Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 25: Phá Giải Lời Nguyền
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 25: Phá Giải Lời Nguyền

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Sát khí còn vương trong không khí, dư âm tiếng sáo rã rời tan biến giữa tiếng vó ngựa rền vang. Đội kỵ binh áo giáp bạc ập đến, dẫm nát hoa viên đỏ máu, chia cắt chiến trường thành những mảnh hỗn loạn. Bóng trăng máu nhòe trên nền trời, phủ lên tất cả một màu u ám lạnh lẽo.

Ngọc Cẩn chống kiếm đứng thẳng, vết thương nơi ngực loang máu nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Chỉ một thoáng, hắn đã đẩy Trinh Nhi lùi lại sau lưng, lưng thẳng như tùng, khí thế không ai lay chuyển nổi. Uyển Cơ, máu thấm đỏ tà áo, cười gằn, tay nắm chặt đoản kiếm. Phía sau, Hạ Tinh Nhi co mình nép dưới bóng cột đá, ống sáo gãy vỡ, hơi thở dồn dập, ánh mắt vẫn không ngừng đảo quanh tính kế.

Trinh Nhi siết chặt vết thương nơi vai, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. Nàng biết, đêm nay chính là ranh giới cuối cùng – hoặc vĩnh viễn chìm vào oán hận, hoặc cùng nhau phá giải số mệnh.

Binh sĩ của các đại gia tộc đã tràn vào, tiếng hô sát phạt vang lên, ánh đao lóe sáng trong bóng tối. Một thị vệ lao tới, kiếm kề cổ Duệ Chi. Chàng thư sinh không lùi một bước, mắt đen trầm như đáy nước, môi khẽ nhếch cười giễu:

– Muốn mạng ta, e rằng phải bước qua xác ta trước.

Trinh Nhi nhìn Ngọc Cẩn, chỉ thấy hắn khẽ gật đầu. Ánh mắt hai người giao nhau, mọi lời nói đều hóa thành ý niệm lặng thầm.

Bất chợt, Uyển Cơ vung kiếm chém tới, sắc mặt điên cuồng:

– Đừng mơ phá nổi lời nguyền! Các ngươi, ai cũng phải chết!

Ngọc Cẩn đỡ chiêu, kiếm khí va chạm tóe lửa. Hắn lạnh lùng nói:

– Uyển Cơ, ngươi thực sự muốn tự tay kết thúc tất cả sao?

Uyển Cơ bật cười, tiếng cười khản đặc:

– Chỉ có máu mới giải được hận, chỉ có ngọc cốt tan nát, lời nguyền mới kết thúc!

Hạ Tinh Nhi nhân loạn định lẻn đi, nhưng Trinh Nhi đã kịp nhận ra. Nàng ném một chiếc kim bạc, cắm phập vào cổ tay đối phương. Hạ Tinh Nhi thét lên, tay run rẩy, độc dược trong kim lập tức phát tác, khiến cơ thể mềm nhũn, không thể cử động.

– Ngươi không còn đường lui đâu, Tinh Nhi, – Trinh Nhi lạnh lùng.

Hạ Tinh Nhi trừng mắt nhìn nàng, môi mấp máy, nhưng chỉ có máu chảy ra nơi khóe miệng.

Khung cảnh hỗn loạn dần thu hẹp, mọi ánh mắt đều dồn vào vòng tròn nhỏ nơi Ngọc Cẩn và Trinh Nhi đứng tựa lưng vào nhau. Duệ Chi, dù máu chảy ướt vạt áo, vẫn chắn trước mặt Trinh Nhi, chủy thủ trong tay vững vàng, ánh mắt bình thản.

Tiếng kèn lệnh vang lên, đại quân bên ngoài đã chiếm lĩnh cổng thành, binh sĩ các nhà quyền quý hợp sức trấn áp loạn quân trong cung. Nhưng tại đây, giữa biển máu, bốn người vẫn như mắc kẹt trong một thế giới riêng biệt, bị dây xích hận thù và lời nguyền trói buộc.

Ngọc Cẩn nghiêng đầu, thấp giọng hỏi Trinh Nhi:

– Có chắc phá được lời nguyền không?

Trinh Nhi hít sâu, ánh mắt trong như nước:

– Nếu chỉ mang theo thù hận, ngọc cốt sẽ càng thêm sâu, máu càng đổ nhiều. Chỉ có buông bỏ, cốt ngọc mới được giải thoát.

Uyển Cơ phá lên cười, nước mắt hòa lẫn máu chảy xuống cằm:

– Buông bỏ? Các ngươi có tư cách gì nói đến buông bỏ! Ta cả đời chỉ là con rối, chỉ có hận mới cho ta sức mạnh. Các ngươi nghĩ mình khác sao?

Ngọc Cẩn nhìn muội muội, trong mắt dâng lên tầng tầng bi thương:

– Uyển Cơ, ta chưa từng muốn đối đầu ngươi. Tất cả sai lầm, hãy để ta gánh thay.

Uyển Cơ rít lên:

– Không! Ngươi phải chết cùng ta!

Nàng lao đến, kiếm đâm thẳng vào ngực Ngọc Cẩn. Hắn không tránh, chỉ đưa tay kéo mạnh Uyển Cơ vào lòng, dùng thân mình che chắn cho Trinh Nhi phía sau.

Mũi kiếm dừng lại, chỉ cách tim một phân. Ánh mắt Uyển Cơ rối loạn, lồng ngực phập phồng.

Trinh Nhi bước tới, giọng nàng không lớn nhưng vang vọng giữa đêm tối:

– Uyển Cơ, ngươi hận ta, hận cả thế gian này, nhưng hận thù chỉ nuốt chửng chính mình. Hôm nay, ta chọn tha thứ cho ngươi – không vì ai khác, mà vì bản thân ta, vì mẫu thân, vì cả những oan nghiệt đã qua.

Duệ Chi lặng lẽ nhìn Trinh Nhi, trong mắt dâng lên nỗi xót xa không lời.

Uyển Cơ run rẩy, kiếm rơi khỏi tay, hai hàng nước mắt lăn dài.

Đúng lúc đó, trong lòng bàn tay Trinh Nhi, cốt ngọc chợt phát sáng. Ánh sáng trắng xanh từ huyết mạch lan tỏa, như có luồng khí ấm áp tràn ngập toàn thân. Ngọc Cẩn cũng cảm nhận được sự thay đổi, cốt ngọc nơi xương tay hắn phát ra ánh bạc lấp lánh.

Một luồng khí lạ dâng lên, bao trùm bốn phía. Đám binh sĩ đang xông tới bất giác khựng lại, ai nấy đều kinh hãi nhìn hai luồng sáng giao hòa giữa đêm máu.

Uyển Cơ ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nghẹn.

Hạ Tinh Nhi cố vùng vẫy, nhưng độc đã lan khắp cơ thể, mắt nàng mở lớn, ánh nhìn đầy tuyệt vọng:

– Không thể… không thể như vậy… Ta đã đi xa đến thế này…

Trinh Nhi tiến đến, cúi xuống nhìn Hạ Tinh Nhi:

– Ngươi cũng từng là người có tấm lòng, chỉ tiếc, ngươi chọn sai đường. Hôm nay, tất cả đều kết thúc.

Một giọt lệ lăn xuống gò má Hạ Tinh Nhi. Nàng bật cười, tiếng cười yếu ớt, rồi thở hắt ra, nhắm mắt không còn phản kháng.

Ngọc Cẩn nhìn Trinh Nhi, bàn tay chạm nhẹ lên mu bàn tay nàng.

– Nếu nàng không sợ, ta sẽ cùng nàng phá giải lời nguyền này.

Trinh Nhi gật đầu.

– Ta không sợ. Chỉ sợ đời này, kiếp này, chúng ta không còn cơ hội nữa.

Hai người đứng đối diện, lòng bàn tay đặt lên nhau. Dưới ánh trăng máu, cốt ngọc trong huyết mạch họ cộng hưởng, ánh sáng lan rộng, hòa quyện thành một vầng sáng lớn bao phủ cả sân.

Tiếng gió rít qua mái ngói, mang theo tiếng oán than như vọng về từ ngàn năm. Những oan hồn, những hận thù truyền đời, từng giọt máu đã đổ, từng lời nguyền đã thốt, đều như bị cuốn vào dòng sáng ấy, dần tan biến.

Trinh Nhi nhắm mắt, trong tâm trí hiện về bao khuôn mặt: mẫu thân, phụ thân, muội muội, những người thân yêu đã mất, những kẻ thù từng hãm hại nàng, cả chính bản thân nàng của kiếp trước, đơn độc, tuyệt vọng trong ngục tối.

Nàng khe khẽ thì thầm:

– Ta tha thứ cho các người. Ta cũng tha thứ cho chính mình.

Ngọc Cẩn siết tay nàng, ánh sáng nơi cốt ngọc càng rực rỡ. Hắn khẽ nói:

– Tạ Ngọc Cẩn ta, đời này nguyện dùng hết tấm lòng, gánh lấy mọi tội nghiệt, chỉ mong nàng được bình an.

Từng vết máu trên thân thể hai người chậm rãi khép lại, khí huyết lưu chuyển, mọi đau đớn dường như tan biến. Cốt ngọc trong họ không còn lạnh buốt như xưa, mà trở nên ấm áp, dịu dàng.

Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên trong tâm tưởng. Một ấn ký hình ngọc vỡ vụn, tan thành ánh sáng, cuốn theo mọi oán khí, hận thù tích tụ qua bao thế hệ.

Uyển Cơ ngẩng đầu, đôi mắt ráo hoảnh. Nàng run rẩy, ngón tay chạm nhẹ lên vết máu trên ngực, bỗng bật khóc nức nở như trẻ thơ:

– Ta… ta mệt rồi… Có thể… dừng lại không?Trinh Nhi bước đến, ngồi xuống cạnh Uyển Cơ, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

– Tất cả đã qua rồi.

Uyển Cơ gục đầu vào vai Trinh Nhi, nước mắt thấm ướt vạt áo.

Duệ Chi đứng lặng bên ngoài vòng sáng, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Chàng nhìn Trinh Nhi, ánh mắt dịu dàng, rồi lặng lẽ quay đi, nụ cười nhạt nhòa giữa màn sương.

Tiếng gió thổi qua, hoa rụng đầy sân, máu tan vào đất, mọi thứ trở về tĩnh lặng.

Cánh cổng đại cung mở toang, đoàn binh mã dừng lại trước sân, không ai dám bước vào. Ánh sáng ngọc cốt dần tắt, chỉ còn hai người đứng giữa sân, tay trong tay, vầng sáng yếu dần rồi tan biến.

Một tiếng sấm rền vang trên trời. Trăng máu rút dần màu đỏ, ánh sáng trong trẻo trở lại.

Một viên đại thần tiến lên, cung kính quỳ gối:

– Lời nguyền truyền đời… đã được phá giải. Bệ hạ lệnh cho các vị trở về điện nghị chính.

Ngọc Cẩn đỡ lấy Trinh Nhi, dìu nàng bước qua thềm đá, ánh mắt dịu dàng chưa từng có.

Phía sau, Uyển Cơ vẫn ngồi lặng, hai tay ôm lấy thân mình, nước mắt không ngừng rơi. Hạ Tinh Nhi đã mất đi ý thức, được thị vệ khiêng đi.

Duệ Chi chậm rãi tiến lại, nhìn Trinh Nhi, giọng trầm ấm:

– Nàng đã chọn xong rồi phải không?

Trinh Nhi dừng chân, ngước nhìn Duệ Chi, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:

– Ta nợ chàng một lời xin lỗi. Nhưng kiếp này, ta chỉ muốn đi cùng người có thể cùng ta đối diện sinh tử, cùng ta tha thứ cho quá khứ.

Duệ Chi mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng:

– Ta hiểu. Chỉ mong nàng bình an, đó đã là đủ.

Ánh mắt hai người giao nhau, trong khoảnh khắc ấy, mọi oán hận, tiếc nuối đều hóa thành bụi tro.

Bầu trời dần sáng, ánh trăng tan đi, thay bằng màu lam mờ của bình minh.

Các đại thần đứng lặng, không ai dám lên tiếng. Trên thềm đá, Ngọc Cẩn dìu Trinh Nhi vào nội điện, đoàn thị vệ mở đường, không còn ai dám ngăn cản.

Uyển Cơ ngồi lại, đôi mắt trống rỗng nhìn theo bóng hai người xa dần, môi run rẩy:

– Hóa ra, tha thứ lại khó đến thế…

Trên hành lang, Duệ Chi dừng lại, quay đầu nhìn mái cung điện trầm mặc. Bóng chàng lẻ loi, nhưng trên môi vẫn thấp thoáng một nụ cười bình thản. Chàng thì thầm, chỉ mình nghe thấy:

– Tạm biệt, Trinh Nhi.

Tiếng vó ngựa xa dần, tiếng người huyên náo trong cung cũng lắng xuống. Trên bậc thềm, hoa ngọc lan rụng trắng, máu đã khô lại thành vệt tối.

Bầu trời phía đông ló rạng, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt từng người, soi rõ mọi dấu vết của một đêm dài đau thương.

Trong nội điện, Ngọc Cẩn đặt Trinh Nhi xuống ghế, cúi người cẩn thận kiểm tra vết thương nơi vai nàng. Trinh Nhi mỉm cười, ánh mắt lấp lánh lệ:

– Đã hết rồi, phải không?

Ngọc Cẩn nhìn nàng, trong mắt là ngàn vạn nỗi niềm:

– Chưa hết. Vẫn còn những kẻ ngoài kia chưa phục, vẫn còn bao nhiêu oan nghiệt phải hóa giải. Nhưng chỉ cần có nàng, ta không còn sợ gì nữa.

Trinh Nhi đưa tay chạm vào má hắn, dịu dàng nói:

– Dù có bao nhiêu kiếp sau, ta cũng sẽ chọn ở lại bên chàng.

Bên ngoài, các đại thần đã bắt đầu tụ tập, bàn luận xôn xao. Tin tức về việc lời nguyền được phá giải lan nhanh như lửa gặp gió. Có kẻ thở phào nhẹ nhõm, có người âm thầm toan tính.

Dương thị nghe tin, vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy Trinh Nhi đã òa khóc. Bà ôm lấy con gái, tay run run vuốt tóc nàng:

– Con ơi, khổ cho con quá…

Trinh Nhi gục đầu vào vai mẫu thân, nước mắt lặng lẽ rơi, bao nhiêu đau đớn, tủi hờn đều vỡ òa trong vòng tay ấy.

Ngọc Cẩn lặng lẽ đứng bên, mắt sáng ngời, chỉ khẽ cúi đầu, tỏ lòng kính trọng với Dương thị.

Uyển Cơ bị giam lỏng trong tẩm điện phía tây, ngày đêm chỉ im lặng nhìn ra vườn ngọc lan, không nói một lời. Hạ Tinh Nhi bị đưa đến ngục tối, thân thể yếu ớt, chẳng còn ai hỏi han.

Trong cung, các gia tộc quyền quý tạm thời đình chiến, ai cũng dè chừng trước sức mạnh vừa bộc lộ của cốt ngọc song tu. Đêm trăng máu đi qua, mọi người đều biết một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu.

Trinh Nhi và Ngọc Cẩn được triệu kiến lên điện nghị chính. Bệ hạ ngồi trên cao, ánh mắt khó dò, hỏi:

– Các ngươi thực sự đã phá được lời nguyền sao?

Ngọc Cẩn trầm giọng đáp:

– Thần không dám nói mình đủ sức. Nhưng thần tin, chỉ có tình người mới hóa giải được những oán thù truyền đời.

Bệ hạ nhìn lâu, rồi gật đầu:

– Tốt. Trẫm muốn thấy các ngươi giữ lời, đem lại thái bình cho thiên hạ.

Bên ngoài điện, ánh nắng đầu ngày rọi xuống, phản chiếu lên vết máu đã khô, lên những cánh hoa rụng trắng, lên cả những giọt lệ còn sót lại trên má những người sống sót.

Đêm trăng máu đi qua, mọi thứ tưởng đã kết thúc. Nhưng trong bóng tối, vẫn còn những ánh mắt dõi theo, vẫn còn những mưu toan chưa lộ diện.

Trinh Nhi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra vườn ngọc lan, lòng bỗng dâng lên dự cảm bất an. Nàng khẽ hỏi Ngọc Cẩn:

– Chàng có tin, tất cả đã thực sự kết thúc?

Ngọc Cẩn lặng lẽ siết tay nàng, trầm giọng:

– Ta không tin vào kết thúc, chỉ tin vào ý chí của con người. Chỉ cần còn sống, còn yêu, thì mọi lời nguyền cũng có thể hóa giải. Nhưng sóng gió… chưa bao giờ thực sự lặng.

Ngoài cửa sổ, một bóng đen lướt qua, để lại một mảnh ngọc vỡ lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Dưới ánh sáng bình minh, mọi thứ như vừa bắt đầu lại từ đầu. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương ngọc lan, và cả lời thề lặng thầm chưa kịp nói hết.

Trong bóng tối, một đôi mắt âm u dõi theo từng động tĩnh. Tiếng sáo ma quái lại vang lên khe khẽ ở nơi xa xăm, kéo theo một nỗi bất an âm ỉ lan trong không khí.

Trinh Nhi ngẩng đầu, cảm nhận được nguy cơ mới đang đến gần.

Bình minh chưa kịp rạng, mà sóng gió đã lặng lẽ cuộn mình dưới lớp bình yên mỏng manh ấy…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử