Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 24: Quyết Đấu Dưới Trăng Máu
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 24: Quyết Đấu Dưới Trăng Máu

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trình Duệ Chi chỉ khẽ nghiêng đầu, nhưng ánh mắt như hồ nước sâu, không gợn sóng. Chàng bước lại gần, cất tiếng trầm ổn:

– Trinh Nhi, theo ta. Nơi này đã không còn an toàn nữa.

Ngọc Cẩn chắn trước mặt Trinh Nhi, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, ánh bạc nơi đáy mắt lóe lên cảnh giác. Giữa hai người đàn ông, không ai chịu nhường bước.

Trinh Nhi gắng gượng đứng dậy, hơi thở lẫn vị máu tanh nơi cổ họng. Nàng nhìn sang Duệ Chi, môi run run:

– Duệ Chi, ta không thể đi. Còn mẫu thân, còn bao mưu đồ chưa sáng tỏ. Nếu ta rời khỏi đây, tất cả sẽ sụp đổ.

Duệ Chi không đổi sắc mặt, chỉ nói nhỏ vừa đủ hai người nghe:

– Ta đã bố trí người của mình bên ngoài. Dương thị tạm thời an toàn. Nếu nàng ở lại, chỉ càng khiến Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi thêm cơ hội ra tay.

Ngọc Cẩn lặng lẽ quan sát, nhận ra sự mâu thuẫn trong đáy mắt Trinh Nhi. Chàng nhẹ giọng:

– Ta biết nàng không tin ai, cũng không còn sức để phân biệt thiện ác. Nhưng nếu nàng bỏ đi, mọi nỗ lực đến nay sẽ hóa tro bụi.

Trinh Nhi nhắm mắt một khắc, bàn tay lạnh ngắt. Kiếp trước, nàng từng tin nhầm người, từng tự nhủ mình chỉ cần trốn thoát là sẽ được bình yên. Nhưng mọi lối đi đều dẫn về vực sâu.

Một tiếng động lớn vang lên từ phía chính điện. Tiếng binh khí, tiếng người la hét, tiếng chân chạy rầm rập xuyên qua lớp cửa gỗ. Trời vẫn chưa sáng hẳn, mà trong cung đã nhuốm mùi sát khí.

Duệ Chi nhìn Trinh Nhi, ánh mắt đầy day dứt:

– Nếu nàng không đi, ta sẽ ở lại cùng nàng. Nhưng ta sợ, lần này, không ai bảo vệ được ai nữa.

Tiếng kèn báo động vang lên, dồn dập như thúc giục. Bóng người lao qua hành lang, áo giáp sáng lạnh dưới ánh đèn lồng. Đội quân áo tím của phủ Quốc công đang giao tranh với thị vệ cấm quân ngay giữa sân rồng.

Trinh Nhi chợt nhận ra: tất cả đã nằm trong dự tính của Uyển Cơ. Đêm này, không ai có thể toàn thân rút lui.

Nàng siết chặt cổ tay áo, giọng nhẹ như sương khói:

– Ta muốn tìm mẫu thân. Nếu hai người thật lòng muốn giúp ta, xin hãy bảo vệ bà ấy.

Ngọc Cẩn gật đầu, mặt không đổi sắc. Duệ Chi chỉ im lặng, ánh mắt tối lại.

Tiếng gào thét xé rách màn đêm. Một toán cung nữ áo xanh chạy qua, phía sau là đám thị vệ điên cuồng truy sát. Lưỡi kiếm lóe sáng, máu văng tung tóe lên bậc thềm đá.

Trinh Nhi không dám nhìn lâu. Bàn tay nàng đã lạnh ngắt từ lúc nào, chỉ còn lại ý chí cứng cỏi chống đỡ thân xác yếu ớt.

Ngọc Cẩn kéo nàng nép vào góc hành lang, thấp giọng:

– Nàng có thể đi theo đường hầm phía sau vườn ngọc. Ta sẽ dẫn dụ bọn chúng.

Duệ Chi chen vào, ánh mắt rắn rỏi:

– Không được. Nếu để nàng đi một mình, chẳng khác nào tự đưa đầu vào miệng hổ. Để ta đi cùng.

Trinh Nhi lắc đầu:

– Không ai đi cùng ta cả. Ta không muốn các ngươi vì ta mà chết.

Nàng quay nhìn hai người, giọng nghẹn lại:

– Nếu phải lựa chọn, ta xin các ngươi hãy cứu mẫu thân trước. Ta… ta không muốn lặp lại bi kịch kiếp trước.

Tiếng huyên náo mỗi lúc một gần. Ngọc Cẩn ngập ngừng, cuối cùng rút trong tay áo ra một mảnh ngọc bội, ấn vào tay nàng:

– Đây là tín vật của phủ Quốc công. Nếu có nguy nan, hãy giơ nó ra.

Duệ Chi cũng lấy từ trong áo một chiếc trâm vàng, lặng lẽ cài lên tóc nàng:

– Gặp người của phủ Tể tướng, chỉ cần nói “Duệ Chi nhờ vả”, họ sẽ liều chết bảo vệ nàng.

Trinh Nhi nhìn hai người, sóng mắt bỗng dâng đầy lệ. Nhưng thời gian không cho phép nàng lưỡng lự.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên ngay bên ngoài. Cửa hành lang bật mở, đám thị vệ lao vào, kiếm vung sáng loáng.

Ngọc Cẩn hét lớn:

– Chạy đi!

Chàng vung kiếm, thân hình lao ra như báo săn, chặn lối bọn thị vệ. Một kẻ xông tới, Ngọc Cẩn tránh sang bên, kiếm lóe lên như chớp, một thân hình đổ gục xuống.

Duệ Chi cũng rút chủy thủ, tay áo phất qua, động tác dứt khoát hẳn lên so với dáng vẻ thư sinh thường ngày. Chàng xoay người che chắn cho Trinh Nhi, ánh mắt không còn do dự.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Trinh Nhi gắng sức lách qua khe hở, lao về phía vườn ngọc.

Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm dội khắp cung thành. Khắp nơi, máu thấm đỏ từng viên đá trắng. Trinh Nhi chạy, lòng quặn thắt, nhưng không dám ngoảnh lại.

Gió đêm lạnh buốt, cuốn theo mùi máu tanh nồng và tiếng kêu gào ai oán. Nàng men theo lối nhỏ dẫn về khu nội viện, nơi Dương thị vẫn còn bị giam lỏng.

Bỗng có tiếng động phía trước. Một bóng người áo vàng lao tới, tóc xõa rối bời, dáng vẻ thất thần. Là Hạ Tinh Nhi.

Nàng ta cười nhạt, ánh mắt như lưỡi dao:

– Ngươi cũng đến đây sao, Lục Trinh Nhi? Đêm nay, ai cũng không thể sống sót.

Trinh Nhi dừng lại, cố lấy bình tĩnh:

– Tinh Nhi, ngươi đã đạt được những gì? Tất cả chỉ còn là tro bụi, ngươi còn muốn gì nữa?

Hạ Tinh Nhi cười khanh khách, lùi lại một bước:

– Ta muốn nhìn ngươi đau khổ, muốn thấy mẫu thân ngươi chết trước mặt ngươi. Đó mới là phần thưởng lớn nhất cho ta.

Ánh mắt Trinh Nhi tối sầm. Nàng biết, đối diện với Hạ Tinh Nhi, không thể chỉ dựa vào lời nói mà hóa giải. Bàn tay nàng lặng lẽ đưa về phía sau, sờ vào hộp độc dược giấu trong tay áo.

Hạ Tinh Nhi không bỏ qua động tác ấy, nhếch môi:

– Đừng phí công, ta không đến một mình.

Từ bóng tối phía sau, hai thị vệ áo đen xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng như loài sói. Trinh Nhi lùi sát vào tường, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Hạ Tinh Nhi khoanh tay trước ngực, tiếp lời:

– Ta từng ở dưới chân ngươi, từng bị coi thường như cỏ rác. Đêm nay, ngươi sẽ nếm trải tất cả những gì ta từng chịu.

Trinh Nhi ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh lạ thường:

– Nếu ngươi thật sự muốn trả thù, hãy nhắm vào ta. Đừng động đến mẫu thân ta, bà ấy không liên quan.

Tinh Nhi bật cười, tiếng cười lanh lảnh giữa tiếng kêu khóc ngoài sân:

– Ngươi vẫn ngây thơ như thế, Lục Trinh Nhi. Nếu ngươi đủ mạnh, hãy cứu lấy bà ta!

Nói đoạn, nàng ta phất tay ra hiệu. Một tên thị vệ kéo lê một thân hình mảnh mai từ bóng tối – Dương thị, tóc rối, áo dính máu, khuôn mặt vẫn giữ nét điềm tĩnh dù đã xanh xao.

Trinh Nhi lao đến, nhưng bị một tên khác giữ lại. Hạ Tinh Nhi rút ra một chiếc bình nhỏ, giọng lạnh như băng:

– Một là cứu mẫu thân, hai là cứu Tạ Ngọc Cẩn. Ngươi chỉ được chọn một.

Trinh Nhi chết lặng. Hạ Tinh Nhi cười, ném bình độc về phía nàng:

– Trong bình này là “Tử Hoa tán” – một khi giải phóng, tất cả người trong cung đều nhiễm độc. Nếu ngươi chọn cứu mẫu thân, chỉ cần uống hết bình này, ta thả bà ấy. Nhưng ngươi sẽ không kịp quay về cứu Ngọc Cẩn, hắn sẽ chết dưới tay Uyển Cơ.

– Nếu ngươi chọn quay lại cứu hắn, ta sẽ giết bà ấy ngay trước mặt ngươi.

Trinh Nhi siết chặt bình độc trong tay. Trái tim nàng như bị bóp nghẹt, mỗi nhịp thở đều đau đớn đến tột cùng.

Dương thị ngẩng đầu nhìn con gái, ánh mắt dịu dàng xen lẫn tuyệt vọng:

– Trinh Nhi, con đừng quan tâm tới ta. Mạng của mẹ không đáng để con hy sinh cả đời.

Tinh Nhi phá lên cười, đẩy mạnh Dương thị về phía trước, lưỡi dao lạnh lẽo dí sát cổ bà:

– Lục Trinh Nhi, thời gian của ngươi không còn nhiều. Chọn đi!

Bên ngoài, tiếng kèn lệnh vang lên dồn dập. Tiếng binh khí va chạm, tiếng hò hét càng lúc càng dữ dội. Trong cung, máu đã chảy thành sông.

Trinh Nhi nắm chặt bình độc, ánh mắt quét qua Dương thị rồi nhìn về phía cổng lớn, nơi Ngọc Cẩn và Duệ Chi đang bị bao vây trong biển người. Hai con đường, mỗi ngả là một sinh mạng, mỗi ngả là một vết khắc vào ngọc cốt.

Nàng cắn răng, giọng khản đặc:

– Nếu ta uống, ngươi thật sự thả mẫu thân ta?

Hạ Tinh Nhi nhún vai, ánh mắt lấp lánh ác ý:

– Ta thề trên cốt ngọc của mình.

Trinh Nhi nhìn mẫu thân, nước mắt lăn dài trên má. Dương thị lắc đầu, nước mắt cũng đã thấm ướt vạt áo:

– Con gái ngốc, đừng vì mẹ mà đánh đổi tất cả.

Tinh Nhi th*c m*nh lưỡi dao, máu rỉ ra nơi cổ Dương thị. Trinh Nhi run rẩy, vặn nắp bình độc. Bàn tay nàng chợt dừng lại.

Một ý nghĩ lóe lên: nếu nàng uống độc, mẫu thân có thể thoát, nhưng Hạ Tinh Nhi chưa chắc giữ lời. Nếu nàng quay lại cứu Ngọc Cẩn, mẫu thân sẽ chết ngay trước mắt, mà vĩnh viễn không thể tha thứ cho chính mình.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng la hét từ xa vọng lại – tiếng của Ngọc Cẩn. Trinh Nhi nghe rõ giọng chàng gọi tên mình, khản đặc và tuyệt vọng.

Nước mắt nàng rơi lã chã. Bàn tay run lên, nhưng ánh mắt lại sáng rực ý chí.

Nàng ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt Hạ Tinh Nhi:

– Nếu ta chết, ngươi cũng chẳng sống được bao lâu. Ngươi tưởng độc dược này chỉ hại được ta sao?

Hạ Tinh Nhi thoáng chần chừ, nhưng vẫn nhếch môi cười khinh bỉ:

– Ngươi chỉ giỏi nói suông.

Trinh Nhi bất ngờ vung tay, hất văng bình độc vào mặt một tên thị vệ. Độc dược bắn tung tóe, hắn gào lên đau đớn, mặt mũi co giật. Tinh Nhi giật mình, lưỡi dao trên tay lỏng đi một nhịp.

Trinh Nhi không bỏ lỡ cơ hội, lao tới ôm chặt lấy Dương thị, đồng thời rút trong tay áo một ống khói độc nhỏ, bẻ gãy nắp.

Khói tím cuộn lên, mù mịt cả hành lang. Đám thị vệ ho sặc sụa, không kịp trở tay. Hạ Tinh Nhi lùi lại, khuôn mặt méo mó vì giận dữ.

Trinh Nhi dìu Dương thị chạy về phía cửa nhỏ phía sau, lòng rối loạn:

– Mẫu thân, cố lên! Chúng ta phải thoát khỏi đây!

Dương thị gắng gượng đứng vững, nhưng bước chân loạng choạng. Trinh Nhi cắn răng, xé vạt áo băng vết thương trên cổ mẹ.

Tiếng chân rượt đuổi phía sau, tiếng Hạ Tinh Nhi gào lên:

– Đuổi theo! Không để chúng chạy thoát!Hai mẹ con lách qua hành lang hẹp, xuyên qua khu nhà kho cũ, cuối cùng tới một bức tường thấp. Trinh Nhi nhớ lại lối đi bí mật mà phụ thân từng chỉ cho nàng khi còn nhỏ, liền tìm đến cánh cửa đá giấu dưới bụi cây.

Dương thị thều thào:

– Trinh Nhi, con đi đi. Để mẹ ở lại, con còn cơ hội cứu người khác.

Trinh Nhi lắc đầu, nước mắt chảy dài:

– Không! Con đã mất mẹ một lần, đời này không thể mất nữa.

Nàng vừa dìu mẹ vừa đẩy cửa đá. Cửa hé mở, phía sau là đường hầm tối om. Tiếng đuổi bắt đã sát bên.

Trinh Nhi vừa kéo mẹ vào hầm, vừa rút trong áo ra một quả pháo hiệu nhỏ, châm lửa ném ra ngoài. Ánh sáng lóe lên, tiếng nổ vang dội, lối đi tạm thời bị khói lửa che lấp.

Trong đường hầm lạnh lẽo, Trinh Nhi dìu mẫu thân đi sâu vào bóng tối, lòng vẫn hoang mang lo sợ cho Ngọc Cẩn và Duệ Chi.

***

Bên ngoài, trong sân rồng, trận chiến đã lên đến đỉnh điểm. Ngọc Cẩn áo choàng đẫm máu, mắt bạc ánh lên vẻ dữ dội hiếm thấy. Kiếm trong tay chàng vung lên không ngơi nghỉ, chém gục từng kẻ một.

Trình Duệ Chi đứng sát bên, hơi thở gấp, áo choàng trắng lấm máu đỏ. Hai người lưng tựa vào nhau, đối mặt với vòng vây dày đặc.

Uyển Cơ xuất hiện trên bậc thềm cao, áo váy thướt tha giữa biển máu. Nàng ta mỉm cười, giọng vang lên lạnh lẽo:

– Huynh trưởng, ngươi vẫn cố chấp như vậy sao? Vì một nữ tử, ngươi định đẩy cả gia tộc vào chỗ chết?

Ngọc Cẩn không trả lời, chỉ nhìn Uyển Cơ, trong mắt không còn tình thân.

Uyển Cơ chậm rãi bước xuống, kiếm ngắn trong tay vẽ thành vòng nguyệt:

– Đêm nay, hoặc ngươi chết, hoặc ta lên ngôi Chưởng gia. Huyết mạch ngọc cốt, chỉ có thể truyền cho kẻ mạnh nhất.

Ngọc Cẩn cười nhạt:

– Ngươi muốn ngọc cốt, hãy đến lấy.

Uyển Cơ ra hiệu, đám thị vệ áo đen xông vào. Ngọc Cẩn xoay kiếm, động tác nhanh như gió lốc, nhưng bọn thị vệ được luyện tập kỹ càng, vây chặt không buông.

Duệ Chi cắn răng, nhảy vào hỗ trợ, chủy thủ trong tay vung lên liên tiếp. Mỗi nhát đều nhằm vào điểm yếu của đối phương, khiến vòng vây loạng choạng.

Uyển Cơ nhìn hai người, cười lạnh:

– Đều là những kẻ si tình, cuối cùng cũng chỉ là con rối trong tay ta.

Nàng ta giơ kiếm, ánh mắt lóe lên tia sát khí. Uyển Cơ lao đến, kiếm ngắn chém thẳng về phía Ngọc Cẩn. Chàng nghiêng người tránh, nhưng cánh tay bị sượt qua, máu phun ra nhuộm đỏ ống tay áo.

Duệ Chi vung chủy thủ, chắn trước mặt Ngọc Cẩn. Uyển Cơ không hề chùn bước, kiếm ngắn múa lượn như rắn độc.

Trận chiến giữa ba người kéo dài trong tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm chan chát.

Ở góc sân, Hạ Tinh Nhi dẫn theo đám cung nữ, ánh mắt dõi theo cục diện. Nàng ta khẽ nhếch môi, thì thầm:

– Đến lúc rồi.

Một bóng người nhỏ thó lặng lẽ trườn vào giữa chiến trường, trong tay nắm một bình ngọc nhỏ. Là độc dược “Tử Hoa tán”.

Tinh Nhi ra hiệu, bóng người ném bình ngọc về phía đám thị vệ. Chất độc phát tán, khói tím lan dần, những kẻ hít phải ngã gục, co giật dữ dội.

Uyển Cơ nhận ra ý đồ, vội lùi lại, che mũi. Ngọc Cẩn và Duệ Chi cũng bị khói độc bủa vây, hơi thở nghẹn lại, mắt hoa lên.

Trong lúc hỗn loạn, Uyển Cơ lao đến, kiếm đâm thẳng vào bụng Ngọc Cẩn. Chàng lảo đảo, máu tuôn xối xả, nhưng vẫn gắng giữ chặt lấy cổ tay Uyển Cơ, không cho nàng ta rút kiếm ra.

Duệ Chi cố gắng kéo Ngọc Cẩn lùi về phía sau, nhưng khói độc mỗi lúc một dày. Chàng rút từ trong tay áo ra một viên thuốc giải, nhét vào miệng Ngọc Cẩn.

Uyển Cơ giằng co, ánh mắt cuồng loạn:

– Ngọc cốt của ngươi, cuối cùng cũng thuộc về ta!

Ngọc Cẩn cười nhạt, máu chảy tràn bên môi:

– Ngươi chỉ có thể có được xác thân, không bao giờ chạm tới cốt ngọc trong tim ta.

Uyển Cơ gào lên, rút kiếm ra khỏi bụng Ngọc Cẩn, máu bắn tung tóe. Chàng gục xuống, nhưng ánh mắt vẫn không chịu khuất phục.

Tiếng kêu cứu vang lên ở góc sân. Đám thị vệ của phủ Tể tướng xuất hiện, lao vào giải vây cho Duệ Chi và Ngọc Cẩn.

Uyển Cơ thấy tình thế bất lợi, vội lùi lại, kéo theo Hạ Tinh Nhi thoát thân vào bóng tối.

***

Trong đường hầm, Trinh Nhi dìu Dương thị đi sâu vào lòng đất. Tiếng động phía trên ngày càng xa dần, chỉ còn lại tiếng thở gấp của hai mẹ con.

Dương thị dừng lại, thều thào:

– Con gái, con phải sống. Đừng để hận thù vây lấy con.

Trinh Nhi ôm lấy vai mẹ, nước mắt tuôn không ngừng:

– Con sẽ bảo vệ mẹ, sẽ cứu tất cả. Con không thể để ai phải chết vì con nữa.

Một tiếng động khẽ vang lên phía sau. Trinh Nhi quay lại, thấy bóng người mờ ảo lướt qua cuối đường hầm. Nàng siết chặt ngọc bội trong tay, toàn thân căng thẳng.

Tiếng bước chân dần tiến lại gần. Một gương mặt quen thuộc hiện ra trong ánh sáng yếu ớt. Là Trình Duệ Chi, áo choàng dính máu, nét mặt trắng bệch nhưng ánh mắt rực lửa:

– Trinh Nhi, nàng còn sống! Mau ra ngoài, Ngọc Cẩn bị thương nặng, đang ở phía trên.

Trinh Nhi run rẩy:

– Chàng ấy… còn sống?

Duệ Chi gật đầu, giọng khản đặc:

– Nhưng không còn nhiều thời gian. Hạ Tinh Nhi và Uyển Cơ đã liên thủ, toàn bộ cung thành sắp chìm trong biển máu.

Dương thị níu lấy tay con gái:

– Con đi đi, cứu lấy người con yêu. Mẹ sẽ ở lại đây, có người của phủ Tể tướng bảo vệ.

Trinh Nhi ôm chặt mẹ một lần nữa, nước mắt thấm ướt bờ vai. Nàng gật đầu, rồi quay người lao ra ngoài, lòng ngổn ngang những vết thương chưa kịp khép miệng.

***

Trong sân rồng, ánh trăng máu chiếu xuống, soi rõ từng vệt máu loang trên nền đá. Ngọc Cẩn nằm gục trong vòng tay Duệ Chi, hơi thở yếu ớt.

Trinh Nhi lao đến, quỳ sụp xuống bên chàng. Nàng rút kim bạc trong tay áo, nhanh chóng cầm máu cho vết thương ở bụng Ngọc Cẩn, rồi lấy ra viên thuốc giải độc nhét vào miệng chàng.

Ngọc Cẩn mở mắt, nhìn nàng, giọng khàn khàn:

– Nàng… đã chọn mẫu thân?

Trinh Nhi bật khóc, ôm lấy chàng:

– Ta không thể đánh đổi ai cả. Ta chỉ muốn bảo vệ tất cả.

Duệ Chi nhìn hai người, ánh mắt như có lửa cháy âm ỉ, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

Tiếng kèn lệnh lại vang lên. Đám thị vệ còn sót lại của Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi hợp lại, chuẩn bị đợt tấn công cuối cùng.

Ngọc Cẩn gượng đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh:

– Nếu đã là quyết đấu dưới trăng máu, vậy hãy để tất cả ân oán kết thúc đêm nay.

Trinh Nhi đứng lên, trong mắt không còn do dự. Nàng lấy ra bình độc cuối cùng, vẽ một vòng bảo hộ quanh ba người. Hơi độc lan tỏa, khiến đối phương không dám đến gần.

Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi xuất hiện trên bậc thềm cao, ánh trăng nhuộm đỏ mặt mũi họ, khiến hai bóng dáng càng thêm ma quái.

Uyển Cơ cười lạnh, giọng vang vọng khắp sân:

– Đêm nay, ngọc cốt phải đổi lấy máu! Ai sống, ai chết, đều do số mệnh định đoạt.

Hạ Tinh Nhi lặng lẽ lấy ra một ống sáo đen, bắt đầu thổi lên khúc nhạc quỷ dị. Giai điệu vang lên, tâm trí mọi người như bị kéo vào vực sâu mê loạn.

Trinh Nhi nghiến răng, vận dụng nội lực cố giữ tỉnh táo. Nàng biết, đây là “Huyễn Vân cầm”, bí thuật cuối cùng của Hạ Tinh Nhi.

Ngọc Cẩn vươn tay, nắm lấy tay Trinh Nhi, truyền cho nàng một luồng khí nóng ấm. Ánh mắt họ chạm nhau, trong đáy mắt là lời thề không thành tiếng.

Duệ Chi cũng đứng sát bên, tay nắm chặt chủy thủ, ánh mắt kiên định.

Ba người tạo thành một vòng tròn nhỏ, đối mặt với biển thù hận đang bủa vây.

Tiếng sáo càng lúc càng dồn dập. Đám thị vệ rùng mình, lao vào như những con rối không hồn.

Trinh Nhi nhắm mắt, vận dụng tất cả ngọc cốt trong huyết mạch, dồn sức vào kim bạc, đâm thẳng về phía trước. Ánh sáng xanh lóe lên, phá tan lớp mê vụ của tiếng sáo.

Ngọc Cẩn và Duệ Chi cũng đồng loạt xuất chiêu, kiếm và chủy thủ vẽ thành hai đường sáng chói lòa.

Uyển Cơ gào lên, lao xuống nhập cuộc. Hạ Tinh Nhi lùi lại, mắt lóe lên tia ác độc, tay ném ra một bình độc cuối cùng.

Khói tím bốc lên, bao trùm tất cả.

Trong làn khói, tiếng binh khí, tiếng kêu la, tiếng thét gào của oán hận hòa làm một.

Trinh Nhi cảm nhận được máu tuôn ra nơi vai, nhưng nàng không dừng lại. Nàng nhìn thấy Ngọc Cẩn đứng chắn trước mặt mình, kiếm đâm xuyên ngực nhưng ánh mắt vẫn bất khuất. Duệ Chi bị thương ở đùi, máu thấm ướt vạt áo, nhưng vẫn không lùi bước.

Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi cũng đã bị thương, nhưng trong ánh mắt họ chỉ còn lại sự điên cuồng tuyệt vọng.

Đêm trăng máu, ba người, ba mảnh hồn vỡ, đối diện với lựa chọn sinh tử cuối cùng.

Cửa cung rung chuyển, tiếng vó ngựa dồn dập vọng lại. Binh mã của đại quân ngoài thành đã phá cổng tiến vào.

Giữa biển máu, ánh trăng đỏ chiếu xuống, soi rõ từng khuôn mặt đẫm lệ, đẫm máu. Mọi ân oán, tình thù, sinh tử… chỉ còn cách nhau một đường kiếm, một nhịp tim run rẩy.

Trinh Nhi ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt chan chứa bi thương và quyết tuyệt.

Đêm chưa tàn, trăng máu vẫn treo trên cao. Tiếng hò hét, tiếng kèn lệnh, tiếng sáo ma quái đan xen, cuốn tất cả vào vòng xoáy của số mệnh.

Giữa hỗn loạn, một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cổng cung thành bật tung. Bóng dáng những kỵ binh áo giáp bạc tràn vào như sóng dữ.

Cục diện xoay chuyển chỉ trong chớp mắt.

Sống chết, yêu hận, cốt ngọc, lời nguyền… tất cả đều chờ phán quyết cuối cùng dưới vầng trăng máu chưa chịu lặn.

Hồi kết vẫn còn xa, mà lựa chọn của Trinh Nhi vẫn đang treo lơ lửng giữa ranh giới của yêu và hận, sinh và tử.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 24: Quyết Đấu Dưới Trăng Máu - Ngọc Cốt Hận Tình | uTruyện