Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 28: Nước Mắt Chia Ly
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 28: Nước Mắt Chia Ly

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trình Duệ Chi rời khỏi phủ Quốc công ngay khi trời vừa tạnh mưa. Chàng đi dọc con đường lát đá, nước mưa còn đọng thành vệt loang loáng dưới ánh đèn lồng. Trong lòng chàng, mọi cảm xúc dồn nén suốt bao ngày như sóng trào, chỉ chực vỡ òa nhưng cuối cùng vẫn im lặng đến khô khốc. Chàng biết, đến lúc mình phải đưa ra lựa chọn, dù kết cục thế nào cũng không thể quay đầu.

Trong tay áo, phong thư sáp đỏ vẫn còn vẹn nguyên. Câu chữ trên đó như một lời nguyền, khiến lòng chàng nặng trĩu. Chân tướng chưa lộ diện, những mưu mô của Hạ Tinh Nhi và Tạ Uyển Cơ vẫn còn giăng đầy khắp nơi. Nhưng điều khiến Duệ Chi đau lòng nhất, không phải hiểm họa triều đình, cũng chẳng phải quyền thế sắp tuột khỏi tay, mà là ánh mắt của Trinh Nhi – đôi mắt đã từng nhìn về phía chàng với tất cả tin yêu, giờ lại lặng lẽ khép lại, chỉ còn sót lại chút ấm áp cuối cùng.

Chàng từng nghĩ, chỉ cần vạch trần hết mọi âm mưu, chỉ cần bảo vệ được nàng, hai người sẽ lại nắm tay như thuở ban đầu. Nhưng khi sự thật phơi bày, khi mọi hiểu lầm tan biến, thì giữa hai người lại là vực sâu không thể vượt qua. Tình cảm gương vỡ lại lành, nhưng vết nứt năm xưa vẫn còn đó, không gì hàn gắn nổi.

Trình Duệ Chi dừng chân trước cổng phủ Thượng thư. Trời đã về khuya, ánh đèn trong viện chỉ còn leo lét vài ngọn. Chàng ngước nhìn lên, thấy bóng Trinh Nhi thấp thoáng sau tấm rèm cửa. Nàng đứng đó, lặng lẽ dõi mắt ra ngoài, như đang chờ đợi một điều gì.

Duệ Chi không gõ cửa, chỉ khẽ cất tiếng gọi:

– Trinh Nhi.

Nàng giật mình quay lại, trong khoảnh khắc, hai ánh mắt giao nhau xuyên qua lớp rèm mỏng. Ánh trăng rọi xuống, soi rõ nét buồn trong mắt nàng.

– Là chàng sao? – Giọng nàng nhẹ như gió thoảng.

Chàng đáp khẽ:

– Là ta. Ta đến để từ biệt.

Nàng im lặng rất lâu, rồi nhẹ nhàng mở cửa, bước ra ngoài. Gió đêm còn vương hương tử hoa, thổi tung tà áo lụa mỏng. Dưới hiên, ánh trăng phủ bạc lên mái tóc nàng, khiến Trinh Nhi càng thêm mong manh, như chỉ một cơn gió nhẹ là tan biến vào đêm tối.

– Chàng muốn đi đâu? – Nàng hỏi, giọng run rẩy không che giấu được.

Trình Duệ Chi đứng đối diện nàng, giữ khoảng cách vừa đủ để không chạm vào nhau. Chàng nhìn nàng rất lâu, như muốn khắc sâu từng đường nét, từng ánh mắt, từng cái chớp mi vào tận đáy lòng.

– Ta đã nghĩ kỹ rồi, Trinh Nhi. Những gì cần làm, ta đều đã làm. Những gì có thể bảo vệ, ta cũng đã cố gắng hết sức. Nhưng con đường phía trước, không còn chỗ cho ta nữa. Giữa ta và nàng, đã không còn duyên phận.

Nàng cắn môi, đôi mắt ngân ngấn nước:

– Vì sao? Chẳng phải chúng ta đã vượt qua tất cả sao? Chẳng phải chàng đã từng nói, dù là núi đao biển lửa cũng không buông tay ta?

Duệ Chi lắc đầu, ánh mắt đau đớn:

– Có những thứ, chỉ dùng chân tình là không đủ. Ta không thể cho nàng bình yên, cũng không thể cùng nàng đối mặt sóng gió phía trước. Chúng ta, đến đây thôi.

Trinh Nhi lùi lại một bước, bàn tay run lên, cố nén tiếng nấc.

– Chàng sợ gì? Hay là... chàng vẫn còn hận ta?

Chàng tiến lên một bước, ánh mắt dịu lại, đưa tay định chạm vào má nàng nhưng rồi lại buông xuống.

– Ta chưa từng hận nàng. Từ đầu đến cuối, ta chỉ hận bản thân mình bất lực, không đủ mạnh để bảo vệ người mình yêu. Ta càng không trách nàng vì đã lựa chọn con đường khác. Nếu có kiếp sau, ta chỉ mong được làm một người bình thường, cùng nàng sống những ngày an yên.

Nước mắt Trinh Nhi rơi xuống, thấm ướt làn áo lụa.

– Ta không muốn kiếp sau. Ta chỉ muốn bây giờ, chàng ở lại bên ta, dù chỉ một ngày.

Duệ Chi cười nhạt, trong mắt ánh lên tia bi ai:

– Một ngày có thể đổi lại được gì, khi tương lai đã định sẵn sẽ xa nhau? Nàng là ánh trăng giữa trời cao, ta chỉ là bóng mây trôi lạc. Dù có cố đến đâu, cũng không thể giữ được ánh sáng ấy cho riêng mình.

Nàng ngẩng đầu nhìn chàng, nước mắt lăn dài trên má.

– Nếu đã không thể ở bên nhau, chàng hãy nói thật lòng mình. Có từng yêu ta không?

Duệ Chi không trả lời ngay. Chàng nhìn vào mắt nàng, trong đó có cả quá khứ lẫn tương lai, có ấm áp, có lạnh lẽo, có day dứt không nguôi.

– Đã từng. Và bây giờ vẫn vậy. Tình cảm ấy, ta sẽ mang theo suốt đời, không oán không hận.

Gió đêm lùa qua hiên, làm ngọn đèn lồng lay động. Trinh Nhi đưa tay lau nước mắt, cố nở nụ cười yếu ớt.

– Vậy thì đi đi, Duệ Chi. Nếu ở lại chỉ khiến cả hai thêm đau khổ, chi bằng buông tay, để mỗi người tìm lấy một con đường khác.

Duệ Chi chắp tay, cúi đầu thật sâu.

– Ta xin lỗi, Trinh Nhi. Tạm biệt.

Chàng quay lưng bước đi, bóng dáng kéo dài trên nền gạch ướt. Mỗi bước chân như dẫm lên chính trái tim mình, từng nhát, từng nhát xé nát. Trinh Nhi đứng lặng dưới mái hiên, mắt dõi theo bóng chàng khuất dần trong đêm tối, không nói thêm lời nào.

***

Trong phòng khách phủ Thượng thư, Dương thị ngồi bên án thư, nghe tiếng bước chân ngoài cửa mà lòng ngổn ngang trăm mối. Bà khẽ gọi:

– Nhi nhi, con vào đây.

Trinh Nhi lau vội nước mắt, bước vào trong. Dương thị nhìn con gái, ánh mắt đầy xót xa.

– Con lại khóc vì chuyện của Duệ Chi sao?

Nàng cúi đầu, giọng khàn đặc:

– Mẫu thân, con không sao. Chỉ là... trong lòng thấy trống rỗng.

Dương thị nắm tay con, dịu dàng vỗ về:

– Đời người ai chẳng có lúc phải chia xa. Có những thứ tưởng như nắm chặt trong tay, cuối cùng vẫn chỉ là hư ảo. Nhưng chỉ cần con giữ được tấm lòng thiện lương, trời cao ắt không phụ người có tình.

Trinh Nhi ngẩng lên, cố gắng mỉm cười:

– Mẫu thân, người có hối hận không? Nếu năm xưa không lấy phụ thân, người có lẽ sẽ không chịu nhiều khổ đau như vậy.

Dương thị lắc đầu, ánh mắt xa xăm:

– Ta chưa từng hối hận. Dù cuộc đời này nhiều gian truân, nhưng có con bên cạnh, mọi thứ đều trở nên có ý nghĩa. Chỉ mong con sau này đừng vì một người mà đánh mất chính mình.

Nàng gật đầu, nước mắt lại trào ra. Dương thị ôm con vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng, để mặc cho nỗi buồn tan vào đêm dài.

***

Trình Duệ Chi rời khỏi kinh thành ngay trong đêm. Chàng không quay đầu, cũng không mang theo hành lý gì ngoài một bọc áo vải và thanh kiếm cũ. Đường phố vắng lặng, chỉ có tiếng vó ngựa xa dần trong màn sương mỏng.

Chàng đi qua cổng thành, lính gác nhận ra, định cản lại nhưng Duệ Chi chỉ đưa ra một tấm lệnh bài. Lính gác cúi đầu nhường đường. Trước khi đi, Duệ Chi ngẩng nhìn lên tường thành cao vút, thở dài một tiếng. Dưới chân thành, nước mưa chảy thành dòng, cuốn trôi mọi dấu vết.

Chàng biết, một khi đã rời đi, sẽ không còn đường trở lại. Nhưng chỉ có thế, mới có thể giữ trọn tấm lòng dành cho Trinh Nhi, cũng là giữ lại chút tự tôn cuối cùng của bản thân.

***

Trong phủ Quốc công, Tạ Ngọc Cẩn đứng bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía phủ Thượng thư. Gió đêm lạnh buốt, nhưng trên mặt chàng không có lấy một nét cảm xúc. Chàng biết, Trình Duệ Chi đã lựa chọn rời đi. Đó là kết cục sớm muộn cũng phải xảy ra.

Tạ Ngọc Cẩn vốn không phải người đa tình, nhưng lại hiểu rõ nỗi đau của kẻ yêu mà không được đáp lại. Chàng từng chứng kiến bao người vì tình mà lụy, vì hận mà khổ. Nay nhìn thấy Trinh Nhi rơi nước mắt, lòng chàng cũng nhói lên từng nhịp. Nhưng chàng không thể làm gì khác, ngoài việc giữ vững vị trí của mình, bảo vệ nàng khỏi sóng gió sắp tới.

Ngọc Cẩn khép cửa sổ, quay về phía bàn cờ. Những quân cờ đen trắng đan xen, ván cờ vẫn chưa phân thắng bại. Chàng đặt một quân trắng lên bàn, thầm nghĩ: “Người rời đi, âu cũng là lựa chọn của số phận. Người ở lại, chỉ còn biết gánh vác tất cả mà thôi.”

***

Trong hoàng cung, tin tức Trình Duệ Chi rời khỏi kinh thành nhanh chóng truyền tới tai Hoàng thượng. Ngài nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía nội thị:

– Trình Duệ Chi đã đi thật rồi sao?

Nội thị đáp:

– Bẩm bệ hạ, người đã rời khỏi cổng thành, không mang theo binh mã, chỉ một mình một ngựa.

Hoàng thượng trầm ngâm:

– Người này xưa nay ôn hòa, nhưng ý chí không kém ai. Hắn rời đi lúc này, e là đại cục sẽ có biến. Truyền lệnh, cho người âm thầm giám sát phủ Tể tướng và phủ Thượng thư, tuyệt không để sót bất cứ động tĩnh nào.

Nội thị lĩnh mệnh lui ra. Hoàng thượng ngồi lặng rất lâu, ánh mắt u ám như phủ một tầng sương dày. Ngài biết, cuộc cờ đã bước sang một ván mới, mà từng nước đi, từng người rời bỏ hay ở lại đều có thể thay đổi cục diện thiên hạ.

***Trong phòng riêng, Trinh Nhi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn bóng mình trong gương đồng. Gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt sưng đỏ vì khóc. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào má, cảm nhận làn da lạnh buốt. Tất cả những gì vừa trải qua như một giấc mộng dài, tỉnh dậy rồi chỉ còn lại nỗi trống rỗng mênh mang.

Nàng lấy trong ngăn kéo một hộp gỗ nhỏ, bên trong là một chiếc trâm ngọc xanh biếc – vật đính ước của nàng và Duệ Chi thuở còn thơ dại. Nàng cầm trâm trong tay, lặng lẽ ngắm nhìn, rồi nhẹ nhàng đặt lại vào hộp, khóa chặt lại.

Từ nay về sau, mọi ký ức về Duệ Chi, nàng sẽ cất giữ sâu trong tim, không còn nhắc đến nữa. Duyên phận như nước chảy, có níu kéo cũng chỉ thêm đau lòng.

***

Trình Duệ Chi đi suốt đêm, đến khi trời hửng sáng thì dừng chân bên bờ sông. Mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu ánh bình minh nhạt nhòa. Chàng ngồi xuống, lấy từ trong bọc áo ra phong thư sáp đỏ, châm lửa đốt đi. Giấy cháy thành tro, bay theo gió cuốn về phía chân trời xa thẳm.

Chàng thì thầm:

– Tạm biệt, Trinh Nhi. Tạm biệt kinh thành phồn hoa. Từ nay về sau, ta không còn là Trình Duệ Chi của ngày trước, cũng không còn vướng bận chuyện thế sự.

Chàng đứng dậy, hướng về phía chân trời, bước đi không ngoảnh lại. Trên con đường phía trước, không ai biết chàng sẽ đi tới đâu, sẽ sống ra sao. Chỉ biết, trong lòng chàng, hình bóng Trinh Nhi mãi là vết thương không bao giờ lành, cũng là hồi ức đẹp nhất đời mình.

***

Trong phủ Quốc công, Tạ Ngọc Cẩn nhận được tin Duệ Chi rời đi, chỉ lặng lẽ gật đầu. Chàng gọi quản gia, dặn dò:

– Từ nay về sau, phủ Quốc công phải đề phòng mọi động tĩnh. Người của Tể tướng đã yếu thế, nhưng không thể lơ là.

Quản gia lĩnh mệnh, lui xuống. Ngọc Cẩn quay sang nhìn quân cờ trên bàn, khẽ thở dài. Chàng biết, sự rời đi của Duệ Chi là một mất mát lớn, nhưng cũng mở ra cơ hội mới cho phủ Quốc công. Tuy nhiên, trong lòng chàng, lại không khỏi dấy lên nỗi lo âu khó tả.

***

Đêm ấy, Trinh Nhi không ngủ được. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra vườn hoa vẫn còn đọng sương. Trong lòng nàng, hình ảnh Duệ Chi rời đi cứ lặp đi lặp lại không dứt. Nàng nhớ lại bao kỷ niệm cũ, nhớ những ngày tháng hai người còn bên nhau, nhớ cả những lần cãi vã, giận hờn, rồi lại làm hòa.

Nàng khẽ nói một mình:

– Duệ Chi, nếu có kiếp sau, ta nguyện được gặp lại chàng, không vướng bận quyền thế, không bị trói buộc bởi số phận.

Gió đêm lùa qua, cuốn theo mùi hương tử hoa nhè nhẹ. Ngoài kia, trời đã gần sáng. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng trong lòng nàng, mọi thứ vẫn chưa thể nguôi ngoai.

***

Sáng sớm, Dương thị đến bên con gái, mang theo một bát trà nóng.

– Đêm qua con không ngủ được sao?

Trinh Nhi gật đầu, mắt còn vương nét u buồn.

– Mẫu thân, người có tin vào số mệnh không?

Dương thị mỉm cười, đặt tay lên vai con:

– Số mệnh là do người tự mình lựa chọn. Dù thế nào, con cũng không được từ bỏ hy vọng. Đã là nữ nhi nhà họ Lục, phải kiên cường đứng vững, dù sóng gió có lớn đến đâu.

Trinh Nhi nắm chặt tay mẹ, ánh mắt dần lấy lại vẻ kiên định.

– Con hiểu rồi, mẫu thân. Dù phía trước còn nhiều thử thách, con nhất định sẽ không để người thân phải chịu tổn thương nữa.

Dương thị khẽ xoa đầu con, dịu dàng:

– Con gái của ta, nhất định sẽ làm được.

***

Ở một góc tối trong kinh thành, Tạ Uyển Cơ ngồi trước gương, cẩn thận vẽ lại từng nét trang điểm. Gương mặt nàng rạng rỡ, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.

Một cung nữ bước vào, cúi đầu thưa:

– Tiểu thư, Trình Duệ Chi đã rời khỏi kinh thành.

Uyển Cơ mỉm cười, giọng nhẹ như lông vũ:

– Rời đi càng tốt. Đỡ phải tốn công đối phó.

Cung nữ dè dặt:

– Còn phủ Thượng thư thì sao ạ?

Uyển Cơ xoay gương, nhìn vào ánh mắt của chính mình:

– Cứ để Lục Trinh Nhi tự vùng vẫy. Khi nàng ta tưởng rằng đã vượt qua tất cả, mới là lúc ta ra tay.

Cung nữ rùng mình, lặng lẽ lui ra. Uyển Cơ tiếp tục vẽ chân mày, khóe môi cong lên thành nụ cười lạnh lẽo.

***

Tại một ngõ hẻo lánh gần kinh thành, Hạ Tinh Nhi – dù đã chết, nhưng bóng dáng nàng vẫn như lẩn khuất đâu đó trong những câu chuyện được truyền tai nhau. Người ta nói, mỗi khi gió đêm nổi lên, đều nghe thấy tiếng hát ai oán văng vẳng bên rừng tử hoa, như một lời nguyền chưa dứt.

Có kẻ thì thầm rằng, cái chết của Hạ Tinh Nhi chỉ là màn kịch che mắt thiên hạ. Rằng nàng đã để lại một di vật bí mật, đủ khiến cả bốn đại gia tộc phải điên đảo. Nhưng thực hư ra sao, chưa ai dám chắc.

***

Trong phủ Thượng thư, Trinh Nhi trở lại phòng thuốc, cẩn thận điều chế từng thang dược. Nàng biết, kể từ hôm nay, mọi việc đều phải dựa vào chính mình. Không còn Duệ Chi bên cạnh, không còn ai có thể chia sẻ gánh nặng. Nhưng nàng không cho phép bản thân gục ngã.

Nàng lấy một cuốn bí kíp cũ kỹ, lật tới trang cuối cùng. Ở đó, có một dòng chữ nhỏ bằng máu: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Muốn hóa giải lời nguyền, phải đoạn tuyệt si mê.”

Nàng khẽ cười, nước mắt lăn dài trên má.

– Đoạn tuyệt si mê... nói thì dễ, làm được mới khó.

Nàng cất cuốn bí kíp vào tủ, đứng dậy nhìn ra vườn hoa. Ánh nắng đầu ngày chiếu lên mặt đất, soi rõ từng vệt nước mắt chưa kịp khô. Nàng hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, tự nhủ với lòng: “Từ nay về sau, mọi chuyện đều do ta quyết định.”

***

Trình Duệ Chi đi mãi, đến một trấn nhỏ ven sông thì dừng lại. Chàng thuê một căn nhà tranh, sống ẩn dật giữa dân thường. Ngày ngày, chàng dạy trẻ con học chữ, tối đến lại ngồi viết thơ bên ngọn đèn dầu leo lét.

Có người hỏi:

– Công tử, vì sao người tài hoa như ngài lại cam chịu sống cuộc đời bình dị thế này?

Duệ Chi chỉ mỉm cười:

– Đời người, có những thứ càng cố giữ, càng dễ tuột khỏi tay. Chỉ khi buông xuống, mới hiểu thế nào là tự do.

Dân làng không hiểu, chỉ biết kính trọng chàng như một bậc nho sĩ ẩn danh. Nhưng trong đêm khuya, khi không còn ai bên cạnh, Duệ Chi lại lặng lẽ ngồi bên bờ sông, ngắm trăng, nhớ về một người con gái đã mãi mãi rời xa tầm tay mình.

***

Trong kinh thành, sóng ngầm vẫn cuộn trào dưới vẻ yên ả bên ngoài. Phủ Quốc công và phủ Thượng thư đều tăng cường phòng bị. Tạ Ngọc Cẩn cùng Trinh Nhi âm thầm điều tra chân tướng về cốt ngọc thuần khiết, quyết không để lời nguyền của Hạ Tinh Nhi tiếp tục gieo họa.

Một buổi tối, Trinh Nhi nhận được một phong thư lạ. Bên trong chỉ có một câu: “Người mang cốt ngọc thuần khiết nhất, không phải là ngươi, cũng không phải Tạ Ngọc Cẩn.”

Nàng cau mày, lòng dấy lên dự cảm bất an. Nàng biết, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Còn rất nhiều bí mật chưa được vén màn, còn quá nhiều hiểm họa đang rình rập trong bóng tối.

***

Đêm xuống, kinh thành lại chìm trong yên lặng. Trinh Nhi ngồi trước án thư, ánh nến lay lắt chiếu lên gương mặt mệt mỏi. Nàng khẽ tự hỏi: “Liệu có ngày, tất cả những đau thương này sẽ chấm dứt?”

Ở một nơi rất xa, Trình Duệ Chi cũng ngẩng đầu nhìn về phía kinh thành, nơi ánh trăng mờ soi bóng. Khoảng cách giữa hai người, dù có gần đến mấy, cũng không thể nào lấp đầy được nữa.

Nhưng số phận vẫn chưa buông tha họ. Ngoài kia, một bàn tay vô hình đang lật tiếp quân cờ mới, chuẩn bị cho một ván cờ sinh tử chưa từng có.

***

Tiếng trống canh ba vang lên lần nữa, báo hiệu một đêm dài chưa có hồi kết.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử