Hành lang đá xanh vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân dồn dập. Đột nhiên, phía trước xuất hiện một bóng người quen thuộc: Tạ Uyển Cơ, áo tím rực rỡ, gương mặt sắc lạnh.
– Đại ca, không ngờ hôm nay ngươi lại rơi vào tay ta.
Ngọc Cẩn cười nhạt:
– Muội muốn gì?
Uyển Cơ bước từng bước chậm rãi, giọng đanh lại:
– Ta muốn quyền lực, muốn phủ Quốc công, muốn mọi kẻ từng khinh thường ta phải quỳ xuống.
Trinh Nhi chen vào, giọng lạnh lùng:
– Đừng tưởng mình là chủ bàn cờ, kẻ thắng sau cùng chưa chắc là kẻ cầm nhiều quân nhất.
Uyển Cơ bật cười, tiếng cười the thé:
– Ngươi có cốt ngọc, ngươi tưởng ngươi có thể thoát khỏi lời nguyền “Ngọc cốt hận tình” sao? Đừng mơ tưởng!
Từ phía sau Uyển Cơ, Hạ Tinh Nhi xuất hiện, váy trắng nhẹ như sương, nụ cười trong trẻo mà ánh mắt sắc như dao:
– Uyển Cơ tiểu thư, lúc này chưa tiện động thủ. Để ta lo liệu.
Uyển Cơ cau mày:
– Ngươi tưởng ngươi là ai mà dám chen vào chuyện của ta?
Hạ Tinh Nhi cúi đầu, giọng nhẹ như gió:
– Ta chỉ là kẻ bị ruồng bỏ, nhưng nếu các ngươi muốn sống, tốt nhất nên nghe ta.
Ngọc Cẩn siết chặt nắm tay:
– Ngươi muốn gì?
Hạ Tinh Nhi cười nhạt:
– Ta muốn bí thuật của phủ Quốc công. Đổi lại, ta sẽ giúp các ngươi rời khỏi đây an toàn.
Duệ Chi lạnh lùng:
– Nếu không thì sao?
Hạ Tinh Nhi nghiêng đầu, nụ cười nhạt:
– Ta chỉ cần một tiếng gọi, cả hội trường sẽ chìm trong biển độc. Các ngươi thử xem, ai sống sót cuối cùng?
Không khí như đông cứng lại. Trinh Nhi nhìn thẳng vào mắt Hạ Tinh Nhi:
– Ngươi dám chắc mình không chết chung?
Hạ Tinh Nhi bình thản:
– Ta không sợ chết, chỉ sợ chết không đáng giá.
Uyển Cơ gằn giọng:
– Đừng quên, ngươi cũng chỉ là con cờ trong tay ta.
Hạ Tinh Nhi đáp:
– Con cờ cũng có ngày thành chủ bàn cờ, chỉ xem ai nhẫn hơn ai.
Ngọc Cẩn nhìn hai nữ nhân, ánh mắt lạnh băng. Ở nơi này, nhân tình chỉ là chiếc áo khoác mỏng, dưới lớp vải ấy, mỗi người là một con sói.
Trinh Nhi bất ngờ hỏi:
– Hạ Tinh Nhi, năm xưa từng hầu hạ ta, sao phải quay lại trả thù?
Hạ Tinh Nhi ngẩng đầu, ánh mắt run rẩy rồi sắc lại:
– Vì ta muốn sống. Ở nơi này, không ai cho ta lựa chọn. Ngươi có cốt ngọc, có quyền thế. Còn ta, chỉ là một cái bóng, chỉ có thể nhặt lấy những thứ các ngươi bỏ lại. Ta muốn tất cả những ai từng coi ta là cỏ rác, đều phải nếm mùi tuyệt vọng.
Trinh Nhi lặng im, trong lòng trào lên nỗi xót xa. Trên bàn cờ máu lệ này, ai cũng có lý do để hận, để yêu, để phản bội, nhưng mấy ai thật sự hạnh phúc?
Uyển Cơ bỗng gắt:
– Đủ rồi! Đừng tưởng ta không dám ra tay!
Nàng phất tay, gia nhân xông tới. Ngọc Cẩn lao lên, thân pháp như gió che chắn cho Trinh Nhi và Duệ Chi. Trinh Nhi rút một lọ thuốc, vẩy ra làn khói tím nhạt, che mắt đám gia nhân. Ba người nhân cơ hội lao ra phía cửa sau.
Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm vang lên khắp hội trường. Khói độc dần lan rộng, mọi người chen lấn hoảng loạn. Qua lớp khói, Trinh Nhi ngoái lại, bắt gặp ánh mắt Uyển Cơ hóa đá, lạnh lẽo như vực sâu. Hạ Tinh Nhi đứng bên, môi mỉm cười nhạt, rồi lẫn vào biển người hỗn loạn.
Ra đến ngõ nhỏ phía sau, Ngọc Cẩn kéo Trinh Nhi vào góc tối, hơi thở dồn dập:
– Nàng không thể ở lại kinh thành nữa.
Trinh Nhi lắc đầu, ánh mắt kiên định:
– Nếu rời đi bây giờ, mọi cố gắng đều đổ sông đổ bể. Ta phải ở lại, phải đối mặt.
Duệ Chi chen vào, giọng trầm:
– Dù nơi này không còn là nhà, ta vẫn sẽ không để nàng một mình.
Ba người sóng vai, mỗi người mang một nỗi riêng. Bên ngoài, tiếng vó ngựa, tiếng binh sĩ truy lùng vang lên dồn dập. Ánh lửa bập bùng soi bóng người trên tường, bóng tối vây quanh, mùi nguy hiểm như ngấm vào từng ngón tay.
Ngọc Cẩn nhìn Trinh Nhi, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm:
– Dù phải đối đầu với cả thiên hạ, ta cũng không để nàng tổn thương thêm lần nữa.
Trinh Nhi khẽ cười, nụ cười vừa lạnh lẽo vừa hi vọng. Nàng siết chặt chuỗi hạt ngọc trên cổ tay, nhắc nhở bản thân:
– Có những ván cờ không phải để thắng, mà là để giữ đạo tâm giữa bão giông.
Bầu trời tối sầm, gió lạnh quét qua hành lang đá. Trinh Nhi ngước nhìn, mắt phượng như vực sâu không đáy. Nàng biết, phía trước chỉ còn máu và nước mắt, nhưng chỉ cần còn một hơi thở, nàng quyết không khuất phục.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên phía sau, báo hiệu vòng xoáy mới của quyền mưu, hận tình, sinh tử đã mở ra, cuốn tất cả vào một trận chiến chưa từng có hồi kết.











