Chương 27: Hạ Tinh Nhi Trả Giá
Kinh thành chưa kịp nguôi những lời đồn, triều đình đã truyền chỉ: Hạ Tinh Nhi, phi tần mới nhập cung, bị nghi ngờ dính líu tới đại án mưu hại phủ Quốc công, đồng thời cấu kết ngoại thích, thao túng cốt ngọc. Tin truyền như lửa gặp gió, lan khắp các phủ đệ, vào tận nội cung, nơi từng tiếng thì thầm đều trở thành lưỡi dao sắc nhọn.
Sáng sớm, cổng Ngự Thư phòng mở rộng, các đại thần xếp hàng chờ triệu kiến. Tạ Ngọc Cẩn đứng trước bậc đá, áo bào thẫm màu, ánh mắt lặng lẽ quét qua đám đông, không để sót một nét mặt biến sắc nào. Hắn biết, hôm nay triều đình sẽ không còn khoan nhượng cho bất cứ ai liên quan đến cốt ngọc.
Bên trong điện, Hạ Tinh Nhi quỳ gối giữa sàn đá lạnh, hai tay bị trói sau lưng. Dáng vẻ nàng vẫn thản nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn không lộ vẻ sợ hãi, chỉ có đôi mắt sáng lên thứ ánh sáng kỳ lạ. Quần áo cung phi đã bị tước bỏ, thay bằng áo vải trắng, tóc xõa rối, càng làm nổi bật làn da tái nhợt và vết bầm trên cổ tay.
Hoàng thượng ngồi trên cao, thần sắc u ám. Các đại thần lần lượt dâng sớ luận tội, giọng điệu nghiêm nghị, từng lời đanh thép như muốn kết tội nàng ngay tại chỗ. Hạ Tinh Nhi không nói một lời, chỉ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng, ánh nhìn ấy khiến tất cả nhất thời rúng động.
Thái giám đọc xong bản cung khai, giọng đều đều:
– Hạ Tinh Nhi, ngươi bị tố cáo dùng bí thuật Tử Hoa pháp, đầu độc các phi tần, cấu kết ngoại thích, mưu đồ chiếm đoạt cốt ngọc hoàng gia. Ngươi còn gì biện giải?
Nàng khẽ nhếch môi cười, giọng trong trẻo vang lên giữa đại điện:
– Thần thiếp chỉ là nữ nhi bần hàn, thân phận thấp kém, làm sao có bản lĩnh kinh động đến cả thiên hạ? Các vị đại nhân muốn lấy ta làm vật tế, hay thực sự muốn tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện?
Một vị lão thần bước ra, chỉ tay vào nàng:
– Đừng ngụy biện! Ngươi thân là cung nữ, lại trèo lên làm phi, lập mạng lưới tai mắt, gieo rắc nghi ngờ khắp hậu cung. Không phải ngươi, còn ai nữa?
Hạ Tinh Nhi bật cười thành tiếng, đôi mắt sáng rực như lửa:
– Nếu các người đã quyết định ta phải chết, cần gì hỏi nhiều đến thế? Nhưng trước khi ta chết, có kẻ khác cũng nên lộ mặt, để triều đình khỏi bị đùa giỡn trong bóng tối thêm lần nữa.
Lời nói rơi xuống, đại điện nhất thời xao động. Hoàng thượng chau mày, nhìn sang Ngọc Cẩn và các đại thần.
Tạ Ngọc Cẩn tiến lên một bước, giọng trầm tĩnh:
– Hạ Tinh Nhi, ngươi cấu kết ai? Nếu có chứng cứ, hãy nói ra, triều đình sẽ khoan hồng.
Nàng nhìn hắn, ánh mắt pha trộn giữa thương xót và thách thức:
– Ngươi cũng muốn ta sống sao, Tạ đại nhân? Chẳng phải ngươi hận ta đến tận xương tủy?
Ngọc Cẩn không thay đổi sắc mặt:
– Không ai có thể quyết định số phận người khác chỉ bằng lời đồn. Nếu ngươi thực sự có oan tình, hãy nói ra, ta sẽ thay ngươi đòi lại công bằng.
Hạ Tinh Nhi bật cười, nhưng nụ cười ấy mang theo vị đắng của tuyệt vọng:
– Công bằng? Ở chốn này, công bằng là thứ xa xỉ nhất. Đời ta, từ đầu đã không thuộc về ánh sáng. Đến hôm nay, chỉ còn lại một chút tự tôn cuối cùng, ta không muốn dùng để van xin.
Bên ngoài điện, Trinh Nhi lặng lẽ quan sát. Nàng đã từng là chủ nhân của Hạ Tinh Nhi, từng tin tưởng, từng thương xót, cũng từng lạnh lùng đẩy nàng vào con đường không lối thoát. Giờ phút này, nhìn Tinh Nhi quật cường đối diện sinh tử, trong lòng nàng không khỏi dâng lên nỗi chua xót. Nhưng Trinh Nhi biết rõ, những gì Hạ Tinh Nhi gây ra, không phải chỉ mình nàng có thể trả giá.
Hoàng thượng đập mạnh tay lên long án:
– Nếu đã không muốn biện giải, lập tức giao cho Tư Hình Ty thẩm tra! Nếu tra ra ngươi có tội, tru di tam tộc!
Một tiếng hét vang lên ngoài cửa:
– Khoan đã!
Trình Duệ Chi xuất hiện, áo bào xanh nhạt, dung mạo điềm đạm nhưng ánh mắt sáng quắc. Hắn quỳ xuống, dập đầu:
– Hoàng thượng, xin cho vi thần nói một lời.
Hoàng thượng lạnh nhạt:
– Trình đại nhân muốn cầu xin cho một kẻ phản nghịch sao?
Trình Duệ Chi không ngẩng đầu, giọng kiên quyết:
– Hạ Tinh Nhi tội ác ngập trời, vi thần không dám bênh vực. Nhưng những bí thuật nàng sử dụng, không thể chỉ dựa vào một người bần hàn mà thành đại họa. Mong bệ hạ cho điều tra kỹ lưỡng, truy ra tận gốc, để tránh oan uổng cho người vô tội, cũng không để lọt tội cho kẻ thực sự thao túng phía sau.
Hoàng thượng suy nghĩ hồi lâu, rồi gật đầu:
– Vậy giao cho Khâm sai Tạ Ngọc Cẩn, Trình Duệ Chi đồng thẩm tra. Nếu tra ra kẻ chủ mưu, thưởng công xứng đáng. Còn nếu chỉ là ngụy biện, các ngươi chịu tội liên đới!
Lệnh vừa ban xuống, Hạ Tinh Nhi bị giải về thiên lao. Lúc đi ngang qua Trinh Nhi, nàng dừng lại, nhìn sâu vào mắt chủ cũ, môi khẽ động:
– Nếu có kiếp sau, ta chỉ mong làm một người bình thường, không phải nợ ai, cũng không ai nợ ta.
Trinh Nhi không đáp, chỉ khẽ nhắm mắt, để mặc cho lòng mình nhói lên từng nhịp.
***
Thiên lao lạnh lẽo, ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa nhỏ. Hạ Tinh Nhi bị xiềng vào cột đá, hai tay tứa máu, nhưng ánh mắt vẫn không tắt đi tia sáng quật cường. Nàng biết, đường sống đã không còn, nhưng vẫn còn một việc phải làm.
Đêm xuống, tiếng nước nhỏ giọt vọng lại từng hồi. Gã cai ngục già đến đưa cơm, lặng lẽ đặt bát xuống, tay run rẩy. Hạ Tinh Nhi nhìn kỹ, nhận ra trong tay áo ông ta có một mảnh giấy nhỏ. Nàng lặng lẽ hỏi:
– Lệnh đã truyền đến rồi sao?
Ông ta gật đầu, mắt không dám nhìn thẳng:
– Có người muốn cô nương để lại di ngôn.
Tinh Nhi cười nhạt:
– Di ngôn ư? Đời ta, còn ai muốn nghe nữa đâu.
Nhưng nàng vẫn nhận lấy mảnh giấy, đọc qua một lượt, khóe môi khẽ cong lên. Nét chữ ấy, nàng nhận ra – là của một kẻ từng đứng sau mọi âm mưu trong cung, từng vờ vịt che chở nàng, cuối cùng lại đẩy nàng vào chỗ chết. Đọc xong, Tinh Nhi xé vụn mảnh giấy, nuốt xuống, mắt sáng lên ánh lửa:
– Các ngươi muốn diệt tận gốc, ta cũng không để các ngươi được yên.
Đêm ấy, nàng tháo chiếc trâm bạc giấu trong tóc, dùng lưỡi trâm nhỏ rạch vào lòng bàn tay. Máu nhỏ xuống, nàng dùng máu ấy vẽ lên vách đá một ký hiệu kỳ dị – hình bông tử hoa đan xen đường ngọc, ẩn chứa một loại chú thuật cổ xưa. Nàng vừa vẽ vừa lẩm nhẩm những câu chú lạ tai, nét mặt đau đớn, nhưng không dừng lại.
Đến canh ba, một bóng người xuất hiện trước ngục. Tạ Ngọc Cẩn đứng đó, lặng im quan sát. Khi thấy bức vẽ trên tường, ánh mắt hắn tối lại:
– Ngươi muốn làm gì?
Hạ Tinh Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiêu hãnh:
– Ta chỉ để lại một lời nguyền. Nếu các ngươi đã không cho ta đường sống, ta cũng không để các ngươi an ổn. Ngọc cốt truyền thừa – ai chạm vào sẽ phải trả giá, cho dù là Tạ gia, Lục gia, hay bất kỳ ai trong các ngươi.
Ngọc Cẩn trầm giọng:
– Ngươi dùng máu để truyền chú, muốn gieo họa vào huyết mạch các đại gia tộc?
Nàng cười yếu ớt:
– Đúng, ta chỉ là kẻ thấp hèn, không có quyền lựa chọn số mệnh. Nhưng các ngươi, dù có ngọc cốt, cũng sẽ không tránh khỏi nghiệt báo do chính các ngươi tạo ra.
Ngọc Cẩn nhìn thẳng vào nàng, giọng lạnh lùng:
– Ngươi đã chọn con đường này, không còn gì để nói nữa.
Hắn ra lệnh cho cai ngục tăng thêm xiềng xích, tẩy sạch bức vẽ trên tường. Nhưng khi nước dội lên, máu đã thấm sâu vào từng kẽ đá, không thể xóa nhòa. Ngọc Cẩn cau mày, trong lòng dấy lên dự cảm bất an.
***
Sáng hôm sau, Trình Duệ Chi nhận được mật báo: trong thiên lao đêm qua xuất hiện dị tượng, một số phạm nhân ngất xỉu không rõ nguyên do, máu mũi chảy không ngừng. Y quan vào khám, phát hiện trên cổ tay họ đều có dấu vết hình tử hoa. Tin này nhanh chóng lan tới phủ Thượng thư.
Dương thị, đang ngồi thêu bên cửa sổ, nghe tin liền biến sắc. Bà đặt kim chỉ xuống, bước đến bên con gái:
– Trinh Nhi, mẹ nghe nói trong thiên lao có chuyện lạ, hình như liên quan đến Tinh Nhi.
Trinh Nhi nhíu mày:
– Mẫu thân yên tâm, con sẽ tự mình đến thiên lao tra xét.
Nàng lập tức thay áo, mang theo một lọ thuốc giải độc, cùng hai thị vệ thân tín tới thiên lao. Đường vào lao tối, mùi máu tanh lẫn mùi ẩm mốc nặng nề. Tới trước ngục Hạ Tinh Nhi, nàng nhìn thấy nữ nhân ấy đang ngồi dựa vào tường, mặt trắng bệch, môi mím chặt.
Trinh Nhi nhẹ giọng:
– Ngươi đã làm gì?Hạ Tinh Nhi mở mắt, nở nụ cười yếu ớt:
– Ta chỉ để lại chút quà cho các ngươi, để các ngươi nhớ mãi không quên.
Trinh Nhi trầm mặc nhìn nàng, trong lòng vừa thương hại vừa cảnh giác. Nàng lấy bình thuốc ra, rắc lên vết máu trên tường, quan sát phản ứng. Chất lỏng vừa chạm vào, khói xanh bốc lên nghi ngút, kèm theo mùi hương kỳ dị. Trinh Nhi cau mày:
– Đây là Huyết Ngọc chú – loại cổ chú chỉ truyền qua máu, nếu không phá giải, sẽ lan truyền trong huyết mạch người dính phải.
Hạ Tinh Nhi cười khẽ:
– Đúng vậy. Muốn gột rửa, phải có máu của người sở hữu cốt ngọc thuần khiết nhất, tự nguyện hòa vào, mới giải được. Các ngươi, ai dám hy sinh chính mình vì người khác?
Trinh Nhi siết chặt tay, ánh mắt kiên quyết:
– Ngươi hận đời, nhưng cũng là hại chính mình. Đến cuối cùng, ngươi nhận được gì?
Hạ Tinh Nhi lặng lẽ cúi đầu, nước mắt rơi xuống má:
– Đời này, ta không còn gì để mất. Nếu có thể, ta chỉ mong một lần được ai đó thật lòng thương xót, chứ không phải thương hại.
Trinh Nhi đứng dậy, quay lưng đi, giọng nhẹ như gió:
– Ngươi có thể chọn buông tay, nhưng ngươi đã chọn trả thù. Đó là lựa chọn của ngươi, không ai thay đổi được.
***
Trình Duệ Chi tới thiên lao, gặp Ngọc Cẩn ở ngoài cửa. Hai người đứng đối diện, không ai lên tiếng trước. Một lúc lâu, Trình Duệ Chi trầm giọng:
– Lời nguyền ấy, nếu thực sự lan vào cốt ngọc, không chỉ một hai người chịu khổ.
Ngọc Cẩn gật đầu, ánh mắt sâu thẳm:
– Ta sẽ không để nó lan ra khỏi thiên lao. Nhưng muốn hóa giải, cần có người dám đánh đổi. Ngươi nghĩ, trong triều đình này, ai đủ can đảm?
Trình Duệ Chi cười nhạt:
– Có kẻ tự xưng trung nghĩa, nhưng đến lúc sinh tử lại lùi bước. Chỉ e, những người thật lòng lại chính là người phải trả giá nặng nề nhất.
Ngọc Cẩn không đáp, chỉ lặng lẽ siết chặt thanh kiếm bên hông.
***
Đêm xuống, Hạ Tinh Nhi bị triệu tới trước công đường, các đại thần ngồi thành hàng, ánh mắt lạnh lẽo soi xét. Hoàng thượng đích thân chủ trì, lệnh cho nàng khai ra toàn bộ mưu đồ và đồng phạm.
Hạ Tinh Nhi không run sợ, chỉ ngẩng đầu, nhìn khắp lượt, rồi cất giọng:
– Ta chỉ là một quân cờ, các ngươi muốn biết ai là người sắp đặt ván cờ, hãy tự mình đi tìm. Còn ta, hôm nay đến đây, chỉ muốn nói một câu cuối cùng: thế gian này, người thật lòng thì chịu khổ, kẻ vô tình lại sống an nhàn. Nếu các ngươi muốn diệt trừ hậu họa, hãy học cách đối diện với chính lòng mình.
Hoàng thượng tức giận, ra lệnh tra khảo. Nhưng dù tra tấn thế nào, nàng cũng không hé môi nửa lời về kẻ đứng sau. Chỉ đến khi máu chảy ướt áo, nàng mới khẽ thở dài:
– Các ngươi có thể lấy mạng ta, nhưng không ai có thể lấy được oán hận trong tim ta.
Sau cùng, Hạ Tinh Nhi bị tuyên án xử trảm. Tin này truyền khắp kinh thành, mọi người bàn tán không ngớt. Nhưng trong bóng tối, lời nguyền nàng để lại vẫn âm thầm lan rộng.
***
Tối hôm trước ngày hành hình, Trinh Nhi lặng lẽ vào thiên lao, mang theo một chén thuốc nóng. Nàng ngồi xuống bên cạnh Hạ Tinh Nhi, ánh mắt trĩu nặng:
– Ngươi có hối hận không?
Hạ Tinh Nhi lắc đầu:
– Không. Nếu cho ta lựa chọn lại, ta vẫn sẽ đi con đường này. Ta chỉ tiếc, kiếp này chưa từng được ai thật lòng giữ lại.
Trinh Nhi đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng:
– Dù ngươi đã sai, nhưng đến cuối cùng, ngươi vẫn là một sinh mệnh đáng thương. Nếu có kiếp sau, mong ngươi được an yên.
Hạ Tinh Nhi khẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Nàng thì thầm:
– Lục tiểu thư, người đã từng là ánh sáng duy nhất ta nhìn thấy. Đáng tiếc, ta không đủ phúc phận giữ lấy ánh sáng ấy.
Trinh Nhi không nói nữa, chỉ im lặng đứng dậy, bóng lưng cô đơn khuất dần trong hành lang tối.
***
Sáng sớm, pháp trường phủ kín người. Hạ Tinh Nhi bị áp giải lên đài, đầu ngẩng cao, mắt không chút sợ hãi. Nàng đảo mắt nhìn khắp, như muốn ghi nhớ từng gương mặt, từng tiếng hô hào. Ánh mắt nàng dừng lại ở phía xa, nơi Tạ Ngọc Cẩn và Trinh Nhi đứng cạnh nhau, lặng lẽ nhìn về phía nàng.
Đao phủ giơ cao lưỡi đao, nắng sớm lấp lánh trên thép lạnh. Hạ Tinh Nhi nhắm mắt, đôi môi mấp máy:
– Nếu có kiếp sau, xin đừng để ta mang ngọc cốt, cũng đừng để ta vướng hận tình…
Lưỡi đao hạ xuống, mọi thứ chìm trong tĩnh lặng.
Một cơn gió mạnh quét qua pháp trường, cuốn theo mùi hương tử hoa thoang thoảng. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những ai có cốt ngọc trong người đều cảm thấy ngực trái nhói đau, như có một luồng khí lạnh len vào tận xương tủy.
***
Tối hôm ấy, trong phủ Quốc công, Trinh Nhi và Ngọc Cẩn ngồi đối diện bên bàn trà. Ngoài hiên, mưa phùn lặng lẽ rơi.
Ngọc Cẩn trầm ngâm:
– Lời nguyền của Hạ Tinh Nhi, không đơn giản chỉ là oán niệm. Ta cảm nhận được, trong huyết mạch mình, có thứ gì đó đang rục rịch chuyển động.
Trinh Nhi gật đầu, giọng khẽ run:
– Ta cũng vậy. Huyết Ngọc chú của nàng, chỉ mới bắt đầu. Nếu không tìm ra cách hóa giải, cả bốn đại gia tộc đều sẽ gặp họa.
Ngọc Cẩn nhìn nàng thật lâu:
– Nếu đến lúc phải lựa chọn hy sinh, nàng có dám không?
Trinh Nhi mỉm cười, ánh mắt bình thản:
– Nếu vì người thân, vì những người ta yêu thương, ta không tiếc bất cứ điều gì.
Ngọc Cẩn siết chặt tay nàng, không nói thêm lời nào. Ngoài kia, tiếng mưa rơi mỗi lúc một dồn dập, như báo hiệu một cơn bão mới sắp sửa ập tới.
***
Ở một góc tối trong ngự hoa viên, Trình Duệ Chi đứng dưới tán cây, lặng lẽ nhìn vào màn mưa. Hắn nhớ tới ánh mắt của Hạ Tinh Nhi trước khi chết – không oán hận, không trách móc, chỉ còn lại một chút tiếc nuối. Trong lòng hắn, một nỗi bất an âm thầm lớn dần.
Từ xa, một bóng người lặng lẽ xuất hiện, trao cho hắn một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ. Trình Duệ Chi mở ra, bên trong chỉ có một câu ngắn ngủi: “Chân tướng vẫn chưa lộ diện, Huyết Ngọc chú chỉ là khởi đầu. Hãy tìm kẻ mang cốt ngọc thuần khiết nhất – mọi bi kịch đều bắt nguồn từ đó.”
Hắn nắm chặt phong thư, ánh mắt lóe lên tia kiên định. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, che lấp đi mọi tiếng động ngoài hiên.
***
Nửa đêm, trong tẩm cung vắng lặng, Hoàng thượng ngồi bên án thư, sắc mặt tiều tụy. Bên cạnh, một thái giám dâng lên chén trà nóng, khẽ nói:
– Bệ hạ, pháp sư trong cung nói, lời nguyền Hạ Tinh Nhi để lại, không thể hóa giải chỉ bằng pháp thuật thông thường. Nếu không tìm ra cốt ngọc thuần khiết, chỉ e đại họa sẽ giáng xuống hoàng tộc.
Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu, rồi nói:
– Cho truyền tất cả người mang cốt ngọc trong kinh thành vào cung. Ai không tuân, trừng trị không tha.
***
Bóng đêm phủ xuống kinh thành, từng ngọn đèn lồng đỏ rực cháy lên trong gió lạnh. Ngoài cổng phủ Quốc công, một bóng áo vải thô đứng lặng nhìn về phía tòa nhà uy nghi. Đó là Dương thị. Bà nắm chặt tay áo, ánh mắt kiên định – dù phía trước có là vực sâu, bà cũng sẽ không để con gái mình đơn độc đối mặt với hiểm họa.
Trong phủ Thượng thư, Trinh Nhi đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa trắng xóa. Nàng biết, lời nguyền của Hạ Tinh Nhi chỉ là điểm khởi đầu cho một bi kịch mới. Phía trước, còn vô số bí mật chưa được hé lộ – và mỗi người, đều phải tự mình lựa chọn con đường đi tới.
Gió đêm cuốn theo hương tử hoa, len lỏi vào từng ngõ ngách kinh thành. Đâu đó trong bóng tối, một bàn tay bí ẩn đang lật mở những quân cờ mới, chuẩn bị cho một ván cờ sinh tử chưa từng có.
Phía xa, tiếng trống canh ba vang vọng, báo hiệu một đêm dài chưa biết hồi kết.











